22:46 +07 Thứ sáu, 14/12/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Thợ làm vườn nho

Thứ sáu - 22/09/2017 07:35
Thiên Chúa không chỉ là một ông chủ mà còn là một người cha.
 
THỢ LÀM VƯỜN NHO
 
Thiên Chúa không chỉ là một ông chủ mà còn là một người cha.
 
Logos
 
Ông đại tá Sanders là một người Mỹ nổi tiếng. Vào tuổi 65, trong tình trạng nghèo túng, ông bắt đầu đi gõ cửa các nhà hàng xin việc và bán công thức gà rán của riêng ông. Nhưng đi đến đâu, ông cũng bị từ chối. Ông đã mất 2 năm đi khắp nước Mỹ, trong bộ đồ màu trắng nhàu nát. Sau 1009 lần bị từ chối, ông đã được một nhà hàng nhận lời. Từ đó, ông phát huy tài năng của mình với món gà rán tuyệt hảo.
 
Hiện nay, công ty KFC (Kentucky Fried Chicken) do ông thành lập đã trở thành một trong những hệ thống bán lẻ thức ăn nhanh lớn nhất thế giới. Hằng năm, 2 tỉ suất thức ăn của đại tá Sanders được bán ra khắp thế giới.
 
Nhiều nơi ở tại Việt Nam cũng đã xuất hiện món gà rán nổi tiếng này cùng với hình ảnh quen thuộc: ông Sanders trong bộ đồ màu trắng và chiếc gậy trong tay.
 
Thông thường, người thợ đi tìm việc và đôi khi bị những người chủ từ chối một cách phũ phàng. Nhưng trong bài Tin Mừng theo thánh Matthêu hôm nay, Thiên Chúa xuất hiện trong hình ảnh của một người chủ vườn nho đặc biệt:
Người chủ đi tìm thợ mọi nơi mọi lúc. Không những thế, người chủ vườn nho còn đối xử với thợ bằng tình thương của một người cha nhân lành, một tình thương vượt lên trên cả sự công bình.
 
Qua dụ ngôn “Người Thợ Làm Vườn Nho”, chúng ta có thể bắt gặp dung mạo của một Thiên Chúa công bình, nhưng đồng thời cũng là một Thiên Chúa tình thương.
 

Một Thiên Chúa công bình
 
Từ sáng sớm, ông chủ vườn nho đã đi thuê thợ làm vườn cho ông. Ông thỏa thuận với những người này tiền công nhật là 1 đồng.
 
Sau đó, ông lại đi tìm những người thợ khác vào những giờ khắc muộn hơn, thậm chí có những người thợ mãi đến chiều mới được thuê làm vườn nho.
 
Khi hết giờ làm việc, ông chủ trả cho mỗi người 1 đồng. Những người thợ làm từ sáng sớm lẩm bẩm kêu trách ông chủ không công bình, vì đã trả công cho những người thợ đến làm muộn giống như họ.
 
– Thực ra, ông chủ đã xử công bình đối với những người làm công từ sáng sớm. Vì ông đã giữ đúng điều ông đã thỏa thuận với họ: tiền công nhật được tính là 1 đồng. Đó là tiền lương xứng với công việc họ đã làm.
 
– Ông chủ cũng đã xử công bình với những thợ làm việc muộn hơn: thợ nửa buổi, thợ giữa trưa, hoặc thợ xế chiều. Họ đều là những người đã cố gắng đi tìm việc, nhưng không tìm được việc cho đến khi ông chủ đến thuê họ. Như thế, những người thợ này cũng đã nếm trải những vất vả khi phải đi tìm việc, đã lo âu khắc khoải vì thất nghiệp. Vậy, họ cũng xứng đáng với 1 đồng tiền lương ông chủ trả cho.
 
– Hơn nữa, một thế giới công bằng là một điều lý tưởng cho mọi người hướng tới. Tuy nhiên,
sự công bằng tuyệt đối đến nỗi trở nên “phi nhân, bất nghĩa” sẽ biến thế giới này trở thành một guồng máy và con người trở nên máy móc trong một nền văn minh “khô cứng” và thiếu tình người. Xã hội chỉ đánh giá con người theo “năng suất công việc” hay theo “giờ lao động”, thì chẳng bao lâu xã hội đó sẽ biến con người trở nên chai đá vì thiếu lòng nhân ái.
 
Hôm nay, chúng ta gặp gỡ một Thiên Chúa vừa công bình, nhưng cũng tràn đầy tình thương với mọi người. Có thể nói tình thương của Ngài còn vượt lên trên cả đức công bình.
 

Một Thiên Chúa tình yêu
 
Qua dụ ngôn “Người Thợ Làm Vườn Nho”, chúng ta còn thấy được một Thiên Chúa đầy tình thương.
 
Ông chủ vườn nho đã chứng tỏ một tình thương đặc biệt với những người thợ, nhất là những người thợ đang thất nghiệp. Ông thuê những người thợ làm vườn từ sáng sớm là điều hợp lý, vì họ sẽ làm được nhiều việc cho ông. Ông sẽ thu được nhiều lợi nhuận. Nhưng khi thuê những người thợ đến muộn hơn, thậm chí có những người chỉ làm được 1 giờ, điều đó sẽ không có lợi cho ông. Họ sẽ không làm được nhiều việc và vì thế, ông sẽ bị thiệt hại.
 
Tuy nhiên, ông chủ vườn nho
quan tâm đến công ăn việc làm của thợ hơn là tới lợi nhuận của ông. Ông đi tìm thợ không phải vì lợi tức của vườn nho, nhưng vì thương những người thợ thất nghiệp, những người bất tài vô dụng không được ai quan tâm, những người kém may mắn giữa chợ đời. Ông không tính toán như một nhà kinh tế, nhưng ông suy nghĩ và hành động như một người bạn đầy lòng nhân ái. Vì thế, ông trả lương cho người chỉ làm 1 giờ cũng bằng người làm 8 giờ. Ông là một người chủ không tính toán công việc theo “lợi nhuận” của mình, nhưng theo “lợi ích” của anh em thợ thuyền.
 
Đối với người thợ làm suốt ngày, ông là người chủ công bình. Còn đối với người thợ chỉ làm 1 giờ, ông đã đối xử hơn mức công bình: ông đối xử theo lòng xót thương.
 
Hôm nay, chúng ta gặp gỡ một Thiên Chúa tình yêu. Ngài cũng đối xử với ta theo lòng nhân từ vô biên của Ngài. Ngài muốn chúng ta cũng đối xử với nhau bằng tấm lòng nhân ái và yêu thương ấy.
 

Một xã hội công bằng bác ái
 
“Xã hội công bằng bác ái” là điều con người ước mơ và hướng tới. Công bằng luôn phải đi đôi với bác ái. Cũng như Thiên Chúa là Đấng công bình và đầy tình yêu thương: Ngài ân thưởng, trả công cho mỗi người đúng theo việc họ làm. Chúa Giêsu cũng đã từng dạy: thợ thì đáng được trả công. Tuy nhiên, tình yêu Thiên Chúa bao la vô tận, con người không thể hiểu thấu. Con đường Ngài đi là con đường tình yêu, vượt lên trên mọi luật lệ, phép tắc của con người. Tình yêu của Ngài cũng vượt lên trên cả đức công bình, vượt xa mọi ranh giới và mọi nghĩ suy của con người. Thiên Chúa không chỉ là một ông chủ mà còn là một người cha.
 
Bài đọc I, trích sách tiên tri Isaia cho thấy: tư tưởng Thiên Chúa không phải là tư tưởng của chúng ta. Những kế hoạch và cách thức hành động của Thiên Chúa thường làm cho chúng ta bối rối ngỡ ngàng: vì
Ngài thực hiện tất cả mọi việc theo tình yêu thúc đẩy, mà tình yêu của Ngài thì bao la, không biên giới.
 
Mỗi người chúng ta cũng đang bơ vơ và lạc lõng giữa chợ đời. Thiên Chúa đã đến gọi chúng ta đi làm vườn nho của Ngài: chúng ta được mời gọi để tham gia vào “vườn nho tình yêu” của Chúa. Chúng ta là những công nhân đi xây tình bác ái yêu thương trong thế giới hôm nay.
 
Chúng ta cũng được mời gọi để trở thành người thợ đi xây đắp một xã hội “công bằng, bác ái” theo đường lối của Thiên Chúa, đường lối của tình yêu tự hiến, một tình yêu luôn biết cho đi và cho đi đến tận cùng.
 
Cách đây ít lâu, tại Thế vận hội đặc biệt dành cho những người tàn tật, được tổ chức tại Seattle, Hoa Kỳ, có 9 vận động viên tàn tật cùng tập trung trước vạch xuất phát, để tham dự cuộc đua 100m.
 
Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng, trừ 1 cậu bé vì chân bị tật, cứ vấp té liên tục trên đường đua. Cậu dừng lại tủi thân và bật khóc. Nghe tiếng khóc, cả 8 người kia giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Sau đó không ai bảo ai, tất cả đều quay lại chỗ cậu bé. Một người nâng cậu bé lên, rồi cả 9 người cùng khoác tay nhau sánh bước về vạch đích.
 
Tất cả khán giả trong sân vân động đều đứng dậy vỗ tay hoan hô vang dội. Mãi về sau, người ta vẫn còn kể cho nhau nghe câu chuyện cảm động này.
 
Hôm nay, Chúa nói: “Kẻ sau hết sẽ nên trước hết và kẻ trước hết sẽ nên sau hết.” Chúa luôn
nâng đỡ những kẻ hèn mọn, kém may mắn, những kẻ rốt hết, và hạ bệ những kẻ kiêu căng, hiếu thắng, luôn ganh tỵ.
 
Chớ gì trên cuộc hành trình tiến về Thiên Quốc, chúng ta biết nâng đỡ nhau, để cùng sánh bước trong cuộc đồng hành đầy yêu thương.
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 14

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 13


Hôm nayHôm nay : 5145

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 77678

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3421165