20:30 +07 Thứ ba, 26/05/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Mùa xuân phó thác

Thứ bảy - 28/01/2017 16:52
Hãy đặt bàn tay mình vào bàn tay Chúa. Chúa sẽ nâng đỡ dìu dắt chúng ta bước lên một cách vững vàng.
 
MÙA XUÂN PHÓ THÁC
 
Hãy đặt bàn tay mình vào bàn tay Chúa. Chúa sẽ nâng đỡ dìu dắt chúng ta bước lên một cách vững vàng.
 
Logos
 
Ngày xưa, tại ngôi làng thuộc một vùng núi, người dân có tục lệ rất hay. Hằng năm, cứ mỗi độ xuân về, mọi người già trẻ lớn bé đều tham dự cuộc thi đua tìm bông hoa đầu tiên của mùa xuân. Ai tìm thấy và hái được bông hoa ấy, sẽ được xem là người may mắn nhất trong năm.
 
Một năm nọ, tuyết đông vừa tan, mặt trời vừa ló dạng, mọi người trong làng kéo nhau lên núi tham gia cuộc thi. Buổi sáng trôi qua mà không có ai tìm được bông hoa nào. Giữa lúc mọi người đang chán nản định bỏ cuộc, thì trên triền núi cao, có tiếng reo hò mừng rỡ:
 
– Tôi đã tìm thấy rồi!
 
Đó là tiếng reo hò của một cậu bé trong làng. Mọi người chạy đến chia sẻ niềm vui với cậu bé. Nhưng không may cho cậu, bông hoa nằm kẹt trong một khe đá dưới vực sâu. Muốn được xem là người may mắn nhất trong năm, chính cậu phải là người đích thân hái bông hoa ấy.
 
Năm người đàn ông lực lưỡng nhất trong làng đem một sợi dây thừng đến giúp cậu bé leo xuống vực. Nhưng cậu bé không dám leo xuống. Người ta đem đến một sợi dây thừng khác, chắc chắn hơn và huy động tất cả trai tráng trong làng giữ dây thừng cho cậu. Nhưng cậu cũng không chịu leo xuống. Mọi người hết lời khích lệ, cổ vũ nhưng vô vọng. Cuối cùng, cậu bé nói một cách quả quyết:
 
Tôi sẽ leo xuống vực, với điều kiện để cho bố tôi nắm dây thừng.
 
Có lẽ mọi người chúng ta đều mong ước hái được những bông hoa đầu xuân và trở thành những người may mắn như vậy. Tuy nhiên, cũng giống như bàn tay hái hoa hồng, phải chấp nhận bị gai nhọn đâm, thì để có được những bông hoa rực rỡ trong cuộc sống, người ta cũng phải trả một giá đắt. Cậu bé trong câu chuyện chỉ dám leo xuống vực sâu vì có bàn tay người cha bảo vệ.
 
Hôm nay, chúng ta bước vào ngưỡng cửa của năm mới với
tâm hồn đầy âu lo khi nhìn vào năm mới với nhiều bất trắc và thử thách. Nhưng chúng ta cũng vững tâm vì luôn có bàn tay Chúa bảo vệ và dẫn đưa. Lời Chúa trong bài Tin Mừng theo thánh Matthêu khiến chúng ta an lòng: “Các con đừng lo lắng về ngày mai. Ngày mai cứ để ngày mai lo.”
 

Thêm tuổi, thêm phúc lộc.
 
Khi cuốn sách cuộc đời mở thêm một trang mới, tâm hồn chúng ta nặng trĩu lo âu vì có biết bao gian khổ đang chờ đón trước mặt. Gánh nặng cuộc sống luôn đè nặng trên vai chúng ta: làm sao để đủ ăn, đủ mặc? Làm sao chu toàn bổn phận đối với bản thân, gia đình và xã hội? Điều gì sẽ xảy ra trong tương lai? Bất hạnh hay may lành? Những nỗi xao xuyến và lo lắng ấy theo chúng ta bước vào năm mới này.
 
Chúng ta hãy nhớ rằng: dù đau khổ, đói nghèo, dù chết chóc ly biệt, cuộc sống này tiếp tục có ý nghĩa và đáng sống. Chúa mời gọi chúng ta
hãy có thái độ hân hoan và lạc quan, vui tươi và an bình. Chúng ta hãy đặt trọn tương lai vào bàn tay quan phòng của Chúa. chính Chúa đã mở thêm một trang sách cuộc đời chúng ta, Ngài sẽ viết lên đó những nét mực yêu thương, sẽ giữ gìn cuốn sách đời ta luôn nguyên vẹn. Ngài sẽ che chở và dưỡng nuôi chúng ta bằng tấm lòng của Người Cha Nhân Lành, miễn là chúng ta luôn phó thác và cậy trông vào Ngài.
 
Vì thế, thêm tuổi là thêm những phúc lộc mới. Chúa trao cho ta tuổi mới, Ngài cũng trao ban những ân huệ mới. Ngài luôn canh giữ và bảo vệ chúng ta trong vòng tay nhân từ của Ngài.
 

Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa.
 
Năm 1923, một nhóm người giàu có nổi tiếng của nước Mỹ đã gặp gỡ nhau trong một khách sạn miền Viễn Tây. Họ trao đổi với nhau những kinh nghiệm làm giàu. Nhưng 25 năm sau, những gì đã xảy đến cho họ?
 
Charles Schwab, giám đốc công ty thép lớn nhất ở Mỹ, đã chết vì bị phá sản.
 
Samuel Insull, giám đốc công ty sản xuất đồ gia dụng, đã bỏ nước ra đi và chết không một đồng xu dính túi.
 
Howard Hopson, giám đốc hãng Gas, đã trở thành điên loạn. Arthur Cutten, nhà xuất nhập cảng lúa mì, cũng chết ở nước ngoài trong cảnh nghèo túng.
 
Richard Whitney, giám đốc hối đoái New York, đã lên cơn điên phải vào bệnh viện.
 
Albert Fall, nhân vật cao cấp trong chính phủ, phải vào tù vì tham nhũng.
 
Bức tranh trên đây khiến chúng ta phải suy nghĩ và tự hỏi: sự giàu sang thật sự có phải là niềm hạnh phúc không? Tiền bạc của cải tự nó không phải là điều xấu. Ai trong chúng ta cũng cần có tiền bạc của cải để sống xứng với phẩm giá của mình.
 
Tuy nhiên,
tiền bạc của cải luôn là con dao hai lưỡi: nếu được xử dụng như phương tiện, sẽ giúp chúng ta nên thánh, nếu được coi như thần tượng, sẽ sai khiến và đè bẹp chúng ta.
 
Hôm nay, ngày đầu năm mới, Chúa mời gọi chúng ta hướng tầm nhìn lên cao, vượt lên những lo lắng thế tục, những dục vọng trần gian, để thấy Chúa chính là cùng đích mà chúng ta kiếm tìm: “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.”
 
Chúng ta hãy đặt vào bàn tay Thiên Chúa tất cả những chương trình và dự định của mình trong năm mới. Thiên Chúa là Đấng Sáng Tạo, là Chủ thời gian và toàn thể vũ trụ (bài đọc 1, trích sách Sáng Thế). Thiên Chúa sẽ dìu dắt chúng ta bằng đôi tay của Đấng Quan Phòng và bằng trái tim của Người Cha Nhân Lành.
 
Điều quan trọng là chúng ta
phải luôn hướng về Chúa với lòng cậy trông và lời nguyện cầu hằng ngày, kèm theo tâm tình tạ ơn như lời thánh Phaolô dạy: “Trong khi cầu nguyện, anh em hãy trình bày những ước vọng lên cùng Chúa, bằng kinh nguyện và lời cầu xin đi đôi với lời cảm tạ…” (bài đọc 2, trích thư Philipphê).
 
Người ta kể lại câu chuyện sau:
 
Có một người sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Ngày kia, về nhà sau giờ làm việc, người đó choáng váng nhận ra thang máy của chung cư bị hư. Anh ta buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.
 
Anh ta leo đến tầng 20 rất nhanh nhẹn. Thậm chí còn xách hộ đồ cho người khác. Khi đến tầng 40, anh ta bắt đầu mệt mỏi, trả lại túi đồ cho người bạn và quyết định để lại cả túi xách của mình, dự định sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 60, anh ta dừng lại nghỉ chân nhiều hơn, kéo lê từng bước lên thang lầu.
 
Cuối cùng, người đó cũng lên đến căn hộ của mình. Nhưng lên đến nơi, anh ta mới phát hiện ra mình để quên chìa khóa phòng trong túi xách để lại ở tầng 40. Thế là anh ta đành phải ngủ ngoài hành lang cho đến khi thang máy được sửa xong.
 
Câu chuyện này cũng là câu chuyện của chúng ta. Tòa nhà 80 tầng là cuộc đời của mỗi người. Mỗi tầng lầu là một tuổi mà chúng ta đã trải qua.
 
Khi bước vào tuổi 20, chúng ta hăng hái và đầy quảng đại bước đi trên cuộc hành trình đức tin. Đến tuổi 40, chúng ta bắt đầu tính toán hơn thiệt, chỉ nghĩ đến mình và thu quén cho mình. Đến tuổi 60, chúng ta bắt đầu mệt mỏi, lê bước trên đường sống đạo. Điều quan trọng nhất, khi bước lên tầng 80 của đời người, đứng trước cánh cửa cuối cùng, có thể chúng ta đã đánh mất chiếc chìa khóa mở ra phần rỗi cho đời mình.
 
Hôm nay, bắt đầu năm mới, chúng ta bước lên một tầng lầu mới của tòa nhà cuộc đời. Chúng ta hãy đặt bàn tay mình vào bàn tay Chúa. Chúa sẽ nâng đỡ dìu dắt chúng ta bước lên một cách vững vàng.
 

Đừng mang theo hành trang cồng kềnh của tiền bạc danh vọng chóng qua, nhưng hãy mang theo trái tim đầy tình yêu chia sẻ.
 

Đừng đánh mất chiếc chìa khóa của niềm tin, chiếc chìa khóa mở ra cho chúng ta cánh cửa hạnh phúc đời đời.
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 38

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 37


Hôm nayHôm nay : 9167

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 344402

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7839105