04:41 EDT Thứ hai, 15/10/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Hãy bắt chước Đức Kitô

Thứ năm - 08/02/2018 05:54
Không ai không có quyền hy vọng vào lòng nhân từ của Chúa.

HÃY BẮT CHƯỚC ĐỨC KITÔ  
 
Không ai không có quyền hy vọng vào lòng nhân từ của Chúa.

Lm. HK
 
Têrêxa Hài Đồng bị thổ huyết lần đầu vào Thứ Sáu Tuần Thánh, năm 23 tuổi. Sau đó sức khoẻ chị dần dần phục hồi. Nhưng năm sau, bệnh lao phổi tái phát nặng nề vào Mùa Chay. Trong những ngày sau hết, khi sức cùng lực kiệt, chị lại được tin ông thân phụ vừa được đưa vào điều trị chung với những người điên, chịu người đời khinh miệt.
 
Cuối cùng, ngày 30.9.1897, chị qua đời trong cơn khát nước và ngạt thở do bệnh lao phổi và loét ruột. Giờ hấp hối, chị đã nhọc mệt thốt lên: “Chúa ơi, Chúa ơi, sao Chúa nỡ bỏ con?”
 
Đó là tiếng kêu của nỗi đau!
Kêu, than, nhưng vẫn cậy trông, bám víu vào Chúa, như chị nói: “Sự điên khùng của tôi chính là hy vọng.”
 
Chị tự nhận mình là hy vọng một cách điên khùng vì chị hoàn toàn bám víu vào Chúa, một việc làm không thể hiểu được của niềm tin.
 
Nhưng nếu không có niềm hy vọng đó thì chị đã phát điên lên trước bao nghịch cảnh của cuộc đời, như chị đã viết trong nhật ký: “Nếu không có đức tin thì tôi đã tự sát, không do dự một phút nào!”
 
Nhưng người phản nghịch với Chúa mà lại bám víu vào Chúa thì còn “điên khùng” hơn. Người mắc bệnh phong tìm đến với Đức Kitô và được chữa lành là một hình ảnh chứa chan hy vọng cho tất cả mọi người:
Không ai không có quyền hy vọng vào lòng nhân từ của Chúa.
 
Ngày xưa, không ai mắc bệnh phong lại có hy vọng được khỏi. Bệnh phong được coi là dấu hiệu và hậu quả của tội lỗi nên chỉ có vị tư tế mới có quyền tuyên bố một ai là ô uế hay được sạch. Khi tư tế đã công bố ai là ô uế, người đó không được tự coi mình là sạch nữa, công việc của họ bị cắt ngang, và phải sống cách ly với bè bạn và người thân.
 
Nhưng khi nghe về những việc Đức Kitô làm trong những ngày đầu rao giảng Tin Mừng, niềm tin vào quyền năng và tình yêu Thiên Chúa đã làm một người mắc bệnh phong tìm đến, quỳ gối van xin với Ngài: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” (Mc 1,40).
 

Một câu kêu xin đơn giản, nhưng lại vang lên tiếng lòng sám hối, nhận mình bất xứng với tình yêu Chúa, và vang lên lời tuyên xưng Đức Kitô là Thiên Chúa, vì ngoài Thiên Chúa ra thì ai có quyền làm cho anh được sạch? Anh tìm đến Đức Kitô với niềm hy vọng của dân Chúa: “Người đánh phạt vì anh em làm điều gian ác, nhưng rồi lại thương xót anh em hết thảy mà quy tụ anh em về từ giữa chư dân, nơi anh em đã bị phân tán. Nếu anh em hết lòng hết dạ trở về với Chúa mà sống theo sự thật trước tôn nhan Người, thì Người sẽ trở lại với anh em, không còn ngoảnh mặt làm ngơ nữa” (Tb 13,5-6).
 
Niềm hy vọng đó đã thúc đẩy anh bước qua rào cản của các điều cấm kỵ để tìm đến Đức Kitô.
Đáp lại, tình yêu Đức Kitô cũng vượt qua những ngăn cách của lề luật mà “giơ tay đụng vào anh.”
 
Chúa là tình yêu, chỉ có tình yêu mới giải thích được việc Chúa làm: Ngài không chỉ “đụng” vào một người phong, mà còn mang vác lấy thân phận tội lỗi của nhân loại, và trở nên kiểu mẫu cho tình yêu nơi mọi Kitô hữu: “Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Ki-tô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em” (1Ga 3,16).
 
Tội lỗi làm cho con người ra ô uế, chẳng đáng được Chúa thương: “Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn; các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu” (Is 1,15).
 
Nhưng Chúa đã làm gì cho nhân loại tội lỗi đó? “Theo ý muốn và lòng nhân ái của Người. Người đã tiền định cho ta làm nghĩa tử nhờ Đức Giê-su Ki-tô, để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời, ân sủng Người ban tặng cho ta trong Thánh Tử yêu dấu. Trong Thánh Tử, nhờ máu Thánh Tử đổ ra chúng ta được cứu chuộc, được thứ tha tội lỗi theo lượng ân sủng rất phong phú của Người” (Ep 1,5-7).
 

Với bao nhiêu lỗi lầm, tôi hy vọng điều gì nếu không phải là tình yêu bao la của Thiên Chúa, Đấng đã đến chạm tay vào người phong và làm cho anh được sạch? Tôi hy vọng, hy vọng vững vàng vào lòng nhân từ của Chúa. Việc đầu tiên tôi luôn phải nghĩ đến là chạy đi tìm kiếm Ngài với lòng thống hối, miệng hát vang: “Hạnh phúc thay, kẻ lỗi lầm mà được tha thứ, người có tội mà được khoan dung” (Tv 32,1).
 

Niềm vui được chữa lành sẽ nên trọn vẹn trong niềm vui của đời tông đồ, khi tôi trao cho mọi người tình thương Chúa đã dành cho tôi, như thánh Phaolô chia sẻ: “cũng như tôi đây, trong mọi hoàn cảnh, tôi cố gắng làm đẹp lòng mọi người, không tìm ích lợi cho riêng tôi, nhưng cho nhiều người, để họ được cứu độ.
 
 Anh em hãy bắt chước tôi, như tôi bắt chước Đức Kitô” (1Cr 10,33-11,1).  
 
Lm. HK
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 36

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 34


Hôm nayHôm nay : 10532

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 160818

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2917222