11:45 EDT Thứ năm, 21/06/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Cuộc hiện xuống mới

Thứ bảy - 19/05/2018 17:37
“Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm 5,5)

CUỘC HIỆN XUỐNG MỚI
 
 
“Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm 5,5) 
 
Lm. HK 
 
Cuối thế kỷ 18 số người Tây phương đến các hòn đảo Hawaii lên đến khoảng ba trăm ngàn người, nhưng rút xuống chỉ còn vài chục ngàn người vào cuối thế kỷ 19. Bệnh truyền nhiễm lan tràn trên các hòn đảo, nhất là phong cùi là thứ bệnh nguy hiểm và thiệt hại hơn hết.
 
Không thể kiểm soát được dịch cùi, chính quyền đưa hết các bệnh nhân cùi lên một đảo xa tên là Molokai, bắt họ ở đó cho đến chết. Sống chờ chết, ở trong những chòi lá hay hốc đá, phải tự lo cái ăn cái mặc nên cuộc sống dân chúng trên đảo Molokai rất tồi tệ, vô luật lệ và vô luân lý.
 
Thấy tình cảnh bi đát đó, cha Đamien xin phép bề trên cho ngài đến phục vụ người cùi trên đảo Molokai. Năm 1873, mới 33 tuổi, trẻ trung và khoẻ mạnh, ngài đặt chân lên đảo, với cuốn sách kinh và ít quần áo.
 
Cuộc sống của người cùi trên đảo từ hôm đó có nhiều thay đổi lớn lao: Người chết thay vì vất ra ven rừng cho thú ăn thịt thì được an táng, một tay cha vừa đào huyệt vừa là chủ lễ. Một nhà nguyện nhỏ là trung tâm cho cuộc sống mới của một giáo xứ trên đảo. Một tập thể an vui trong tình thân hữu thay thế dần dần cho bầu khí u ám xâu xé lẫn nhau trước đây. Những ngôi nhà sạch sẽ dần dần mọc lên.
 
Dù rất sợ bị lây, cha vẫn phải sống chung và ăn uống chung với người cùi… cho đến một ngày năm 1884, khi bị phỏng mà không thấy đau, cha biết rằng mình đã bị kết án tử với bệnh cùi. Chân tay và mặt mũi dần dần biến dạng, tai sưng to và méo mó.
 
Một hôm báo chí nước Bỉ có bài đề cao gương phục vụ người cùi trên đảo Molokai của cha Đamien. Các em của cha cho bà cố xem bài báo. Mắt kém không đọc được tên con trai nên bà hỏi: “Hình ai đây mà trông dễ sợ vậy?”Các con trả lời: “Đó là một người cùi trên đảo Molokai của anh Đamien đó, mẹ.”
 
“Không còn dáng vẻ người ta nữa” là những từ được dùng để mô tả dung mạo Đấng Cứu Thế. Chúa là tình yêu, con đường Chúa đi là con đường tình yêu, một tình yêu hiến thân vì bạn hữu. Chân dung của Đấng Cứu Thế đã được Isaia tiên báo: “Bao kẻ đã sửng sốt khi thấy tôi trung của Ta mặt mày tan nát chẳng ra người, không còn dáng vẻ người ta nữa” (Is 51,14) - chân dung của một tình yêu vượt trên mọi tình yêu.
 
Đúng thế, chính khi “không còn dáng vẻ người ta nữa” mà Đức Kitô trở nên kiểu mẫu hoàn hảo cho một cuộc sống đầy tràn tình yêu, đầy tràn sự sống Thiên Chúa, và do đó mà đầy tràn hạnh phúc.
 
Ngay từ ban đầu, tình yêu - đã được in sâu trong bản tính nhân loại, nhưng tội lỗi đã bóp méo cái nhìn của con người làm cho người ta trở nên đối kháng với sự sống của chính mình: “Thưa anh em, anh em đừng ngạc nhiên, nếu thế gian ghét anh em. Chúng ta biết rằng: chúng ta đã t
ừ cõi chết bước vào cõi sống, vì chúng ta yêu thương anh em. Kẻ không yêu thương, thì ở lại trong sự chết.” (1Ga 3,14-15)
 
 Vì thế, Đức Kitô đã đem đến cho nhân loại tình yêu - sự sống Thiên Chúa. Đó là một ân huệ vượt trên suy tính và ao ước của con người: “Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai mến yêu Người.” (1Cr 2,9)
 
Ân huệ đó lên đến tột đỉnh trong ân ban Thánh Thần, hoa trái đầu mùa của ơn cứu độ, để nhân loại bắt đầu một sự sống mới, sự sống của Thiên Chúa nơi con người. “Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm 5,5)
 
Năm 1979, trên đường về nhà sau khi lãnh giải Nobel, Mẹ Têrêxa đã ghé qua Rôma. Rất nhiều ký giả bao vây để chụp hình và muốn phỏng vấn. Một ký giả táo bạo hỏi Mẹ:
 
-       Năm nay Mẹ đã 70 tuổi. Khi Mẹ qua đời thế giới cũng vẫn như trước! Chẳng có gì thay đổi sau bao nhiêu cực nhọc?
 
-       Anh thấy đó, tôi không bao giờ nghĩ rằng mình có thể thay đổi thế giới. Tôi chỉ tìm cách làm một giọt nước trong, một giọt nước lóng lánh rạng ngời tình yêu Thiên Chúa. Anh cho là quá ít sao? Mẹ trả lời với một nụ cười thật tươi.
 
Anh ta lúng túng… các ký giả khác lặng thinh. Mẹ nói tiếp:
 
-       Anh hãy cố gắng trở thành một giọt nước trong. Như thế sẽ có hai giọt nước trong. Anh lập gia đình chưa?
 
-       Dạ rồi.
 
-       Vậy anh cũng hãy nói với vợ như thế, và chúng ta sẽ là ba giọt nước trong. Anh có con chưa?
 
-       Thưa Mẹ, ba đứa.
 
-       Tốt lắm. Vậy anh cũng nên nói với các con, và như thế, tất cả chúng ta sẽ là sáu giọt nước trong.
 
Từ một đến hai, đến ba, rồi đến sáu giọt nước trong. Những giọt nước lóng lánh rạng ngời tình yêu Chúa. Đang dồn sức cho việc tông đồ, tại sao tôi lại không nghĩ đến một cuộc hiện xuống mới của Chúa Thánh Thần theo cách trình bày của Mẹ Têrêxa? Nhỏ bé thôi mà rất vĩ đại!
 
Giọt nước đầu tiên là tôi. Hãy là giọt nước lóng lánh rạng ngời tình yêu Chúa.  

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Ga 20:19-23, hienxuong, lmhk,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 34


Hôm nayHôm nay : 4725

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 104006

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2090024