20:52 EDT Thứ sáu, 20/09/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Làm mọi sự trong mọi người

Chủ nhật - 09/06/2019 04:03
Chúng ta là những đôi găng. Chính Chúa Thánh Thần trong chúng ta mới là bàn tay, là người làm việc.
 
LÀM MỌI SỰ TRONG MỌI NGƯỜI
 
Chúng ta là những đôi găng. Chính Chúa Thánh Thần trong chúng ta mới là bàn tay, là người làm việc. 
 
“Mười lăm năm, cái chân giả không rời tôi;
nó đã trở thành một phần của thân thể của tôi.
 
Nó gãy. Tôi mang đi sửa, thấy người ta lấy búa đóng “binh binh”,
chợt đau nhói cái chân bại liệt hàng chục năm nay không cảm giác.
 
Lấy điện thoại nhắn cho em: “Anh bị gãy chân.”
Em hốt hoảng: “Đang ở bệnh viện nào em vào thăm.”
 
Tôi phì cười: “Gãy cái chân giả.”
Em vừa giận vừa tức cười.
 
Tôi thấy yêu em hơn bao giờ hết,
thì ra với em, tôi chưa bao giờ là người khuyết tật.
 
Bạn tin không?
 
Cái chân giả, nếu có tình yêu thì cũng là một cái chân thật.”
 
Câu truyện ngắn chỉ 119 chữ của Phan Mạnh Tân, sinh viên năm thứ III ngành báo chí Đại học Khoa học và Xã hội, đã được báo Tuổi Trẻ trao giải I cuộc thi “Cửa sổ Tâm hồn” vào ngày 02/4/2006. Cả ban tổ chức và những người dự thi khác, ai cũng muốn biết bức thông điệp về tình yêu thương đó là một tâm sự hay chỉ là một tác phẩm hư cấu.
 
Trong ngày trao giải, những người dự thi và cả ban giám khảo, ai cũng thấy như trong bóng chiều tà loé lên một tia nắng đẹp khi thấy Phan Mạnh Tân với đôi chân gỗ tự tin bước lên lãnh giải.
 
Vâng, tình yêu có thể được gọi là một phép lạ trong cuộc sống, như ông bà ta ngày xưa có nói: “Yêu nhau trăm sự chẳng nề, một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng.” Người ta thấy ngay được từ đâu mà một người khuyết tật lại có sự tự tin như thế trong cuộc sống: “Bạn tin không? Cái chân giả, nếu có tình yêu thì cũng là một cái chân thật.”
Tình yêu là một yếu tố không thể thiếu trong cuộc sống, nhưng khi đề cao và nhấn mạnh đến phép lạ của tình yêu, phải chăng vì người ta ít gặp được tình yêu chân thật trong cuộc sống thực tế?
 

Tình yêu là Thần khí và sự sống của Thiên Chúa, nên hai chữ yêu thương là định luật sống và là điểm khởi đầu huy hoàng cho vũ trụ vạn vật: “Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất. Đất còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm, và thần khí Thiên Chúa bay lượn trên mặt nước” (St 1,1-2); và ngay cả một người cùng đinh cũng có thể tự hào rằng: “Sinh khí của Thiên Chúa đã làm ra tôi, hơi thở của Đấng Toàn Năng đã cho tôi được sống” (G 33,4)
 
Nhưng tình yêu đã nên xa lạ với con người khi họ lìa xa Chúa. Chính khi xây tháp Baben để vượt qua Thiên Chúa, mà người ta âm thầm xây trong lòng một ngọn tháp cao hơn người khác, và họ lìa xa nhau.
 
Vâng, đành rằng người dân ngoại Samaria đã không đón tiếp Đức Kitô và các môn đệ vì các ngài đi lên Giêrusalem, nhưng các tông đồ sống kề bên Chúa sao lại xin Chúa tru diệt họ? Đức Kitô quở mắng các ông và nói “Các ngươi không biết các ngươi ứng theo Thần Khí nào?” (Lc 9,55). (bản dịch của Lm. Nguyễn Thế Thuấn).
 
Cuộc sáng tạo mới được bắt đầu nơi Đức Maria, một thụ tạo được tuyển chọn, khi sứ thần loan báo: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa” (Lc 1,35).
 
Thánh Thần, tình yêu Thiên Chúa, hoa trái của ơn cứu độ, xoá tan mọi ngăn cách mà đưa con người lại gần nhau: “Họ kinh ngạc vì ai nấy đều nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình” (Cv 2,6).
 
Thánh Thần, như lửa, nung đỏ và làm tiêu tan mọi gỉ sét vị kỷ, và đốt nóng một tình yêu, để Giáo hội trở nên bí tích của ơn cứu độ và sự hiện diện của Thiên Chúa: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13,35). Vì thế trước khi sai các tông đồ ra đi, Chúa Giêsu đã ban Thánh Thần, sự sống của Thiên Chúa, cho các ông. Mọi hoạt động của Giáo hội đều là công việc của Thiên Chúa: “Có nhiều hoạt động khác nhau, nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa làm mọi sự trong mọi người” (1Cr 12,6).
 
Corrie ten Boom là một mẫu gương sống đức tin. Bị phát-xít Đức bắt vì đã dấu giếm người Do thái, bà bị đưa đến trại tập trung Ravensbruck với Betsie, người chị gái qua đời mấy ngày trước khi Corrie được giải thoát ngày 31/12/1944. Bà ví von về vai trò của mình trong công việc của Thiên Chúa: “Bàn tay tôi có đôi găng. Đôi găng không thể tự mình làm việc gì, nhưng khi tôi xỏ tay vào, nó có thể làm nhiều việc. Chúng ta là những đôi găng. Chính Chúa Thánh Thần trong chúng ta mới là bàn tay, là người làm việc. Chúng ta phải chừa cho mỗi ngón của bàn tay đều có chỗ.
 
Điều cần nói đến trong lễ Hiện Xuống không phải là Chúa có chúc lành cho kế hoạch và chương trình của ta hay không mà là chúng ta có sẵn sàng trước những gì Thánh Thần Chúa mời gọi ta hay không.”     
 
Lm. HK
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Ga 20:19-23, hien-xuong, lmhk,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 21


Hôm nayHôm nay : 10463

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 234622

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5451540