00:51 EST Thứ sáu, 03/12/2021

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Chúa ngự lên giữa tiếng tưng bừng

Thứ bảy - 07/05/2016 11:37
Trong khi bất kỳ sự chia tay nào cũng thường làm cho lòng người se thắt lại thì sự về trời của Đức Kitô lại là một cuộc khải hoàn của tình yêu cứu thế
 
CHÚA NGỰ LÊN GIỮA TIẾNG TƯNG BỪNG
 
Trong khi bất kỳ sự chia tay nào cũng thường làm cho lòng người se thắt lại thì sự về trời của Đức Kitô lại là một cuộc khải hoàn của tình yêu cứu thế  
 
Lm. HK
 
Raoul Follereau, một nhà văn công giáo nổi tiếng, đã cùng với vợ mình đi khắp nơi để chăm sóc, phục vụ những người phong cùi. Một hôm tại một trại cùi, Raoul Follereau đến trước một cô gái phong cùi đáng thương và đưa tay ra bắt tay cô gái, nhưng thật là bất ngờ khi ông thấy cô gái đứng yên, không có phản ứng gì.
 
Trong khi ông còn đang ngỡ ngàng thì giám đốc trại cùi đến giải thích cho ông biết rằng nội qui trại cùi không cho phép bệnh nhân bắt tay khách. Ông quay sang hỏi ông giám đốc: “Cấm bắt tay nhưng có cấm hôn không?”, và trong lúc ông giám đốc trại cùi còn đang lúng túng vì nội qui của trại không hề nghĩ đến một tình huống như thế thì ông Follereau ôm lấy cô gái cùi mà hôn. Cả trại cùi sững sờ, mọi người bệnh phong đổ xô đến quanh ông, và một người nghẹn ngào nói: “Hôm nay tôi mới thấy được mình cũng là một con người”
 
Một trại phong sững sờ khi thấy ông Follereau ôm hôn một người cùi, còn cả vũ trụ phải rung động trước tình yêu lớn lao của Chúa khi Ngài làm người để cứu họ, “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16).
 
Đức Kitô, Ngôi Lời nhập thể, đã đến thật gần con người: chẳng những mang lấy bản tính con người, mà còn ôm lấy nơi mình tất cả thân phận tội lỗi của con người để chịu đau khổ và chịu chết thay cho họ.
 
Là Đấng Cứu thế, Ngôi Lời nhập thể, xuống thế làm người không phải là từ bỏ thiên tính hay sống xa lìa Chúa Cha: “Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy” (Ga 5,19), mà là để đưa con người vào tình yêu cứu độ của Thiên Chúa: “Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1,12).
 
Cũng thế, Chúa không về trời để lìa bỏ nhân loại: “Chúa phán: ‘Các con hãy đi giảng dạy muôn dân; thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,19-20), mà về trời để đưa bản tính con người đã được thần hoá, được tôn vinh nơi Ngài về trời. Đó là lời mời gọi chúng ta hướng về gia sản quí báu Chúa đã dọn sẵn cho trên trời: “Xin cho mắt tâm hồn anh em được sáng suốt, để anh em biết thế nào là trông cậy vào ơn Người kêu gọi, thế nào là sự phong phú gia nghiệp vinh quang nơi các thánh” (Ep 1,18).
 
Do đó, trong khi bất kỳ sự chia tay nào cũng thường làm cho lòng người se thắt lại thì sự về trời của Đức Kitô lại là một cuộc khải hoàn của tình yêu cứu thế, làm nức lòng người: “Thiên Chúa ngự lên giữa tiếng tưng bừng, Chúa ngự lên trong tiếng kèn vang”. Đức Kitô về trời, ngự bên hữu Chúa Cha, với bản tính con người đã phục sinh. Chiến thắng của Đức Kitô là chiến thắng của ơn cứu độ con người, vinh quang vô biên của Đức Kitô cũng là nguồn cho mọi hạnh phúc của con người: Từ đây, vì không hề có một biên giới nào cho sự kết hiệp với Đức Kitô thì cũng sẽ không hề có một biên giới nào cho hạnh phúc đời đời của con người.
 
Đây thực sự là Tin Mừng cho con người: “Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa, ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người! Vì tình Chúa thương ta thật là mãnh liệt, lòng thành tín của Người bền vững muôn năm. Ha-lê-lui-a” (Tv 117). Niềm vui đó cũng chính là cái hạnh phúc tuyệt vời làm nên mấy câu kết thúc của Phúc âm thánh Luca: sau khi Đức Kitô về trời, “các ông … trở về Giê-ru-sa-lem lòng đầy vui mừng; các ông luôn luôn ở trong đền thờ mà chúc tụng Thiên Chúa. Amen” (Lc 24,52-53).
 
Cách đây hơn một thế kỷ, có một du khách từ Mỹ ghé thăm Hofetz Chaim, một vị rabbi nổi tiếng người Ba lan. Người du khách ngạc nhiên nhận thấy nhà của vị rabbi quá đơn giản: một căn phòng với một số sách vở. Đồ đạc trong nhà không có gì khác ngoại trừ một cái bàn và một cái ghế dài. Ông hỏi vì ngạc nhiên:
 
“Thưa thầy, đồ đạc thầy ở đâu cả rồi?”
 
“Còn đồ đạc của ông đâu cả rồi?” Hofetz hỏi lại,
 
“Đồ đạc của tôi ư? Tôi chỉ là một du khách ghé thăm đây, một người qua đường thôi mà.”
 
Lúc đó vị rabbi vui vẻ giải thích: “Tôi cũng vậy!”
 
Thánh Augustinô, trong khảo luận về Phúc âm Gioan, đã viết: “Hội thánh được biết là có hai cuộc sống Thiên Chúa đã mạc khải và trao ban: cuộc sống trong đức tin và cuộc sống trong trực kiến (vision); cuộc sống thời lữ hành và cuộc sống nơi cư ngụ vĩnh viễn; cuộc sống lầm than vất vả và cuộc sống nghỉ ngơi an nhàn.”
 
Cuộc đời chóng qua không thể làm mất đi niềm vui của người đặt trọn niềm tin nơi hạnh phúc đời đời, niềm vui đã được Đức Kitô dọn sẵn cho những ai theo Ngài: “Chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi. Vậy anh em hãy dùng những lời ấy mà an ủi nhau”  (1Tx 4,17-18).         
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 24:46-53, thangthien, lmhk,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn