17:46 +07 Thứ sáu, 21/01/2022

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Lạy Chúa, xin thương xót con

Thứ năm - 20/10/2016 21:41
Con cháu Ađam-Eva đang đánh mất sự chăm lo đầy tình yêu của Chúa khi tự xếp mình vào chỗ đứng của Thiên Chúa.

LẠY CHÚA, XIN THƯƠNG XÓT CON
 
Con cháu Ađam-Eva đang đánh mất sự chăm lo đầy tình yêu của Chúa khi tự xếp mình vào chỗ đứng của Thiên Chúa.  
 
Lm. HK
 
Khi còn là một chủng sinh, vì học tập rất kém nên cứ theo luật thì thầy Vianney phải bị loại, nhưng vì bền chí và có lòng đạo đức nên thầy được giữ lại. Thế mà khi làm cha sở xứ Ars, ngài đã lôi kéo được nhiều người ăn năn trở lại, nhờ đời sống cầu nguyện, hy sinh, hãm mình.
 
Các cha khác thấy thế thì lo ngại nên làm một tờ đơn trình Đức Giám mục, đại ý nói là cha Vianney trước đây học hành kém cỏi mà nay lôi kéo giáo dân trong cả miền đến Ars xưng tội hầu như cả ngày nên ai cũng e là có gì sai lạc chăng và xin Đức Giám mục cấm cha Vianney giải tội.
 
Vì chút thương tình, vị linh mục nhận cầm đơn lên toà Giám mục có ghé qua cho cha Vianney hay chuyện. Lạ thay! Khi cha Vianney cầm xem tờ đơn kiện mình thì chính ngài lại cầm bút viết thêm: “Việc anh em nói trên đây đều rất đúng với sự thật”, rồi ngài ký thêm tên mình vào đó.
 
Thánh Vianney đồng tình với những lời cáo buộc và lo ngại về trình độ học vấn của ngài thì chẳng có chi là khó hiểu, nhưng người Biệt phái trong câu chuyện ngụ ngôn có làm điều chi sai trái mà phải trở về với hai bàn tay trắng: “Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không”?
 
Ai có thể bắt lỗi được khi ông ăn chay mỗi tuần hai lần trong khi luật chỉ buộc mỗi năm một lần (x. Lv 23,26-32), khi ông dâng một phần mười tất cả các hoa lợi chứ không chỉ dâng một phần mười hoa lợi của ruộng rẫy như luật buộc: “Mỗi năm anh em phải trích một phần mười tất cả hoa lợi lấy từ những gì anh em gieo, những gì mọc lên ngoài đồng” (Đnl 14,22). Lẽ nào một người như thế không được coi là người công chính?
 
Chúa Giêsu không trách ông vì làm quá nhiều việc lành, mà trách ông đã cậy dựa vào những việc tốt lành để
chiếm chỗ đứng của Chúa.
 
Đúng thế, người tin vào Chúa là người
thấy Chúa là quan án đầy tình thương, là Đấng xét xử và cứu chữa thân phận tội lỗi hay yếu hèn của họ: “Vì Đức Chúa là Đấng xét xử,… Người không coi thường lời khấn nguyện của kẻ mồ côi, hay tiếng than van của người goá bụa” (Hc 35,12-14); họ hết sức làm việc lành và để tất cả tùy thuộc sự định đoạt của Chúa: “Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chúa là vị Thẩm Phán chí công sẽ trao phần thưởng đó cho tôi” (2Tm 4,8) chứ không “đứng thẳng” mà tự phong mình là người công chính.
 
Trong vườn địa đàng ngày xưa, thoạt nhìn thì con rắn chỉ cám dỗ Ađam-Eva ăn trái cấm, nhưng bên dưới cái vẻ bên ngoài như không có gì đáng kể đó lại là một cái bẫy chứa đầy những tính toán hiểm độc của chính Satan trong ngày chúng tạo phản: “Hãy là quan án cho chính mình, hãy tự phân định điều tốt điều xấu: hãy là Thiên Chúa.” Qua hình ảnh người Biệt phái, Phúc âm Luca đã cho thấy rõ hơn công việc của Satan đối với nguyên tổ loài người hôm xưa vẫn đang được tiếp tục trong thế giới hôm nay: Con cháu Ađam-Eva đang đánh mất sự chăm lo đầy tình yêu của Chúa khi tự xếp mình vào chỗ đứng của Thiên Chúa, mà trở nên “Đấng xét xử” cho chính mình và cho mọi người.
 
Không chỉ làm công việc xét xử của Thiên Chúa mà lời cầu nguyện của người Biệt phái cho thấy là
Chúa không có chỗ đứng nào trong đời ông: Ông không cần đến Chúa, mà phải nói ngược lại là Chúa phải cần đến ông. Cứ nghe ông kể những gì Chúa làm cho ông và những gì ông làm cho Chúa là rõ. Trong khi thánh Phaolô gắn chặt đời mình vào quyền năng và tình yêu Chúa: “Nhưng có Chúa đứng bên cạnh, Người đã ban sức mạnh cho tôi, để nhờ tôi mà việc rao giảng được hoàn thành, và tất cả các dân ngoại được nghe biết Tin Mừng” (2Tm 4,17), thì với người Biệt phái, khó kiếm được ai thay thế cho ông, “Con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.”
 

Một người thợ rèn thời Trung cổ bị bắt làm tù nhân và bị giam trong một cái hầm ngục. Nhờ có ít vốn hiểu biết trong nghề, anh ta kiểm tra các mắt xích nặng nề đang ràng buộc mình với hy vọng tìm ra được một vết nứt để tính kế thoát thân. Sau cùng anh phải buông tay thất vọng. Các dấu hiệu trên xích cho thấy chính anh làm ra nó, mà trước đây anh đã rất tự hào về các chúng: chưa một ai bẻ gãy được sợi xích do anh chế tạo.
 
Người Biệt phái đã làm được thật nhiều việc tốt lành, như một thánh nhân, nhưng chính
các việc tốt lành đó đã giam hãm ông trong “cái tôi vĩ đại” mà quên đi thân phận hèn yếu của mình. Vì thế mà trở nên xa lạ với một Thiên Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, mà chẳng biết đến cái sức mạnh có thể nói được là ‘toàn năng’ của lời cầu xin nơi người biết nương tựa vào Chúa,… để rồi bước vào đền thờ với bao nhiêu công trạng mà cầu nguyện nhưng lại phải trở về với hai bàn trắng vì chẳng gặp được Chúa!
 
Cùng đứng trong đền thờ, nhưng tôi có gặp được Chúa không?
 
Lm. HK
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn