16:48 +07 Thứ hai, 08/08/2022

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - Lễ thánh Simon và Giuđa

Thứ sáu - 28/10/2016 07:25
NGÀY 28 THÁNG 10
THÁNH SIMON VÀ GIUDA, TÔNG ĐỒ
Lễ Kính
Ep 2, 19-22; Lc 6, 12-19
BÀI ĐỌC: Ep 2, 19-22
 
19 Thưa anh em, anh em không còn phải là người xa lạ hay người tạm trú, nhưng là người đồng hương với các người thuộc dân thánh, và là người nhà của Thiên Chúa, 20 bởi đã được xây dựng trên nền móng là các Tông Đồ và ngôn sứ, còn đá tảng góc tường là chính Đức Ki-tô Giê-su. 21 Trong Người, toàn thể công trình xây dựng ăn khớp với nhau và vươn lên thành ngôi đền thánh trong Chúa. 22 Trong Người, cả anh em nữa, cũng được xây dựng cùng với những người khác thành ngôi nhà Thiên Chúa ngự, nhờ Thần Khí.
 
ĐÁP CA: Tv 18A
 
Đ. Tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu. (x c 5a)
 
2 Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm. 3 Ngày qua mách bảo cho ngày tới, đêm này kể lại với đêm kia.
 
4 Chẳng một lời một lẽ, chẳng nghe thấy âm thanh, 5ab mà tiếng vang đã dội khắp hoàn cầu và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG:
 
Hall-Hall: Lạy Thiên Chúa, chúng con xin ca ngợi hát mừng, tuyên xưng Ngài là Đức Chúa. Lạy Chúa, bậc Tông Đồ đồng thanh ca ngợi Chúa. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 6, 12-19
 
12 Trong những ngày ấy, Đức Giê-su đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. 13 Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Đồ. 14 Đó là ông Si-môn mà Người gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là các ông Gia-cô-bê, Gio-an, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, 15 Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-môn biệt danh là Quá Khích, 16 Giu-đa con ông Gia-cô-bê, và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, người đã trở thành kẻ phản bội.
 
17 Đức Giê-su đi xuống cùng với các ông, Người dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của Người, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giu-đê, Giê-ru-sa-lem cũng như từ miền duyên hải Tia và Xi-đôn18 đến để nghe Người giảng và để được chữa lành bệnh tật. Những kẻ bị các thần ô uế quấy nhiễu cũng được chữa lành. 19 Tất cả đám đông tìm cách sờ vào Người, vì có một năng lực tự nơi Người phát ra, chữa lành hết mọi người.
 
CÓ CHÚA GIÊSU MỚI SỐNG THỰC
 
Hôm nay Hội Thánh kính hai thánh Tông Đồ Simon và Giuđa. Ông Simon có biệt danh là Nhiệt Thành, có lẽ ông là người thuộc nhóm cực đoan, muốn dùng vũ lực chống Roma, còn ông Giuđa cũng có tên là Tađêô, là tác giả thư cuối cùng trong bảy Thư Công Giáo. Ông là người hỏi Đức Giêsu trong bữa ăn tối: “Thưa Thầy, tại sao Thầy tỏ mình cho chúng con mà không tỏ cho thế gian”, và ông đã nhận được Lời Chúa hứa: “Ai yêu mến Thầy thì, Cha của Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha của Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy” (Ga 14, 22-23).
 
Chưa bao giờ Đức Giêsu phải thức suốt đêm để cầu nguyện, ngoại trừ lúc Ngài chọn các môn đệ, để sai họ đi tiếp nối sứ mệnh của Ngài, hầu thâu họp muôn người về cho Chúa. Vì “ai có Chúa Giêsu thì sống, kẻ không có Chúa Giêsu là chết!” (1Ga 5, 12). Do đó
 
Con người chỉ tồn tại nhờ được Chúa gọi tên (x Kn 11, 25: Bản dịch NTT).
 
Đụng chạm vào Chúa Giêsu chính là hiệp thông với Hội Thánh.
 
1/ CON NGƯỜI CHỈ TỒN TẠI NHỜ ĐƯỢC CHÚA GỌI TÊN (x Kn 11, 25).
 
Thực vậy, trong danh sách 12 môn đệ Đức Giêsu chọn, họ là những người bình thường như bao người khác, thế nên danh sách Nhóm Mười Hai có tới ba cặp tên trùng nhau:
 
-  Simon em của Anrê và Simon Nhiệt Thành.
 
-  Giacôbê anh của Gioan và Giacôbê con của Alphê.
 
-  Giuđa Nhiệt Thành và Giuđa Iscariot.
 
Sau khi Đức Giêsu cầu nguyện, sáng sớm Ngài gọi những người muốn chọn, họ có tên bình thường như bao người khác Xoài, Ổi, Mít, Chanh, Cam (x Lc 6, 12-16)… Nếu Đức Giêsu không chọn gọi họ, thì nay “họ đã qua đi như không bao giờ có họ trên đời, bởi không người nào trên đời còn nhớ đến họ, họ xong đời là xong hẳn, và cả con cái họ sau này cũng thế thôi!” (Hc 44, 9) Nhưng danh tính, sự nghiệp các môn đệ Đức Giêsu chọn vẫn còn lưu danh muôn thuở, chỉ vì Đức Giêsu đã gọi họ từ trong thế gian và họ không còn thuộc về thế gian nữa (x Ga 17, 6. 15), để rồi đi tập họp mọi sự về cho Chúa, như lời thánh Phaolô nói: “Mọi sự thuộc về anh em, anh em thuộc về Chúa Kitô, Chúa Kitô thuộc về Chúa Cha” (1Cr 3, 22-23).
 
2/ ĐỤNG CHẠM VÀO CHÚA GIÊSU CHÍNH LÀ HIỆP THÔNG VỚI HỘI THÁNH.
 
Sau khi Đức Giêsu cầu nguyện để chọn các môn đệ và từ trên núi xuống, có cả đoàn lũ dân Do Thái miền Giuđê, Giêrusalem cùng với dân ngoại miền Tia và Xiđôn, cả các bệnh nhân cũng lũ lượt kéo đến nghe Lời Đức Giêsu, và các bệnh nhân được chữa lành; cả đến các người bị thần ô uế nhập, cũng tìm cách sờ vào Đức Giêsu thì, họ được lành mạnh ngay (x Lc 6, 17-19: Tin Mừng). Hình ảnh này đã tiên báo về đời sống Hội Thánh Chúa Kitô, bởi vì từ núi Sọ, nơi Đức Giêsu bị đóng đinh, Ngài đã cầu nguyện cho cả kẻ hại Ngài được cứu độ, và từ cạnh sườn Ngài bị đâm, nước và máu đổ xuống phát sinh các Bí tích, đó chính là giờ phút Adam cuối cùng sinh Hội Thánh (x Ga 19). Như thế hình ảnh từ trên núi đi xuống trở thành dấu chỉ Đức Giêsu từ cõi chết sống lại, trước khi Ngài lên Trời, Ngài sai các môn đệ đi tập họp muôn dân bằng hai việc: ban Thánh Tẩy và dạy dân những Lời Đức Giêsu truyền (x Mt 28, 19-20). Ai gia nhập Hội Thánh là người đó được Đức Giêsu chộp lấy (x Pl 3, 12). Những ai thuộc về Hội Thánh Chúa Kitô thì thánh Tông Đồ nói: “Anh em không còn phải là người xa lạ, hay là người tạm trú, nhưng là người đồng hương với những người thuộc dân thánh, và là người nhà của Thiên Chúa, bởi đã được xây dựng trên nền móng là các Tông Đồ và ngôn sứ, còn đá tảng góc tường là chính Chúa Kitô Giêsu. Trong Người toàn thể công trình xây dựng ăn khớp với nhau và vươn lên thành ngôi đền thánh trong Chúa. Trong Người, cả anh em nữa, cũng được xây dựng cùng với những người khác thành ngôi nhà Thiên Chúa ngự, nhờ Thần Khí” (Ep 2, 19-20: Bài đọc).
 
Trong đoạn thư này thánh Phaolô nhấn mạnh: người được Chúa chọn là người đồng hương, là người nhà của Thiên Chúa, là ông muốn cho các tín hữu hiểu rằng: Chúa sẽ ra sức bảo vệ mạng sống họ, đến nỗi sợi tóc trên đầu của họ cũng không bị mất! (x Mt 10, 30). Điều này quan trọng hơn ông Phaolô vốn dĩ là người Do Thái, nhưng để việc rao giảng Tin Mừng tránh người Do Thái trù dập tối đa, Phaolô đã lấy được quốc tịch Roma để Luật pháp bảo vệ ông. Vì ai thuộc về công dân Roma, thì không người nào được quyền đánh họ trên 39 roi! Chính vì vậy mà năm lần ông bị người đồng chủng đánh không quá 39 trượng! Nhiều người Do Thái thấy thế thèm, nên hỏi ông Phaolô: “Phải tốn bao nhiêu tiền mới có quốc tịch ấy?” (x Cv 22, 28; 2Cr 11, 24-25). Còn người Công Giáo chẳng mất xu nào mà có quốc tịch Nước Trời, để cùng với muôn tạo vật diễn tả vinh quang Thiên Chúa, đúng với lời kinh: “Tiếng các ngài đã vang dội khắp hoàn cầu” (Tv 19/18A, 1-5: Đáp ca).
 
Vậy hết thảy những ai đã được Chúa Giêsu tuyển chọn làm môn đệ của Ngài, khởi đi từ lúc lãnh Bí tích Thánh Tẩy, đều cất lời tung hô: “Lạy Thiên Chúa, chúng con xin ca ngợi hát mừng tuyên xưng Ngài là Đức Chúa. Lạy Chúa, bậc Tông Đồ đồng thanh ca ngợi Chúa” (Tung Hô Tin Mừng).
 
THUỘC LÒNG
 
Con người chỉ tồn tại nhờ được Chúa gọi tên (Kn 11, 25).
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 6:12-19, simon_jude, tn30,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn