22:32 EDT Thứ bảy, 06/06/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Giáo lý

Tôi là gì?

Thứ hai - 20/04/2020 09:58
Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời...
 
TÔI LÀ GÌ?
 
Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời...  
 
Một người đàn ông nhìn thấy một con rắn bị cháy đến gần chết và anh quyết định đưa nó ra khỏi ngọn lửa. Khi anh vội vàng làm điều đó, con rắn đã cắn anh ta vào tay gây đau đớn. Buộc anh ta phải thả con rắn trở lại ngọn lửa.
 
Nhưng người đàn ông nhìn xung quanh và tìm thấy một thanh gỗ, anh dùng nó để đưa con rắn ra khỏi ngọn lửa và cứu sống được nó.
 
Một người khác đứng ngoài quan sát diễn biến toàn bộ sự việc, anh ta tò mò hỏi: "con rắn lúc nãy đã cắn anh, tại sao anh vẫn cố gắng để cứu nó?"
 
Anh trả lời: "Bản chất tự vệ của con rắn là cắn, nhưng việc đó sẽ không làm thay đổi bản chất của tôi là muốn giúp đỡ nó, thiếu sót của tôi là không phòng ngừa bản chất của nó."
 
Là người, tôi được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa. Bản chất của con người, do đó, vừa là vật thụ tạo mang bản chất bụi đất, nhưng cũng được mời gọi làm con Thiên Chúa mang bản chất thần linh.
 
Sách Khôn Ngoan đã bình luận thật hay về thân phận vừa thấp hèn vừa cao sang của con người:
 
Con người sinh ra từ bụi đất: “Cũng chính anh ta mới ngày nào sinh ra từ bụi đất, và chẳng bao lâu nữa sẽ trở về nơi anh ta đã được lấy ra, khi anh phải hoàn trả sự sống người ta cho anh vay.”
 
Có người hài lòng sống như bụi đất: “Nhưng anh không bận tâm về số phận phải chết hay về cuộc đời vắn vỏi của anh, mà lại đi bon chen với thợ vàng thợ bạc, đi bắt chước thợ đồng, vênh vang vì nặn ra đồ mã.
 
Thế nhưng khi sống như bụi đất, con người còn hèn hơn bụi đất. Tại sao thế? Vì anh đã quên mất phẩm giá cao quý của mình: “Con tim của anh là tro bụi, hy vọng của anh hèn hơn đất, cuộc đời của anh tệ hơn bùn.” (Kn 15,8-10)
 
Phẩm giá cao quý bị lãng quên đó là được thông phần sự sống của Thiên Chúa, đặc ân Thiên Chúa dành riêng cho con người: “Chỉ vì anh không biết Đấng đã nặn ra mình, Đấng thổi vào anh một linh hồn hoạt động, phú cho anh một làn sinh khí.” (Kn 15,11)
 
Tình yêu, làn sinh khí đó, chính là sự sống của Thiên Chúa.
 
Khi sống yêu thương nhau là khi tôi chia sẻ sự sống của Thiên Chúa, căn tính của đời sống thần linh nơi tôi.
 
Lời dạy mới nghe thật ngược tai của Chúa Giêsu về tình yêu lại cho thấy yếu tố then chốt của sự sống đó là một tình yêu không biết đến điều gì khác hơn tình yêu. Đó là sự sống của Thiên Chúa, và là căn tính của đời sống kitô hữu: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.” (Mt 5,43-45)
 
Tôi là gì, là con Thiên Chúa hay là bụi đất? Đó cũng là câu hỏi về đời sống yêu thương của tôi.
 

Tôi là gì? Chúa có dự định riêng của Ngài, nhưng tôi mới là người trả lời. Tôi là gì?
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: mcst, lmhk, hln, giaoly, tinhyeu,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 39

Máy chủ tìm kiếm : 5

Khách viếng thăm : 34


Hôm nayHôm nay : 9388

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 57364

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7941201