16:45 +07 Thứ hai, 08/08/2022

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Gia vị cho bài giảng cntn 13c

Thứ bảy - 25/06/2022 16:32
 
GIA VỊ CHO BÀI GIẢNG LỄ CNTN 13C
 
1. Đời môn đệ của phaolô
2. Phải chọn đúng
3. Cam kết của các vị tử đạo
4. Cái giá của đời môn đệ
5. Giá trị của đẳng cấp thế giới
6. Người truyền giáo mormon
7. Không do dự, không rút lui, không hối tiếc
8. Cái giá của ơn gọi
9. Cái giá của môn đệ
10. Sống lại quá khứ
 
1. ĐỜI MÔN ĐỆ CỦA PHAOLÔ
 Cuộc đời thánh Phaolô giống như Chúa Giêsu. Ngài biết việc đi theo Chúa Giêsu có nghĩa là đón nhận nguy hiểm từ mọi phía: “Năm lần tôi bị người Do Thái đánh bốn mươi roi bớt một; ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị đắm tàu; một đêm một ngày lênh đênh giữa biển khơi! Tôi còn hơn họ, vì phải thực hiện nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, trong sa mạc, ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em. Tôi còn phải vất vả mệt nhọc, thường phải thức đêm, bị đói khát, nhịn ăn nhịn uống và chịu rét mướt trần truồng. Không kể các điều khác, còn có nỗi ray rứt hằng ngày của tôi là mối bận tâm lo cho tất cả các Hội Thánh! Có ai yếu đuối mà tôi lại không cảm thấy mình yếu đuối? Có ai vấp ngã mà tôi lại không cảm thấy lòng sôi lên?” (2 Cr 11, 24-28) (Cha Tony Kayala)
 
2. PHẢI CHỌN ĐÚNG
Một người canh gác ngọn hải đăng được cung cấp đủ dầu trong một tháng và được yêu cầu giữ ngọn đèn cháy sáng mỗi đêm. Một ngày nọ, một người phụ nữ đến xin một ít dầu để các con của bà được sưởi ấm. Sau đó, một người nông dân đến; con trai ông cần dầu thắp đèn để nó có thể học bài. Một người khác cần dầu để chạy một động cơ. Người lính canh coi yêu cầu của mỗi người đều xứng đáng và đã cho một ít dầu để làm hài lòng tất cả. Đến gần cuối tháng, bể chứa trong hải đăng đã khô. Đêm đó đèn hiệu tối om, ba con tàu đâm vào đá. Hơn một trăm sinh mạng đã bị chết. Người phụ trách ngọn hải đăng giải thích những gì anh ta đã làm và lý do tại sao. Nhưng công tố viên trả lời: “Anh chỉ được giao một nhiệm vụ duy nhất và rất quan trọng: giữ cho ngọn đèn cháy sáng. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu. Việc làm chệch hướng trách nhiệm của anh đã gây ra nhiều thiệt hại về người và của. Bạn không có lý do nào để bào chữa cả.”
 
* Cám dỗ không nhất thiết phải là sự lựa chọn giữa thiện và ác. Có lẽ khó khăn hơn là quyết định khi người ta phải lựa chọn giữa điều tốt và điều tốt nhất. Người canh giữ ngọn hải đăng trong câu chuyện thấy mình ở trong một tình huống xung đột như vậy. Và đó là điều đã xảy ra với những môn đệ trong bài Phúc Âm hôm nay. Trong những trường hợp như vậy, điều tốt dễ dàng trở thành kẻ thù của điều tốt nhất. Người ta phải nói KHÔNG với một điều tốt để nói CÓ với một điều cần thiết. (Gilbert K. trong Phụng vụ và Đời sống; do cha Botelho trích dẫn).
 
3. CAM KẾT CỦA CÁC VỊ TỬ ĐẠO
Trong thời kỳ đầu Giáo hội, rất nhiều người đã hy sinh mạng sống của mình như những người tử vì đạo cho Chúa Kitô. Tuy nhiên, thay vì làm suy yếu cộng đồng Kitô giáo, những câu chuyện về những tín hữu đau khổ này đã thu hút nhiều người đến với đức tin. Một trong những vị tử đạo đầu tiên này là một bà mẹ trẻ tên là Vibia Perpetua. Perpetua, một người gốc Bắc Phi, mới hai mươi tuổi khi bà bị bỏ tù, vì đã theo  Chúa Kitô. May mắn thay, Perpetua đã bị bắt giam cùng với năm Kitô hữu khác. Nhóm tín hữu nhỏ này tiếp tục thờ phượng Chúa và nâng đỡ lẫn nhau trong suốt cuộc thử thách. Tất cả họ vẫn vững vàng trong đức tin của mình, tin chắc rằng họ đã làm theo thánh ý Chúa. Một ngày trước khi họ bị hành quyết, nhóm Kitô hữu nhỏ này đã tụ họp lại với nhau và dùng bữa agápe, một truyền thống được tôn vinh trong Giáo hội sơ khai. Sau đó, mỗi tín hữu bị ném vào đấu trường cho thú vật hoang dã. Hầu hết các tín hữu đều bị giết, nhưng đám đông phản đối khi nhìn thấy thân thể của Perpetua đầy vết thương đẫm máu, vì vậy bà đã bị loại khỏi đấu trường và bị một người lính chặt đầu. Một cách nào đó, người ta cho rằng điều này còn nhân đạo hơn là chết vì động vật.
 
* Chúng ta có thể nghĩ câu chuyện về Perpetua có một kết thúc bi thảm, vô nghĩa, nhưng chính những tấm gương về đức tin kiên định như Perpetua đã truyền cảm hứng cho các thế hệ tín hữu về sau. [Edith Deen, Những phụ nữ vĩ đại của đức tin Kitô giáo (New York: Harper & Row, 1959), 37.]
 
4. CÁI GIÁ CỦA ĐỜI MÔN ĐỆ
Ông Dietrich Bonhoeffer, một nhà thần học Luther người Đức, đã viết một loạt những suy tư về Bài giảng trên núi có tựa đề Cái giá phải trả của đời môn đệ, trong đó ông xác tín rằng tư cách môn đệ đòi hỏi chúng ta phải đưa ra quyết định nền tảng là theo Chúa Giêsu và chấp nhận những hệ quả của quyết định đó. Chính niềm tin đó đã khiến ông đứng lên chống lại sự bạo ngược của Đức Quốc xã và tham gia vào một âm mưu ám sát Adolf Hitler. Âm mưu bị bại lộ, Bonhoeffer bị bắt và “cái giá phải trả” cuối cùng của việc trở thành môn đệ đã được xác định: ông bị Đức quốc xã treo cổ vào ngày 9 tháng 4 năm 1945.
 
* Trong khi tư cách môn đệ có thể buộc một số người phải quyết định giữa sự sống và cái chết, nhưng ít người trong chúng ta được yêu cầu trả cái giá cuối cùng đó. Nhưng Tin Mừng hôm nay thách thức chúng ta sống theo một cách nào đó, noi gương chính Chúa Giêsu (Dianne Bergant, tài liệu của Sanchez).
 
5. GIÁ TRỊ CỦA ĐẲNG CẤP THẾ GIỚI
Cách đây vài năm, trên một tạp chí Thể thao, có một bài báo về Bela Karolyi, một huấn luyện viên người Rumani. Ông từng là huấn luyện viên của đội tuyển quốc gia Rumani đã sản sinh ra vận động viên thể dục dụng cụ vô địch Olympic thế giới Nadia Comaneci (https://youtube/Yi_5xbd5xdE). Năm 1981, Bela Karolyi đào tẩu sang Mỹ với một chiếc vali, bỏ lại mọi sự gồm cả chiếc Mercedes của mình. Ít năm sau, ông đã huấn luyện hơn 300 thanh niên tại Câu lạc bộ thể thao Sundance của mình ở Houston, Texas. Để đạt được đẳng cấp thế giới trong môn thể dục dụng cụ như cách mà Nadia đã làm, một vận động viên phải trở thành đệ tử của một bậc thầy như Bela Karolyi. Đầu tiên, cô ấy phải hy sinh sự thoải mái của bản thân và tuân theo một chương trình đào tạo vất vả. Thứ hai, cô ấy phải sắp xếp lại thứ tự ưu tiên của mình, coi trọng thể dục dụng cụ và nhìn mọi thứ khác chỉ là phụ thuộc . Thứ ba, cô ấy phải quyết tâm kiên trì bất chấp khó khăn và cả sự thất vọng.
 
* Ba yếu tố tương tự về tư cách môn đệ cũng được yêu cầu đối với những người theo Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay: từ bỏ mọi sự, sắp xếp lại các ưu tiên và quyết tâm mạnh mẽ. (Albert Cylwicki trong Lời Ngài vang lên; do Cha Botelho trích dẫn).
 
6. NGƯỜI TRUYỀN GIÁO MORMON
Nhiều người trong chúng ta đã thấy những người truyền giáo Mormon đi xe đạp, mặc quần sẫm màu, áo sơ mi trắng và đeo cà vạt. Hãy để tôi nói cho bạn biết thêm về lối sống của họ. Họ không được gặp gia đình trong suốt hai năm đi truyền giáo. Họ chỉ được phép gọi điện về nhà vào dịp lễ Giáng sinh và Ngày của Mẹ. Một ngày của họ bắt đầu lúc 6h.30 sáng với một giờ học Kinh Thánh và cầu nguyện. Sau đó, họ làm việc đến 9h.30 tối. Họ dành khoảng một giờ để giặt giũ và học Kinh Thánh trước khi tắt đèn. Đây là lịch trình của họ suốt sáu ngày mỗi tuần. Không có TV, không xem phim hoặc hẹn hò trong hai năm. Đã có ​​những chàng trai trẻ tạm bỏ những hợp đồng bóng rổ trị giá hàng triệu đô la cho đến khi họ hoàn thành nghĩa vụ truyền giáo. Mặc dù có nhiều khác biệt căn bản và nghiêm trọng trong thần học với tín đồ Mormons, nhưng chúng ta không thể phủ nhận cam kết của những người truyền giáo trẻ tuổi của họ. Có lẽ những dấn thân đó là lý do chính khiến số lượng của họ đang tăng lên nhanh chóng tại Hoa Kỳ.
 
* Các bài đọc hôm nay nói về ơn gọi của Thiên Chúa và sự cam kết được chờ đợi nơi chúng ta để đáp lại ơn gọi đó.
 
7. KHÔNG DO DỰ, KHÔNG RÚT LUI, KHÔNG HỐI TIẾC
Đây là một câu chuyện về sự cam kết. Năm 1904, William Borden, người thừa kế gia sản Borden Dairy, tốt nghiệp trường trung học ở Chicago với tư cách là một triệu phú. Cha mẹ anh đã cho anh một chuyến du lịch vòng quanh thế giới. Đi du lịch qua châu Á và Trung Đông, Borden đã được Chúa cho thấy biết bao người đau khổ trên thế giới. Viết thư về cho gia đình, anh nói: “Con sẽ cống hiến cuộc đời mình để phục vụ cánh đồng truyền giáo.” Khi đưa ra quyết định đó, anh viết vào mặt sau cuốn Kinh Thánh của mình ba từ: “Không do dự”. Sau khi tốt nghiệp tại Yale, anh từ chối nhiều công việc lương cao và vào chủng viện. Khi bước chân vào đây, anh đã nhập thêm ba từ trong cuốn Kinh Thánh của mình: “Không rút lui”. Sau khi hoàn thành chương trình học tại Chủng viện Princeton, Borden lên đường đến Trung Quốc. Trên đường đi, anh dừng lại ở Ai Cập để được đào tạo thêm. Khi ở đó, anh bị bệnh viêm màng não trong vòng một tháng và qua đời. Có lẽ bạn đang nghĩ: thật là lãng phí! William Borden không nghĩ vậy. Không lâu trước khi chết, anh đã ghi thêm ba từ trong cuốn Kinh Thánh của mình. Bây giờ tuyên bố có nội dung: “Không do dự, không rút lui, không hối tiếc.”
 
* Thành công đối với một Kitô hữu là có thể nói ở cuối cuộc đời mình: “Tôi đã chiến đấu tốt; Tôi đã đi hết đoạn đường; và tôi đã giữ vững Đức tin.”
 
8. CÁI GIÁ CỦA ƠN GỌI
Ông Albert Einstein, nhà toán học người Đức, từng chứng kiến ​​quê hương của mình quy phục chế độ độc tài Phátxít của Adolf Hitler. Ông tự hỏi liệu có ai sẽ đứng lên và chống lại Hitler không. Ông nói: “Khi chủ nghĩa Hitler đến Đức, tôi mong đợi các trường Đại học sẽ phản đối. Nhưng thay vào đó họ lại đón nhận nó. Tôi hy vọng báo chí tố cáo, nhưng thay vào đó họ tuyên truyền những lời dạy của nó. Từng nhà lãnh đạo và các tổ chức đáng lẽ phải chống lại học thuyết của Đức Quốc xã đã cúi đầu ngoan ngoãn trước thẩm quyền của nó. Chỉ có một thể chế dám đứng lên phản đối mạnh mẽ và đó là Giáo hội Kitô”. Einstein thú nhận: “Điều mà tôi đã từng khinh thường, giờ đây tôi yêu mến với một niềm đam mê không thể diễn tả được.”
 
* Sự cam kết của Giáo hội trong việc chống lại cái ác đã gây ấn tượng sâu sắc đối với ông Einstein. Những Kitô hữu đó trong những năm 1930 hiểu rõ cái giá phải trả cho các hành động của họ và họ đã không lùi bước. Giáo hội ngày nay cũng đang được Chúa Giêsu thách thức để làm điều tương tự trong bài Tin Mừng hôm nay.
 
9. CÁI GIÁ CỦA MÔN ĐỆ
Sử thi Ấn Độ kể lại nhiều câu chuyện đáng kinh ngạc về sự hi sinh của các đệ tử đối với sư phụ của họ. Câu chuyện về Ekalavya ở Mahabharata là một câu chuyện đáng kinh ngạc. Ekalavya được giới thiệu là một hoàng tử trẻ. Anh sống gần đạo tràng Drona, nơi các hoàng tử Pandavas và hoàng tử Kaurava từng học các môn nghệ thuật khác nhau. Anh rất muốn học nghệ thuật bắn cung từ Drona. Tuy nhiên Drona không muốn nhận anh ta làm đệ tử của mình. Nhưng cậu không thất vọng; quyết tâm của anh không có giới hạn. Ekalavya đi vào rừng, nơi đó anh tạo một bức tượng của Drona bằng đất sét. Tôn thờ bức tượng như thầy của mình, anh bắt đầu một chương trình tự học có kỷ luật. Kết quả là Ekalavya trở thành một cung thủ có sức mạnh phi thường. Một ngày nọ khi Ekalavya đang luyện tập, anh nghe thấy tiếng chó sủa. Ekalavya bắn liên tiếp bảy mũi tên vào miệng con chó mà không làm nó bị thương. Các hoàng tử đã rất ngạc nhiên. Họ hỏi anh sư phụ của anh là ai. Anh trả lời rằng “Guru” của anh là Dronacharya. Khi Drona nghe biết chuyện này, ông đã đến gặp người đệ tử vô danh của mình. Ông thấy Ekalavya siêng năng tập bắn cung. Nhìn thấy Drona, Ekalavya phủ phục và chắp tay chờ đợi lệnh của thầy. Drona đã hỏi Ekalavya về Gurudakshina của mình, về hành động biết ơn mà một môn sinh phải nợ thầy của mình sau khi hoàn thành khóa đào tạo. Ekalavya trả lời rằng không có gì mà anh sẽ không dâng tặng cho thầy của mình. Drona nói: “Hãy cho ta ngón tay cái bên phải của con.” Không do dự, Ekalavya đã chặt ngón tay cái bên phải của mình và đưa nó cho Drona.
 
* Các bài đọc hôm nay nói với chúng ta về cái giá phải trả của việc làm môn đồ. (Cha Bobby)
 
10. SỐNG LẠI QUÁ KHỨ
Vào tháng 9 năm 1944 một máy bay ném bom của Hoa Kỳ đang bay qua Thái Bình Dương thì bị trúng hỏa lực của đối phương. Ba nhân viên trên máy bay phải nhảy dù gấp để an toàn. Nhưng chỉ một trong ba người sống sót sau thử thách kinh hoàng đó. Người sống sót duy nhất đó là George H. Bush. Sau biến cố  đó ông đã thành công trong kinh doanh và chính trị, và trở thành Tổng thống thứ 41 của đất nước Hoa Kỳ. Tất nhiên, ông cũng là cha của một Tổng thống khác, George W. Bush. Tuy nhiên, 53 năm sau tai nạn khủng khiếp đó trên Thái Bình Dương, cựu Tổng thống George H. Bush muốn nhảy dù lại một lần nữa. Theo một câu chuyện trên tạp chí Life, ông không tìm kiếm vinh quang hay sự phô diễn; chỉ đơn giản là ông muốn đối mặt với những ký ức và cảm xúc sợ hãi liên quan đến sự cố thời chiến này. Vì vậy, ở tuổi 72, George H. Bush đã thuê một chiếc máy bay để đưa ông qua sa mạc Arizona, nơi ông đã thực hiện một cú nhảy thành công. Giờ đây, sau ngần ấy năm, ông có thể gác lại phần quá khứ của mình.
 
* Đôi khi bạn cần phải làm một điều gì đó chỉ để thoát khỏi những ký ức đau buồn đang xen vào hạnh phúc hiện tại. Đó là về việc sống vui tươi và tự do trong hiện tại. “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa.” [Life, (May 1997), p. 25.]  (tháng 5 năm 1997), tr. 25.]
 
            Linh mục Giuse Ngô Quang Trung sưu tầm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 9:51-62, giavi,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn