17:36 +07 Chủ nhật, 25/10/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - Lễ thánh An-rê

Thứ ba - 29/11/2016 22:48
NGÀY 30 THÁNG 11
THÁNH AN-RÊ, TÔNG ĐỒ
Rm 10, 9-18; Mt 4, 18-22
BÀI ĐỌC: Rm 10, 9-18
 
9 Thưa anh em, nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giê-su là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ. 10 Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ. 11 Kinh Thánh nói: Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng. 12 Như vậy, không có sự khác biệt giữa người Do-thái và người Hy-lạp, vì tất cả đều có cùng một Chúa, là Đấng quảng đại đối với tất cả những ai kêu cầu Người. 13 Vì: Tất cả những ai kêu cầu danh Đức Chúa sẽ được cứu thoát.
 
14 Thế nhưng làm sao họ kêu cầu Đấng họ không tin? Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe? Làm sao mà nghe, nếu không có ai rao giảng?15 Làm sao mà rao giảng, nếu không được sai đi? Như có lời chép: Đẹp thay bước chân những sứ giả loan báo tin mừng!16 Nhưng không phải mọi người đều đã vâng theo Tin Mừng; chính ngôn sứ I-sai-a đã nói: Lạy Đức Chúa, ai đã tin khi nghe chúng con giảng?17 Ấy vậy, có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Ki-tô.
 
18 Nhưng tôi xin hỏi: Phải chăng họ đã không được nghe giảng? Có chứ! Tiếng các ngài đã dội khắp hoàn cầu, và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển.
 
ĐÁP CA: Tv 18A
 
Đ. Tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu. (x c 5a)
 
2 Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm. 3 Ngày qua mách bảo cho ngày tới, đêm này kể lại với đêm kia.
 
4 Chẳng một lời một lẽ, chẳng nghe thấy âm thanh, 5 mà tiếng vang đã dội khắp hoàn cầu và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Mt 4, 19
 
Hall-Hall: Chúa nói: Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 4, 18-22
 
18 Một hôm, Đức Giê-su đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy hai anh em kia, là ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, và người anh là ông An-rê, đang quăng chài xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. 19 Người bảo các ông: "Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.”20 Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.
 
21 Đi một quãng nữa, Người thấy hai anh em khác con ông Dê-bê-đê, là ông Gia-cô-bê và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang cùng với cha là ông Dê-bê-đê vá lưới ở trong thuyền. Người gọi các ông. 22 Lập tức, các ông bỏ thuyền, bỏ cha lại mà theo Người.
 
LÀM TÔNG ĐỒ CỦA ĐỨC GIÊSU LÀ ƠN GỌI CAO QUÝ
 
Làm Tông Đồ của Đức Kitô Giêsu để loan báo Tin Mừng là ơn gọi bẩm sinh khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy, như Đức Giêsu đã nói với các môn đệ: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, và Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28, 19-20). Người Công Giáo nào không làm cho người khác nhận biết vinh quang Thiên Chúa, thì thua các tạo vật, bởi vì “trời xanh còn biết tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm” (Tv 19/18, 2: Đáp ca). Vì thế mà giáo huấn của Thánh Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Hội Thánh số 35 dạy: “Giáo dân có thể và phải có một hoạt động cao quý là truyền bá Tin Mừng cho thế giới, cả những lúc họ bận tâm lo lắng việc trần thế.”
 
Muốn trở nên người Tông Đồ đắc lực để tập họp đồng loại về cho Chúa:
 
Ta phải ý thức làm cho Đức Tin thêm phong phú và vững mạnh.
 
Ta phải yêu thích lao động để góp phần phát triển con người trong xã hội.
 
Ta phải quý trọng lao động loan báo Tin Mừng để làm phát triển Hội Thánh.
 
&&&
 
I. TA PHẢI Ý THỨC LÀM CHO ĐỨC TIN THÊM PHONG PHÚ VÀ VỮNG MẠNH.
 
Muốn làm cho Đức Tin thêm phong phú và vững mạnh, ta phải sống hai điểm sau:
 
1/ Có tâm đói khát nghe Lời Chúa, như lời thánh Phaolô nói: “Tin là do bởi đã được nghe giảng” (Rm 10, 17a: Bài đọc). Bởi thế ta cần phải cầu xin với Thiên Chúa về ơn này, như Chúa dùng miệng ngôn sứ Amos nói: “Ta sẽ gieo đói khát trong xứ này, không phải đói bánh ăn, cũng không phải khát nước uống, mà là đói khát được nghe Lời Chúa” (Am 8, 11).
 
2/ Mọi sinh hoạt của ta phải nhằm chủ đích loan báo Tin Mừng. Thánh Phaolô dạy: “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10, 31). Cụ thể như Đức Giêsu nói với một số người đang tung lưới bắt cá: "Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.” (Mt 4, 19: Tung Hô Tin Mừng). Rõ ràng ơn gọi làm Tông Đồ ngay trong nghề nghiệp của mình, nếu thế thì nếu Đức Giêsu gặp người đang xây nhà, Ngài sẽ nói: “Tôi làm cho anh đi xây dựng Hội Thánh”; gặp người phu quét đường, Ngài nói: “Tôi làm cho bạn trở thành người thanh tẩy tâm hồn người khác” …
 
Có chủ đích loan báo Tin Mừng thì mới làm cho Đức Tin của ta nên hoàn hảo. Đó là lý do mà tác giả Mattheu ghi nhận: Đức Giêsu sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng, trong số đó có kẻ còn hồ nghi (x Mt 28, 17). Để chứng minh việc loan báo Tin Mừng bồi dưỡng Đức Tin của chính mình, thánh Phaolô đã cám ơn giáo đoàn Thessalonica:“Vì Đức Tin của anh em (nhờ tôi rao giảng) làm tôi được an ủi giữa mọi cơn quẫn bách và gian truân tôi phải chịu. Phải, chúng tôi sống nhờ anh em đứng vững trong Chúa” (1Tx 3, 7-8).
 
II. TA PHẢI YÊU THÍCH LAO ĐỘNG ĐỂ GÓP PHẦN PHÁT TRIỂN CON NGƯỜI TRONG XÃ HỘI.
 
Để diễn tả con người có nhân bản, mỗi người phải chu toàn bổn phận trong đời sống xã hội. Chúa Giêsu yêu thích những bàn tay lao động, vì đó được xem như một tiêu điểm Chúa tuyển chọn nên môn đệ của Ngài. Thực vậy, trong số 12 môn đệ của Đức Giêsu, các tác giả Tin Mừng chỉ ghi đậm nét những người đang làm việc, Đức Giêsu gọi họ bỏ việc đi làm Tông Đồ cho Ngài. Đan cử:
 
-  Đức Giêsu gọi ông Anrê, ông Phêrô đang lúc các ông bắt cá, và các ông Giacôbê và Gioan đang lúc vá lưới cho cha trong thuyền (x Mt 4, 18-21: Tin Mừng).
 
-  Đức Giêsu gọi ông Nathanael đang lúc ông say sưa đọc Sách Luật dưới gốc cây vả (x Ga 1, 35-42).
 
-  Đức Giêsu gọi ông Matthêu (Lêvi) đang lúc ông ngồi ở bàn thu thuế (x Lc 5, 27t),
 
-  Đức Giêsu gọi ông Phaolô đang lúc ông xông tới Đama triệt hạ những người bỏ Luật Môsê, ông tưởng làm thế là tôn vinh Thiên Chúa (x Cv 9; Ga 16, 2b).
 
Bởi vì người Tông Đồ làm chứng cho Đức Giêsu phải được đồng hóa với Ngài trong lãnh vực lao động, như Ngài đã làm việc cả ngày thứ bảy, dù Luật không cho phép, nhưng Ngài giải thích: “Cha Ta hằng làm việc, Ta cũng thế” (Ga 5, 17). Vì nếu chỉ một giây Thiên Chúa không làm việc, thì chắc chắn các tinh tú xô vào nhau, vũ trụ sẽ ra tan tành!
 
Chính vì thế, mà giáo huấn của Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 35 dạy: “Hoạt động của con người phát xuất từ con người, nên quy hướng về con người. Thật vậy, khi làm việc, con người không những biến đổi sự vật và xã hội, mà còn cải thiện chính mình. Bởi vì khi làm việc, con người học biết được nhiều điều, phát triển tài năng, cũng như thoát ra và vượt khỏi chính mình (*). Nếu được hiểu cho đúng thì, sự tăng triển này còn đáng gía hơn mọi của cải thu tích được. Giá trị của con người hệ tại ở “CÁI MÌNH LÀ” hơn là ở “CÁI MÌNH CÓ.”
 
Vậy làm việc không nhất thiết phải đạt thành công, nhưng đã trở nên nghĩa người hơn. Chính Đức Giêsu suốt đời làm việc không ngơi nghỉ giống Cha trên trời (x Ga 5, 17), thế mà cuối đời xem ra thất bại, bị mọi người khai trừ! Nhưng chính lúc ấy, Tổng trấn ngồi xử án, lại chỉ riêng vào Đức Giêsu đang đứng trước một rừng người, ông lớn tiếng tuyên bố: “Này là Người” (x Ga 19, 5).
 
Kinh Thánh kết án kẻ lười: “Kẻ lười tệ kém hòn phân, ai mà đụng nó là tay phủi liền” ( Hc 22, 2).
 
(*) Khi làm việc con người được THOÁT RA: tức là thoát ra khỏi kiếp loài vật, vì con vật ăn sẵn những gì Thiên Chúa hoặc con người tạo nên cho nó: như con sâu ăn lá cây, con gà ăn giun, con heo ăn cám… Trái lại, con người dùng thực phẩm do tay mình làm ra.
 
Khi làm việc con người VƯỢT KHỎI CHÍNH MÌNH, tức là nhờ làm việc, con người có thêm của cải để chia sẻ. Chính nhờ biết chia đi, mà con người được biểu lộ giống Chúa, vì Thiên Chúa làm mọi sự chỉ để ban tặng cho loài người.
 
III. TA PHẢI QUÝ TRỌNG LAO ĐỘNG LOAN BÁO TIN MỪNG ĐỂ LÀM PHÁT TRIỂN HỘI THÁNH.
 
Muốn làm tròn sứ mệnh này, ta cần phải:
 
1/ Được tự do. Vì việc loan báo Tin Mừng là thi hành sứ mệnh từ Trời trao ban, nên với tình yêu mến, ta không cần phải xin phép ai. Nói cách khác, việc làm phát triển Tin Mừng không phải do Luật dạy hay Luật cho phép. Đan cử:
 
-  Đức Giêsu đã tự ý ở lại Đền Thờ giảng dạy Thánh Kinh mà không xin phép cha mẹ Ngài, dù làm phiền lòng các ngài (x Lc 2, 41t).
 
-  Các Tông Đồ không tuân lệnh các thượng tế đã ra lệnh cấm không được giảng về Chúa Giêsu Phục Sinh, nhưng ông Phêrô nói: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người ta” (x Cv 5, 27-29).
 
-  Cả đến người cùi, người điếc sau khi được Đức Giêsu chữa lành, Ngài cấm họ không được nói về Ngài, nhưng họ không tuân lệnh (x Mc 1, 40t; 7, 36t).
 
Chính vì vậy mà thánh Phaolô nói: “Tôi có sự thật về Đức Kitô không ai bịt miệng tôi được!” (2 Cr 11, 10).
 
2/ Việc loan báo Tin Mừng quan trọng hơn mọi sinh hoạt khác. Chính vì vậy mà:
 
-  Đức Giêsu kêu gọi các ông Anrê, Phêrô, Giacôbê, Gioan, đang lúc họ bắt cá, vá lưới, là công việc phục vụ thiết thực cho nhu cầu của mọi người, nhất là nuôi sống gia đình, lại phải bỏ mà đi làm Tông Đồ cho Ngài (x Mt 4, 18-22: Tin Mừng).
 
-  Đến nỗi một người xin phép Đức Giêsu về nhà an táng người cha vừa qua đời rồi mới theo Ngài, mà Ngài cũng không cho: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết, phần anh, anh hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa” (Lc 9, 59-60).
 
3/ Không loan báo Tin Mừng là nhúng tay vào việc đổ máu đồng loại. Thánh Phaolô nói với các tín hữu những lời tâm huyết vào cuối đời của ngài: “Tôi cam đoan rằng: tôi hoàn toàn trong sạch về máu mọi người. Vì tôi đã không e ngại mà giấu giếm đi, để không loan báo cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa” (Cv 20, 26-27-Bản dịch NTT). Thánh Phaolô nói như thế không phải là ông quên trước khi được Chúa kêu gọi, ông đã ôm áo động viên người ta ném đá Phó tế Stephano, và còn xông vào các tư gia bắt được bất cứ ai theo đạo Công Giáo, ông đều xiềng xích lôi về Giêrusalem nộp cho các thượng tế! (x Cv 7, 54t - 8, 1-3). Thực ra lúc ấy, vì lầm mà ông Phaolô tham gia vào việc giết những người tin vào Chúa Giêsu, nhưng những người bị ông sát hại, không ngờ ông lại tạo điều kiện cho họ được làm Thánh. Trái lại, nếu ông thiếu sót việc rao giảng Tin Mừng, thì ông đã chủ ý giết cả hồn lẫn xác đồng loại mà quăng xuống Hỏa ngục!
 
Chính vì việc rao giảng Tin Mừng khẩn thiết như vậy, mà ông nói: “Thưa anh em, nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ. Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ. Kinh Thánh nói: Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng.
 
Thế nhưng làm sao họ kêu cầu Đấng họ không tin? Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe? Làm sao mà nghe, nếu không có ai rao giảng? Làm sao mà rao giảng, nếu không được sai đi? Như có lời chép: Đẹp thay bước chân những sứ giả loan báo tin mừng! Ấy vậy, có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Ki-tô” (Rm 10, 9-11. 13-15. 17: Bài đọc).
 
THUỘC LÒNG
 
Có Đức Tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố Lời Đức Kitô (Rm 10, 17b).
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 4:18-22, andrew, mv1,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 24

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 23


Hôm nayHôm nay : 10753

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 327038

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9566675