22:27 EDT Thứ bảy, 06/06/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Thầy ở trong các con

Thứ bảy - 16/05/2020 04:51
Con người luôn bị cám dỗ đi tìm một con đường sống không có Thiên Chúa, tưởng rằng..., không ngờ rằng...
 
THẦY Ở TRONG CÁC CON
 
Con người luôn bị cám dỗ đi tìm một con đường sống không có Thiên Chúa, tưởng rằng..., không ngờ rằng... 
 
Lm. HK
 
Theo sách Lã Thị Xuân Thu, ông Mật Tử Tiện, học trò của Đức Khổng Tử, làm chức Tri Huyện Đan Phú, thường ngày người ta thấy quan Huyện đánh đàn cầm nơi sảnh đường, rất nhàn hạ, mà công việc dân trong huyện vẫn yên ổn. Sau đó có ông Vu Mã Tử Kỳ được bổ nhiệm đến thay thế Mật Tử Tiện. Ông Vu Mã nhậm chức, làm việc ở công đường lu bù cả ngày thì công việc nơi huyện mới xong, dân sự trong huyện mới đặng an ổn. Vu Mã hỏi ông Mật Tử Tiện:
 
- Tôi làm việc cả ngày không nghỉ mới giải quyết hết các công việc trong huyện; còn ông chỉ ngồi đánh đàn mà sao công việc cũng đều chu toàn tất cả?
 
Mật Tử Tiện đáp:
 
- Tôi điều khiển kẻ khác làm, còn ông tự làm lấy. Ai biết dùng người thì khỏe, ai tự làm thì mệt.
 
Vu Mã Tử Kỳ than thở:
 
- Tôi thực không bằng ông.
 
Vu Mã Tử Kỳ than thở như thế cũng phải, vì dùng người không chỉ đơn giản là vấn đề một kỹ năng, mà là cả một nghệ thuật sống.
 
Là một tướng lãnh tài ba, Napoléon xác tín: “Không có lính dở mà chỉ có chỉ huy kém.” Xác tín của Napoléon nhấn mạnh đến khả năng hướng dẫn và thúc đẩy lòng người nơi các lãnh đạo thiên tài, để tinh thần của của người lãnh đạo sống động trong các thuộc viên.
 
Đó cũng là vấn đề của Đấng Cứu Thế. Cứu độ là công trình của Chúa: “Hãy tới và nhìn coi sự nghiệp của Thiên Chúa, Người thi thố những chuyện kinh ngạc giữa con cái người ta!” (Tv 65,5).
 
Chuyện kinh ngạc được bắt đầu khi Con Thiên Chúa đến sống giữa loài người, nhưng còn đáng kinh ngạc hơn khi Ngài rời bỏ họ! Tất cả đều nhắm đến cuộc chuyển thông sự sống của Chúa cho nhân loại.
 
Chúa thông báo “Thầy đi dọn chỗ cho anh em.” Tại sao lại lánh mặt đi mà không hiện diện luôn mãi cùng với các môn đệ? Đó là sự vắng mặt cần thiết để sự sống của Chúa trở nên chọn lựa riêng của mỗi môn đệ, để mỗi môn đệ của Chúa nói được rằng “tôi sống không phải là tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi.”
 
Vâng, từ cuộc sa ngã đầu tiên, con người luôn bị cám dỗ đi tìm một con đường sống không có Thiên Chúa, tưởng rằng khi rời xa Thiên Chúa thì mình mới là mình hơn lúc nào hết, không ngờ rằng đó là lúc họ đánh mất chính mình cách trầm trọng và thê thảm nhất. 
 
Victor Hugo, qua lời đối đáp của Đức Cha Myriel với viên thượng nghị sĩ già trong tác phẩm “Những kẻ khốn cùng”, đã khéo léo cho thấy thuyết vô thần làm cho cuộc sống con người nên xa lạ với ý niệm về con người: “Kẻ nào tạo được cho mình cái duy vật quí hoá ấy sẽ lấy làm vui khi thấy mình chẳng chịu trách nhiệm về cái gì cả.”
 
Chẳng chịu trách nhiệm về cái gì cả là mặt trái của một đời sống vô vọng, một cái chết trong tâm hồn!
 
Niềm tin, trái lại, trình bày về tình yêu - sự sống Thiên Chúa, về sự toàn hảo của ơn gọi làm người. Khó tìm được ở đâu trong kho tàng khôn ngoan của nhân loại một mệnh lệnh nào mạnh mẽ và tự hào hơn lời thánh Phêrô: “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.” (1Pr 3,15)
 
Thiên Chúa là niềm hy vọng của chúng ta. Tình yêu là con đường đưa Chúa đến với nhân loại, thì cũng tình yêu đưa người ta lên tới Chúa: “Nếu các con yêu mến Thầy, thì hãy giữ giới răn của Thầy” (Ga 14,15).
 
Chúa ra đi nhưng Ngài vẫn còn đó trong các môn đệ giữ giới luật yêu thương của Ngài. Có Chúa ở cùng, công trình cứu độ vẫn được tiếp tục trong mỗi Kitô hữu. Mẹ Têrêxa kể truyện có một bác sĩ Ấn độ, khi thấy một nữ tu chăm sóc cho người bệnh mà giới y khoa đã tuyên bố là vô phương cứu chữa, đã nói với Mẹ: “Tôi đã đến đây không có niềm tin vào Chúa, nhưng bây giờ tôi trở về cùng với Chúa.”
 
Hai chữ yêu thương đưa Thiên Chúa đến gần con người, và đưa con người lên gần Thiên Chúa. Đó là hai chữ toát lên sức mạnh của niềm hy vọng Kitô giáo, như Mẹ Têrêxa đã nói: “Chúng ta hãy chinh phục thế giới bằng tình yêu thương …
 
“Chiến tranh và hoà bình bắt đầu dưới mái nhà của mỗi con người. Nếu chúng ta muốn hoà bình cho nhân loại, chúng ta hẵy bắt đầu bằng việc yêu thương những người trong gia đình mình.”
 
Chúa là sức mạnh và hy vọng của tôi,
sống là hãy yêu thương!
 
Lm. HK
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Ga 14:15-21, cuucanh, vothan, lmhk, ps6a,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 39

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 11

Khách viếng thăm : 27


Hôm nayHôm nay : 9388

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 57330

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7941167