02:20 EDT Thứ ba, 07/04/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Không thể hay không muốn?

Thứ sáu - 20/03/2020 01:30
Tôi có muốn nhìn và thấy bằng ánh sáng đức tin hay không.
 
KHÔNG THỂ HAY KHÔNG MUỐN?
 
Tôi có muốn nhìn và thấy bằng ánh sáng đức tin hay không.
 
Lm. HK
 
Chiều ngày Thứ Năm 31.3.2011, ngay tại thủ đô Hà Nội, ngôi nhà 5 tầng tại số 49 Huỳnh Thúc Kháng, sụp đổ tan nát làm cho nhiều người sống trong khu phố phải một phen hú vía.
 
Đó là một ngôi nhà cũ, xây từ năm 1995, nay được sửa lại và đang chờ nghiệm thu. Ngôi nhà không đổ sụp bất ngờ mà đã được báo nguy bởi hai chị công nhân đang tham gia xây dựng. Khoảng hai giờ chiều hai chị vào dọn dẹp thì thấy các vết nứt nhỏ trên tường phía sau. Một lát sau thấy nứt to dần đến 5cm rồi 10cm. Đến khoảng 15g30 thì vết nứt đã toác ra đến 40cm và ngôi nhà bắt đầu nghiêng sang trái.
 
Tất cả công nhân trong ngôi nhà cũng như dân cư ngụ hay làm việc ở khu vực quanh ngôi nhà đã được cảnh báo để sơ tán.
 
Bà Thanh sống ở tòa nhà bên cạnh cho biết: “Khoảng 15h30, tôi vẫn đang cho cháu ăn. May mà chồng tôi về nhà và bảo nhà bên cạnh sắp sập. Cả nhà tôi liền chạy xuống dưới. Được khoảng 10 phút ngôi nhà 5 tầng bên cạnh đổ xuống".
 
Nguyên nhân đầu tiên được nghĩ đến khi điều tra về tai nạn này là do thay đổi kết cấu: Ngôi nhà đó trước đây làm nhà nghỉ, nay được thuê để mở hiệu bánh, chủ mới của ngôi nhà đã thay đổi lại kết cấu như lắp thang máy, đập tường gạch để lắp kính, đua ban công ra mặt ngõ...
 
Thực ra, kết cấu của ngôi nhà tự nó thiếu vững chắc: các cột chịu lực nhỏ, lại sử dụng các loại thép không đủ tiêu chuẩn, mà khi nhà bị đổ sập người ta thấy cột bê tông sát móng lộ ra chỉ 4 thanh sắt nhỏ.
 
Phải chăng người ta không thể thấy được những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra khi bắt tay xây dựng. Thế nhưng điều đáng được nói đến không phải là không thể thấy, mà là không muốn thấy.
 
Vâng, xây nhà cho đúng tiêu chuẩn là tốt, thế nhưng ngày nay ánh sáng của đồng tiền làm cho người ta bị lóa mắt không nhìn thấy ánh sáng của lương tâm, để tự hào với những đồng tiền bất chính.
 
Không chỉ là đồng tiền, mà tính háo danh, đam mê hưởng thụ khoái lạc, với vô vàn các nết xấu khác mà chúng ta nghiệm thấy sức mạnh của chúng trên cuộc sống của mình. Chúng đang làm chúng ta mù tối khi dành cả cuộc đời xây dựng một ngôi nhà sẽ bị sụp đổ, khi hủy hoại cuộc sống của mình mà vẫn tưởng mình là khôn ngoan. 
 
Phép lạ Chúa chữa người mù vạch trần sự mù tối đó trong lòng dạ con người. Người biệt phái bởi lòng ghen ghét mà không muốn thấy một dấu lạ nào chứng tỏ quyền năng nơi Chúa Giêsu là bởi Trời. Họ viện cớ Chúa đã chữa bệnh trong ngày Sabát mà từ chối tin nhận quyền năng đó là bởi Thiên Chúa, dù họ không thể giải thích được là bởi đâu.
 
Còn người mù, bằng một vài lời đơn sơ mà mạnh mẽ, đã vạch ra cái mù trong tâm hồn của họ: “Người đó đã mở mắt cho tôi, thế mà các ông không biết người đó bởi đâu. Nhưng chúng ta biết rằng Thiên Chúa không nghe lời những kẻ tội lỗi, mà hễ ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý Chúa, thì kẻ đó mới được Chúa nghe lời”.
 
Chúa chữa người mù để diễn tả một việc lớn lao mà Ngài làm cho nhân loại, là chữa lành sự mù tối trong tâm hồn. Chúa mang ánh sáng đức tin đến cho mọi người, đức tin mà Ngài đã gieo vào lòng anh mù.
 
Đức tin mang lại hạnh phúc cho con người. Nó là ánh sáng hướng dẫn và khích lệ người ta đi vào con đường phù hợp với lương tâm. Dù có lúc bị coi là khờ dại vì phải chịu nhiều thiệt thòi, nhưng người tin luôn tín thác vào bàn tay quyền năng và tình thương Chúa để luôn có thể ca tụng tình yêu Chúa: “Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi, trên đồng cỏ xanh rì, Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi, tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng” (Tv 22,1).
 
Ánh sáng đức tin khác với ánh sáng thế tục, nó không đánh giá theo cái vỏ bên ngoài mà theo giá trị bên trong: “Ta không xem xét theo kiểu của con người, vì chưng con người nhìn xem bên ngoài, còn Thiên Chúa thì nhìn xem tâm hồn” (1Sm 16,7); nó luôn tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa: “Anh em hãy nhận biết điều gì làm đẹp lòng Chúa, và đừng thông phần vào những việc con cái tối tăm không sinh lợi ích gì” (Ep 5,10-11)
 
Ai cũng đang xây dựng cuộc sống mình, bằng việc lựa chọn một lý tưởng, một lối sống, và một cách nhìn. Điều đó quan trọng như  việc xức dầu phong vương cho một vị vua, vì cái lẽ thịnh suy nằm ở đó.
Người tin là người hạnh phúc, không một trắc trở nào có thể làm cho người tin nản chí, thất vọng. Ông Gióp đã có một niềm tín thác sâu xa vào tình thương của Chúa: “Ngài đã ban cho con tình thương và sự sống, quan tâm đến từng hơi thở của con.” (G 10,12) nên dù có ở giữa gian nguy thử thách, ông vẫn ca tụng Chúa: “Thân trần truồng sinh từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về đó cũng trần truồng. Đức Chúa đã ban cho, Đức Chúa lại lấy đi: xin chúc tụng danh Đức Chúa!" (G 1,21) 
 
Cuộc đời tôi được Chúa dựng nên cho hạnh phúc. Đối với người có lòng tin, cuộc đời luôn chứa chan ánh sáng: Bất kể mọi biến cố xảy đến như thế nào, “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người” (Rm 8,28).
 
Không phải là không thể thấy, nhưng điều quan trọng là tôi có muốn nhìn và thấy bằng ánh sáng đức tin hay không.
 
Lm. HK 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Ga 9:1-41, ductin, chonlua, lmhk,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 20

Máy chủ tìm kiếm : 4

Khách viếng thăm : 16


Hôm nayHôm nay : 3923

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 47760

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7175560