10:25 EDT Thứ ba, 17/09/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Đức Kitô sống trong tôi

Thứ hai - 24/12/2018 02:17
Không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ
 
ĐỨC KITÔ SỐNG TRONG TÔI
Không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ.
 
Năm 1994, một bức ảnh làm cả thế giới đau lòng. Đó là bức ảnh đoạt giải Pulizer của nhà báo Kevin Carter, chụp tại Sudan.
 
Năm đó Sudan vừa có nội chiến vừa gặp nạn đói lớn. Bức ảnh đó chụp một bé gái da đen đói lả đang lết về phía trạm phân phát lương thực của Liên Hiệp Quốc cách đó khoảng 1km. Phía đàng sau em bé là một con kền kền kiên nhẫn đứng đợi em chết để ăn thịt.
 
Theo lời kể của Kevin, anh đã đợi đến 20 phút mà con kền kền vẫn không chịu bay. Anh chụp tấm ảnh rồi đuổi con kền kền đi.
 
Số phận của đứa bé ra sao không ai biết, kể cả Kevin là người chụp tấm hình nổi tiếng đó.
 
Tấm hình nổi tiếng đó nói lên nỗi thống khổ lớn nhất của con người ở mọi thời, là đói khát, cô đơn và mất hy vọng! Tình trạng khốn quẫn của em bé đó phác lên vài nét cốt yếu cho bức tranh đau khổ của nhân loại, khi mà cái đói thực sự không phải là thiếu lương thực mà là thiếu tình thương.
 
Thế giới hôm nay có nhiều phát minh vượt bực giúp con người đặt chân lên mặt trăng, và đã có các vệ tinh đổ bộ lên sao Hoả. Khoảng cách giữa các hành tinh như gần lại, nhưng khoảng cách giữa lòng người lại không như thế, từ chuyện lớn quốc gia đại sự cho đến chuyện nhỏ trong nhà ngoài ngõ, xung đột, bất an vẫn còn nhiều.
 
Bởi đó, để xây dựng một thế giới an lành và hạnh phúc, tình yêu và sự sống phải là vấn đề đầu tiên cần được lưu tâm. Ngôn sứ Isaia đã loan báo như thế về thời đại của Đấng Cứu Thế: “Họ sẽ lấy gươm mà rèn nên lưỡi cày, lấy giáo rèn nên lưỡi liềm” (Is 2,4)
 
Ơn cứu độ, hạnh phúc thật, do đó, không nằm ở phát triển khoa học hay kinh tế, mà ở việc nối lại khoảng cách giữa các tâm hồn?
 
"Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm", lời các thiên thần ca trong đêm Giáng Sinh cũng là đường lối hoạt động của Chúa Cứu Thế. Đường lối đó là nối trời với đất, nối lòng người với nhau: Vinh quang của Thiên Chúa được liên kết nên một với hạnh phúc của con người. 
 
Tình yêu xoá tan mọi ngăn cách, là câu giải đáp cho mọi vấn nạn về hạnh phúc của nhân loại. Mặc dù Chúa là Đấng Cực Thánh, nhưng vì tình yêu mà trước khi con người đi tìm kiếm Chúa thì chính Chúa đã tìm đến với con người. Ước ao lớn nhất của Chúa là mong cho chúng ta được nên một với Ngài trong sự sống đời đời, như lời Đức Kitô đã cầu nguyện trước cuộc khổ nạn: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con.” (Ga 17,24)
 
Cũng vì mong ước đó mà dù có bị từ chối, Chúa vẫn hạ mình, năn nỉ, van nài, khi thấy nhân loại đi trên con đường dẫn đến cái chết: “Đã bao lần Ta muốn tập hợp con cái ngươi lại, như gà mẹ tập hợp gà con dưới cánh, mà các ngươi không chịu” (Mt 23,37)
 
Chúa muốn và đã đến gần chúng ta, bất kể có phải chịu thua thiệt thế nào“Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế.” (Pl 2,6-7)
 
Vâng, Chúa đã sống như người trần thế cho đến cùng. Người đã cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, “vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta” (Dt 4,15)
 
Lời cám ơn tốt nhất mà chúng ta có thể dâng lên Chúa là để tình yêu Chúa thúc bách chúng ta đến với nhau. Chúa đã làm người để sống với chúng ta, chúng ta hãy sống với nhau để làm người: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ”. (Hiến chế Mục Vụ, 1)

Một điều có lẽ làm cho nhiều người ngạc nhiên: Chúa Giê-su, Đấng sáng lập Ki-tô giáo bị xua đuổi, bị ruồng bỏ trong ngày ra đời, bị lên án, bị loại trừ trong ngày cuối đời. Thế nhưng ngày nay đi đến đâu ai cũng có thể thấy bóng dáng một cây thánh giá là hình ảnh biểu trưng cho Ki-tô giáo; và gần đây nhất, trong niềm vui chiến thắng của đội bóng Việt Nam trong giải bóng đá Đông Nam Á, người có một chút tinh ý có thể nhận ra huấn luyện viên tuyệt vời Park Hang-seo và thủ môn với đôi tay vàng Đặng Văn Lâm đều là những ki-tô hữu.

Cả hai 
là những ki-tô hữu rất xác tín với niềm tin của mình, và cả hai đều góp phần quan trọng trong chiến thắng của đội bóng Việt Nam. HLV Park Hang-seo cầu nguyện trước mỗi buổi tập, trước mỗi trận đấu, còn Đặng Văn Lâm thì ai cũng thấy anh quỳ gối trong thinh lặng tạ ơn Chúa khi tiếng còi của trọng tài báo trận đấu kết thúc với phần thắng thuộc về đội Việt Nam. Chiến thắng của đội bóng Việt Nam cũng được nuôi dưỡng bằng tinh thần Chúa Giê-su.

Không chỉ trong bóng đá, mà trong cuộc thi hoa hậu quốc tế, hoa hậu H'Hen-Niê của Việt Nam là người đầu tiên lọt vào top 5 trong vòng chung kết, và cô cũng là một Ki-tô hữu xác tín vào Chúa Giêsu: "Tôi theo đạo Chúa từ nhỏ, tôi xin theo ý muốn của Chúa chứ không theo ý riêng của mình." 

Ý muốn của Chúa đây là một đời sống thực sự kết hiệp nên một với nhau trong tình yêu Chúa.

Kết hiệp nên một với nhau trong chuyện vui mừng thì chẳng có gì đáng nói, kết hiệp nên một với nhau trong gian truân, thử thách mới là điều được mọi người quý trọng, tán thưởng. Ông Park Hang-seo và cô H'Hen Niê đã sống ơn gọi Kitô hữu của mình khi trao tặng phần thưởng cả tỷ đồng của mình cho việc từ thiện, bác ái. 


Hiến chế Mục Vụ của công đồng Vatican II dạy chúng ta về nét đặc trưng trong đời sống: Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ”. Nét đặc trưng đó được Giáo hội Việt Nam đặc biệt nhấn mạnh trong chủ đề mục vụ gia đình của năm 2019, "Năm đồng hành với các gia đình khó khăn".

Khi xuống thế làm người, Ngôi Hai Thiên Chúa “đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta” (Dt 4,15) để không có gì là của con người mà lại xa lạ với Thiên Chúa, và mời gọi chúng ta đến với nhau theo cùng một cung cách như thế, để không còn gì là của Chúa mà lại xa lạ với thân phận phàm hèn của chúng ta. Và thành quả tuyệt vời Thiên Chúa mong muốn nơi chúng ta là một sự kết hiệp thẳm sâu với Thiên Chúa như cảm nghiệm của thánh Phaolô, một cuộc nhập thể của Ngôi Hai Thiên Chúa trong đời sống mỗi người chúng ta: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20).
 
Lm. HK
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 68

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 67


Hôm nayHôm nay : 9260

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 195826

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5412744