23:20 EDT Chủ nhật, 20/05/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa Lễ Thăng Thiên - năm A

Thứ tư - 09/05/2018 00:21
CHÚA NHẬT LỄ THĂNG THIÊN - NĂM A
Cv 1, 1-11; Ep 1, 17-23; Mt 28, 16-20
 
BÀI ĐỌC I: Cv 1, 1-11
 
1 Thưa ngài Thê-ô-phi-lô, trong quyển thứ nhất, tôi đã tường thuật tất cả những việc Đức Giê-su làm và những điều Người dạy, kể từ đầu2 cho tới ngày Người được rước lên trời. Trước ngày ấy, Người đã dạy bảo các Tông Đồ mà Người đã tuyển chọn nhờ Thánh Thần. 3 Người lại còn dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các ông thấy là Người vẫn sống sau khi đã chịu khổ hình: trong bốn mươi ngày, Người đã hiện ra nói chuyện với các ông về Nước Thiên Chúa. 4 Một hôm, đang khi dùng bữa với các Tông Đồ, Đức Giê-su truyền cho các ông không được rời khỏi Giê-ru-sa-lem, nhưng phải ở lại mà chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa, "điều mà anh em đã nghe Thầy nói tới, 5 đó là: ông Gio-an thì làm phép rửa bằng nước, còn anh em thì trong ít ngày nữa sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần.”
 
6 Bấy giờ những người đang tụ họp ở đó hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Ít-ra-en không? "7Người đáp: "Anh em không cần biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, 8 nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giê-ru-sa-lem, trong khắp các miền Giu-đê, Sa-ma-ri và cho đến tận cùng trái đất.”
 
9 Nói xong, Người được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không còn thấy Người nữa. 10 Và đang lúc các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Người đi, thì bỗng có hai người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh11 và nói: "Hỡi những người Ga-li-lê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giê-su, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời.”
 
ĐÁP CA: Tv 46
 
Đ. Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và(c 6)
 
2 Vỗ tay đi nào, muôn dân hỡi! Mừng Thiên Chúa, hãy cất tiếng hò reo! 3 Vì Đức Chúa là Đấng Tối Cao, Đấng khả uý, là Vua Cả thống trị khắp địa cầu.
 
6 Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và. 7 Hãy đàn ca, đàn ca lên mừng Thiên Chúa, đàn ca lên nào, đàn ca nữa kính Vua ta!
 
8 Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu, hãy dâng Người khúc đàn ca tuyệt mỹ. 9 Thiên Chúa là Vua thống trị chư dân, Thiên Chúa ngự trên toà uy linh cao cả.
 
BÀI ĐỌC II: Ep 1, 17-23
 
17 Thưa anh em, tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mặc khải cho anh em nhận biết Người. 18 Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh, 19 đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, 20 mà Người đã biểu dương nơi Đức Ki-tô, khi làm cho Đức Ki-tô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời. 21 Như vậy, Người đã tôn Đức Ki-tô lên trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tại, mà cả trong thế giới tương lai. 22 Thiên Chúa đã đặt tất cả dưới chân Đức Ki-tô và đặt Người làm đầu toàn thể Hội Thánh;23 mà Hội Thánh là thân thể Đức Ki-tô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: x. Mt 28, 19a. 20b
 
Hall-Hall: Chúa nói: “Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân. Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 28, 16-20
 
16 Hôm ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến. 17 Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. 18 Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: "Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. 19 Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, 20 dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”
 
 
 
THIÊN ĐÀNG Ở TRONG LÒNG TA
 
Người Pharisêu hỏi Đức Giêsu bao giờ Triều Đại Thiên Chúa đến. Người trả lời: "Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được. Và người ta sẽ không nói: "Ở đây này! hay "Ở kia kìa! , vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.” (Lc 17, 20-21); và trong Kinh Lạy Cha, Đức Giêsu dạy: “Anh em hãy cầu nguyện như thế này:"Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, triều đại Cha (Nước Thiên Chúa)mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” (Mt 6, 9-10). Và sau khi Chúa Giêsu từ cõi chết chỗi dậy, Ngài đến gặp các Tông Đồ, thánh sử Luca ghi nhận: “Một hôm, đang khi dùng bữa với các Tông Đồ (cùng dâng Lễ), Đức Giêsu truyền cho các ông không được rời khỏi Giêrusalem, nhưng phải ở lại mà chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa, "điều mà anh em đã nghe Thầy nói tới, đó là: ông Gioan thì làm phép rửa bằng nước, còn anh em thì trong ít ngày nữa sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần.” (Cv 1, 4-5: Bài đọc I).
 
Vậy dựa vào những Lời Chúa Giêsu dạy như trên, cho ta xác tín rằng: Không phải chỉ vào cuối cuộc đời, lúc Chúa gọi ta ra khỏi thế gian, sau khi ta đã chu toàn cách tốt đẹp nhiệm vụ Chúa trao, thì khi đó ta mới được vào Nước Thiên Chúa (vào Thiên Đàng), mà ngay khi ta còn sống trên dương thế, muốn được vào Nước Thiên Chúa – Thiên Đàng, ta phải sống ba điểm giáo lý:
 
- Dự tiệc Thánh Thể.
 
- Liên lỉ suốt cuộc đời phải được tái sinh bởi Lời Chúa.
 
- Lên đường cùng với Chúa Giêsu loan báo Tin Mừng.
 
 
 
I. DỰ TIỆC THÁNH THỂ LÀ SỐNG TRONG NƯỚC THIÊN CHÚA.
 
Sách Giáo Lý Công Giáo dạy: “Trong Phụng Vụ dưới đất, chúng ta tham dự và nếm trước Phụng Vụ trên trời, được cử hành trong Thánh Đô Giêrusalem, mà chúng ta là lữ khách đang tiến về; ở đó, Chúa Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa như thừa tác viên của cung thánh, của nhà Tạm đích thực; Phụng Vụ dưới đất là nơi chúng ta hiệp cùng toàn thể đạo binh trên trời đồng thanh ca ngợi tôn vinh Chúa: trong khi kính nhớ các Thánh, chúng ta hy vọng được thông phần và đoàn tụ với các ngài; chúng ta mong đợi Đấng Cứu Độ là Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, cho đến khi Người là sự sống của chúng ta sẽ xuất hiện và chúng ta sẽ cùng xuất hiện với Người trong vinh quang” (xem số 1090).
 
Quả thật “hạnh phúc của ta trong Nước Thiên Chúa là được hiệp cùng toàn thể đạo binh trên trời đồng thanh ca ngợi tôn vinh Thiên Chúa.” Vì thế mà thánh sử Luca trong sách Tin Mừng và sách Tông Đồ Công Vụ nhấn mạnh đến việc cầu nguyện, hay dự Phụng Vụ, đặc biệt là Thánh Lễ:
 
1/ Mở đầu và kết thúc sách Tin Mừng, ông Luca ghi việc cầu nguyện nơi đền thờ Giêrusalem như hai cái ngoặc đóng khung giá trị Tin Mừng ông viết:
 
- Ông Dacarya trúng thăm vào trong bức màn cung thánh cầu nguyện, thì được Chúa cho sinh con đầu lòng trong tuổi già, một người con dọn lòng mọi người đón Đấng Cứu Thế (x. Lc 1, 1-25).
 
- Sau khi các Tông Đồ tiễn Chúa Giêsu về Trời ở Bêtania, các ông không đi khắp thế gian rao giảng Tin Mừng, nhưng các ông trở lại Giêrusalem vui mừng khôn xiết và hằng ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa (x. Lc 24, 52-53), hầu làm cho muôn dân tin vào Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ.
 
2/ Sau khi phục sinh Chúa Giêsu đến gặp các Tông Đồ, ông Luca ghi nhận: “Ngài dùng bữa với các ông (cùng dâng Lễ), rồi truyền cho các ông không được rời khỏi Giêrusalem, nhưng phải ở lại mà chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa, điều mà anh em đã nghe Thầy nói tới” (Cv 1, 4: Bài đọc I).
 
3/ Chúa Giêsu Phục Sinh không hiện ra với toàn dân, nhưng chỉ đến với những người đã cùng ăn cùng uống với Ngài (cùng dâng Lễ) sau khi Ngài từ cõi chết sống lại (x. Cv 10, 41).
 
Ba chứng từ trên cho chúng ta phải xác tín: nếu ta không cầu nguyện với Chúa, đặc biệt trong Thánh Lễ, thì ta không thể nào gặp được Chúa Giêsu Phục Sinh, để Ngài đưa ta lên Trời, vì Ngài đã thưa cùng Chúa Cha: “Lạy Cha, Con muốn rằng Con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho Con cũng ở đó với Con, để họ chiêm ngưỡng vinh quang của Con, vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu thương Con trước khi thế gian được tạo thành.” (Ga 17, 24).
 
II. LIÊN LỈ SUỐT CUỘC ĐỜI TA PHẢI ĐƯỢC TÁI SINH BỞI LỜI CHÚA.
 
Chúa Giêsu nhắc lại lời Chúa Cha đã hứa với các kẻ tin theo Ngài: “Gioan thì làm phép rửa bằng nước, còn anh em trong ít ngày nữa sẽ được chịu Phép Rửa trong Thánh Thần” (Cv 1, 5: Bài đọc I).
 
Chúa Giêsu đã giải thích: “Lời tôi là Thần Khí (Thánh Thần) và là Sự Sống” (Ga 6, 63); “ai nghe Lời tôi thì được thanh tẩy” (Ga 15, 3).
 
Bởi đó thánh Giacôbê nói: “Người đã tự ý dùng Lời chân lý mà sinh ra chúng ta, để chúng ta nên như của đầu mùa trong các thọ tạo của Người.” (Gc 1, 18)
 
Vì Lời Chúa quan trọng đến thế đối với ơn cứu độ Chúa dành cho loài người mà thánh Phaolô nói: “Chúa không sai tôi đi ban Thánh Tẩy – cử hành Bí tích – nhưng đi giảng Tin Mừng” (1Cr 1, 17). Thánh Tông Đồ xác quyết như thế có ý nhấn mạnh: Lời giảng quan trọng hơn cử hành Bí tích, nói cách khác, nếu chưa giảng Lời thì cũng không nên cử hành Bí tích. Vì thế, Công Đồng Vat. II đã canh tân Phụng Vụ khuyên các chủ chăn: Trước khi cử hành bất cứ Bí tích nào hãy giảng Lời Chúa. Đức Hồng ý Ives Congar, thần học gia đã đóng vai trò quan trọng trong việc soạn thảo các Bản Văn của Công Đồng Vat. II đã cho một nhận xét rất đáng chú ý: “Tôi có thể trích dẫn một loạt các bản văn xưa chung với một nội dung rằng: Nếu một giáo xứ suốt ba mươi năm không có Thánh Lễ, nhưng được nghe Lời Chúa hằng ngày, thì đời sống Đức Tin và lòng Mến giáo dân ở đó trổi vượt hơn một giáo xứ trong ba mươi năm, chỉ có Lễ mà không được nghe giảng.”
 
Chính vì vậy câu tung hô Tin Mừng trong Thánh Lễ hôm nay, Hội Thánh dạy ta đọc không đúng như Lời Đức Giêsu nói trong Tin Mừng thánh Matthêu ghi. Ta hãy so sánh hai câu này:
 
- Chúa Giêsu nói: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm Phép Rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28, 19-20).
 
- Câu Tung Hô Tin Mừng: “Chúa nói: “Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân. Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28, 19a. 20b)
 
Rõ ràng Hội Thánh đã không nhắc đến việc làm đầu tiên là ban Phép Rửa cho muôn dân mà chỉ nhấn mạnh Lệnh truyền của Chúa “anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân.” Vì lý do đó mà giáo huấn của Công Đồng Vat. II trong Sắc Lệnh Đời Sống Linh Mục số 4 dạy: “Dân Chúa được quy tụ trước nhất bởi Lời Thiên Chúa, Lời này đặc biệt tìm thấy trên môi miệng Linh mục, vì Linh mục mắc nợ giáo dân về Lời Chúa.”
 
Bởi thế trong Nghi Thức ban Bí tích Thánh Tẩy song song với lời đọc nhân danh Ba Ngôi Thiên Chúa và đổ nước, cuối cùng không ai thưa “Amen.” Amen là hoàn hảo, như thế ai mới chỉ được tái sinh bởi nước, thì chưa hoàn hảo, suốt đời của họ còn phải được sinh lại bởi Lời Chúa (x. Gc 1, 18), thì vào giờ nhắm mắt lìa đời, họ mới có thể thưa “Amen.” Trừ khi không có điều kiện đón nhận Lời Chúa sau khi lãnh nhận Thánh Tẩy bằng nước. Mà thật Chúa Giêsu đã nói: “Ai yêu mến Thầy thì tuân giữ Lời Thầy” (Ga 14, 15). Do đó chỉ vì yêu mà nghe, tìm hiểu và thực hành Lời Chúa, người ấy làm gì cũng thành công (x. Tv 1, 2-3), đến nỗi làm được những việc như Chúa Giêsu và còn làm hơn thế, nhờ Chúa Giêsu về cùng Chúa Cha (x. Ga 14, 12).
 
Sống Đạo như trên thì quả là ta đã được Chúa nhắc lên Trời như thánh Tông Đồ, Ngài đã cho ông lên đến tầng trời thứ ba, khi trở lại trái đất, ông nói: “Tôi biết rằng người ấy (Phaolô) đã được nhắc lên tận Thiên Đàng -trong thân xác hay ngoài thân xác, tôi không biết, chỉ có Thiên Chúa biết-, và người ấy đã được nghe những Lời khôn tả mà loài người không được phép nói lại” (2 Cr 12, 3-4). Lý do đó, ông đã nói với giáo đoàn Philip: “Vì đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi. Nếu sống ở đời này mà công việc của tôi được sinh hoa kết quả, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. Vì tôi bị giằng co giữa hai đàng: ao ước của tôi là ra đi để được ở với Đức Kitô, điều này tốt hơn bội phần:nhưng ở lại đời này thì cần thiết hơn, vì anh em. Và tôi biết chắc rằng tôi sẽ ở lại và ở bên cạnh tất cả anh em để giúp anh em tấn tới và được hưởng niềm vui đức tin mang lại cho anh em. Như thế, trong Đức Kitô Giêsu, anh em càng có lý do để hãnh diện về tôi, khi tôi lại đến gặp anh em.” (Pl 1, 21-26).
 
Vì Lời Chúa trong đời sống Đạo của người Công Giáo quan trọng đến thế, nên thánh Phaolô đã viết thư gởi cho giáo đoàn Êphêsô: “Thưa anh em, tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mặc khải cho anh em nhận biết Người. Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh, đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, vì Thiên Chúa đã đặt tất cả dưới chân Đức Kitô và đặt Người làm đầu toàn thể Hội Thánh” (Ep 1, 17-19. 22: Bài đọc II).
 
III. LÊN ĐƯỜNG CÙNG VỚI CHÚA GIÊSU ĐI LOAN BÁO TIN MỪNG.
 
Khi Đức Giêsu bị giết, các Tông Đồ co cụm, run rẩy trong một căn phòng đóng kín. Đáng lý ra, Chúa Giêsu Phục Sinh phải đến với các ông đang trong tình trạng như thế để củng cố Đức Tin và ban niềm vui cho các ông mới phải. Nhưng Chúa Giêsu lại bảo các bà đã được gặp Ngài ở ngoài mộ khi Ngài sống lại: “Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Galilê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó” (Mt 28, 10). Lệnh ấy có nghĩa là các Tông Đồ phải phá vỡ xiềng xích sợ hãi, về Galilê để nhận nhiệm vụ đi truyền giảng, như Tin Mừng Nhất Lãm đã nhấn mạnh ba năm truyền giáo của Đức Giêsu chỉ có một tuyến đường khởi sự từ Galilê (miền Bắc) tiến dần xuống miền Nam (Giuđêa) và bị giết ở đây, để trở thành Của Lễ mới thay thế con chiên người Do Thái dâng trong đền thờ Giêrusalem. Chính vì vậy mà thánh sử Luca lại ghi: “Sau khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, Ngài chỉ hiện ra với những người từng theo Ngài từ Galilê lên Giêrusalem” (Cv 13, 31). Nghĩa là những người nhiệt thành cùng đi truyền giáo mới được gặp Chúa Giêsu Phục Sinh, là cách được ở trên Thiên Đàng với Ngài, vì họ đã biết dùng Lời Chúa mà quy tụ muôn dân về cho Chúa, bởi lẽ “Chúa không muốn cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết” (HCHT số 9).
 
Nhìn vào thực tế trong đời sống Hội Thánh, việc loan báo Tin Mừng chưa tích cực từ giáo sĩ đến giáo dân, vì nhiều người thường viện cớ “không có thời giờ, không có điều kiện, không xứng đáng”, giáo dân còn cho đó là “việc của các giáo sĩ.”
 
- Nếu bảo không có thời giờ đi loan báo Tin Mừng, chỉ có nghĩa là thời giờ tôi dành cho việc tự tôi cho là quan trọng, bởi vì quan trọng điều gì, thì đương nhiên có giờ cho việc đó (x. Lc 14, 15-20).
 
- Nếu bảo tôi không có điều kiện đi loan báo Tin Mừng, thì hãy sống như lời thánh Phaolô dạy: “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả cho Chúa chứ không phải cho người đời, để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10, 31; Cl 3, 23). Kìa ta thấy Chúa Giêsu ngay từ đầu cuộc đời công khai của Ngài, Ngài muốn chọn 12 người cộng tác trong sứ mệnh truyền giảng, thế mà cuối cùng chỉ có 11 người được Chúa Giêsu Phục Sinh sai đi (x. Mt 28, 16a). Số 11 người là mất dấu chỉ về Israel mới xây dựng Hội Thánh. Như thế rõ ràng 11 môn đệ Chúa Giêsu sai đi không đủ điều kiện để xây dựng Hội Thánh (Israel mới). Vậy mà Chúa vẫn sai họ đi, vì 11 môn đệ đều tin rằng sự thiếu sót ấy có Chúa bù cho. Vì Chúa đã hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28, 20b: Tin Mừng). Chúa ở cùng ai thì Ngài trao cho họ nhiệm vụ vượt khả năng, mà họ vẫn chu toàn cách hoàn hảo! (x. Xh 3, 12; 1Sm 17, 38; Lc 1, 28).
 
- Nếu bảo tôi không xứng đáng được Chúa sai đi giảng Tin Mừng, thì cứ đọc lại Mt 28, 17: “Trong số những người được Chúa sai đi làm việc Tông Đồ, có kẻ còn HOÀI NGHI.” Nghĩa là Đức Tin của họ chưa hoàn toàn, không xứng đáng đi giảng, thế mà Chúa cũng phải cần đến họ, không ai được viện cớ bất xứng về Đức Tin mà thoái thác. Kìa thánh Phaolô, một Tông Đồ xuất sắc hơn các Tông Đồ thượng đẳng (x. 2Cr 11, 5), sau khi ông loan báo Tin Mừng và thành lập giáo đoàn Thessalonika, ông còn cám ơn Đức Tin của họ đã bồi dưỡng nghị lực và Đức Tin cho ông cũng như cho các Tông Đồ, ông nói: “Vì Đức Tin của anh em, làm tôi được an ủi giữa mọi cơn quẫn bách và gian truân tôi phải chịu. Phải, chúng tôi sống nhờ anh em đứng vững trong Chúa” (1Tx. 3, 7-8).
 
- Nếu cho việc loan báo Tin Mừng là của riêng hàng giáo sĩ, thì sai với bản chất của người Công Giáo, vì mỗi người đã là một chi thể trong Thân Mình Mầu Nhiệm Chúa Kitô, thì mọi chi thể đều có nhiệm vụ xây dựng và phát triển toàn thân. Bởi đó giáo huấn của Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Hội Thánh số 35 dạy: “Giáo dân có thể và phải có một hoạt động cao quý là truyền bá Tin Mừng cho thế giới, cả lúc họ bận tâm lo lắng việc trần thế.”
 
Vì việc loan báo Tin Mừng quan trọng đến thế, nên thánh Tông Đồ khi bị bắt dẫn độ qua Roma, vì biết sẽ không còn dịp gặp lại các tín hữu, ông hân hoan và tự hào nói giáo dân: “Tôi không hề nhúng tay vào việc đổ máu người nào, vì tôi không thiếu sót việc giảng Tin Mừng” (x. Cv 20, 26-27- bản dịch NTT). Tâm tư này thánh Phaolô muốn xác định với mọi người: Ai thiếu sót việc giảng Tin Mừng là chủ ý giết cả hồn xác người ta quăng xuống Hỏa ngục!
 
Vậy ta có biết sống Lời Chúa: Chuyên cần dự Lễ - Năng đọc và suy gẫm Kinh Thánh – Tích cực loan báo Tin Mừng là ta đã được lên Thiên Đàng, xứng đáng cất lời tung hô: “Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và.” (Tv 47/46, 6: Đáp ca).
 
THUỘC LÒNG.
 
Đức Kitô đã không sai tôi đi ban Thanh Tẩy, mà là rao giảng Tin Mừng! (1Cr 1, 17)
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 28:16-20, ps7a, dqt, thangthien,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 66


Hôm nayHôm nay : 3747

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 159673

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1933094