12:29 +07 Thứ năm, 12/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Con đường phục vụ

Thứ bảy - 04/11/2017 16:18
Con đường Chúa đi là con đường phục vụ trong khiêm hạ.

CON ĐƯỜNG PHỤC VỤ
 
Con đường Chúa đi là con đường phục vụ trong khiêm hạ. 

 
Logos
 
Ông Vũ Duệ (1467-1522) là một vị quan nổi tiếng thanh liêm chính trực thời nhà Lê. Ông làm đến chức Lại Bộ Thượng Thư, một chức quan lớn trong triều đình, thế nhưng ông rất khiêm tốn và sống hòa đồng với dân.
 
Một lần nọ, ông về quê là Phú Thọ, tham gia chống lụt với dân làng. Ông đang cầm mai đào đất đắp đê, thì một quan huyện đến gần. Thấy ông mặc bộ quần áo cũ kỹ, lại to lớn lực lưỡng, tưởng là bác nông phu, nên quan huyện bắt ông ta phải cõng quan huyện về quan phủ cách đó 10 cây số. Ông Vũ Duệ chẳng nói chẳng rằng, khom lưng cõng vị quan huyện về phủ. Đến nơi, vừa thấy quan Vũ Duệ, các quan phủ đồng loạt quì lạy kính cẩn. Thấy vậy, viên quan huyện xanh mặt sợ hãi, van xin quan lớn tạ tội. Để dạy cho quan huyện một bài học, Vũ Duệ bình thản nói: “Quan lớn đã cõng quan bé rồi, giờ đến lượt quan bé cõng quan lớn về làng, theo con đường vừa đi.”
 
Câu chuyện chúng ta vừa nghe gợi lên hình ảnh hai mẫu người lãnh đạo: vị quan lớn thì khiêm tốn hạ mình, vị quan bé thì hống hách kiêu căng.
 
Chúa Giêsu cũng phác họa khuôn mặt của các luật sĩ và biệt phái, những người lãnh đạo dân Do Thái thời Chúa Giêsu. Đó là
những người giả hình, thích phô trương, kiêu căng và hám danh. Hôm nay, chúng ta cũng đi tìm chân dung người lãnh đạo tuyệt vời là Đức Giêsu Kitô, người tôi tớ khiêm hạ.
 

Khuôn mặt thật của các luật sĩ và biệt phái.
 
Sở dĩ ta gọi là “khuôn mặt thật” vì các luật sĩ và biệt phái luôn sống giả hình. Họ mang chiếc “mặt nạ” đạo đức và tốt lành, che giấu một khuôn mặt xấu xa bên trong. Thực chất các luật sĩ và biệt phái là ai?
 
Họ là những người
“nói mà không làm.” Khi đề cập đến giới lãnh đạo tôn giáo, tức các luật sĩ và biệt phái, Chúa Giêsu luôn tỏ ra tôn trọng chức vụ của họ, những người được đặt “ngồi trên toà Môisen.” Vì thế, Chúa dạy các môn đệ và dân chúng hãy làm và tuân giữ những điều họ dạy, vì đó là những chân lý rút ra từ Thánh Kinh, từ Lời Thiên Chúa. Tuy nhiên, Chúa Giêsu bảo “đừng noi theo hành vi của họ.” Nghĩa là, đừng bắt chước những gì họ làm: họ “nói một đàng, làm một nẻo”, họ không thực hành đúng như điều họ nói, hoặc tệ hơn, họ “nói mà không làm.” Họ còn là những người lãnh đạo “quan liêu” chỉ biết đặt gánh nặng lên vai người khác, còn chính họ thì không giơ ngón tay lay thử. Họ là những người “nói nhiều, làm ít” hoặc là hạng người “chỉ tay năm ngón.”
 
Họ còn là những người thích
phô trương và hám danh. Để chứng tỏ mình là những người yêu mến và thông giỏi Kinh Thánh, họ đeo những thẻ kinh to bản trên người, cùng với những tua áo rườm rà để mọi người chú ý đến mình. Ở chỗ đông người, họ chỉ muốn ngồi vào những vị trí quan trọng, dành cho những nhân vật cao cấp. Ra đường, họ thích được chào hỏi và mong được “làm thầy” trong mọi lĩnh vực.
 
Nói tóm lại, các luật sĩ và biệt phái là những người chỉ lo đi tìm vinh quang và danh dự hão huyền, mà quên mất họ chính là những người lãnh đạo kẻ khác, mà người lãnh đạo là gì nếu không phải là người phục vụ mọi người trong khiêm tốn?
 

Chúa Giêsu, người lãnh đạo tuyệt vời
 
Chúng ta khám phá thấy nơi Chúa Giêsu hình ảnh một người lãnh đạo thật tốt lành. Chúa Giêsu là người “lãnh đạo” có nghĩa là người “chỉ đạo”, tức
“người dẫn đường.” Con đường Chúa đi là con đường phục vụ trong khiêm hạ. Không những Chúa Giêsu đến trần gian bằng con đường khiêm nhường của Ngôi Hai trong mầu nhiệm Nhập Thể, nhưng Ngài còn cứu chuộc nhân loại bằng con đường tự hạ thẳm sâu của Người Tôi Tớ. Con đường Chúa đi là con đường phục vụ như một người tôi tớ thấp hèn. Ngài đã đi đến tận cùng con đường phục vụ khi cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Chúa cũng đã dạy “Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em” (Mt 20, 26).
 
Sau cùng, Chúa đã đi vào con đường tử nạn,
trao hiến chính mạng sống mình để làm giá chuộc cho nhiều người.
 
Tuy nhiên, thập giá không phải là “ngõ bí”, cũng không phải là sự huỷ diệt. Nhưng nhờ thập giá, Chúa mở ra con đường phục sinh vinh quang.
 
Như thế, đi theo Chúa là chúng ta đi vào
con đường phục vụ trong khiêm tốn, con đường hy sinh khổ giá, để nhờ đó, chúng ta cũng được cùng Ngài bước vào vinh quang của sự phục sinh.
 
Nếu các luật sĩ và biệt phái ngồi trên “tòa Môisen” để lãnh đạo dân chúng, thì Chúa Giêsu đã trở nên người chỉ đạo chịu chết treo trên “tòa thập giá” để nên dấu chỉ dẫn đường cho mọi người.
 
Nếu các luật sĩ và biết phái chỉ biết đặt gánh nặng lên vai người khác, thì Chúa Giêsu lại ghé vai để vác lấy thập giá và mang trên mình tất cả tội lỗi của nhân loại.
 
Sau cùng, Chúa đã bị treo lên cao, để rồi Ngài kéo lên với Ngài những kẻ khiêm nhường tự hạ: “Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.”
 

Não trạng luật sĩ và biệt phái ngày nay
 
Trong bài đọc I, tiên tri Malakia nhắc lại lời Thiên Chúa phán dạy những người lãnh đạo dân Chúa phải làm cho dân biết tôn vinh Thiên Chúa, trung thành với giao ước và đối xử với mọi người trong tình anh em cùng một Cha.
 
Còn trong thư thứ nhất gửi tín hữu Thessalonica, thánh Phaolô đã trình bày đường hướng lãnh đạo của mình: ngài đã
trở nên bé mọn giữa anh em và nhất là đã tự lực cánh sinh để không trở nên gánh nặng cho người khác.
 
Có lẽ, đó cũng là lời khuyên nhủ dành cho chúng ta hôm nay, để chúng ta luôn tránh xa “men biệt phái” đang ăn sâu trong tâm hồn và cuộc sống chúng ta.
 
Ngày nay, các ông biệt phái không còn nữa, nhưng não trạng và tinh thần biệt phái vẫn còn in đậm trong cách hành xử và cuộc sống của mỗi người. Thậm chí, tinh thần biệt phái vẫn còn ăn rễ sâu trong lòng Giáo Hội.
 
Chúng ta vẫn còn mang tinh thần biệt phái khi chúng ta thích
phô trương, hợm mình trước mặt mọi người, chúng ta vẫn tỏ ra kiêu căng và hám danh.
 
Chúng ta vẫn còn mang tinh thần biệt phái khi chúng ta
trở thành gánh nặng cho người khác, thay vì ghé vai đỡ lấy gánh nặng của tha nhân.
 
Chúng ta vẫn còn mang tinh thần biệt phái khi chúng ta
“nói mà không làm.” Chúng ta nói rất hay về đạo, nhưng thử hỏi chúng ta đã thực hành đạo của chúng ta chưa?
 

Vào một buổi chiều của năm 1953, một số nhân viên chính phủ và rất đông các phóng viên, nhà báo tập trung tại một nhà ga xe lửa ở Chicago, Hoa Kỳ, để chào đón một người vừa được giải thưởng Nobel hòa bình.
 
Đó là ông Albert Schweiser, một vị bác sĩ nổi tiếng người Đức, đồng thời cũng là nhà truyền giáo lừng danh. Ông đã hy sinh cả cuộc đời để phục vụ những người nghèo tại Phi Châu. Khi đang phát biểu trước đám đông, chợt ông ngừng lại, đưa mắt nhìn một người đàn bà lớn tuổi đang xách chiếc valy nặng nề. Ông rẽ đám đông, chạy lại đỡ chiếc valy cho người đàn bà, đưa bà đến chiếc xe buýt gần đó. Sau đó, ông trở lại, xin lỗi mọi người và tiếp tục nói chuyện.
 
Chứng kiến cử chỉ đầy tình bác ái của ông, một người có mặt hôm ấy đã nói với một nhà báo: “Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi đã thấy một bài giảng biết đi.”
 
Chớ gì, cuộc đời mỗi người Kitô hữu chúng ta cũng phải là một “bài giảng biết đi” như thế, bài giảng về tình yêu Thiên Chúa qua những việc làm bác ái và những nghĩa cử yêu thương trong cuộc sống hàng ngày.
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 44

Thành viên online : 1

Khách viếng thăm : 43


Hôm nayHôm nay : 6007

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 126473

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6162497