13:08 EST Thứ sáu, 16/11/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Học làm người

Ông thợ đóng giày

Thứ ba - 06/03/2018 10:45
Giày của ông không chỉ là giày, ông đã đổ cả tâm hồn vào nó.

ÔNG THỢ ĐÓNG GIÀY
 
Giày của ông không chỉ là giày, ông đã đổ cả tâm hồn vào nó.  
 
Abraham Lincoln là một tổng thống vĩ đại của nước Mỹ, thế nhưng ông lại xuất thân trong một gia đình thợ giày. Xã hội Mỹ lúc đó rất coi trọng thành phần xuất thân trong gia đình quyền quý. Đại bộ phận nghị sĩ thượng nghị viện Mỹ đều xuất thân trong gia đình thế gia vọng tộc. Là người của xã hội thượng lưu Mỹ, họ thấy khó chấp nhận một vị Tổng thống là con trai của một thợ giày tầm thường.
 
Ngày đầu tiên làm tổng thống, ngay khi Lincoln lên phát biểu trong lễ nhậm chức Tổng thống, một nghị sĩ đã chen vào giữa bài phát biểu của ông. Ông ta nói: “Thưa ngài Lincoln, đừng quên rằng cha ngài thường đóng giày cho gia đình tôi.” Tất cả các nghị sĩ đều cười ầm lên. Họ nghĩ rằng họ đã khiến Lincoln trở thành trò hề.
 
Tuy nhiên, khi tiếng cười vừa chấm dứt, Tổng thống Lincoln không cao ngạo, cũng không tự ti mà chân thành nói: “Thưa ngài, tôi biết rằng cha tôi đã đóng giày cho gia đình ngài, cũng như nhiều gia đình các nghị sĩ khác… bởi vì không người thợ nào có thể làm được như ông. Ông là một người sáng tạo. Giày của ông không chỉ là giày, ông đã đổ cả tâm hồn vào nó. Tôi muốn hỏi các ngài rằng, các ngài đã từng phàn nàn về giày của ông chưa? Bản thân tôi cũng biết cách đóng giày; nếu các ngài có phàn nàn gì, thì tôi có thể đóng cho các ngài một đôi giày khác. Nhưng theo tôi thấy thì, chưa ai từng phàn nàn về những đôi giày mà cha tôi đóng. Ông là một thiên tài, một nhà sáng tạo, và tôi tự hào vì cha tôi!”
 
Các nghị sĩ nghe xong đều im bặt. Họ thực sự cảm thấy một dư vị nào đó. Họ đã công kích Lincoln bằng những thứ lời lẽ dè bỉu cay nghiệt nhất. Nhưng câu trả lời của Lincoln cho thấy tầm nhìn của họ không lớn hơn cái giày, một vật nằm ở dưới gót chân con người, trong khi Lincoln và cha ông thấy được và tìm kiếm điều cao nhất ngay trong những việc tầm thường nhất.
 
Đúng thế, tuy cũng là một sinh vật trong bảng phân loại sinh vật, nhưng con người chiếm một chỗ đứng hết sức đặc biệt. Sách cổ có câu “Nhân linh ư vạn vật”, nghiã là con người linh thiêng hơn hết mọi loài và là nền tảng cho mọi sự trong vũ-trụ. Tinh thần là điều duy nhất trao cho con người cái vị trí đặc biệt đó, còn được gọi là tâm hồn, là tấm lòng, được Victor Hugo – văn hào Pháp trân trọng: “Trên thế giới thứ rộng lớn nhất là đại dương nhưng thứ rộng lớn hơn lại là bầu trời, mà thứ còn rộng hơn cả bầu trời lại chính là lòng người.”
 
Thế mới thấy không thể cân đo đong đếm được con người. Không thể lấy những gì có giới hạn mà đánh giá con người. Trong niềm tin Kitô giáo, làm người là một ơn gọi cao quý vì dẫu sinh ra trong bản chất hữu hạn, mỗi con người đều được mời gọi vươn tâm hồn lên đến sự vĩnh cửu, đến hữu thể vô hạn, đến Thiên Chúa: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” (Mt 5,48) Đó chính là lý do làm cho Tổng thống Abraham Lincoln tự hào về người cha đóng giày, vì "Giày của ông không chỉ là giày, ông đã đổ cả tâm hồn vào nó.”
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 4:24-30, hln, mcst, phamgia, phuvan, lmhk,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 21

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 19


Hôm nayHôm nay : 8348

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 149811

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3257063