01:29 EST Chủ nhật, 18/11/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ tư tuần 28 thường niên

Thứ tư - 17/10/2018 06:42
THỨ 4 SAU CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
Rm 2,1-11 ; Lc 11,42-46
 
BÀI ĐỌC: Rm 2,1-11
 
1 Hỡi người, dù bạn là ai đi nữa mà bạn xét đoán, thì bạn cũng không thể tự bào chữa được. Vì khi bạn xét đoán người khác, mà bạn cũng làm như họ, thì bạn tự kết án chính mình. 2 Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa cứ theo sự thật mà xét xử những ai làm những điều đó. 3 Còn bạn, hỡi người xét đoán những kẻ làm những điều đó trong khi chính mình cũng làm như vậy, bạn tưởng mình sẽ khỏi bị Thiên Chúa xét xử sao?4 Hay là bạn coi thường lòng Chúa vô cùng nhân hậu, khoan dung, đại lượng, mà không nhận ra rằng: Thiên Chúa nhân hậu như thế là để thúc giục bạn hối cải sao? 5 Thế nhưng bạn lòng chai dạ đá không chịu hối cải, và như vậy bạn càng làm cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa chồng chất trên đầu bạn, trong ngày Thiên Chúa nổi cơn thịnh nộ và biểu lộ phán quyết công minh. 6 Ngày đó, Thiên Chúa sẽ thưởng phạt mỗi người tuỳ theo việc họ làm;7 những ai bền chí làm việc thiện mà tìm vinh quang, danh dự và phúc trường sinh bất tử, thì Thiên Chúa sẽ cho họ được sống đời đời;8còn những ai chống Thiên Chúa mà không vâng phục chân lý và chạy theo điều ác, thì Người sẽ nổi trận lôi đình, trút cơn thịnh nộ xuống đầu họ. 9 Người sẽ bắt mọi kẻ làm điều ác phải gian nan khốn khổ, trước là người Do-thái, sau là người Hy-lạp. 10 Nhưng Người sẽ ban vinh quang, danh dự và bình an cho tất cả những ai làm điều thiện, trước là người Do-thái, sau là người Hy-lạp,11 vì Thiên Chúa không thiên vị ai.
 
ĐÁP CA: Tv 61
 
Đ. Lạy Chúa, Ngài theo tội phúc mà thưởng phạt mỗi người. (c 13b)
 
2 Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn. Ơn cứu độ tôi bởi Người mà đến, 3 duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi, là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng.
 
6 Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn. Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến, 7 duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi, là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng.
 
9 Hỡi dân ta, hãy tin tưởng vào Người luôn mãi, trước mặt Người, hãy thổ lộ tâm can: Thiên Chúa là nơi ta ẩn náu.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 10,27
 
Hall-Hall: Chúa nói: Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 11,42-46
 
42 Khi ấy, Đức Giê-su nói: “Khốn cho các người, hỡi các người Pha-ri-sêu! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, vân hương, và đủ thứ rau cỏ, mà xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa. Các điều này phải làm, mà các điều kia cũng không được bỏ. 43 Khốn cho các người, hỡi các người Pha-ri-sêu! Các người thích ngồi ghế đầu trong hội đường, thích được người ta chào hỏi ở nơi công cộng. 44 Khốn cho các người! Các người như mồ mả không có gì làm dấu, người ta giẫm lên mà không hay.”
 
45 Một người trong số các nhà thông luật lên tiếng nói: "Thưa Thầy, Thầy nói như vậy là nhục mạ cả chúng tôi nữa! "46 Đức Giê-su nói: "Khốn cho cả các người nữa, hỡi các nhà thông luật! Các người chất trên vai kẻ khác những gánh nặng không thể gánh nổi, còn chính các người, thì dù một ngón tay cũng không động vào.”
 
 
 
TRÁCH NHIỆM VỚI ĐỒNG LOẠI
 
Không ai có thể lên Thiên Đàng một mình, khi người ấy có khả năng quy tụ đồng loại về cho Chúa. Giáo huấn Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Hội Thánh số 9 dạy: “Chúa không cứu con người cách riêng rẽ thiếu liên kết”. Thế thì mọi người muốn được Chúa cứu độ, phải tìm cách cho đồng loại thuộc về Chúa. Bởi vì Chúa đã trao người anh em cho mỗi người chăm sóc: “Ta đã đặt ngươi làm người canh gác cho nhà Ít-ra-en. Ngươi sẽ nghe lời từ miệng Ta phán ra, rồi thay Ta báo cho chúng biết. Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng: "Hỡi tên gian ác, chắc chắn ngươi phải chết", mà ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ con đường xấu xa, thì chính kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó. Ngược lại, nếu ngươi đã báo cho kẻ gian ác phải từ bỏ con đường của nó mà trở lại, nhưng nó không trở lại, thì nó sẽ phải chết vì tội của nó; còn ngươi, ngươi sẽ cứu được mạng sống mình!” (Ez 33,7-9). Vì “yêu hoa không có nghĩa là yêu cả con sâu nằm trong bông hoa, mà hãy tìm cách diệt con sâu ấy dù có phải làm rụng phấn hoa”. Muốn làm tròn bổn phận người canh gác đồng loại, mỗi người phải ý thức sống ba điều sau:
 
I/ Trước nhất phải có tâm tư như Chúa Giêsu (x Pl 2, 5), mới có con mắt nhìn đồng loại như chi thể của mình, vì: “Một chi thể đau, toàn thân phải đau ; một chi thể vinh, toàn thân được vinh” (1Cr 12,26). Thực vậy, không ai muốn lấy dao chặt ngay cánh tay ung nhọt của mình, trái lại tìm hết cách và kiên nhẫn nhẹ nhàng chữa trị nó.
 
II/ Thứ đến ý thức sự yếu đuối và bất lực của mình. Bởi lẽ nếu ta không được Chúa che chở, gìn giữ, nâng đỡ, thì thánh Tông Đồ nói: “Dù bạn là ai đi nữa mà bạn xét đoán, thì bạn cũng không thể tự bào chữa cho mình được. Vì khi bạn xét đoán người khác, mà bạn cũng làm như họ thì, bạn tự kết án chính mình. Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa cứ theo sự thật mà xét xử những ai làm những điều đó. Còn bạn, hỡi người xét đoán những kẻ làm những điều đó trong khi chính mình cũng làm như vậy, bạn tưởng mình sẽ khỏi bị Thiên Chúa xét xử sao? Hay là bạn coi thường lòng Chúa vô cùng nhân hậu, khoan dung, đại lượng, mà không nhận ra rằng: Thiên Chúa nhân hậu như thế là để thúc giục bạn hối cải sao Ngày đó, Thiên Chúa sẽ thưởng phạt mỗi người tuỳ theo việc họ làm; những ai bền chí làm việc thiện mà tìm vinh quang, danh dự và phúc trường sinh bất tử, thì Thiên Chúa sẽ cho họ được sống đời đời; vì Thiên Chúa không thiên vị ai!” (Rm 2,1-4. 6-7. 11: Bài đọc năm lẻ). Nên bất cứ ai biết kính sợ Chúa, phải thưa rằng: “Lạy Chúa, Ngài theo tội phúc mà thưởng phạt mỗi người” (Tv 62/61,13b: ĐC năm lẻ).
 
III/ Đặc biệt là ta phải noi theo mẫu gương sống của Chúa Giêsu. Do đó thánh Tông Đồ mời gọi mọi người: “Anh em hãy bắt chước tôi, như tôi bắt chước Chúa Kitô” (1Cr 11,1 – Bản văn CGKPV). Vì “ai nói mình ở lại trong Chúa, thì phải đi trên con đường Đức Giêsu đã đi” (1Ga 2,6). Vậy “chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 62/61,2).
 
Tin Mừng hôm nay (Lc 11,42-46), Chúa Giêsu cảnh báo ta năm điểm để canh tân sửa đổi mình trước, trước khi sửa lỗi người anh em:
 
1- Đừng làm điều phụ mà bỏ bổn phận chính:
 
a. Về mặt đạo đức: Đừng bắt chước lối sống Đạo của những người Biệt phái, họ cặn kẽ giữ Luật nộp thuế thập phân vào Đền Thờ, kể cả vật nhỏ như “bạc hà, vân hương, rau húng, mà không dâng lên Chúa dạ chính trực lòng yêu mến Ngài” (Lc 11,42: Tin Mừng).
 
b. Về mặt Đức Tin: Cho dù người ta dâng lên Chúa lễ vật quý giá như vàng, nhũ hương, mộc dược, hay lễ tế chiên, cừu, bò, lừa, mà không tin, không kết hợp với Chúa Giêsu qua Phụng Vụ, nhất là Thánh Lễ, để được Chúa Giêsu ở cùng giúp ta thi hành ý Cha trên trời, hầu trở nên một Của Lễ dâng lên Chúa Cha, thì đó cũng chỉ là lối sống của phường vô đạo! (x Dt 10,5-7)
 
2- Đừng cầu danh cho mình, một chỉ tìm vinh quang cho Thiên Chúa trước. Đừng quên Lời Kinh Thánh đã dạy: “Hãy để kẻ khác khen ngợi con, chớ không phải miệng con, một người xa lạ, chớ không phải môi con” (Cn 27,2), nên chớ “chuộng ngồi chỗ nhất trong hội đường, ưa được bái chào ngoài công trường” (Lc 11,43: Tin Mừng). Vì như thế là tự cao tự đại, lấy mình thay thế Thiên Chúa! Mà phải khiêm tốn nhận biết rằng:
 
Người đi không cầu có bóng, mà bóng vẫn theo
 
Người hô không mong tiếng dội, mà tiếng vẫn vọng.
 
Người có đức không đợi tiếng khen, mà danh vang lẫy lừng.
 
Nói cách khác: Đừng sợ người khác không biết tài đức của mình, một hãy lo cho mình có tài có đức thật.
 
3- Đừng sống trong u mê lầm lạc: “Nó như mồ mả ẩn tàng, thiên hạ dẵm lên mà không biết” (Lc 11,44: Tin Mừng), hoặc “cái xà trong mắt mình thì không để ý, lại đòi lấy cái rác nơi mắt anh em! Hãy liệu lấy cái xà nơi mắt mình trước đã, lúc ấy mới thấy rõ mà lấy cái rác nơi mắt anh em ngươi” (Mt 7,3-5). Chính Tông Đồ Phaolô khi bị đầu mục Do Thái đưa ra tòa xét xử, ông nói: “Vách tô vôi kia,Thiên Chúa sẽ đánh phạt ngươi! Ngươi ngồi toà để xét xử tội chiếu theo Lề Luật, thế mà các ngươi lại không đếm xỉa đến Lề Luật” (Cv 23,3-4). Vì “chúng ta chỉ nhìn bề ngoài, duy có Chúa mới nhìn thấu đáy lòng mọi người” (1 Sm 16,7).
 
Vua David đang an hưởng trong cung điện với vợ con, vì ở biên thùy đã có tướng Uria canh giữ, không để kẻ xâm lăng đến quấy phá. Thế mà vua David đã trùng lén ăn ở với vợ của Uria làm bà có thai. Vua muốn ém nhẹm tội này, nên lập mưu giết Uria để đoạt vợ ông. Chúa sai ngôn sứ Nathan đến trách khéo: “Có hai người ở trong cùng một thành, một người giàu, một người nghèo. Người giàu thì có chiên dê và bò, nhiều lắm. Còn người nghèo chẳng có gì cả, ngoài con chiên cái nhỏ độc nhất ông đã mua. Ông nuôi nó, nó lớn lên ở bên ông, cùng với con cái ông,nó ăn chung bánh với ông,uống chung chén với ông, ngủ trong lòng ông: ông coi nó như một đứa con gái. Có khách đến thăm người giàu, ông này tiếc của, không bắt chiên dê hay bò của mình mà làm thịt đãi người lữ khách đến thăm ông. Ông bắt con chiên cái của người nghèo mà làm thịt đãi người đến thăm ông” Vua Đa-vít bừng bừng nổi giận với người ấy và nói với ông Na-than: “Có ĐỨC CHÚA hằng sống! Kẻ nào làm điều ấy, thật đáng chết! Nó phải đền gấp bốn con chiên cái, bởi vì nó đã làm chuyện ấy và đã không có lòng thương xót.” Ông Na-than nói với vua Đa-vít: “Kẻ đó chính là ngài!” (2Sm 12,1-7a).
 
4- Đừng chỉ lý thuyết: “Chất những gánh nặng trên vai người khác,còn chính mình không đụng đến một ngón tay lay thử!” (Lc 11,45-46: Tin Mừng). Phải bắt chước Chúa Giêsu: “Làm rồi mới dạy” (Cv 1,1). Hình ảnh này, tác giả Luca đã đặt ở câu đầu tiên trong sách Lịch Sử đời sống Hội Thánh thời sơ khai (Công Vụ Tông Đồ), để mọi Kitô hữu noi gương Chúa Giêsu (làm rồi mới dạy), có thế mới tiếp tục viết lên trang sử đẹp của đời sống Hội Thánh. Thánh Phaolô cũng trách những hạng người nói mà không làm: “Ngươi giáo hoá kẻ khác mà không giáo hoá được chính mình” (Rm 2, 21).
 
5- Chỉ tin Chúa Giêsu là Vị Lãnh Đạo, là Thầy đích thực của mọi người (Mt 23,10). Bởi vì “Chúa nói: Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27:Tung Hô Tin Mừng). Và “tôi là ánh sáng cho thế gian,ai theo tôi sẽ được ánh sáng ban sự sống” (Ga 8,12).
 
Vậy mỗi người hãy bắt chước Chúa Giêsu, ít là sống Giáo Lý thánh Tông Đồ dạy: “Anh em đừng lo thỏa mãn tính xác thịt, dâm bôn,ô uế, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hòa, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ,chè chén say sưa”, mà phải sống theo Lời Chúa hướng dẫn: “Bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ. Nếu chúng ta sống nhờ Thần Khí (Lời Chúa), thì cũng hãy nhờ Thần Khí mà tiến bước” (Gl 5,18-25: Bài đọc năm chẵn). Vì “ai theo Ngài sẽ được ánh sáng ban sự sống” (Ga 8,12b: ĐC năm chẵn).”Họ như cây trồng bên suối nước, cứ đúng mùa là hoa trái trổ sinh” (Tv 1,2).
 
Hết những ai có lòng khiêm nhường, có trái tim biết đón nhận Lời Chúa chúc dữ cho Biệt phái và Luật sĩ trong Tin Mừng, thì phải xác tín rằng:
 
- AI KHEN TA MÀ KHEN ĐÚNG, ẤY LÀ BẠN TA
 
- KẺ NỊNH HÓT TÂNG BỐC TA, NÓ LÀ THÙ TA
 
- NGƯỜI CHÊ TA MÀ CHÊ ĐÚNG, ĐẤY LÀ THẦY TA.
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 11:42-48, tn28, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 27

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 26


Hôm nayHôm nay : 4550

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 161389

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3268641