21:10 EDT Thứ bảy, 22/09/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Người cương quyết lên Giêrusalem

Thứ bảy - 25/06/2016 17:28
Thật kỳ lạ là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.

NGƯỜI CƯƠNG QUYẾT LÊN GIÊRUSALEM
Thật kỳ lạ là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.  
 
Lm. HK
  
Năm 312, hoàng đế trẻ tuổi Constantinus dẫn quân sĩ tiến qua dãy Alpes về La mã, dành quyền cai trị thủ đô đế quốc từ tay Maxentius, con trai của Maximian, một bạo chúa trong tứ đầu chế La mã.
 
Khi quân của Constantinus đến cầu Milvian, sông Tiber, có rất đông quân lính của Maxentius đổ ra chặn lại. Theo lời kể của sử gia Eusebius, trước trận chiến ‘cầu Milvian’ nổi tiếng, trong một thị kiến Constantinus trông thấy “một thập giá rực sáng trên bầu trời” với dòng chữ “in hoc signo vinces” (với dấu hiệu này ngươi sẽ thắng). Thoạt thiên, ông chẳng hiểu gì, nhưng trong giấc mơ đêm đó Đức Kitô đã giải thích cho ông biết phải dùng dấu hiệu đó để chiến thắng địch thù.
 
Trước khi lâm trận sáng hôm sau, Constantinus ra lệnh cho quân sĩ sơn dấu hiệu thập giá và hai chữ XP (hai mẫu tự đầu của chữ Kitô theo tiếng Hy lạp) lên quân kỳ, mũ chiến và võ khí của quân đội.
 
Hai bên lâm trận và Constantinus đã chiến thắng, thống nhất đế quốc La mã và chấm dứt các cuộc bắt đạo đối với các Kitô hữu.
 
Thật là đáng ngạc nhiên và đầy nghịch lý khi thập giá, dấu hiệu của mức hình phạt cao nhất trong hình pháp La mã, lại trở nên dấu hiệu của quân đội - sức mạnh và niềm tự hào của dân La mã.
 
Còn trong đời thường, dấu hiệu thập giá của Đức Kitô luôn đặt các Kitô hữu trước những đòi hỏi đầy nghịch lý Đức Kitô đặt ra cho những ai tin theo Ngài: Với các tín hữu, Chúa là cứu cánh sau hết, là hạnh phúc họ kiếm tìm, là sức mạnh của họ: “Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của tôi, chính Ngài nắm giữ vận mạng của tôi.” (Tv 16, 5)
 
Thế nhưng điều các kitô hữu tìm kiếm và cách thức kiếm tìm lại luôn hàm chứa nhiều điều không thể hiểu, hoặc không thể chấp nhận được với sự hiểu biết của người trần gian:
 
Trong Phúc âm Luca, “hành trình lên Giêrusalem” mang một ý nghĩa đặc biệt. Nó trình bày sứ vụ đầy thử thách của Đức Kitô như việc lập lại và đưa các chọn lựa ban đầu trong sa mạc đến đỉnh cao, kết thúc bằng việc chịu đau khổ, chịu chết và sống lại, như chọn lựa sinh hoa trái ban sự sống trong mầu nhiệm cứu độ: “vì gần tới thời gian Chúa phải cất khỏi đời này, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem” (Lc 9, 51)
 
Chọn lựa của Đức Kitô không phải là chọn lựa được mọi người ưa thích, vì cái tôi luôn có thể len lỏi vào những việc thờ phượng tinh ròng nhất: “người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêru-salem.” Cái tôi trong việc thờ tự của người Samaria cho thấy ngay cả các môn đệ của Chúa cũng không khỏi bị cám dỗ tôn thờ “Chúa-của-mình”: “Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu hủy chúng không?” Bởi đó, không phải cứ “lạy Chúa” mà đã đi đúng đường cả đâu, như Chúa Giêsu đã cảnh báo các tông đồ: “Các con không biết thần trí nào xúi giục các con.” (Lc 9, 53-55)
 
Cái tôi ‘trần tục’ là chướng ngại vật đầu tiên và lớn nhất mà ai muốn ‘lên Giêrusalem’ với Chúa Giêsu đều phải vượt qua. Không có chuyện đưa các điều thiện hảo trần gian ra để trả giá hay so đo tính toán. Với người đầu tiên xin đi theo, Chúa đã trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có nơi gối đầu.”
 
Chúa là tình yêu, yêu thương là sự sống của Chúa. Do đó, với người được Chúa gọi, tình yêu Chúa lôi kéo người đó ra khỏi các ràng buộc thông thường để chia sẻ tình yêu Chúa và sống một đức mến trọn hảo: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa.” Lời dạy thật độc tài! Nhưng phân định và chọn lựa sự sống không phải là việc ‘sao cũng được’: “Vì gặp được Ta là gặp sự sống, và hưởng ân lộc Đức Chúa ban cho. Còn ai phạm đến Ta là làm hại chính mình, mọi kẻ ghét Ta là yêu cái chết.” (Cn 8,35-36)
 
Cũng như chính sự sống, tin theo Đức Kitô là một chọn lựa quyết liệt. Êlisê đang cày ruộng mà đã quyết định theo Chúa thì bắt bò làm thịt và bổ cày làm củi nấu. Đức Kitô dạy: “Ai đã tra tay vào cày mà còn ngoái lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa”
 
Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau:
 
Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vây ?
 
Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy. “Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta. Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta. Ngài là người 'quân tử' nên đã lẳng lặng rút lui.
 
Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình?
 
Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh ..., tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O’Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý.
 
Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: 'Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v.', và chúng ta cũng đã đồng ý.
 
Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa. Con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta lại nói rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều gì thì chẳng quan trọng, và chúng ta cũng đồng ý luôn.
 
Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta lại không có lương tâm, tại sao chúng không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một người lạ, một người thân hay chính mình.
 
Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận: chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy.
 
Thật kỳ lạ là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.
 
Thật kỳ lạ là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói.
 
Thật kỳ lạ là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp.
 
Lm. HK
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 9:51-62, lmhk, tn13c,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 43


Hôm nayHôm nay : 6184

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 123284

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2691010