13:32 +07 Chủ nhật, 27/09/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Lời Chúa dịp Tết Nguyên Đán _ các bài suy niệm

Thứ bảy - 28/01/2017 16:37
 

Các bài suy niệm Lời Chúa dịp
TẾT NGUYÊN ĐÁN

 
Lễ Giao Thừa: Ds 6, 22-27; 1Tx 5, 16-26.28; Mt 5, 1-10
Lễ Tân Niên: St 1, 14-18; Pl 4, 4-8; Mt 6, 25-34
Mồng Hai Tết: Hc 44, 1.10-15; Ep 6, 1-4.18.23; Mt 15, 1-6
Mồng Ba Tết: St 2, 4b-9.15; Cv 20, 32-35; Mt 25, 14-30

Trích trong http: //doithuong02.topcities.com

MỤC LỤC

I. LỄ GIAO THỪA. 
1. Chúng ta là người hành khất 
2. Giây phút linh thiêng- Lm. Gs. Nguyễn Hưng Lợi 
3. Lời cảm tạ tri ân - Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi 
4. Hạnh phúc theo Tám mối phúc thật- Martin Lê Hoàng Vũ
 
II. LỄ TÂN NIÊN- CẦU BÌNH AN CHO NĂM MỚI 
1. Định hướng. 
2. Lời hứa Năm Mới 
3. Năm mới, đường hướng mới - Phaolô Ngô Suốt 
4. Bình An - Lm. Pet. Trần Thanh Sơn. 
5. Xin cho tất cả đều mới - Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi 
6. Năm Mới, Ơn Phúc Mới – Gier. Nguyễn Văn Nội 

III. MỒNG HAI TẾT: CẦU CHO ÔNG BÀ TỔ TIÊN. 
1. Lòng hiếu thảo với Tiên nhân - Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi 
2. Đạo Hiếu - Lm. Phêrô Trần Thanh Sơn. 

IV. MỒNG BA TẾT: THÁNH HOÁ CÔNG ĂN VIỆC LÀM. 
1. Chúa thánh hoá công ăn việc làm- Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi 
2. Thánh hóa công ăn việc làm - Lm Phêrô Trần Thanh Sơn 
 
 

I. LỄ GIAO THỪA

 

1. Chúng ta là người hành khất
 
“Chúng ta là người hành khất!” lời tâm sự này Martinô Lutherô, cha đẻ của đạo Tin lành Thệ Phản bên Đức, đã thốt lên năm 1546 vào những ngày cuối cùng cuộc sống trên trần gian của ông. Lời tâm sự này của ông biểu lộ niềm tin mối tương giao giữa Thiên Chúa và con người. Người có tâm hồn niềm tin vào Thiên Chúa trông mong chờ đợi đón nhận từ nơi Ngài, những sự cần thiết cho đời sống. Và đồng thời cũng nói lên tâm tình niềm tin: Thiên Chúa là Đấng ban phát mọi ân đức tặng phẩm cho đời sống, con cám ơn Ngài! “Chúng ta là người hành khất!“ tâm tình này cũng có thể là một suy tư gợi ý vào những giờ phút cuối cùng của năm hiện tại đang đi vào qúa khứ. Nhưng tại sao lại đem tâm tình này vào đời sống ngày cuối năm?
 
Khi nghe đến “hành khất“ ta nghĩ ngay tới nghèo khổ, đói khát, túng thiếu, yếu đau, bơ vơ không nhà cửa… Không lẽ cuộc sống chỉ tiêu cực như thế sao? Không, chúng ta không dừng lại ở điểm tiêu cực đó. Ngày nay, nơi nhiều quốc gia tình trạng xóa đói, giảm nghèo, vệ sinh bệnh tật đang dần dà được đẩy mạnh bài trừ cải tiến. Và mức sống no cơm ấm áo dần được nâng cao, cho xứng với phẩm gía con người. Trong cuộc sống, lẽ dĩ nhiên rất nhiều người, nhất là ở trong xã hội văn minh đầy đủ hay đang mở cửa phát triển, đã đạt được những thành công rực rỡ về mặt chính trị, kinh tế, học hành, nghề nghiệp, y tế, của cải tài sản, cuộc sống gia đình hòa hợp êm ấm… Những điều đó đối với người có lòng tin vào Thiên Chúa, khi nhìn lại cũng có tâm tình gần giống như của Martinô Lutherô: Vâng, chúng con là người hành khất!
 
Tâm tình này muốn nói lên: Con cám ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng con cơ hội sống, cơ hội góp phần vào cuộc sống. Những gì con có hay đạt được, là những ân đức qùa tặng Thiên Chúa ban cho. Cuộc sống xã hội và đời sống từng người không chỉ có mặt sáng đẹp đó. Nhưng còn có mặt với nhiều bóng tối tiêu cực nữa: chiến tranh, thiên tai, lo âu, tai nạn, đau khổ bệnh tật, chạy loạn tỵ nạn tha hương … Trước những cảnh tượng đó, không ai muốn, nhưng chúng xảy ra đó và mọi người phải đối diện với! Trong cơn tuyệt vọng như thế, đâu đâu vào thời đại nào, hầu như bất cứ ai cũng đều cúi đầu hướng tâm hồn lên cao, thành tâm khấn vái xin Thiên Chúa, xin Thượng Đế, xin Trời phù hộ cho đời sống, cho thế giới khỏi cơn khốn khó đó.Tâm tình này càng vẽ rõ nét hơn “Chúng ta là người hành khất!“ Người tin vào Thiên Chúa, khi nhận lãnh một tin lành bằng an, một tin vui, họ đều thắp sáng cây nến lòng biết ơn cho Đấng đã ban cho mình ân đức cao qúi đó và cho người nào đó đã liên đới trao tặng giúp đỡ mình. Cung cách sống đạo đức tình người này muốn nói lên: “Chúng ta là người hành khất!“
 
Trước ngưỡng cửa Năm Mới đang tiến dần vào hiện tại, niềm vui mừng đang khơi dậy trong lòng. Nhưng nào ai có thể biết đươc tương lai ngày mai trong năm mới sẽ đến như thế nào. Rồi trong đời sống vào nhiều hoàn cảnh giai đoạn cuộc sống, chúng ta thường lâm vào ngõ bí đường cùng, không biết nên làm sao nữa… Là người có niềm tin, ta đặt niềm tin tưởng nơi Thiên Chúa, Đấng biết sự gì cần thiết cho đời sống của ta. Chúng ta thường cầu nguyện cùng Đức Chúa Thánh Thần: lạy Cha kẻ khó khăn bần hàn, xin đến trợ giúp ban cho chúng con ân đức gìn giữ cuộc sống hôm nay và ngày mai! Đó cũng là tâm tình: “Chúng ta là người hành khất!“
 

2. Giây phút linh thiêng- Lm. Gs. Nguyễn Hưng Lợi
 
Thi sĩ Hàn Mạc Tử đã viết một câu thơ rất ý nghĩa: “Giây phút linh thiêng đã khởi đầu….” Xuân về được bắt đầu bằng giây phút giao thừa. Người người, nhà nhà, mọi gia đình, mọi người đón chào giây phút linh thiêng khởi đầu một năm mới trước bàn thờ hương trầm nghi ngút bay. Giây phút kết nối giữa những ngày đã qua và những ngày mới bắt đầu. Người Kitô hữu tạ ơn Thiên Chúa Ba Ngôi vì bao hồng ân Chúa ban và cầu sự an bình cho một năm mới đã ló rạng. Đây là khởi điểm của thời gian khiến con người gợi nhớ về sự sáng tạo mà Thiên Chúa trao ban cho vũ trụ, cho con người.
 
GIAO THỪA, ĐẤT TRỜI GIAO CẢM:
 
Thời gian đêm giao thừa rất linh thiêng, huyền nhiệm. Người ta nâng cốc chúc nhau sức khỏe, may mắn và bình an trong lúc đón chào Chúa xuân đến với hy vọng năm mới sẽ có những điều mới, an lành và hạnh phúc hơn. Năm mới đến có liên quan đến vận mệnh của từng con người. Riêng đối với người Kitô hữu, giây phút giao thừa, thời điểm bàn giao giữa năm cũ và năm mới còn mang ý nghĩa cao vời: con người sẽ nhớ tới Đấng là Mùa Xuân vĩnh cửu, Đấng tạo dựng đất trời, dựng nên con người. Đấng ấy là Thiên Chúa, là tình yêu. Đêm giao thừa làm cho người Kitô hữu nhớ đến Đấng Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng nhân loại, ở với con người, ở với mỗi người. Thiên Chúa đã sai Con của Người là Đức Giêsu tới trần gian cũng vào một đêm, đêm mà Con Thiên Chúa và loài người hợp nghĩa kết giao. Đêm mà các thiên thần loan báo cho các mục đồng, đại diện cho toàn nhân loại tin vui về việc Con Thiên Chúa đến với họ và ở lại với họ để ban an bình, và hứa với họ sẽ ở với họ cho tới ngày tận cùng thế giới.
 
VẪN LÀ GIÂY PHÚT LINH THIÊNG:
 
Giây phút giao thừa là thời điểm của một năm mới, là lúc trời đất giao hòa, là nơi Thiên Chúa gặp gỡ con người. Chính trong giây phút huyền diệu của đêm giao thừa, con người chỉ có thể nói lên: “Cúi xin Đấng tạo thành trời đất, xuống cho đoàn con muôn ngàn phúc cả từ núi thánh Sion" (Tv 133, 3) hoặc "Ơn phù hộ tôi đến từ Đức Chúa là Đấng dựng nên cả đất trời.” Đón xuân về, trong giây phút giao thừa uy linh và huyền nhiệm, con người vẫn nhớ tới cảnh đoàn tụ, ấm cúng của gia đình, nhưng vẫn còn những gia đình, những kẻ thiếu may mắn không có điều kiện, cơ hội để đón giao thừa. Chúa là mùa xuân vĩnh cửu. Người Kitô hữu được mời gọi sống tin, yêu và sứ mạng của họ là loan báo Mùa Xuân vĩnh cửu cho mọi người.
 
Chúa là mùa xuân vĩnh cửu. Con người biết chia sẻ, biết quảng đại, biết cảm thông và loan báo Đức Giêsu Kitô, Đấng là mùa xuân bất tận cho người khác là họ đã sống giây phút linh thiêng nhất của một năm vì họ có Chúa ở cùng, và như vậy khi một tâm hồn có Chúa ở cùng là một trời xuân bất tận (thánh Gioan Vianney) .
 
Lạy Thiên Chúa là Đấng vô thủy vô chung, là căn nguyên và cùng đích vạn vật, trong giờ phút giao thừa này, chúng con hướng tâm hồn lên Chúa. Cúi xin Chúa rộng ban cho chúng con một năm dồi dào phúc lộc, và đầy lòng hăng hái làm việc lành để tôn vinh Danh Thánh (Lời nguyện nhập lễ, thánh lễ giao thừa) .
 

3. Lời cảm tạ tri ân - Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi
 
Ngày cuối của một năm, thường con người vẫn có thói quen ngồi lại để tính sổ với Chúa, với đời xem mình đã làm được gì, chưa làm được gì và rồi con người dù thế nào đi nữa vẫn phải nói lên lời tạ ơn Thiên Chúa vì do tình thương của Ngài mà con người vẫn còn tồn tại.
 
CUỘC ĐỜI PHẢI LÀ LỜI CẢM TẠ:
 
Nhìn lại một năm với bao biến cố xẩy ra trong đời: buồn có, vui có, khó khăn có, may mắn có, con người vẫn tự nhủ tại sao mình còn hiện diện? Tại sao mình còn thở, còn sinh hoạt được, còn đi dứng, ăn uống, ngủ nghỉ được? Chắc chắn với lòng tin sẵn có, người Kitô hữu luôn ý thức Thiên Chúa đang tiếp tục làm phép lạ trong cuộc đời của mình. Như vậy, tâm tình của con người là tạ ơn. Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Êphêsô đã viết: “Đàn hát lên! Nhờ Thánh Thần linh hứng, trót tâm tình, dâng Thiên Chúa là Cha. Luôn cảm ta Người, nhân danh Thánh Tử vì Người ban muôn phúc lộc chan hòa" (Eph 5, 19-20) . Vâng, Thiên chúa đã ban cho nhân loại, cho mỗi người muôn vàn hồng phúc. Những ân huệ cao quí, Thiên Chúa tặng ban cho con người quả không kể xiết. Con người chỉ có thể hiểu được những điều quí hóa ấy khi họ biết hồi tỉnh, suy nghĩ và cầu nguyện. Hồi tỉnh để thấy mình đã lãnh nhận quá nhiều ân phúc mà chỉ Thiên Chúa mới có thể trao ban. Suy nghĩ để con người nhận ra họ được hạnh phúc có Thiên Chúa là Cha nhân từ không nỡ cho con người con bọ cạp hoặc hòn đá khi họ xin bánh ăn. Cầu nguyện để thân mật trao đổi và cám ơn Thiên Chúa vì tình thương vô biên Chúa đã tặng ban cho con người. Chính vì thế, con người phải luôn có tâm tình như Chúa Giêsu vì cuộc đời của Ngài là bài ca cảm tạ tri ân Thiên Chúa Cha. Chúa luôn cảm tạ Chúa Cha trong mỗi biến cố cuộc đời: khi làm phép lạ cho cá và bánh hóa nên nhiều, khi lập bí tích Thánh Thể, khi chọn các môn đệ và nhiều việc Chúa Giêsu làm trong đời của Ngài. Bao giờ, Chúa cũng nói lên lời tạ ơn Thiên Chúa Cha. Tạ ơn là điều tối hệ trọng trong đời Chúa Giêsu. Mẹ Maria cũng thế, Mẹ đã nói lên lời xin vâng và tạ ơn trong cả cuộc đời của Mẹ. Bài kinh Magnificat Mẹ cất lên hôm nay là một lời cảm tạ Thiên Chúa Cha. Mẹ mời gọi mỗi người Kitô hữu hãy cùng Mẹ hát bài tạ ơn vì chính Mẹ và con cái của Mẹ đã được Thien Chúa trao ban quá nhiều hồng phúc.
 
NGÀY CUỐI NĂM LUÔN LÀ LỜI TẠ ƠN:
 
Nhìn lại một quãng đời, suy nghĩ về một chặng đường đã qua, con người chỉ biết thốt lên như Mẹ: "…Đấng toàn năng đã làm cho Tôi biết bao điều kỳ diệu.” Đời con người là một huyền nhiệm. Chúa đã tạo dựng nên con người giống hình ảnh Ngài, Ngài lại ban cho con người biết bao hồng phúc khiến con người không thể nào hiểu hết sự lạ lùng của Thiên Chúa. Con người chỉ có thể cùng với tác giả thánh vịnh: ' Biết lấy chi đền đáp Chúa bây giờ, vì mọi ơn lành Người đã ban cho? Tôi xin nâng chén mừng ơn cứu độ và kêu cầu thánh danh Đức Chúa" (Tv 115, 12-13)
 
Ngày cuối năm, người Kitô hữu luôn phải ngồi lại để suy nghĩ, điều chỉnh tâm hồn và nói lời tạ ơn Thiên Chúa. Đây là dịp rất tốt để con người hồi tỉnh xem điều gì mình đã làm được tốt, điều gì mình chưa làm tốt và điều còn thiếu xót để rồi chấn chỉnh điều chưa tốt và nhân lên càng nhiều càng tốt điều tốt lành mình đã làm được. Điều quan trọng con người cần phải xét tới xem mình đã có quan hệ thế nào đối với Thiên Chúa và có thái độ ra sao đối với tha nhân? Chúa luôn mời gọi mỗi người quay trở về với Thiên Chúa và làm hòa với anh em. Như thế, ngày cuối năm là dịp để hồi tỉnh, trở về với Chúa và thắp sáng đức tin cho anh em. Những việc làm tỏa sáng vẫn là những việc Chúa mời gọi con người thực hiện để làm vinh danh Chúa và nối kết anh em. Ngày cuối năm cũng là ngày tạ lỗi Chúa và tạ lỗi mọi người. Tạ lỗi là nói lên lòng sám hối, ăn năn và tạ ơn.
 
Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, trong suốt cả năm nay, Chúa đã thương ban phù trợ cho hồn xác chúng con an toàn. Giờ đây năm cũ sắp qua, chúng con cùng họp nhau dâng lên Chúa lời cảm tạ tri ân, và xin Chúa thứ tha tội lỗi, để chúng con được thư thái bình an trước thềm năm mới (Lời nguyện nhập lễ, lễ tất niên) .
 

4. Hạnh phúc theo Tám mối phúc thật- Martin Lê Hoàng Vũ
 
Giao thừa, đêm trừ tịch, đêm 30 tháng chạp âm lịch là thời khắc thiêng liêng nhất trong năm. Bởi vì đêm nay có một sự chuyển giao của thời gian: Một năm cũ ra đi và năm mới lại đến. Chính vì vậy người Việt Nam dù quanh năm đi làm ăn xa cũng cố gắng thu xếp trở về với gia đình trước đêm nay để cùng với người thân đón một năm mới lại đến. Đêm giao thừa còn là thời khắc “ngừng chiến” để con người tận hưởng bầu khí ấm áp của tình nghĩa gia đình, giữa anh chị em với nhau và giữa cha mẹ với con cái, họ tạm quên đi cuộc sống đầy dẫy điều ích kỷ, bon chen, sự vội vã, vất vả. Trong giờ phúc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới ai trong chúng ta cũng hy vọng năm mới tới mọi sự sẽ tốt đẹp hơn, điều hạnh phúc sẽ đến với mình và gia đình.
 
Cùng hòa chung với niềm vui đón năm mới của dân tộc, đêm nay người Kitô hữu Việt Nam hướng lòng về Thiên Chúa là nguồn mạch của mọi sự Thiện hảo, cầu xin Ngài ban mọi điều tốt lành trong năm mới. Trong niềm tin ở Chúa là chủ thể của thời gian, là Đấng điều khiển mọi vận hành của thời vũ trụ, là An-pha và Ô-mê-ga, nghĩa là khởi đầu và tận cùng của lịch sử, thì đối với chúng ta giây phúc giao thừa là dịp của tri ân và cảm tạ. Chúng ta cảm tạ Chúa vì suốt một năm qua đã cho chúng ta được sống, đã gìn giữ chúng ta trước mọi nguy biến của cuộc đời và đã tặng ban muôn vàn ơn phúc dư đầy. Thiên Chúa luôn quảng đại ban ơn cho con người. Hạnh phúc cũng là một ân ban của Thiên Chúa.
 
Đặc biệt thánh lễ đêm giao thừa được cử hành theo truyền thống dân tộc là dịp đoàn tụ của một gia đình rộng lớn hơn, gia đình con cái Thiên Chúa, họ cùng tin Thiên Chúa là Cha và cùng nhận mọi người là anh chị em với nhau, họ ngồi lại bên nhau để ôn lai những việc đã qua trong năm cũ và hướng đến năm mới.
 
Bài Tin Mừng được đọc trong đêm hôm nay thánh sử Matthiêu ghi lại bài giảng Tám mối phúc thật mà Chúa Giêsu đã công bố trện một ngọn núi. Lắng nghe đoạn Tin Mừng này và cùng suy nghĩ trước giờ phút thiêng liêng khi bước sang một năm mới chúng ta sẽ hiểu được thế nào là hạnh phúc.
 
Tám mối phúc thật được công bố ở trên một ngọn núi. Điều này gợi cho chúng ta nhớ đến Thập Giới mà Thên Chúa ban cho dân Israel qua Môsê. Tám mối phúc thật là Bản Hiến Chương của Nước Trời, là lời mời gọi trong đời sống của mỗi người tín hữu phải biết vươn lên. Cho nên tất cả những ai đi theo Chúa Giêsu, và muốn vào Nước Trời thì không thể không đi qua con đường của Tám mối phúc thật.
 
Giờ đây cùng nhau suy niệm về hạnh phúc dưới ánh sáng của Lời Chúa chúng ta nhận ra được nhiều điều.
 
Ngày nay trong cuộc sống có rất nhiều thứ hạnh phúc giả tạo hay còn được gọi là thứ hạnh phúc ảo đang lôi cuốn chúng ta, Chúng có nhiều hình dạng, có vẻ đẹp, có sức quyến rũ và hứa hẹn một cuộc sống dễ dãi, luôn muốn được thỏa mãn, muốn hường thụ cuộc sống với những đam mê thấp hèn theo bản năng, sẵn sàng quên người để chỉ tìm sự sung sướng cho riêng mình. Họ nhất định phải “hạ gục nhanh tiêu diệt gọn” người khác, nhất là đối thủ của mình để có được địa vị, danh vọng, nhưng xem ra khi đạt được tất cả những điều đó hạnh phúc vẫn là điều xa với. Nhiều người cũng cho rằng một gia đình hạnh phúc là trong đó những thành viên phải có mức lương cao, quan hệ rộng, có tiếng tăm, có thế lực,nhà cửa đầy đủ tiện nghi, nhiều tiền,nhưng chưa chăc hạnh phúc lại ở trong gia đình đó. Hạnh phúc không bao giờ được xây đắp bằng vật chất.
 
Theo Chúa Giêsu dạy trong Tám mối phúc thì hạnh phúc chính là dám sống nghèo, sống hiền hòa, sống ngay thẳng, sống yêu thương, xây dựng hòa bình, và có thể vì Chúa mà chịu khổ đau. Tám mối phúc thật mà Chúa Giêsu hôm nay mời gọi chúng ta sống theo không phải là một lý thuyết suông hay không phải là điều không thể thực hiện mà đó là việc cần làm ngay trong năm mới tới đây, là bản tự kiểm cho chúng ta trong suốt một năm qua. Chính khi sống theo những điều ấy chúng ta lại tìm được hạnh phúc đích thực.
 
Cuối cùng vế thứ hai của những lời chúc phúc nói về phần thưởng mà Thiên Chúa ban cho những người sống theo Tám mối phúc. Hạnh phúc là được vào trong Nước Trời. Hạnh phúc là được nhìn thấy Thiên Chúa. Hạnh phúc là được thiên Chúa ủi an. Hạnh phúc là được Thiên Chúa yêu thương.Hạnh phúc là được làm con Thiên Chúa …. Tất cả những điều đó phải là mối lo lắng của chúng ta trong đêm giao thừa này.Mỗi người cần tự hỏi liệu: năm mới tới đây chúng ta có được những điều Chúa hứa ban như trong Tám mối phúc thật hay không?
 
Tới đây để kết bài, chúng ta cùng để tâm suy nghĩ một lời chúc của một tác giả người Pháp không rõ tên được đăng trên CG và DT những ngày gần đây như sau:
 
 “Nhân dịp năm mới đang đến,
 
Tôi xin chúc bạn.
 
Không phải là sự thành công trong công ăn việc làm.
 
Nhưng là tiếp rước đón nhận.
 
Trong trái tim và trong cuộc sống.
 
Từng ngày một và từng bước một,
 
Tình yêu của Chúa đang mang đến ý nghĩa cho sự hiện hữu.
 
Tôi chúc bạn không phải là không gặp những thất bại,
 
Nhưng biết đón nhận như một món quà bất xứng.
 
Sức mạnh giúp bạn đứng vững, dù cho những gian lao nặng nề,
 
Tôi chúc bạn không phải những ngày êm ả, nhưng là khả năng để cho người khác quấy rầy,
 
Và đón nhận người khác biệt với mình như một sứ giả của Chúa.
 
Tôi chúc bạn không phải là có câu trả lời cho mọi vấn nạn.
 
Nhưng là biết đón nhận những câu hỏi của người khác,
 
Biết mang trong lòng bạn những khó khăn âu lo, những xung đột bế tắc của họ.
 
Để được gần gũi họ như một người chị, một người anh em biết liên đới.
 
Như một người biết chia sẻ và reo rắc an bình.”
 
Lạy Chúa Giêsu trong giờ phút giao thừa này chúng con xin hết lòng cảm tạ tình yêu thương của Chúa đã ban muôn ơn lành và gìn giữ chúng con trong suốt một năm qua. Xin cho chúng con trong năm mới biết hoàn toàn sống cho Chúa và vì Chúa mà sẵn sàng từ bỏ mọi thứ lợi lộc trần thế,bởi không điều gì hạnh phúc cho chúng con bằng phần thưởng Nước Trời và được ở với Chúa. Xin Chúa chúc lành cho năm mới Giáp Thân 2004. Amen
 

II. LỄ TÂN NIÊN- CẦU BÌNH AN CHO NĂM MỚI

 

1. Định hướng
 
Năm hết tết đến, ai trong chúng ta mà lại chẳng cảm thấy một chút gì náo nức: trẻ em thì mong đợi những bộ quần áo mới và những đồng tiền lì xì mừng tuổi, người lớn thì tính sổ công việc làm ăn trong năm qua và hoạch định chương trình cho thời gian sắp tới. Mọi người đều tạm gác những âu lo thường ngày để thăm viếng, để gặp gỡ và chúc mừng nhau một năm mới nhiều may mắn và hạnh phúc.
 
Thế nhưng giờ đây, chúng ta hãy bỏ qua những náo nức ấy để suy nghĩ một chút. Năm cũ đã trôi qua như một giấc chiêm bao và năm mới lại trở về. Chúng ta sống thêm một năm, nhưng cũng mất đi một năm trong dòng đời của chúng ta. Vậy đâu là hướng đi, đâu là ý nghĩa, đâu là trọng tâm của cuộc đời, để nhờ đó chúng ta sẽ đạt tới niềm hạnh phúc vĩnh cửu?
 
Có lẽ chúng ta đã đánh mất phần nào cái trọng tâm của cuộc đời. Trọng tâm ấy chính là Thiên Chúa. Thực vậy, chúng ta từ bỏ Thiên Chúa để chạy theo những thần tượng giả trá, do những đam mê, những ước vọng riêng tư của mình tạo nên. Bởi đó, chúng ta bôn ba vất vưởng trên dòng thời gian, như thuyền không lái, như ngựa không cương. Khi thì chúng ta tìm cái này, lúc thì chúng ta kiếm cái kia. Vì thế, cuộc đời chúng ta chất đầy như bồn chồn và lo lắng. Chúng ta lo sợ tương lai có nhiều bất trắc, vì thế mới cầu chúc cho nhau được may mắn. Có người còn cẩn thận kiêng cữ để khỏi rước cái xui vào nhà.
 
Tuy nhiên, những may mắn và niềm hạnh phúc chúng ta cầu chúc cho nhau lại không treo trên đỉnh cây nêu, cũng không nằm trong những tấm thiệp. Ngay cả những lời cầu chúc chân thành và nồng hậu nhất cũng không phải là những vị sứ giả mang lại hạnh phúc.
 
Thực vậy, hạnh phúc không do những tiện nghi vật chất đem đến, vì những tiện nghi này nay còn mai mất. Hạnh phúc không do bản thân chúng ta gầy dựng nên, vì bản thân chúng ta vốn đã chìm ngập trong khổ đau và nghèo túng. Hạnh phúc ấy cũng không do người khác tạo thành vì người khác không có đủ quyền năng và tình thương để thực hiện những mộng ước của họ và của chúng ta.
 
Như thế, chúng ta nhận ra rằng chỉ mình Chúa mới là Đấng có thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta mà thôi. Chỉ mình Chúa mới là Đấng có thể thực hiện được những lời mừng chúc của chúng ta mà thôi. Thực vậy, thánh Augustinô đã nói:
 
- Linh hồn tôi chỉ được nghỉ yên khi nó nằm gọn trong lòng bàn tay của Chúa.
 
Bao lâu chúng ta còn chạy theo những ảo ảnh của đam mê và dục vọng, thì bấy lâu cuộc đời chúng ta vẫn còn vất vưởng và xao xuyến. Khát vọng như một thứ rượu nồng, càng uống lại càng khát. Chúng ta sẽ đi từ khát vọng này đến khát vọng khác và chẳng bao giờ được no thỏa.
 
Niềm hạnh phúc đích thực chính là sự bình an trong tâm hồn. Và sự bình an này chỉ có được khi chúng ta đã ở trong tình thương của Chúa, khi chúng ta đã hòa giải với Ngài. Vì thế, Thiên Chúa phải là trọng tâm của cuộc đời chúng ta, phải là cùng đích của mọi vệc chúng ta làm. Trái đất xoay quanh mặt trời thế nào, thì mọi tư tưởng, mọi lời nói và mọi việc làm của chúng ta cũng phải xoay quanh Thiên Chúa như vậy. Có nghĩa là suốt dọc cuộc đời, chúng ta phải bước đi trong quĩ đạo của Thiên Chúa.
 
Ngài là Đấng nhân từ và hay thương xót. Sống trong Ngài, chúng ta sẽ không còn lo âu và sợ hãi, như một câu danh ngôn đã bảo:
 
- Có Chúa thì màng nhện cũng sẽ trở nên tường thành, còn không có Chúa, thì tường thành cũng chỉ là màng nhện mà thôi.
 
Dưới mắt Ngài, không có gì là may mắn hay xui xẻo. Những điều chúng ta gọi là hên hay xui, thực ra chỉ là hai tên gọi của cùng một thực tại, đó là tình yêu của Chúa. Hay nói một cách khác: tất cả đều là hồng ân của Ngài.
 
Hướng đi và ý nghĩa, trọng tâm và hạnh phúc của cuộc đời chúng ta là chính Thiên Chúa. Bởi vì Ngài là ơn cứu độ, là tình yêu, là sức sống của chúng ta. Ý thức được như vậy, nên các thánh bao giờ cũng bắt đầu công việc bằng thái độ cầu nguyện, kêu xin Chúa.
 
Một ngày sống được khởi đầu như thế, chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn nhiều so với khi chúng ta bắt đầu bằng một điếu thuốc lá, bằng một ly rượu mạnh hay bằng cách lo láng đưa mắt nhìn lên tờ lịch và nghĩ ngay đến những món nợ phải trả, những công việc phải làm hay những vui thú phải kiếm.
 
Giả như trong đêm giao thừa, khi chuông đồng hồ vừa đổ mười hai tiếng cuối cùng của năm cũ, mọi người chúng ta hãy tuyệt đối yên lặng trong giây lát, rồi sau đó mới mở tiệc và mừng chúc nhau. Trong khoảng khắc thinh lặng này, chúng ta sẽ nhận ra đâu là mục đích, đâu là hướng đi chúng ta cần phải thực hiện và theo đuổi cho năm mới, cũng như cho suốt cả cuộc đời chúng ta.
 
Chính trong ý nghĩa ấy, tôi xin thành thực cầu chúc cho mỗi người một năm mới ngập tràn hạnh phúc trong tình yêu thương của Chúa.
 

2. Lời hứa Năm Mới
 
Đứng trước thềm ngưỡn cửa Năm Mới, niềm vui mừng hân hoan bừng lên từ trong tâm hồn trái tim ta, lộ hiện ra nơi khuôn mặt ánh mắt. Đàng sau niềm vui mừng hân hoan đó ẩn dấu niềm trông mong chờ đợi: lời cầu chúc tốt đẹp, qùa tặng và lời hứa. Niềm tin tôn giáo nói cho ta: Thiên Chúa là Đấng làm chủ, trao tặng thời gian năm mới cho con người vũ trụ.Chúa Giêsu, con Thiên Chúa, từ trời cao hạ sinh làm người là lời cầu chúc bình an tốt đẹp cho nhân loại: Bình an dưới thế cho người Chúa thương.Lời Chúa đã được loan tuyền qua Chúa Giêsu cho con người trong mọi hoàn cảnh cuộc sống. Lời Ngài là lời hứa, là thức ăn cho cuộc sống tâm hồn niềm tin con người.
 
Với Bạn Trẻ lời hứa của Chúa nói với họ: Các Bạn thân yêu, thời gian Năm Mới là cơ hội tốt đẹp cho cuộc sống của tuổi trẻ đang vươn lên. Các Bạn là niềm hy vọng, là tương lai của xã hội, của Hội Thánh, của gia đình, của nhân loại, của phát triển. Các Bạn hãy cùng Thầy bước đi vào Năm Mới với những mơ ước, đích điểm mong chờ, với lòng khao khát và cả với những lo ngại áy náy hay cả với nỗi niềm lo âu sợ sệt của các Bạn. Cho dù thế nào đi chăng nữa, các Bạn không đi một mình và đó chưa phải là tất cả đâu!Thầy hằng cùng đồng hành bên cạnh trợ giúp Bạn!
 
Với những người lớn tuổi, lời hứa của Chúa cũng là hành trang cho họ cùng bước vào năm mới: Các Ông, các Bà là những người đã sống trải qua nhiều chặng đường đời sống từ hăng chục năm, có người gần thế kỷ với nhiều thăng trầm buồn vui, thành công thất bại, cay đắng nọt bùi, đau khổ bệnh tật khoẻ mạnh, gánh nặng lo âu và được an ủi… Nhưng các Ông Bà đã sẵn có kinh nghiệm một đời sống thản nhiên, hãy cùng con cháu, cùng mọi người và với niềm tin vào Thiên Chúa bước đi vào thời gian năm mới. Xin các Ông Bà đừng quên những gì đã xảy ra trong đời mình, cho dù là cay đắng thất bại. Vì đó là những ân đức giúp xây dựng cuộc sống qúa khứ để có ngày hôm nay và ngày mai.
 
Thầy đến mang sự an ủi và ơn cứu rỗi cho con người. Thầy thông cảm và luôn hằng cùng ở bên cạnh trợ giúp niềm tin tinh thần cho con người: Hỡi những ai gánh nặng mệt nhọc, hãy đến cùng Thầy, để sẽ an ủi bồi bổ sức lực cho tâm hồn. Với mọi người lời hứa của Chúa nhắn gửi: Hãy đạt niềm tin tưởng phó thác vào Thầy. Trong đời sống thời gian năm mới cũng như những năm tháng đã qua, chúng ta, mọi người sẽ sống trải qua cảnh hầu như cô đơn, nhìn xung quanh đâu có thấy gì ngoài mình, tâm hồn chán nản. Lúc đó sao chẳng thấy Thiên Chúa đồng hành Cha không để con một mình!
 
“Có đêm tôi nằm mơ: thấy mình cùng Chúa đi dọc bờ biển. Những hình ảnh đời tôi hiện dần ra trước mắt, hình ảnh nào tôi cũng thấy có những dấu chân in trên cát. Thường thường tôi thấy rõ dấu chân của hai người, nhưng đôi lúc lại chỉ thấy dấu chân một người.Tôi phân vân, vì những lúc chỉ thấy dấu chân của một người như thế là những lúc đời tôi gặp thất bại, lo âu và piền muộn. Vì thế tôi quay sang hỏi Chúa: Lạy Cha, Cha đã hứa với con là nếu con theo Cha, Cha luôn luôn ở bên con. Nhưng sao trong những lúc khó khăn nhất đời con, con chỉ thấy dấu chân một người. Những khi con cần Cha như vậy, sao Cha không ở bên con? húa quay sang bảo tôi: "Con ơi! dấu chân của một người đó là dấu chân Cha. Vì trong những lúc con gặp khó khăn, chịu đau khổ, Cha đâu có bỏ con một mình, nhưng Cha đã cõng con trên vai Cha!.” Niềm tin vào lời hứa của Chúa đồng hành trong Năm mới, tất nhiên không làm ta giàu có thêm tiền bạc của cải, nhà cửa vườn tược. Nhưng lời hứa cùng đồng hành trợ giúp của Chúa trong Năm mới làm tinh thần tâm hồn ta phấn khởi, vui tươi hăng hái vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc sống. Điều này cần thiết cho cuộc sống con người với Chúa và con người với nhau.
 

3. Năm mới, đường hướng mới - Phaolô Ngô Suốt
 
Vạn vật đều có cội nguồn, xuất xứ của nó, có bắt đầu phải có kết thúc. Thời gian cũng vậy, nó là thước đo của sự hao mòn, hủy diệt. Với quan niệm Á đông “Đầu xuôi đuôi lọt”, nên những ngày đầu năm là những ngày hệ trọng, được lưu ý nhiều nhất. Vì nó tiêu biễu cho 365 ngày sau đó, nếu những ngày đầu năm -nhất là ngày Tết- gặp may mắn, xuông xẻ thì cả năm sẽ tốt đẹp. Chuẩn bị cho năm mới Giáp Thân này, chúng ta cùng chia sẻ với nhau cảm nghiệm về tương quan giữa tạo vật và tạo hóa cùng tìm kiếm phương hướng thích hợp cho năm mới này.
 
Mùa xuân về báo hiệu năm cũ sắp qua đi. Năm mới đến thế nào cũng kéo theo những thay đổi, những thách đố mới cho từng cá nhân, gia đình… Với người Kitô hữu, mỗi mùa xuân đến không phải là biến cố nhắc nhớ mình già thêm một tuổi, nhưng là mỗi cột mốc đánh dấu một bước tiến chúng ta đến gần ‘quê hương thật’ hơn. Những ngày đầu năm là thời điểm để chúng ta hoạch định, lên chương trình cho cả một năm. Nhiều khi chúng ta tự hỏi, tại sao với kế hoạch rất bài bản, tinh vi, thế mà chúng ta vẫn thất bại, nhiều phen chán nản, tuyệt vọng. Phải chăng Thiên Chúa đã bỏ rơi con cái Ngài!
 
Chúng ta nghi oan cho Thiên Chúa rồi đó, sở dĩ chúng ta thất bại vì chúng ta “dốt”, chúng ta tự mãn với kiến thức sẵn có để lên kế hoạch thật hay, và tin tưởng nó sẽ thành công. Chúng ta quên rằng Thiên Chúa vừa là nhà kế hoạch tài ba, lỗi lạc nhất, vừa là kẻ duy nhất quyết định mọi kế hoạch của nhân loại thành công hay thất bại, Thí dụ đơn giản: chúng ta cần nhất là sự sống, Ngài là kẻ ban sự sống, đồng thời là sự sống cho mỗi người, tại vì chúng ta kiêu ngạo, vô ơn nên không tìm đến Ngài, mặc dù Ngài luôn có sẵn kế hoạch cho bạn, tôi, và mọi người, chỉ cần chúng ta biết triển khai chi tiết, hợp tác cùng Ngài, rồi mọi sự sẽ tốt đẹp.
 
Thiên Chúa biết chúng ta loay hoay kiếm tìm những nhu cầu ở thế gian mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Ngài đã trả lời một cách giản dị, dứt khoát trong bài Tin Mừng hôm nay, thế nhưng chúng ta nhận không ra: ”Tiên vàng hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho....” Rõ ràng Ngài dạy rằng hạnh phúc không phải là đối tượng chính để chúng tìm kiếm; hạnh phúc sẽ đến vì nó là kết quả tất yếu, phát xuất từ yếu tố thứ nhất, tự nó sẽ đến, đừng tìm nó. Nói cách khác sẽ không bao giờ có hạnh phúc nếu điều kiện thứ nhất -tìm kiếm nước Thiên Chúa- chưa bắt đầu thực hiện. Như thế, biết bao nhiêu lần trong đời, chúng ta thất bại -dù kế hoạch thật ưng ý-, chúng ta đừng hỏi tại sao. Một điểm nữa đó là chúng ta được dựng nên không phải cho bất cứ tạo vật nào, nhưng tất cả mọi tạo vật được dựng nên cho con người sử dụng, phục vụ con người, nó là phương tiện để chúng ta có thể đạt đến đích điểm của cuộc đời, chứ nó không phải là đích điểm. Cái mê muội của con người là chỉ tìm kiếm phương tiện, lầm tưởng phương tiện với cứu cánh. Trong năm mới này, xin nêu lên ba điểm như là yếu tố, phương hướng mới để hoạt động.
 
Thứ nhất: Nhiều lần trong Phúc Am, Chúa nhắc nhở chúng ta chớ áy náy, lo lắng về những nhu cầu cho sự sống ở đời này, vì nó có thể cướp mất sự vui sống, làm mất ngủ triền miên, hủy hoại lần hồi thể xác và tinh thần của chúng ta. Vậy muốn thoát khỏi sự ngu dốt nêu trên -do tội nguyên tổ-, cũng như đáp trả tình yêu vô biên Thiên Chúa dành cho nhân loại: chúng ta hãy đặt hết tin tưởng vào Thiên Chúa Ba Ngôi, một cách tuyệt đối, không điều kiện; biết phó thác triệt để vào Đức Trinh nữ Maria -Đấng trung gian quyền thế-, là một bảo đảm chắc chắn cho hạnh phúc mỗi người bây giờ và mãi mãi.
 
Thứ hai: Không ai biết được điều gì sẽ xảy ra trong năm mới này, có người được nhiều may mắn, thành đạt, có kẻ đau ốm buồn phiền, người khác ra đi vĩnh viễn..., là con cái Chúa chúng ta xin chấp nhận tất cả, vì tin rằng mọi sự đều nằm trong kế hoạch từ ngàn đời của Thiên Chúa. Chúa đã dạy: “Ngày nào có sự khốn khó của ngày ấy”, vì chính Chúa Kitô không bao giờ tách rời khỏi thập giá, điều này minh chứng vinh quang luôn gắn liền với đau khổ. Là con cái, môn đệ Ngài làm sao chúng ta thoát khỏi! Nhiều khi chúng ta cầu xin mà không được Chúa nhậm lời, cảm thấy bị hụt hẫng! Thiên Chúa yêu thương tất cả mọi tạo vật của Ngài, Ngài không muốn một ai hư mất -đó là điều chắc chắn-, khi Ngài nhìn một tạo vật, Ngài thấy hết một trật: quá khứ, hiện tại và tương lai của tạo vật đó. Bởi vậy khi Ngài giải quyết là Ngài nhắm đến cái chung cuộc, cái lợi ích sau cùng, chứ không phải chỉ riêng cho hiện tại, bởi vậy nhiều khi chúng ta không nhận ra, không hiểu, nên oán trách Ngài!
 
Thứ ba: Thời gian là món quà vô cùng quí giá của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Ngài không chỉ là Đấng tạo nên thời gian, nhưng còn là Đấng làm chủ, quản lý, điều khiển thời gian. Cũng như Ngài đã đi vào thế gian để điều khiển, chi phối lịch sữ nhân loại, thời gian thật sự có ý nghĩa kể từ khi Ngôi Lời Nhập Thể. Bởi vậy thời gian hết sức quý báu, chúng ta đừng lãng phí nó, hãy quan niệm rằng thời gian quá ngắn ngủi, nên dành thời gian còn lại cho Thiên Chúa.
 
Tóm lại, năm mới bắt đầu cho một chu kỳ mới, ước gì trong năm Giáp Thân này, chúng ta cùng bước đi bằng những bước chân mới mẻ, bằng cái nhìn đổi khác, đầy lạc quan, hoan hỷ, hy vọng tiến về “Đất Hứa”, nơi có Đấng Cứu Độ đang chờ. Bao lâu ta chưa đến được bến bờ Thiên quốc, Chúa Kitô vẫn còn vẫy gọi ta. Cứ tín thác tuyệt đối, triệt để vào Thiên Chúa, để Ngài điều khiển cuộc đời và kế hoạch của ta, bám chặt vào Mẹ Ngài là Đấng bầu cử thần thế, ban phát ân sủng; cứ chấp nhận những nhọc nhằn, khốn khổ ở đời, vì sự đau khổ đã được Chúa Kitô thánh hóa trên thập giá; đừng lãng phí thời gian một cách vô ích, vì thời gian là của Chúa. Chắc chắn chúng ta sẽ đi đúng hướng mà Thiên Chúa muốn. Chỉ có Thiên Chúa mới ban bình an và hạnh phúc cho nhân loại. Để kết thúc, tôi xin mượn Thánh vịnh 127, 1-2 sau đây:
 
“Ví như Chúa chẳng xây nhà,
 
thợ nề vất vả cũng là uổng công.
 
Thành kia mà Chúa không phòng giữ,
 
uổng công người trấn thủ canh đêm.
 
Bạn có thức khua hay dậy sớm,
 
khó nhọc làm ăn cũng hoài công.
 
Còn kẻ Chúa thương dầu có ngủ,
 
Người vẫn ban cho đủ tiêu dùng.”
 
 
 

4. Bình An - Lm. Pet. Trần Thanh Sơn
 
Một trong những nét đẹp của nền văn hoá Á Đông nói chung và của Việt Nam chúng ta nói riêng, đó là phong tục đi chúc Tết trong những ngày đầu năm. Trong những ngày đầu năm này, chúng ta luôn cầu chúc cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất. Chúng ta ước mơ và chúc cho nhau trong năm mới này được thịnh vượng, may mắn, làm ăn phát tài...và nhiều điều may mắn khác nữa, nhưng có lẽ điều mà tất cả từng người chúng ta đây ước mơ nhiều nhất và cũng được cầu chúc nhiều nhất là sự bình an trong năm mới. Vâng, hai chữ “bình an” chính là ước vọng sâu xa nhất của từng người chúng ta. Nếu suy xét kỹ, chúng ta sẽ thấy rằng tất cả mọi việc chúng ta làm tựu trung cũng là để có được sự bình an. Thế nhưng, thực tế, chúng ta vẫn chưa có được sự bình an thực sự.
 
Do đó, trong giờ chia sẻ này, tôi muốn cùng quý ông bà anh chị em dựa vào ánh sáng của Lời Chúa để tìm ra phương thế đạt được sự bình an đích thực trong năm mới này.
 
Trước khi nói đến sự bình an, có lẽ chúng ta cũng cần nhìn qua những lý do làm cho chúng ta mất bình an. Lý do thì nhiều, nào là làm ăn thất bại, bị hiểu lầm, gặp tai ương, bệnh tật..., nhưng xâu xa hơn, có lẽ vì mọi việc không xảy ra đúng với ý muốn, dự định của chúng ta nên chúng ta bất an. Hay nói một cách khác, chúng ta nghĩ rằng mình là chủ cuộc sống của mình và mình có thể kiểm soát được tất cả mọi việc, nên khi có một điều gì đó không đúng với chương trình của mình, chúng ta liền khó chịu bất an.
 
Do đó, tôi thiết nghĩ để có sự bình an thật sự, từng người chúng ta cần xác tín với nhau một điều: Thiên Chúa là Đấng quan phòng, làm chủ mọi sự. Chính Ngài là Đấng tạo dựng muôn loài, như trình thuật của sách Sáng Thế: “Thiên Chúa phán: Phải có những vầng sáng trên vòm trời.... Liền có như vậy.... Người cũng làm ra các ngôi sao. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp.” Không chỉ là Đấng Sáng Tạo, Thiên Chúa còn là người Cha đầy yêu thương sẵn sàng lo cho chúng ta mọi sự. Chính Đức Giêsu đã khẳng định với chúng ta điều này như chúng ta vừa nghe trong bài Tin mừng: “Anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cũng cần tất cả những thứ đó.” Cha chúng ta thừa biết chúng ta cần gì và Ngài sẵn sàng ban cho chúng ta điều chúng ta cần. Điều quan trọng là chúng ta có dám đặt mình vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, và để cho Ngài lo hay không mà thôi. Thật vậy, làm con thì điều quan trọng nhất là ngoan ngoãn vâng lời cha mẹ, rồi cha mẹ sẽ lo cho con tất cả mọi sự. Và lúc đó, chúng ta sẽ có bình an, vì mọi chuyện đã có cha mẹ lo cho rồi.
 
Như thế, để có được sự bình an, điều đầu tiên mỗi người chúng ta cần thực hiện đó là hướng tâm hồn và con người chúng ta lên Thiên Chúa, nhận Ngài là chủ mọi sự kể cả cuộc đời của mỗi người chúng ta. Đây là một sự thật căn bản đầu tiên làm nền tảng cho một tâm hồn bình an.
 
Hướng tâm hồn lên Thiên Chúa, chính là luôn gắn bó với Chúa là nguồn bình an, để nhận được sự bình an. Tuy nhiên, thánh Phaolô nhắc nhở mỗi người chúng ta: “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: Vui lên anh em.” Điều đó cho thấy, niềm tin tưởng và phó thác của chúng ta nơi Chúa không miễn trừ cho chúng ta các khó khăn, trở ngại trong cuộc sống hiện tại, nhưng sẽ giúp chúng ta sức mạnh nội tâm và làm cho tâm hồn chúng ta sự thanh thản để vượt qua những khó khăn đó. Như vậy, cho dù ngoại cảnh bên ngoài không làm cho chúng ta vui, nhưng trong Chúa, chúng ta vẫn có thể vui được. Đây chính là kinh nghiệm của Đức Maria: giữa những khó khăn của cuộc sống nghèo khổ, và án tử có thể đến vì mang thai trong lúc chưa về nhà chồng. Mẹ vẫn cất tiếng ca vang: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi.” Mẹ đã vui vì Mẹ luôn tin tưởng vào quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Mẹ tin chắc rằng, Chúa sẽ có cách để giải quyết vấn đề của Mẹ. Tác giả Thánh vịnh trong bài đáp ca cũng xác tín như thế khi nói: “Cứ tin tưởng vào Chúa và làm điều thiện, thì sẽ được ở trong đất nước và sống yên hàn. Hãy lấy Chúa làm niềm vui của bạn, Người sẽ cho được phỉ chí toại lòng.” Vịnh gia còn mời gọi chúng ta: “Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay.”
 
Kế đến, sự bình an thật sự chỉ có nơi những tâm hồn thanh sạch, bởi vì “cây ngay không sợ chết đứng.” Những người công chính luôn cậy trông vào Chúa có thể vẫn còn phải gặp những khó khăn bên ngoài, nhưng chắc chắn họ không cùng đường, tuyệt vọng, tâm hồn họ vẫn luôn bình an, vì họ tin vào lời hứa của Đức Giêsu: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người; còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.” Thật vậy, với kinh nghiệm của mình chắc hẳn mỗi người trong chúng ta có cùng xác tín của tác giả Thánh vịnh: “Từ nhỏ dại tới nay tôi già cả, chưa thấy người công chính bị bỏ rơi, hoặc dòng giống phải ăn mày thiên hạ.” Do đó, để có bình an thật sự trong tâm hồn, chúng ta cần lánh xa tội lỗi và thực hành những điều công chính như lời dạy của thánh Phaolô: “Những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực, tinh tuyền, những gì là đáng mến và mang lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh đáng khen thì xin anh em hãy để ý.”
 
Tóm lại, lời Chúa hôm nay nói chung và bài Tin Mừng nói riêng đúng là một Tin Mừng, một Tin Vui. Bắt đầu một năm mới, chúng ta vừa vui mừng ăn Tết, nhưng cũng vừa lo lắng cho tương lai: Không biết năm nay sẽ thế nào, gia đình tôi có được bình yên không, công việc làm ăn có gì trục trặc không... chúng ta có đủ thứ lo. Nhưng chúng ta vừa nghe Chúa bảo: hãy để Chúa lo tất cả những việc đó cho chúng ta. Phần chúng ta, điều duy nhất Chúa để chúng ta lo, và cũng là điều quan trọng nhất, đó là chúng ta hãy lo tìm biết ý Chúa là Cha chúng ta và cố gắng làm theo ý Cha,
 
Tin vào lời hứa của Chúa, chúng ta an tâm bước vào năm mới, với quyết tâm là trong năm nay chúng ta sẽ hết sức tìm hiểu và thực thi ý Chúa. Nhờ đó, từng người, từng gia đình chúng ta sẽ được bình an trong Năm Mới này.
 
Cuối cùng, hiệp ý với Cha Xứ, tôi xin kính chúc quý ông bà anh chị em đang hiện diện nơi đây, và qua quý vị đến toàn thể gia đình của quý ông bà anh chị em một Năm Mới dồi dào ơn Chúa, An Khang, Thịnh Vượng, hay nói như thánh Phaolô, kính chúc quý ông bà anh chị em được bình an và vui mừng luôn trong niềm vui của Chúa suốt năm mới này. Amen.
 

5. Xin cho tất cả đều mới - Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi
 
Đêm giao thừa khởi đầu một năm mới. Người Việt Nam có tục xông nhà, xông đất các gia chủ mong có người hiền, nhanh nhẹn, tử tế đến xông nhà đầu tiên để gia đình có người tốt đặt chân đầu tiên sẽ gặp những điều mới, điều tốt lành trong năm mới. Người Kitô hữu cũng có tập tục, truyền thống rất quí quá là dâng ngày đầu năm cho Thiên Chúa. Dâng những giây phút đầu của một năm, người Kitô hữu mong Chúa đổi mới và chúc lành cho năm mới.
 
NHỮNG ƯỚC NGUYỆN MỚI CHO MỘT NĂM MỚI:
 
Ngay ca nhập lễ thánh lễ minh niên đã viết: “Nguyện Chúa Trời dủ thương và chúc phúc, xin tỏa ánh tôn nhan rạng ngời trên chúng con, cho cả hoàn cầu biết đường lối Chúa, và muôn nước biết ơn cứu độ của Ngài" (Tv 66, 2-3) . Từ cái giây phút linh thiêng của đêm giao thừa khi trời đất giao hòa, năm cũ bàn giao cho năm mới.
 
Con người trước bàn thờ nghi ngút hương trầm bay đã cầu xin Thiên Chúa tuôn đổ muôn vàn ơn phúc cho năm mới và qua những chén trà, ly rượu chúc mừng, con người đã muốn cầu chúc cho nhau sức khỏe, điều lành, điều tốt. Và chính ngay lúc khởi đầu của những ngày mới, con người quả đã muốn mọi sự cũ phải được qua đi, cái mới, cái đẹp phải loé rạng, tỏa sáng. Trong thánh lễ tân niên, người Kitô hữu luôn đặt tin tưởng, cậy trông và phó thác. Mọi sự đều do Chúa, đều bởi Ngài vì thế như lời thánh vịnh viết: “Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người sẽ ra tay. Chính nghĩa bạn, Chúa sẽ làm rực rỡ tựa bình minh, công lý bạn, Người sẽ cho huy hoàng như chính ngọ" và như Tin Mừng đọc trong thánh lễ này, thánh sử Matthêu đã viết: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.” Ngày mồng một và suốt cả năm mới, người Kitô hữu luôn ước nguyện làm theo ý Chúa và tin tưởng, phó thác cho Chúa vì mọi sự sự đều do Ngài, bởi Ngài. Thánh Phaolô nhấn mạnh: “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em!.” Nguyện ước cho mọi sự được mới, cho tất cả tỏa sáng trong Chúa, cho mọi người được an lành, vui khỏe. Đó là những ước nguyện chân thực của con người…
 
TRÊN HẾT MỌI SỰ HÃY VUI LÊN:
 
"Hãy lấy Chúa làm niềm vui của bạn, Người sẽ cho được phỉ chí toại lòng" (Tv 36) .Để có được lòng tin tỏa chiếu, người Kitô hữu ngoài những nguyện ước bình thường cho cuộc đời thường ngày, họ còn phải có lòng tín thác tuyệt đối cho Thiên Chúa, Đấng tác sinh nên họ và họ phải đi đến chỗ tin tưởng phó thác: “…ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.” Năm mới, người Kitô hữu cầu xin cho được sức khỏe, an bình và thịnh vượng, nhưng điều chính yếu họ sống tin, yêu, cậy trông và phó thác: “Vì Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó " (Mt 6, 32) .
 
Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, trong ngày đầu năm mới chúng con họp nhau đây để dâng lòi chúc tụng ngợi khen Chúa. Cúi xin Chúa mở lượng hải hà, ban cho hết mọi người chúng con trong năm 2004 này được bình an mạnh khỏe, càng thêm tuổi càng thêm nhân đức hầu đáng hưởng phúc lộc dồi dào" (Lời nguyện nhập lễ, thánh lễ minh niên) .
 

6. Năm Mới, Ơn Phúc Mới – Gier. Nguyễn Văn Nội
 
NĂM MỚI ƠN PHÚC MỚI ĐỊNH HƯỚNG VÀ CHƯƠNG TRÌNH SỐNG MỚI.
 
VÀO ĐỀ
 
Có thể nói đối với tất cả mọi người, nhất là với những người Á châu, chịu ảnh hưởng của văn hóa Trung Hoa, thì giây phút giao thừa là giây phút thiêng liêng nhất của một năm. Và ba ngày tết là ba ngày quí giá nhất của năm mới. Chính vì thế mà mỗi dân tộc có cách đón mừng năm mới một cách đặc sắc và khác nhau. Chính vì thế mà Giáo hội Công giáo Việt Nam đã có thánh lễ giao thừa và thánh lễ tân niên và chọn cho ba ngày Tết cổ truyền mỗi ngày một ý nghia tôn giáo vừa thâm sâu vừa phù hợp với nền văn hóa truyền thống của cha ông chúng ta:
 
* Ngày Mồng Một: Cảm tạ Thiên Chúa và xin ơn bình an cho năm mới,
 
* Ngày Mồng Hai: Kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ,
 
* Ngày Mồng Ba: Thánh hóa công ăn việc làm.
 
Chúng ta hãy suy nghĩ về ý nghĩa của giây phút giao thừa và những ngày tết cổ truyền theo tinh thần và văn hóa dân tộc và theo ý nghĩa của mạc khải thánh kinh.
 
TRÌNH BÀY
 
I. GIÂY PHÚT GIAO THỪA VÀ NHỮNG NGÀY TẾT CỔ TRUYỀN ĐỐI VỚI NGƯỜI VIỆT NAM
 

Theo truyền thống văn hóa Việt Nam thì phút giao thừa và ba ngày tết có ba ý nghĩa chính sau đây:
 
1. Nhìn nhận Đấng linh thiêng làm chủ trời đất và thời gian bốn mùa:
 
Theo quan niệm của người Việt Nam, thì giây phút giao thừa là giao điểm thời gian của hai năm cũ và mới, theo vòng xoay của mặt trời (tết dương lịch) hay mặt trăng (tết nguyên đán) . Giây phút này rất linh thiêng và quan trọng vì là điểm kết thúc của một chu kỳ thời gian cũ và là khởi đầu của một chu kỳ thời gian mới. Vì thế một trong những việc cực kỳ quan trọng là thể hiện lòng tin vào Đấng linh thiêng, làm chủ trời đất và thời gian bốn mùa. Thể hiện niềm tin ấy là nghi thức cúng trời, cúng đất và cúng sao mà các bậc cha mẹ trong gia đình luôn thực hiện với lòng sùng kính cao độ, vào đúng giây phút giao thoa giữa năm mới và năm cũ. Trong nghi thức cúng trời, cúng đất và cúng sao còn có ý nghĩa cầu xin khấn vái cho năm mới mưa thuận gió hòa, lòng người an vui, xã tắc bình yên. (thời quan chủ thì chính nhà vua đại diện toàn dân dâng lễ cúng trời, đất ngày đầu năm, để cảm tạ thần linh và cầu cho quốc thái dân an) .
 
2. Kính nhớ công ơn của tổ tiên, ông bà, cha mẹ:
 
Một ý nghĩa quan trọng khác của giây phút giao thừa và của những ngày đầu năm là tỏ lòng hiếu thảo đối với tổ tiên, ông bà, cha mẹ là những người đã có công sinh thành và giáo dục. “Cây có gốc, người có tộc”, đó là câu nói dân gian đầy ý nghĩa. Nên sau nghi thức cúng trời, cúng đất và cúng sao là nghi thức dâng hoa, dâng quả, dâng nhang đèn cho tổ tiên, ông ba đã khuất và chúc thọ ông bà cha mẹ còn sống. Đạo hiếu là nét tinh túy nhất của đạo làm con của mọi người Việt, lương cũng như giáo. Cũng vì thế mà người Việt Nam tìm mọi cách để về quê ăn tết: người Việt làm ăn xa trong nước hay người Việt sống ở nước ngoài cũng đều chờ đến dịp tết truyền thống để hồi hương ăn tết cũng vì ý nghĩa thâm sâu và cao đẹp ấy.
 
3. Năm mới là dịp tổng kết mọi hoạt động của năm cũ và dự phóng cho năm mới:
 
Theo quan niệm của người Việt Nam, nhất là của giới làm ăn thì những ngày cuối năm là những ngày tổng kết năm cũ và những ngày đầu năm là những ngày khai trương công việc làm ămn mới. Muốn tổng kết năm cũ một cách hữu hiệu thì phải đánh giá được mặt mạnh mạnh yếu của đời sống và sinh hoạt, và nhận định được thành công hay thất bại ở điểm nào, lãnh vực nào và do đâu? Muốn định hướng năm mới là phải nắm bắt các dữ kiện cụ thể, dự đoán các thời cơ, tận dụng các thuận lợi và hóa giải các khó khăn, chướng ngại.
 
4. Năm mới, cái gì cũng phải mới:
 
Cũng theo quan niệm của người Việt Nam, thì năm mới là dịp “tống cựu nghinh tân” tức từ gĩa những cái cũ và đón những cái mới. Vì thế năm mới phải mang dấu ấn của những cái mới: tinh thần mới, sức khỏe mới, nỗ lực, thuận lợi (và cả khó khăn) mới, chương trình sống mới và cung cách hành động mới để đảm bảo những thành quả mới.
 
II. GIÂY PHÚT GIAO THỪA VÀ NHỮNG NGÀY TẾT CỔ TRUYỀN DƯỚI ÁNH SÁNG LỜI CHÚA TRONG LỄ GIAO THỪA
 
Ở trên là phần trình bầy về những ý nghĩa của phút giao thừa và những ngày đầu năm mới theo tinh thần và văn hóa Việt Nam. Ý nghĩa ấy thật cao đẹp và đáng trân trọng biết bao! Nhưng là người công giáo chúng ta không chỉ phải sống nét văn hóa dân tộc ấy mà còn phải biết đón nhận sứ điệp của Lời Chúa ngày đầu năm nữa. Nhiều giáo xứ thuờng tổ chức “hái lộc xuân” ngày đầu năm và người giáo dân coi những câu Lời Chúa mà mình “hái” được ngày đầu năm là Lời Chúa dành riêng cho mình trong suốt một năm mới. Vậy tại sao chúng ta không coi ba bài sách thánh mà Giáo hội chọn đọc trong thánh lễ giao thừa là những lộc xuân đầu năm mà Chúa dành cho chúng ta?
 
1. Sách Dân số 6,22-27:
 
ĐỨC CHÚA phán với ông Môsê: “Hãy nói với Aharon và các con nó rằng: Khi chúc lành cho con cái Ítraen, anh em hãy nói thế này:
 
Nguyện ĐỨC CHÚA chúc lành và gìn giữ anh em!
 
Nguyện ĐỨC CHÚA tươi nét mặt nhìn đến anh em và dủ lòng thương anh em!
 
Nguyện ĐỨC CHÚA ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh em!
 
Chúc như thế là đặt con cái Ítraen dưới quyền bảo trợ của danh Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng”
 
2. Thư 1 Thánh Phaolô gửi tín hữu Thêxalônica 5,16-26.28:
 
“Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu.
 
Anh em đừng dập tắt Thần Khí. Chớ khinh thường ơn nói tiên tri. Hãy cân nhắc mọi sự: điều gì tốt thì giữ; còn điều xấu dưới bất cứ hình thúc nào thì hãy lánh cho xa. Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hóa toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác của anh em, được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách, trong ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta quang lâm. Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung thành: Người sẽ thực hiện điều đó.
 
Thưa anh em, xin anh em cũng cầu nguyện cho chúng tôi nữa. Tất cả anh em hãy hôn chào nhau một cách thánh thiện. Chúc anh em được đầy ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta”
 
3. Tin Mừng theo Thánh Mátthêu 5,1-10: Tám Mối Phúc.
 
”Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an. Phúc thay ai khao khát nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng. Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ”
 
Theo tinh thần Bản Hiến Chương Nước Trời mà Chúa Giêsu công bố trong bài giảng trên núi thì những kẻ sau đây được kể là những người có phúc: (1o) có tâm hồn nghèo khó, (2o) hiền lành, (3o) bị sầu khổ, (4o) khát khao nên công chính, (5o) xót thương người, (6o) , có tâm hồn trong sạch, (7o) xây dựng hoà bình, (8o) bị bách hại vì sống công chính. Những hạng người trên được xem là những người có phúc vì chẳng những họ được Thiên Chúa xót thương, ủi an mà còn được Thiên Chúa dành cho Nước Trời, Đất Hứa, Ơn được thấy Thiên Chúa và được gọi là con Thiên Chúa.
 

III. CÁCH ĂN TẾT & MỪNG NĂM MỚI XỨNG HỢP NHẤT VỚI NGƯỜI CÔNG GIÁO VIỆT NAM

 

1. Thời gian và cuộc sống của chúng ta được Thiên Chúa chúc phúc nên chúng ta phải biết sống thánh thiện.
 
Cả truyền thống văn hóa dân tộc, cả ba bài Thánh Kinh lễ Giao Thừa đều gợi ý là chúng ta phải biết trân trọng thời gian và cuộc sống của mình: Thời gian là một món quà vô giá mà Thiên Chúa ban tặng cho chúng ta. Cuộc sống là một ân huệ vô cùng lớn lao mà Thiên Chúa ban cho chúng ta. Tâm tình chúng ta phải có là cảm tạ, biết ơn đối với Thiên Chúa và quí trọng từng giây từng phút, từng biến cố của cuộc đời của chúng ta. Giáo lý Kitô giáo dạy chúng ta rằng: Thiên Chúa là Cha nhân lành, yêu thương và quan phòng. Vì thế mà chúng ta được mời gọi sống tin cậy, phó thác tất cả cho Người. Mặt đàng chúng ta phải biết trân trọng thời gian, nhất là phút hiện tại vì quá khứ không thuộc quyền chúng ta nữa, tương lai thì chưa được giao cho chúng ta, mà chỉ có hiện tại là sỡ hữu của chúng ta mà thôi. Mặt khác, thời gian chính là yếu tố quyết định chúng ta nên thánh hay thành tội nhân. Chọn lựa xứng với con người và đẹp lòng Thiên Chúa nhất là thực hiện những điều Thánh Phaolô khuyên nhủ trong thư 1 Tx: “Hãy cân nhắc mọi sự: điều gì tốt thì giữ; còn điều xấu dưới bất cứ hình thúc nào thì hãy lánh cho xa. Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hóa toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác của anh em, được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách, trong ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta quang lâm.”
 
2. Chọn “tám mối phúc thật” làm định hướng và chương trình sống trong năm mới Giáp Thân.
 
a.- Người Việt Nam không công giáo thì được mời gọi sống theo lương tâm và truyền thống văn hóa dân tộc. Người mới vào đạo thì sống theo 10 giới răn. Người sống đạo trưởng thành và xác tín thì phải sống theo Hiến Chương Nước Trời tức là thực hành tám mối phúc thật mà Chúa Giêsu đã long trọng công bố trong Bài giảng trên núi.
 
b.- Nếu so sánh hai quan niệm về hạnh phúc của người đời và của Phúc âm thì chúng ta thấy có một khoảng cách rất xa, một khác biệt rất lớn giữa hai quan niệm ấy. Tết đến, người Việt Nam thường chúc nhau Phúc Lộc Thọ là ba điều tốt lành và đáng ước ao nhất của đời người. Nhưng xét cho cùng thì chưa hẳn Phúc Lộc Thọ đã là phúc thật. Vì chưng nếu con người có nhiều Phúc, nhiều Lộc và sống lâu nhưng lại không sống phù hợp với địa vị cao quí của con người và tiêu chuẩn của Tin Mừng thì e rằng Phúc Lộc Thọ cũng chỉ là tương đối, ngắn ngủi và chóng qua thôi. Còn tám mối phúc của Phúc âm mới được gọi là tám mối phúc thật.
 
c.- Sống tám mối phúc là sống theo cách sống của chính Đức Giêsu là Thiên Chúa làm người. Cách sống ấy đi ngược với xu hướng và cách sống thường tình của người đời. Chỉ có ánh sáng đức Tin mới soi sáng cho chúng ta nhận ra giá trị của lối sống ấy. Và chỉ có Thánh Thần mới đưa chúng ta vào trong tám mối phúc ấy:
 
- ”Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ”: Có tâm hồn nghèo khó là có tâm hồn đơn sơ, khiêm nhượng, không dính bén vật chất, không ham hố danh vọng, quyền lực.
 
- “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp”: hiền lành là muốn tốt cho mọi người, chấp nhận mọi người, không bon chen, kèn cựa với ai, hài lòng với những gì đang có.
 
- “Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an”: sầu khổ vì thiếu thốn, nghèo đói, bệnh tật, bị khinh chê hay bị bóc lột….; cũng có thể sầu khổ vì chính những yếu đuối, tội lỗi, bất lực của bản thân hay của tha nhân, xã hội.
 
- “Phúc thay ai khao khát nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng”: khao khát nên người công chính là khao khát sống đạo đức, thánh thiện, hy sinh, từ bỏ, siêu thoát, phục vụ theo tinh thần của Phúc âm, theo gương của chính Chúa Giêsu Kitô.
 
- “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”: xót thương người là biết đồng cảm và chia sẻ với những người kém may mắn và khổ sở hơn mình.
 
- “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa”: có tâm hồn trong sạch chẳng những là có tâm hồn sạch tội mà còn là có tâm hồn trắng trong, thanh thoát trước mọi quyến rũ của xác thịt, lạc thú, tiền tài và danh vọng thế gian.
 
- “Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa”: xây dựng hòa bình là xây dựng mối tương quan hòa bình, hòa giải, hiểu biết, thông cảm, tương nhượng và tha thứ lẫn nhau giữa người với người, giữa cộng đồng với cộng đồng, giữa quốc gia với quốc gia.
 
- “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ”: bị bách hại vì sống công chính là bị mất mát, thiệt thòi, khinh rẻ, loại trừ ….. nhiều/ít và bằng cách này cách khác (ví dụ: mất danh dự, chỗ làm hoặc bị thiệt thòi về tiền bạc) , vì mì¬nh nỗ lực sống theo Phúc âm, theo giáo huấn của Chúa Giêsu.
 
Tóm lại tất cả những ai (1o) có tâm hồn nghèo khó, (2o) sống hiền lành, (3o) bị sầu khổ, (4o) khát khao nên người công chính, (5o) xót thương người, (6o) có tâm hồn trong sạch, (7o) xây dựng hoà bình, (8o) bị bách hại vì sống công chính, là những người có phúc, vì họ sẽ được Thiên Chúa yêu thương, ủi an, đền bù và tưởng thưởng một cách hết sức hậu hĩ là được vào Nước Trời, được thấy mặt Chúa, được gọi là con Thiên Chúa, được hưởng gia nghiệp đất hứa, được thỏa lòng mong ước. Vậy nếu chúng ta rơi vào cảnh “sầu khổ” thì chúng ta hãy thổ lộ hết mọi tâm tư sầu khổ của chúng ta với Chúa và phó thác trọn vẹn cho Người. Còn trong bất cứ cảnh sống nào, chúng ta cũng được mời gọi sống khó nghèo tức khiêm nhường và siêu thoát, ăn ở hiền lành, sống hướng thượng, trong sạch, xót thương người, xây dựng hòa bình và dũng cảm chịu thiệt thòi vì công lý. Ước gì tám mối phúc trở thành chương trình hành động, kế hoạch và định hướng sống trong năm mới Giáp Thân này. Nhưng cùng một lúc chúng ta không thể thực hiện được tất cả những điểm nêu trên của bản hiến chương Nước Trời. Mỗi người chúng ta hãy chọn lấy một, hai hay ba cách sống mà chúng ta thấy cần nhất cho đời sống tâm linh của mình, và ra sức thực hiện một, hai hay ba điều ấy trong cả năm này.
 
KẾT LUẬN
 
Để kết thúc bài viết, xin được gợi ý hai điều:
 
1.- Những trình bày trên không chỉ gợi ý cho mỗi cá nhân mà cũng gợi ý cho mỗi cộng đoàn là gia đình, giáo xứ, dòng tu, giáo phận và toàn Giáo hội Việt Nam. Ước gì tám mối phúc sẽ trở thành định hướng sống và chương trình hành động của mọi gia đình công giáo, mọi cộng đoàn giáo xứ, dòng tu, giáo phận và toàn Giáo hội Việt Nam.
 
2.- Năm 2004 đã được Hội đồng Giám mục Việt Nam chọn làm Năm Thánh Truyền Giáo, thì chúng ta phải làm sao đưa việc thực thi tám mối phúc thật này vào trong đời sống và hoạt động rao giảng Tin Mừng của mỗi cá nhân, cộng đoàn. Có như thế thì hồng ân đặc biệt của Năm Thánh Truyền Giáo mới thật sự đi sâu vào mọi ngõ ngách cuộc sống của chúng ta và biến chúng ta thành các chứng nhân đích thực của Tin Mừng Cứu Độ.
 
 
 

III. MỒNG HAI TẾT: CẦU CHO ÔNG BÀ TỔ TIÊN

 

1. Lòng hiếu thảo với Tiên nhân - Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi
 
Sách khải huyền có viết: “Phúc thay kẻ nhắm mắt lìa đời, đã lìa đời trong ơn nghĩa Chúa. Trải qua bao nhọc nhằn vất vả, giờ đây họ xứng đáng nghỉ ngơi. Vì công đức xưa kia vẫn còn theo họ mãi" (Kh 14, 13) . Lời Kinh thánh giúp ta hiểu rõ của những người đi trước đã nhắm mắt lìa đời trong ân nghĩa Chúa. Niềm tin Kitô giáo dậy nhân loại, dậy mỗi người Kitô hữu rằng bổn phận của người còn sống có bổn phận và nghĩa vụ đối với những người đã khuất, đặc biệt đối với các bậc tiền nhân, tiên tổ, ông bà, cha mẹ. Đây cũng là điều răn thứ bốn trong mười thập giới của Đạo công giáo. Riêng đối với người Việt Nam vấn đề đạo hiếu có một tầm quan trọng đối với cá nhân, gia đình và họ hàng thân tộc.
 
NGƯỜI VIỆT NAM MANG NẶNG CHỮ HIẾU:
 
Đối với người Việt Nam chữ hiếu luôn đứng đầu trong mọi đức tính sẵn có của con người. Người Việt Nam vốn lấy đạo đức làm căn ban cho cuộc sống, cho bản thân, cho gia đình và cho dòng tộc của mình. Con cái thảo hiếu với cha mẹ lúc còn sống, khi cha mẹ đã khuất, người con hiếu thảo là người con luôn tưởng nhớ tới cha mẹ bằng việc cầu nguyện, xin lễ cho những người thân đã mất. Người Việt thường có bàn thờ gia tiên để tôn kính tổ tiên, ông bà cha mẹ đã qua đời. Sự hiếu thảo của con cái được thể hiện bằng nhiều cách như khi cha mẹ còn sống, con cái kính trọng, nuôi dưỡng, vâng phục cha mẹ và khi các vị đã mất, con cái cháu chắt lại tưởng nhớ tới các bậc tiền nhân trong những ngày giỗ, ngày kỵ, này tết nơi gia đình, nơi dòng tộc của mình. Người Việt Nam cũng không chỉ đóng khung trong gia tộc, gia đình mà họ còn đi xa hơn biết ơn cả đối với những người đã hy sinh để xây dựng quê hương, bảo vệ đất nước.
 
Tấm lòng tốt, sự biết ơn là một nét độc đáo trong nền văn hóa và đạo đức của người Việt Nam. Chính vì thế, người Kitô hữu Việt Nam đã cảm nghiệm sâu xa giới luật thứ bốn của đạo công giáo và hài hòa với truyền thống tôn kính, tưởng nhớ, ghi ơn những người đã có công với đất nước, quê hương, dân tộc.
 
NIỀM TIN KITÔ GIÁO:
 
Người Kitô hữu thể hiện chữ hiếu Kitô giáo bằng nhiều cách: khi cha mẹ còn sống, con cái chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ, khi cha mẹ đã khuất lòng hiếu thảo được thể hiện bằng việc cầu nguyện, dâng lễ, làm việc lành dành riêng cho cha mẹ đã qua đời. Việc chăm sóc mồ mả, nhớ ngày giỗ, ngày kỵ, hương nhang, nến đèn cho người chết cũng là một cách biểu tỏ lòng biết ơn đối với những kẻ đã khuất, đã chết. Xưa có quan niệm theo Chúa, theo đạo công giáo là bỏ tổ tiên, bỏ ông bà cha mẹ, quan niệm ấy đã lỗi thời vì xưa kia đã có ngộ nhận như thế. Nay, người công giáo là người nhận mọi người là anh em. Theo Chúa, theo đạo, người Kitô hữu như được dọn trước để mở rộng vòng tay đón nhận mọi người. Người Kitô hữu không chỉ đóng khung trong gia đình, gia tộc, họ hàng của mình mà họ còn có nhiều tổ tiên, ông bà, cha mẹ vì đạo Chúa bao gồm tất cả mọi người không loại trừ bất cứ ai. Trong tình yêu của Chúa mọi người đều là anh em với nhau. Đức ái Kitô giáo không phân biệt, không loại trừ bất cứ người nào.
 
Ngày mồng hai tết, Giáo Hội Việt Nam dành ngày này để kính nhớ tổ tiên, ông bà cha mẹ, đây là một việc làm thật đáng trân trọng và hữu ích vì trong những ngày tết, mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc sum vầy, êm ấm để ăn tết, tưởng nhớ, dâng lễ và cầu nguyện cho những bậc tiền nhân là một nghĩa cử cao đẹp và là một nhắc nhớ cho mọi người hãy sống hiếu thảo, hãy thực hành giới luật thứ bốn của thập giới Kitô giáo. Sống đạo hiếu là nét son văn hóa và nét nổi bật đức tin của người Kitô hữu Việt Nam.
 
Lạy Chúa là Cha rất nhân từ, Chúa dậy chúng con phải giữ lòng hiếu thảo. Hôm nay, nhân dịp đầu năm mới, chúng con họp nhau để kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ.Xin Chúa trả công bội hậu cho những bậc đã sinh thành dưỡng dục chúng con, và giúp chúng con luôn sống cho phải đạo đối với các Ngài (Lời nguyện nhập lễ, lễ Kính nhớ tổ tiên và ông bà cha mẹ) .
 

2. Đạo Hiếu - Lm. Phêrô Trần Thanh Sơn
 
Đạo hiếu dưới cái nhìn Kitô giáo
 
Công cha như núi Thái Sơn,
 
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
 
Một lòng thờ mẹ kính cha
 
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
 
Thế đó thật nhẹ nhàng, nhưng từng lời ru của người mẹ Việt Nam đung đưa bên chiếc nôi của đứa con nhỏ, ngày qua ngày đã dần đi sâu vào trái tim, làm nên dòng máu thắm đỏ của những người con, tạo nên trong tâm thức của từng người dân đất Việt một tâm tình thảo hiếu, biết ơn sâu sắc đối với các bậc sinh thành. Các cụ ngày xưa cho là hiếu đứng đầu trăm nết: “Chữ hiếu niệm cho tròn một tiết, thời suy ra trăm nết đều nên.” Do đó, đối với cái nhìn tự nhiên của mọi người, bất hiếu là một trong những tội lớn nhất và cũng bị mọi người kết án nhiều nhất. Bộ luật Hồng Đức ban hành thời Lê Thánh Tông cũng ghép tội bất hiếu vào trọng tội. Không chỉ con trai, con dâu không thờ cha mẹ chồng cũng bị coi là phạm tội “thất xuất” (Nhất Thanh, Đất lề quê thói, trang 326) .
 
Chính vì thế, vào những ngày Tết, giỗ chạp… trong các gia đình Việt Nam chúng ta, con cái dù có đi làm ăn đâu xa, thì ba ngày Tết cũng cố gắng về nhà để tết cha, tết mẹ. Nếu cha mẹ không còn, thì cũng về để thắp nén hương cầu nguyện cho ông bà cha mẹ. Cùng chung cảm thức đó của dân tộc, Giáo Hội Việt Nam đã dành ngày Mồng Hai Tết này để kính nhớ tổ tiên ông bà cha mẹ. Rồi từ đạo hiếu với cha mẹ, Giáo Hội muốn từng người chúng ta tỏ lòng hiếu kính với người Cha cao cả và tuyệt đối hơn, đó là Thiên Chúa.
 
1. Đạo hiếu, bổn phận hàng đầu của người kitô hữu:
 
Truyền thống cha ông chúng ta rất coi trọng chữ hiếu. Để đánh giá tư cách của một người nào, các cụ ngày xưa thường dựa vào cách người đó đối xử với cha mẹ, anh chị em. Thậm chí, các cụ coi việc báo hiếu còn quan trọng hơn cả việc đi tu: Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ, ấy là chân tu.” Hơn nữa, việc thảo kính cha mẹ, xét về mặt tự nhiên, cũng là hợp với lẽ công bằng, bởi vì cha mẹ là người đã có công sinh thành, dưỡng dục giúp ta khôn lớn thành người.
 
Mặt khác, đối với người kitô hữu, việc thảo kính cha mẹ không chỉ là một bổn phận tự nhiên, nhưng còn là một đòi hỏi của Thiên Chúa. Nhìn lại bản thập giới, chúng ta thấy ngay sau ba giới răn nói về bổn phận của con người đối với Thiên Chúa, thì giới răn “thảo kính cha mẹ” được đặt đầu tiên trong các giới răn nói về mối tương quan của con người với nhau. Điều đó, cho thấy, việc hiếu thảo với cha mẹ là bổn phận hàng đầu của mỗi người kitô hữu. Trong bài Tin mừng, Đức Giêsu cũng đã lập lại giới răn này và khẳng định đó chính là ý muốn từ ban đầu của Thiên Chúa và con người không có quyền thay đổi, Ngài nói: “Thiên Chúa dạy: “Ngươi hãy thờ cha kính mẹ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử.” Còn thánh Phaolô thì nói: “Hãy tôn kính cha mẹ. Đó là điều răn thứ nhất có kèm theo lời hứa: để ngươi được hạnh phúc và trường thọ trên mặt đất này.”
 
Như thế, việc chúng ta thảo kính cha mẹ không còn tùy thuộc vào ý thích cá nhân của chúng ta, nhưng là thánh ý của Thiên Chúa. Được Thánh Thần soi sáng, tác giả sách Huấn ca nhắc nhở chúng ta: “Kẻ làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa, vì đó là điều phải đạo. Hãy tôn kính cha mẹ. Đó là điều răn thứ nhất có kèm theo lời hứa: để ngươi được hạnh phúc và trường thọ trên mặt đất này.” Và vì là ý muốn của Thiên Chúa, nên những ai trung thành tuân giữ việc thảo kính cha mẹ không những là chu toàn bổn phận làm con, nhưng còn được Thiên Chúa chúc phúc. Tác giả Thánh vịnh đã cất lời ca ngợi những ai luôn sống theo đường lối của Thiên Chúa: “Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa, ăn ở theo đường lối của Người. Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may.”
 
Tóm lại, về mặt tự nhiên, việc hiếu thảo là bổn phận tự nhiên và là dấu chỉ của một con người trưởng thành. Đồng thời, khi sống hiếu thảo cũng là lúc chúng ta chu toàn giới luật của Thiên Chúa và nhờ đó được Ngài chúc lành. Tuy nhiên, trong niềm tin, chúng ta biết rằng tất cả chúng ta: cha mẹ và con cái, đều nhận được sự sống từ nơi Thiên Chúa. Do đó, trong ngày đầu năm kính nhớ tổ tiên, chúng ta cũng cần lưu ý đến bổn phận của chúng ta đối với Thiên Chúa, Đấng ban cho chúng ta sự sống và hết lòng yêu thương chúng ta, như lời Ngài phán qua miệng ngôn sứ Isaia: “Mẹ nào lại quên con đẻ của mình, cạn lòng thương đối với con dạ nó đã mang? Cho dù chúng quên được nữa, thì phần Ta, Ta sẽ không hề quên ngươi! Này: Ta đã khắc ghi ngươi trên bàn tay Ta” (Is 49, 15-16a) .
 
2. Sống trung thành với Thiên Chúa, dấu chỉ của đạo hiếu:
 
Dưới cái nhìn của đức tin, cha mẹ là những người được Thiên Chúa cho cộng tác vào chương trình sáng tạo của Người. Cha mẹ là những người thay mặt Thiên Chúa để hướng dẫn con cái. Do đó, việc đầu tiên mà các bậc cha mẹ cần làm là giáo dục con cái trung thành với Thiên Chúa theo lời nhắn bảo của thánh Phaolô: “Những người làm cha mẹ,… hãy giáo dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy.”
 
Giáo dục con cái thánh thiện, trung thành với Thiên Chúa, các bậc cha mẹ sẽ có được một kho tàng quý giá không bao giờ hư mất: “Các ngài sống mãi trong dòng dõi các ngài; gia tài quí báu của các ngài để lại là lũ cháu đàn con.” Đây là điều quan trọng mà chú²ng ta vẫn thường hay quên. Chúng ta thường la rầy con cháu, nhắc nhở chúng hiếu thảo, vâng lời chúng ta, nhưng lại chẳng bao giờ nhắc chúng về bổn phận với Thiên Chúa. Chắc hẳn với kinh nghiệm sống của mình, quý vị cũng nhận ra rằng: những người nào thật sự trung thành với Thiên Chúa, chắc chắn sẽ hết lòng hiếu thảo với cha mẹ, vì khi họ đến với Thiên Chúa, thì họ sẽ được Thiên Chúa nhắc bảo bổn phận của họ đối với cha mẹ. Còn những người nào quay lưng lại với Thiên Chúa, Đấng ban sự sống cho mình, thì khó mà có lòng hiếu thảo thật với cha mẹ. Cảm nghiệm điều đó, tác giả sách Huấn ca khen ngợi dòng dõi những người trung thành với Thiên Chúa: “Dòng dõi các ngài giữ vững các điều giao ước, nhờ các ngài, con cháu cũng một mực trung thành. Dòng dõi các người sẽ muôn đời tồn tại, vinh quang các ngài sẽ chẳng phai mờ. Các ngài sẽ được mồ yên mả đẹp, và danh thơm mãi lưu truyền hậu thế.” Còn tác giả Thánh vịnh thì mô tả: “Hiền thê bạn trong cửa trong nhà khác nào cây nho đầy hoa trái; và bầy con tựa những cây ô liu mơn mởn, xúm xít tại bàn ăn”, thật là một khung cảnh ấm êm, hạnh phúc.
 
Lắng nghe lời Chúa trong những ngày đầu năm này, chớ gì từng người chúng ta một lần nữa ý thức hơn về những hồng ân Thiên Chúa ban cho mình trong một năm qua, để hết lòng tri ân và cảm tạ Ngài. Đồng thời, đây cũng là cơ hội thuận tiện nhắc nhở chúng ta về bổn phận đối với ông bà cha mẹ, những bậc sinh thành ra chúng ta. Việc thảo kính này, không chỉ là một ít lễ vật, một lời cầu chúc trong ngày đầu năm, nhưng cần được kéo dài trong suốt cuộc sống mỗi ngày của chúng ta. Lòng thảo hiếu đó được thể hiện qua cách chúng ta nói năng, xưng hô với cha mẹ. Nó còn được thể hiện qua việc chúng ta vâng lời, chăm nom, săn sóc cho cha mẹ khi còn sống, nhất là khi các ngài già yếu, bệnh tật; và cầu nguyện cho các ngài khi đã qua đời, theo đúng truyền thống của cha ông chúng ta: “Sống tết, chết giỗ.” Amen.
 
 
 

IV. MỒNG BA TẾT: THÁNH HOÁ CÔNG ĂN VIỆC LÀM

 

1. Chúa thánh hoá công ăn việc làm- Lm. Gs Nguyễn Hưng Lợi
 
Những ngày tết là những ngày vui chơi, nghỉ ngơi, giãn xả về mặt thể xác, nhưng Giáo Hội là người Mẹ luôn khôn ngoan hướng con người nhìn xa thấy rộng hơn, thể xác thảnh thơi đôi chút sau những ngày tháng làm việc vất vả, Giáo Hội hôm nay muốn nhắc nhớ mọi người phải hướng về Đấng tối cao, hướng về Thiên Chúa vì Ngài là Đấng có quyền ban phát mọi sự. Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên, câu tục ngữ của Pháp quả mang một ý nghĩa thâm sâu, cao vời. Hội Thánh Việt Nam dành ngày mồng ba tết để cầu xin Chúa thánh hoá công ăn việc làm.
 
LAO ĐỘNG LÀ LẼ SỐNG CỦA CON NGƯỜI:
 
Được Thiên Chúa tạo dựng, con người sống trong cảnh địa đàng hạnh phúc, huy hoàng và êm đềm không vất vả. Tuy nhiên, khi ông bà nguyên tổ phạm tội, con người mất hạnh phúc địa đàng trần gian, Thiên Chúa đuổi ông bà tổ tiên ra khỏi vườn Éđen và bắt đầu một cuộc sống trần thế với bao truân chuyên, thử thách, vất vả vì tội lỗi ông bà tổ tiên gây ra. Tuy nhiên Chúa không bỏ rơi nhân loại, con người mà đã sai Con của Người là Đức Giêsu Kitô đến để mang lại cho cuộc đời trần thế một ý nghĩa mới, biến công ăn việc làm trở nên có ý nghĩa cứu rỗi vì nó không còn là lời nguyền rủa mà là hạnh phúc khi con người biết làm ra của cải để mang lại giầu sang, phú quí và hạnh phúc cho cuộc sống, miễn là con người biết làm theo ý Thiên Chúa. Vì thế, trong ngày mồng ba tết, thánh Matthêu đã thuật lại dụ ngôn của Chúa Giêsu về các nén bạc Chúa trao cho mỗi người tùy theo khả năng, mức độ và trí tuệ mà họ được nhận lãnh, miễn là họ biết sinh lợi theo ý của ông chủ, và không lười biếng, ngồi chờ sung rụng…Chúa muốn mỗi con người dù trí thức, lao động bình thường: chân tay, trí óc đều phải sinh lợi theo mức độ khả năng Chúa trao cho.
 
XIN CHÚA THÁNH HÓA VIỆC LAO ĐỘNG VÀ CÔNG ĂN VIỆC LÀM CỦA MỖI NGƯỜI:
 
Để được Chúa thánh hóa công ăn việc làm, con người phải biết tùy theo khả năng siêng năng, lanh lẹ làm cho của cải sinh hoa kết quả tốt. Con người phải hiểu rằng Chúa đến trong thế giới, nhận một gia đình để được sinh ra và để sống là vì Chúa đem lại cho lao động, cho cuộc sống một giá trị, một ý nghĩa hoàn toàn mới. Chúa nâng đời sống lao động và thánh hoá đời sống lao động, Chúa làm gương về đời sống phục vụ, mỗi giọt mồ hôi, mỗi sự mệt mỏi trong lao động của Chúa Giêsu đều mặc một giá trị cứu rỗi.Con người luôn phải ý thức lời Kinh Thánh viết, hướng dẫn và chỉ bảo: “Bao lâu trái đất này còn, còn gieo còn gặt, còn vun còn trồng; bốn mùa xuân hạ thu đông, ngày đêm thời tiết không ngừng luân phiên" hoặc: “bốn mùa Chúa đổ hồng ân, Ngài gieo mầu mỡ ngập tràn lối đi" (Tv 64, 2) .
 
Mồng ba tết xin Chúa thánh hóa công ăn việc làm, chúng ta mỗi người tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta người năm nén, người hai nén, người một nén. Tất cả đều do hồng ân Chúa. Xin Chúa giúp chúng ta biết làm lợi cho Chúa, cho bản thân, cho gia đình, cho xã hội. Làm biếng, chơi bời lêu lổng không chịu lao động để sinh lợi theo khả năng Chúa ban là lỗi với Chúa và đáng Chúa khiển trách: “Hỡi tôi tớ lười biếng….”
 
Lạy Chúa, chúa đã muốn cho con người phải lao động để làm chủ thiên nhiên. Xin cho chúng con được thấm nhuần Kitô giáo, để công ăn việc làm của chúng con trong năm mới này nêu cao tình tương thân tương ái, và góp phần vào sự nghiệp chung là hoàn thành chương trình sáng tạo của Chúa (Lời nguyện nhập lễ, lễ thánh hoá công ăn việc làm) .
 

2. Thánh hóa công ăn việc làm - Lm Phêrô Trần Thanh Sơn
 
Trong những ngày đầu xuân, chúng ta vẫn thường chúc nhau: “Năm mới làm ăn thịnh vượng, phát đạt. Con cháu siêng năng, ngoan ngoãn....” Điều đó cho thấy người Việt Nam chúng ta rất coi trọng lao động trong kho tàng ca dao tục ngữ không thiếu những câu đề cao giá trị của lao động, chẳng hạn như “Có làm thì mới có ăn, không dưng ai dễ đem phần đến cho.” Đồng cảm với dân tộc, Giáo Hội Việt Nam đã dành riêng ngày Mồng Ba Tết để xin Chúa thánh hóa công ăn việc làm, giúp cho người Kitô hữu hiểu rõ giá trị của lao động: lao động trí óc cũng như lao động chân tay.
 
Đây là việc làm có ý nghĩa rất quan trọng vì qua đó, Giáo Hội cho chúng ta thấy được giá trị siêu nhiên của lao động. Mọi lao công của chúng ta cho dù có thu được kết quả vật chất hay không, cũng đều có một giá trị vĩnh cửu trước mặt Thiên Chúa.
 
Đồng thời, nhân dịp đầu năm này, Giáo Hội còn muốn nhắc nhở con cái mình: Lao động không còn là một hình phạt khổ ải, nhưng là một vinh dự vì nhờ lao động, con người được cộng tác với Thiên Chúa, Đấng vẫn luôn luôn làm việc trong công trình sáng tạo của mình.
 
1. Thiên Chúa luôn làm việc:
 
Thật vậy, ngay từ đầu, Kinh Thánh đã cho thấy Thiên Chúa luôn làm việc. Ngài đã hành động để tạo dựng nên vũ trụ, muôn loài, muôn vật và cả con người, như lời kể của sách Khởi nguyên chúng ta vừa nghe: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bùn đất nhào nặn thành con người...Đức Chúa là Thiên Chúa khiến từ đất đai mọc lên mọi thứ cây trồng đẹp mắt, ăn ngon miệng.” Thiên Chúa đã tạo dựng nên con người để con người được thông phần vào sự sống của Ngài.
 
Hơn nữa, Thiên Chúa không chỉ làm việc trong công trình sáng tạo vào buổi khai thiên lập địa, Ngài vẫn còn tiếp tục quan phòng, gìn giữ những gì Ngài đã sáng tạo. Sau này khi chiêm ngắm vẻ đẹp của muôn vật và đời sống của chúng, tác giả Thánh vịnh cũng đã nhận ra bàn tay của Chúa vẫn tiếp tục tác động trong vũ trụ, nên đã thốt lên: “Chúa muôn trùng cao cả! Ngài khiến mọc cỏ xanh nuôi sống đàn gia súc, làm tốt tươi thảo mộc cho người thế hưởng dùng.” Và ngay cả khi vạn vật đã yên giấc trong giấc ngủ đêm, bàn tay của Thiên Chúa vẫn tiếp tục gìn giữ chúng như lời tác giả Thánh vịnh: “Đêm trở lại khi Chúa buông màn tối, chốn rừng sâu, muông thú tung hoành. Tiếng sư tử gầm lên vang dội, chúng săn mồi, gào xin Chúa cho ăn.”
 
Không chỉ làm việc một lần khi tạo dựng vũ trụ, Thiên Chúa vẫn tiếp tục làm việc để gìn giữ và giúp cho vũ trụ này đi tới chỗ hoàn hảo. Tác giả Thánh vịnh đã xác tín điều đó khi thốt lên: “Công trình Ngài, lạy Chúa, quả thiên hình vạn trạng! Chúa hoàn thành tất cả thật khôn ngoan, những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất.”
 
Noi gương Chúa Cha, Chúa Giêsu cũng đã nhiệt thành với đời sống tông đồ để đem lại ơn cứu độ cho chúng ta như lời Ngài tuyên bố với người Do Thái: “Cha Tôi vẫn làm việc, thì Tôi cũng phải làm việc” (Ga 5, 17) . Đức Giêsu đã dành hết thời giờ để lo cho dân chúng đến nỗi không có giờ mà ăn uống nữa, vì thế đã có lần bà con của Ngài đã muốn ra đi để bắt Ngài về vì cho rằng Ngài đã mất trí (x. Mc 3, 20-21) . Đặc biệt 30 năm ẩn dật tại làng quê nhỏ bé Nazareth, là thời gian Đức Giêsu sinh sống và làm việc như một con người bình thường. Nhờ đó, Ngài đã làm cho các lao công của chúng ta có một giá trị vĩnh cửu.
 
2. Ý nghĩa của lao động theo tinh thần Kitô giáo:
 
Trở lại trình thuật sáng tạo trong sách Khởi nguyên, tác giả còn kể tiếp: “Đức Chúa là Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Êđen, để con người canh tác và coi sóc đất đai” (St 2, 15) . Khi đặt con người vào vườn Êđen, Thiên Chúa muốn con người thay mặt Chúa mà quản lý cả vũ trụ này và làm cho nó ngày càng phát triển. Điều này đã được chính Đức Giêsu xác nhận lại một lần nữa trong bài Tin mừng chúng ta vừa nghe: “Nước Trời giống như chuyện một người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ riêng của mình đến mà giao phó của cải mình cho họ.” Nghĩa là, Thiên Chúa đã tin tưởng yêu thương giao cả vũ trụ này cho con người chúng ta quản lý. Mà nếu là quản lý, mỗi người chúng ta có bổn phận phải làm việc để sinh lời những gì mà Thiên Chúa đã giao cho mình, vì việc tính sổ của ông chủ là chắc chắn: “Sau một thời gian lâu dài, ông chủ của các đầy tớ ấy đến và thanh toán sổ sách với họ.” Thánh Phaolô đã ý thức điều này nên đã cố gắng làm việc trong suốt đời sống tông đồ của mình, Ngài nói với các tín hữu Êphêsô: “Chính anh em biết rõ: những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp.”
 
Vì thế, Đức Giêsu cũng đã công khai kết án những kẻ lười biếng không chịu làm việc, Ngài nói với người lãnh một nén mà đem chôn giấu không sinh lời: “Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác!..Đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi cho chủ ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu hồi của thuộc về tôi cũng như với số lời chứ! Vậy các ngươi hãy lấy lại nén bạc khỏi tay no.” Và cha ông chúng ta cũng có đồng một tư tưởng khi khuyên con cháu: “Khó nghèo cấy mướn gặt thuê. Lấy công đổi của chớ hề luỵ ai.” Như vậy, lao động không những giúp chúng ta có của nuôi thân, mà còn giúp làm tăng giá trị nhân phẩm của từng người chúng ta. Nhờ lao động chúng ta phát triển tình yêu thương, tinh thần tương thân, tương ái, tính kỷ luật và nhanh nhẹn, như lời một danh nhân đã nói: “Lao động làm ta khuây khoả đượcnỗi buồn, tiết kiệm được thời gian, chữa khỏi được bệnh lười biếng” (G. Bossuet) .
 
Cuối cùng, nhờ lao động, chúng ta có cơ hội và phương tiện để thực thi đức bác ái với anh chị em mình như lời thánh Phaolô: “Bằng mọi cách, tôi đã tỏ cho anh em thấy rằng: phải giúp đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế.”
 
Như vậy, lao động dù tay chân hay trí óc đều có một ý nghĩa sâu xa. Nhờ lao động, chúng ta được cộng tác vào công trình sáng tạo và cứu độ của Thiên Chúa trong thế giới này. Vì thế, chúng ta không được phép nghĩ rằng mình làm việc lao động thuần túy để kiếm ăn hay vì kế sinh nhai. Chính vì thế, các bậc làm cha mẹ cần tạo điều kiện và tập để con cái chúng ta biết siêng năng lao động, và quý chuộng những thành quả của lao động ngay từ tấm bé bằng cách góp phần vào những công việc trong gia đình.
 
Giờ đây, trong tâm tình của những ngày đầu năm, hiệp với hiến lễ của Đức Giêsu trên thập giá, chúng ta cùng nhau dâng lên Thiên Chúa tất cả những lao công trong năm mới này như lời nguyện Giáo Hội dâng lên Thiên Chúa khi sửa soạn lễ vật:
 
 “Lạy Chúa là chúa tể càn khôn, Chúc tụng Chúa, vì Chúa đã rộng ban cho chúng con bánh này là hoa màu ruộng đất và lao công của con người. Xin dâng lên Chúa để bánh này trở nên bánh trường sinh nuôi dưỡng chúng con.
 
Lạy Chúa là chúa tể càn khôn, chúc tụng Chúa vì Chúa đã rộng ban cho chúng con rượu này là sản phẩm của cây nho và lao công của con người. Xin dâng lên Chúa để rượu này trở nên của uống thiêng liêng cho chúng con.”
 
Nhờ đó, cho dù kết quả như thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng tin chắc rằng, những lao công của chúng ta luôn có một giá trị vĩnh cửu, có sức đem lại sự sống muôn đời cho chúng ta sau này. Amen.
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 28

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 27


Hôm nayHôm nay : 7772

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 261610

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9195504