02:59 +07 Chủ nhật, 31/05/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ các lễ trong Tết Nguyên Đán

Chủ nhật - 07/02/2016 20:12
THÁNH LỄ GIAO THỪA
CẦU BÌNH AN CHO NĂM MỚI

Ds 6, 22-27; 1Tx 5, 16-26. 28; Mt 5, 1-10
 
BÀI ĐỌC I: Ds 6, 22-27
 
22 ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê:23 "Hãy nói với A-ha-ron và các con nó rằng: Khi chúc lành cho con cái Ít-ra-en, anh em hãy nói thế này:
 
24 "Nguyện ĐỨC CHÚA chúc lành và gìn giữ anh (em)!
 
25 Nguyện ĐỨC CHÚA tươi nét mặt nhìn đến anh (em) và dủ lòng thương anh (em)!
 
26 Nguyện ĐỨC CHÚA ghé mắt nhìn và ban bình an cho anh (em)!
 
27 Chúc như thế là đặt con cái Ít-ra-en dưới quyền bảo trợ của danh Ta, và Ta, Ta sẽ chúc lành cho chúng. "
 
ĐÁP CA: Tv 120
 
Đ. Ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa, là Đấng dựng nên cả đất trời. (x c 2)
 
Tôi ngước mắt nhìn lên rặng núi, ơn phù hộ tôi đến tự nơi nao? 2 Ơn phù hộ tôi đến từ ĐỨC CHÚA là Đấng dựng nên cả đất trời.
 
3 Xin Đấng gìn giữ bạn đừng để bạn lỡ chân trật bước, xin Người chớ ngủ quên. 4 Đấng gìn giữ Ít-ra-en, lẽ nào chợp mắt ngủ quên cho đành!
 
5 Chính CHÚA là Đấng canh giữ bạn, chính CHÚA là Đấng vẫn chở che, Người luôn luôn ở gần kề. 6 Ngày sáu khắc, vầng ô không tác hoạ, đêm năm canh, vành nguyệt chẳng hại chi.
 
7 CHÚA giữ gìn bạn khỏi mọi điều bất hạnh, giữ gìn cho sinh mệnh an toàn. 8 CHÚA giữ gìn bạn lúc ra vào lui tới, từ giờ đây cho đến mãi muôn đời.
 
BÀI ĐỌC II: 1Tx 5, 16-26. 28
 
16 Anh em hãy vui mừng luôn mãi17 và cầu nguyện không ngừng. 18 Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su.
 
19 Anh em đừng dập tắt Thần Khí. 20 Chớ khinh thường ơn nói tiên tri. 21 Hãy cân nhắc mọi sự: điều gì tốt thì giữ;22 còn điều xấu dưới bất cứ hình thức nào thì lánh cho xa.
 
23 Nguyện chính Thiên Chúa là nguồn mạch bình an, thánh hoá toàn diện con người anh em, để thần trí, tâm hồn và thân xác anh em, được gìn giữ vẹn toàn, không gì đáng trách, trong ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, quang lâm. 24 Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung thành: Người sẽ thực hiện điều đó.
 
25 Thưa anh em, xin anh em cũng cầu nguyện cho chúng tôi nữa. 26 Tất cả anh em hãy hôn chào nhau một cách thánh thiện. 28 Chúc anh em được đầy ân sủng của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Lc 11,28
 
Hall-Hall: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 5, 1-10
 
1 Một hôm, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. 2 Người mở miệng dạy họ rằng:
 
3 "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. 4 Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. 5 Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an. 6 Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng. 7 Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. 8 Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch,vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. 9 Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. 10 Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
 
TẠ ƠN CHÚA
 
Trước thềm năm mới, Hội Thánh mượn lời thánh Phaolô để nhắc nhở chúng ta cầu nguyện không ngừng và “tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh, nhằm thánh hóa toàn diện con người của ta, để thần trí, tâm hồn và thân xác được gìn giữ vẹn toàn không gì đáng trách trong ngày Đức Giêsu Kitô quang lâm. ” (1Tx 5,17. 23: Bài đọc II), vì “càng thêm tuổi, càng thêm khôn ngoan, vóc dạng và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và trước mặt người ta” (Lc 2,52) giống Chúa Giêsu.
 
Ta phải tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh (x 1Tx 5,18: Bài đọc II). Cụ thể là
 
1/ TẠ ƠN CHÚA VÌ TA ĐÃ ĐƯỢC TÁI SINH LÀM CON THIÊN CHÚA, ĐỂ RỒI TA SẼ ĐƯỢC VINH HIỂN TUYỆT VỜI TRONG NGÀY CHÚA TRỞ LẠI ĐÓN TA VỀ TRỜI (x Cv 2,38; 1Ga 3,2).
 
2/ TẠ ƠN CHÚA, VÌ TA ĐÃ ĐƯỢC KẾT HỢP VỚI CHÚA GIÊSU, KHỞI ĐI TỪ BÍ TÍCH THÁNH TẨY VÀ HOÀN HẢO TRONG BÍ TÍCH THÁNH THỂ, NÊN DÙ THÂN XÁC TA CÓ CHẾT VÌ TỘI ĐÃ PHẠM, THẦN KHÍ CŨNG LÀM CHO TA ĐƯỢC SỰ SỐNG MỚI, VÌ TA ĐÃ ĐƯỢC TRỞ NÊN CÔNG CHÍNH, VÀ KHÔNG CÒN BỊ LÊN ÁN NỮA! (Rm 8,1. 10).
 
3/ TẠ ƠN CHÚA VÌ NGÀI LÀM NGƠ ĐỂ TA PHẠM TỘI, NGÕ HẦU NGÀI TỎ LÒNG THƯƠNG XÓT TA (Rm 11,32; 2Cr 12, 7-10).
 
4/ TẠ ƠN CHÚA VÌ TA GẶT HÁI ĐƯỢC THÀNH QUẢ TRONG VIỆC LÀM VƯỢT KHẢ NĂNG (Ga 14,12).
 
5/ TẠ ƠN CHÚA VÌ NHỮNG MẤT MÁT, THUA LỖ VỀ THÂN XÁC, CỦA CẢI, DANH DỰ. BỞI LẼ ĐIỀU LÀNH TA HÂN HOAN ĐÓN NHẬN, CÒN ĐIỀU TRÁI Ý KHÔNG LẼ TA LẠI KHƯỚC TỪ SAO?(Gióp 1, 21b).
 
Thực vậy, chỉ khi nào ta luôn biết tạ ơn Chúa như thế, Chúa mới đặt ta dưới quyền bảo trợ nhờ danh Ngài, và được Ngài chúc lành, để ngay những ngày đầu năm mới này ta nối dài và mở rộng từ bàn tay vị tư tế của Chúa chúc phúc đến những người ta gặp gỡ: “Xin Chúa tươi nét mặt chúc lành gìn giữ bạn, ban bình an cho bạn” (Ds 6, 22-27: Bài I).
 
Đặc biệt Chúa gìn giữ và ban bình an cho người sống nghèo vì Tin Mừng. Thực ra, bản chất cái nghèo là một sự dữ, Chúa không muốn cho ai sống kiếp ăn mày, vì “ai tìm kiếm Chúa chẳng thiếu thốn chi” (Tv 34/33,11). Vua Đavid đã trải nghiệm điều đó, nên ông nói: “Từ nhỏ dại tới nay tôi già cả, chưa thấy người công chính bị Chúa bỏ rơi và giống dòng phải ăn mày thiên hại” (Tv 37/36,25). Bởi đó, người sống tinh thần nghèo khó được Chúa chúc phúc phải là người “giàu có như Đức Kitô, mà vì chúng ta, Ngài đã trở nên nghèo khó, để chúng ta được giàu có nhờ sự nghèo khó của Ngài” (2Cr 8,9). Đó mới thực là cách ta thể hiện sống mối Phúc tinh thần nghèo, nghèo đến mất mạng vì Chân Lý (x Mt 5,3-11: Tin Mừng). Đây là mối Phúc mở đầu và kết thúc lời chúc phúc của Chúa đóng khung sáu mối Phúc còn lại. Để rồi nhờ có tinh thần nghèo vì Tin Mừng, ta mới có thể thực hiện được sáu điều còn lại:
 
  • - Sống hiền lành, như Chúa Giêsu kêu gọi: “Hãy học với Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29). Nhất là không bao giờ Ngài dùng quyền để làm cho người ta phải khiếp sợ, ta cứ chiêm ngưỡng Ngài tỏ ra hiền từ đối với những kẻ chống đối Ngài, nhục mạ, đánh đập và giết Ngài trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh.
  •  
  • - Sầu khổ vì tội lỗi, như vua Đavid vì đã dan díu bất chính với vợ của tướng Uria và lập mưu giết chồng bà để lấy bà làm vợ. Sau nhờ ngôn sứ Nathan cảnh cáo, ông đã ăn năn sám hối tội mình và chấp nhận những lời sỉ báng của người khác như có dịp để đền tội. Đan cử có lần tên Sim-Y gặp vua đi đường với cận vệ, hắn nguyền rủa vua là kẻ khát máu, mưu gian cướp ngôi vua Saolê, nó tung bụi ném đá vào mặt vua, cận vệ vua muốn lấy đầu nó, nhưng vua Đavid lên tiếng can ngăn: “Chuyện của ta can chi đến ngươi? Nếu nó nguyền rủa và nếu Chúa bảo nó “hãy nguyền rủa Đavid”, thì ai dám hỏi “tại sao mày làm thế?” Vua Đavid nói với cận vệ Avisai và tất cả bề tôi… Này con trai ta do chính ta sinh ra mà còn tìm hại mạng sống ta, huống chi tên Benjamin này! Cứ nó để nguyền rủa, nếu Chúa đã bảo nó. May ra Chúa sẽ đoái nhìn đến nỗi thống khổ của ta, và Chúa sẽ trả lại cho ta hạnh phúc, thay vì lời nguyền rủa của nó hôm nay” (2 Sm 16,5-12).
  •  
  • - Khao khát sống công chính, như ông Simêon và bà Anna hằng mong đợi Đấng Công Chính, nên đã lui tới Nhà Thờ cầu nguyện,và được Chúa mở mắt Đức Tin nhận ra Hài Nhi Giêsu trên tay Mẹ Maria đưa đến Đền Thờ, chính là Đấng muôn mong đợi (x Lc 2,25t).
  •  
  • - Biết xót thương người,như Đức Giêsu đóng vai người Samari nhân hậu chăm sóc nạn nhân bị cướp đánh, chính là Đức Giêsu đưa tội nhân vào Hội Thánh là Quán Trọ ở trần gian, để Ngài giao cho các chủ chăn chăm sóc cho thoát tay tử thần (x Lc 10, 29t).
  •  
  • - Gìn giữ tâm hồn trong sạch, bằng việc luôn kết hợp với Chúa Giêsu Thánh Thể, thì dầu có chết vì tội đã phạm, Thánh Thần cũng làm cho được sống và trở nên công chính trong Chúa Giêsu, do đó không còn bị lên án (x Rm 8,1. 10).
  •  
  • - Xây dựng hòa bình là yêu thương phục vụ cả kẻ làm hại ta (x Lc 6,35), để ta được giống Con Đấng Tối Cao, đem hòa bình đến cho nhân loại (x Lc 1,32; 2,14).
  •  
Có thực thi được những đòi hỏi của Hiến Chương Nước Trời như trên, ta mới đáng được Chúa chúc phúc, “vì ơn phù hộ chúng ta ở nơi danh Chúa, là Đấng dựng nên cả đất trời” (Tv 121/120,2: Đáp ca). chắc chắn ta sẽ được Chúa khen như Ngài đã nói về Đức Maria cho mọi người: “Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa” (Lc 11,28: Tung Hô Tin Mừng);
 
THUỘC LÒNG
 
CHÚA đã ban cho, CHÚA lại lấy đi:xin chúc tụng danh CHÚA! (Giop 1,21b)
 
 
 
Xin lưu ý: Đừng bắt chước một số nơi trong thánh lễ Giao Thừa, người đại diện cộng đoàn đứng lên chúc tuổi Chúa! Đó là sai Đức Tin, bởi vì Thiên Chúa là Đấng Tự Hữu, Ngài không có sinh có tử, Ngài phi thời gian.
 
 
 
 
 
 
 
MỒNG MỘT TẾT NGUYÊN ĐÁN
St 1, 14-18; Pl 4, 4-8; Mt 6, 25-34
 
BÀI ĐỌC I: St 1, 14-18
 
14 Thiên Chúa phán: "Phải có những vầng sáng trên vòm trời, để phân rẽ ngày với đêm, để làm dấu chỉ xác định các đại lễ, ngày và năm. 15 Đó sẽ là những vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất. " Liền có như vậy. 16 Thiên Chúa làm ra hai vầng sáng lớn: vầng sáng lớn hơn để điều khiển ngày, vầng sáng nhỏ hơn để điều khiển đêm; Người cũng làm ra các ngôi sao. 17 Thiên Chúa đặt các vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất,18 để điều khiển ngày và đêm, và để phân rẽ ánh sáng với bóng tối. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. 19 Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ tư.
 
ĐÁP CA: Tv 36
 
Đ. Hãy ký thác đường đời cho Chúa, chính Người sẽ ra tay. (x c 5)
 
3 Cứ tin tưởng vào CHÚA và làm điều thiện, thì sẽ được ở trong đất nước và sống yên hàn. 4 Hãy lấy CHÚA làm niềm vui của bạn, Người sẽ cho được phỉ chí toại lòng.
 
5 Hãy ký thác đường đời cho CHÚA, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay. 6 Chính nghĩa bạn, Chúa sẽ làm rực rỡ tựa bình minh, công lý bạn, Người sẽ cho huy hoàng như chính ngọ.
 
23 CHÚA giúp con người bước đi vững chãi, ưa chuộng đường lối họ dõi theo. 24 Dầu họ có vấp cũng không ngã gục, bởi vì đã có CHÚA cầm tay.
 
25 Từ nhỏ dại tới nay tôi già cả, chưa thấy người công chính bị bỏ rơi, hoặc dòng giống phải ăn mày thiên hạ. 26 Ngày ngày họ thông cảm và cho mượn cho vay, dòng giống mai sau hưởng phúc lành.
 
BÀI ĐỌC II: Pl 4, 4-8
 
4 Thưa anh em, anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em!5 Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã gần đến. 6 Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. 7 Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su. 8 Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG:
 
Hall-Hall: Ngày lại ngày, chúng con ca ngợi Chúa, mãi ngàn năm, xin chúc tụng danh Ngài. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 6, 25-34
 
25 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Thầy bảo cho anh em biết: đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc. Mạng sống chẳng trọng hơn của ăn, và thân thể chẳng trọng hơn áo mặc sao?26 Hãy xem chim trời: chúng không gieo, không gặt, không thu tích vào kho; thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?27 Hỏi có ai trong anh em, nhờ lo lắng, mà kéo dài đời mình thêm được dù chỉ một gang tay?28 Còn về áo mặc cũng thế, lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng mọc lên thế nào mà rút ra bài học: chúng không làm lụng, không kéo sợi;29 thế mà, Thầy bảo cho anh em biết: ngay cả vua Sa-lô-môn, dù vinh hoa tột bậc, cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa ấy. 30 Vậy nếu hoa cỏ ngoài đồng, nay còn, mai đã quẳng vào lò, mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em, ôi những kẻ kém tin!31 Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây?32 Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. 33 Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. 34 Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.”
 
 
 
THỜI GIAN LÀ CỦA CHÚA
 
I. THỜI GIAN THEO TÂM LÝ CON NGƯỜI.
 
Thời gian quá lâu cho người đợi chờ.
 
Thời gian quá ngắn cho người vui mừng.
 
Thời gian quá dài cho người khổ sầu.
 
Thời gian vĩnh cửu cho người mến yêu.
 
II. THỜI GIAN CHỈ CÓ Ý NGHĨA NHỜ MẦU NHIỆM CHÚA PHỤC SINH.
 
Quả thực, nếu Chúa Giêsu không sống lại, bảo đảm cho ta sự sống mai sau, thì ta chịu khổ vì Tin Mừng để làm gì. Thánh Phaolô nói: “Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Kitô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người” (1Cr 15,19), và có ai trọn đời được hạnh phúc đâu? Có chăng đến giờ chết cũng hết, thì hạnh phúc đó cũng chỉ là đánh lừa người ta!
 
Bởi đó đêm Phục Sinh trong Nghi Thức Làm Phép Nến, Hội Thánh long trọng tuyên bố “THỜI GIAN LÀ CỦA CHÚA”, vì
 
1/ Ý niệm về thời gian có trong nhân loại, khởi đi từ cuộc sáng tạo của Thiên Chúa, mỗi ngày Chúa phán điều gì, tức khắc từ hư vô liền xuất hiện điều ấy rất tốt đẹp… Cứ như thế suốt sáu ngày trong tuần, vũ trụ được tạo dựng như ý Chúa muốn, và Ngài đã dùng nó làm quà tặng cho loài người (x St 1). Nhưng cuộc sáng tạo ấy chỉ thực sự hoàn hảo tốt đẹp nhờ mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu. Vì nếu Chúa Giêsu không sống lại, vạn vật muôn đời rên xiết vì phải lâm vào cảnh hư nát. Nhưng nhờ Chúa Giêsu phục sinh loài người có cơ may được tái sinh làm con Thiên Chúa, đạt đời sống hạnh phúc sung mãn, vĩnh cửu như Thiên Chúa, nên kéo theo cả vạn vật được tham dự vào vinh quang bất diệt của con cái Thiên Chúa (x Ga 1,1-18; Cv 2,38; Gl 2,20; Ga 6,57; 1Cr 3,22b-23; Rm 8,19-23). Mà thực, nhờ Chúa sáng tạo các tinh tú: mặt trời, mặt trăng, để phân biệt ngày và đêm, ngày để làm việc, đêm để nghỉ ngơi (x St 1,14-18: Bài đọc I). Lúc đó thực sự mới có thời gian:
 
  • - Nhờ có thời gian cho ta quên đi những nỗi đau lòng mà ta đã phải đối đầu.
  •  
  • - Nhờ có thời gian ta mới có thể sửa tính mê tật xấu của bản thân hay của đồng loại mà ta có trách nhiệm.
  •  
  • - Nhờ có thời gian ta mới có thể đề ra chương trình làm việc hy vọng đạt kết quả vinh quang. Về điều này thánh Phaolô đã lưu ý chúng ta: “Thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền,những gì là đáng mến, và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì anh em hãy để ý thi hành” (Pl 4,8: Bài đọc II). Nghĩa là Chúa ban cho ta thời giờ và nhiều khả năng để làm điều tốt,nhưng không chỉ dừng lại làm việc tốt thôi, nhưng hãy suy nghĩ để chọn việc tốt hơn, đặc biệt là việc tốt nhất. Đan cử: vào những ngày Xuân ta tổ chức ăn uống để có dịp sum họp gia đình, tưởng đó là tốt thôi; nhưng nếu ta biết chia sẻ phần ăn ấy cho người nghèo, thì tốt hơn; làm cả hai việc đó, lại còn cộng tác với nhu cầu Hội Thánh, đặc biệt là phát triển Tin Mừng, thì tốt nhất.
  •  
2/ Thời gian đúng là của Thiên Chúa, vì chỉ có Ngài quản lý, sở hữu được thời gian. Do đó thời gian là quà tặng cao quý, riêng chỉ có Thiên Chúa ban cho loài người. Thời gian vô cùng cần thiết cho hết mọi loại người, nếu không có thời gian chẳng ai muốn nghĩ đến làm việc gì. Nhưng nhờ có thời gian với ơn Chúa trợ giúp, ta có thể thêm tuổi, thêm khôn ngoan, thêm ân sủng trước mặt Chúa và người ta, giống Chúa Giêsu (x Lc 2,52).
 
Mọi của cải ta có thể tích trữ được, nhưng thời gian không ai tích trữ được, cũng không ai níu kéo thời gian lại được. Do đó ta chỉ có thể giữ được thời gian bằng cách làm việc lành theo Lời Chúa dạy và do sức lực Chúa ban để tôn vinh Thiên Chúa (x 1Pr 4,11). Có thế, vào giờ phút tận cùng đời ta, khi đến trả lẽ với Chúa về những ơn Chúa ban, ta mới có thể thưa: “Ngày đó con đã làm việc này, tháng nọ con đã chu toàn việc Chúa trao, năm nay con đang khởi sự công việc thì Chúa gọi con.” Đó là thái độ của đầy tớ khôn ngoan luôn tỉnh thức, bất ngờ chủ trở về, ông sẽ đặt nó vào bàn ăn và qua lại hầu hạ (x Lc 12,35-38).
 
Vậy từng giây hiện tại ta sống đẹp, cộng lại thành phút hiện tại đẹp; từng phút hiện tại đẹp góp nên từng giờ hiện tại đẹp; từng giờ hiện tại đẹp tạo nên ngày hiện tại đẹp; mỗi ngày hiện tại đẹp đan kết thành một đời sống đẹp. Có thế mới bảo đảm chắc chắn được tiến về Quê Trời, mà Chúa Giêsu Phục Sinh đã đi trước để dọn chỗ cho (x Ga 14,2-3).
 
Thế nên thánh Giacôbê Tông Đồ nhắc nhở cho những kẻ chi lo làm giàu của cải: “Nhiều kẻ nói: "Hôm nay hoặc ngày mai, chúng ta sẽ đi đến thành nọ phố kia, sẽ ở lại đó một năm và buôn bán kiếm lời.” Trong khi các người không biết cuộc đời mình ngày mai sẽ ra sao. Thật vậy, các người chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi. Thay vì nói: "Nếu Chúa muốn, chúng ta sẽ sống và làm điều nọ điều kia" (Gc 4,13-15), nghĩa là phải biết dùng những điều kiện đang có để trong Chúa Giêsu ta làm việc lành, mới có của tích trữ vào Kho Tàng trên Trời, của ấy có giá trị cứu chúng ta và được tồn tại muôn đời (x Cv 5,39), hầu góp phần làm vinh danh Thiên Chúa (x Rm 11,36). Thực vậy, chỉ có những việc lành ta làm bởi Lời Chúa hướng dẫn và do sức mạnh Chúa ban mà ta đã được đón nhận khi hiệp dâng Thánh Lễ, để ra đi loan báo Tin Mừng cứu độ, thâu họp nhiều người về cho Chúa (x Mt 28,18-19), đóng góp vào công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa mỗi ngày tốt đẹp hơn, vì “Chúa đã cho trao con người làm chủ công trình tay Chúa sáng tạo” (x St 1,26-31). Muốn được thế ta hãy thực hành Lời Chúa dạy: “Anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó, dân ngoại vẫn tìm kiếm. Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy. ” (Mt 6,31-34: Tin Mừng).
 
Trong thực tế, đời ta chồng chất đầy nỗi lo âu, gánh nặng, tất cả những đau khổ ấy Chúa Giêsu đã trải qua, nên Ngài có thể cứu giúp những ai bị thử thách (x Dt 2,18). Do đó, Ngài lên tiếng kêu gọi: “Hỡi tất cả những ai mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi lại sức” (Mt 11,28). Thực vậy,“Chúa ban sức mạnh cho ai mệt mỏi, kẻ kiệt lực,Người làm cho nên cường tráng. Thanh niên thì mệt mỏi,nhọc nhằn, trai tráng cũng ngả nghiêng, lảo đảo. Nhưng những người cậy trông ĐỨC CHÚA thì được thêm sức mạnh. Như thể chim bằng, họ tung cánh. Họ chạy hoài mà không mỏi mệt, và đi mãi mà chẳng chùn chân” (Is 40, 29-31). Ơn này ta chỉ có thể lãnh nhận dồi dào khi hiệp dâng Thánh Lễ. Năm mới ta hãy cầu nguyện cho nhau sống tinh thần vui tươi như lời thánh Tông Đồ dạy: “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại: vui lên anh em! Sao cho mọi người thấy anh em sống hiền hoà rộng rãi, Chúa đã gần đến. Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Kitô Giêsu” (Pl 4,4-7: Bài đọc II).
 
Vậy đừng ai trong chúng ta tìm cớ để thoái thác: Không có giờ để dự Lễ. Thực ra “bảo không có giờ làm việc này, chỉ có nghĩa là đã dành giờ cho việc tự cho là quan trọng. Quan trọng việc gì thì có giờ cho việc đó” (theo Lc 14,15t). Vì chỉ trong Thánh Lễ ta mới “ký thác đường đời cho Chúa, chính Người sẽ ra tay” (Tv 37/36,5: Đáp ca), để “ngày lại ngày chúng ta ca ngợi Chúa,mãi mãi ngàn năm,xin chúc tụng Danh Ngài” (Tung Hô Tin Mừng).
 
THUỘC LÒNG
 
Biết điều tốt mà không làm thì có tội! (Gc 4,17).
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 
 
 
 
 
MỒNG HAI TẾT
KÍNH NHỚ TỔ TIÊN VÀ ÔNG BÀ CHA MẸ

Hc 44, 1. 10-15; Ep 6, 1-4. 18-23; Mt 15, 1-6
 
BÀI ĐỌC I: Hc 44, 1. 10-15
 
1 Giờ đây, chúng ta hãy ca ngợi những vị danh nhân, cũng là cha ông của chúng ta qua các thế hệ. 10 Nhưng các vị sau đây là những người đạo hạnh, công đức của các ngài không chìm vào quên lãng. 11 Dòng dõi các ngài luôn được hưởng một gia tài quý báu đó là lũ cháu đàn con. 12 Dòng dõi các ngài giữ vững các điều giao ước; nhờ các ngài, con cháu cũng một mực trung thành. 13 Dòng dõi các ngài sẽ muôn đời tồn tại, vinh quang các ngài sẽ chẳng phai mờ. 14 Các ngài được mồ yên mả đẹp và danh thơm mãi lưu truyền hậu thế. 15 Dân dân sẽ kể lại đức khôn ngoan của các ngài và cộng đoàn vang tiếng ngợi khen.
 
ĐÁP CA: Tv 127
 
Đ. Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa, ăn ở theo đường lối của Người. (c 1)
 
1 Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ CHÚA, ăn ở theo đường lối của Người. 2 Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may.
 
3 Hiền thê bạn trong cửa trong nhà khác nào cây nho đầy hoa trái; và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn,xúm xít tại bàn ăn.
 
4 Đó chính là phúc lộc CHÚA dành cho kẻ kính sợ Người. 5a Xin CHÚA từ Xi-on xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc.
 
5b Ước chi trong suốt cả cuộc đời bạn được thấy Giê-ru-sa-lem phồn thịnh, 6 được sống lâu bên đàn con cháu. Nguyện chúc Ít-ra-en vui hưởng thái bình.
 
BÀI ĐỌC II: Ep 6, 1-4. 18-23
 
1 Thưa anh em, kẻ làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa, vì đó là điều phải đạo. 2 Hãy tôn kính cha mẹ. Đó là điều răn thứ nhất có kèm theo lời hứa:3 để ngươi được hạnh phúc và hưởng thọ trên mặt đất này. 4 Những bậc làm cha mẹ, đừng làm cho con cái tức giận, nhưng hãy giáo dục chúng thay mặt Chúa bằng cách khuyên răn và sửa dạy.
 
18 Theo Thần Khí hướng dẫn, anh em hãy dùng mọi lời kinh và mọi tiếng van nài mà cầu nguyện luôn mãi. Để được như vậy, anh em hãy chuyên cần tỉnh thức và cầu xin cho toàn thể dân thánh. 19 Anh em cũng hãy cầu xin cho tôi nữa, để khi tôi mở miệng nói, thì Thiên Chúa ban lời cho tôi, hầu tôi mạnh dạn loan báo mầu nhiệm của Tin Mừng;20 tôi là sứ giả của Tin Mừng này cả khi tôi đang bị xiềng xích. Anh em hãy cầu xin cho tôi để khi rao giảng Tin Mừng tôi nói năng mạnh dạn, như bổn phận tôi phải nói.
 
21 Anh Ty-khi-cô, người anh em yêu quý của tôi và là người trung thành phục vụ Chúa, sẽ cho anh em mọi tin tức, để cả anh em nữa cũng biết tôi ra sao, và tôi đang làm gì. 22 Tôi phái anh đến với anh em vì mục đích ấy, để anh em được biết hiện tình của chúng tôi, và để anh khích lệ tâm hồn anh em.
 
23 Nguyện xin Thiên Chúa là Cha, và nguyện xin Chúa Giê-su Ki-tô ban cho anh em ơn bình an và lòng mến cùng với lòng tin.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Tv 111,1-2
 
Hall-Hall: Hạnh phúc người kính sợ Chúa, những ưa cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban. Trên mặt đất, con cháu của họ sẽ hùng cường, dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 15,1-6
 
1 Bấy giờ có mấy người Pha-ri-sêu và mấy kinh sư từ Giê-ru-sa-lem đến gặp Đức Giê-su và nói rằng:2 "Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa?”3 Người trả lời: "Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa?4 Quả thế, Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. 5 Còn các ông, các ông lại bảo: "Ai nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi,6 thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa.” Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. ”
 
KÍNH NHỚ TỔ TIÊN
 
Ngày mồng Một Tết, chúng ta tạ ơn Thiên Chúa, nói kiểu người đời là ta Tết Chúa, thì ngày mồng Hai đầu năm ta phải biết kết hợp với Chúa Giêsu để biểu lộ lòng biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ, những người thân yêu, nhưng không dừng lại những người thuộc gia đình trần thế, mà còn cả các vị trong Gia Đình Hội Thánh. Bởi vì nếu không có các bậc tiền nhân đạo đời, ta chẳng thể có mặt trên trái đất, và cũng chẳng ai nuôi dưỡng giáo dục ta nên người, nhất là nên giống Thiên Chúa.
 
Tết là một cơ hội tốt để gia tộc cùng nhau xum họp: “Ngọt ngào tốt đẹp lắm thay, anh em được sống vui vầy bên nhau” (Tv 133/132,1). Vì “ai không chăm sóc người thân, nhất là người sống trong cùng một nhà, thì đã chối bỏ Đức Tin và còn tệ hơn người không tin” (1Tm 5,8).
 
Chăm sóc nhau không giới hạn chỉ giúp về nhu cầu thân xác, cụ thể ít là vào dịp Tết phải có quà kính biếu ông bà, cha mẹ, mà còn phải lo canh tân đời sống đạo của những người trong gia đình, nhất là phải rà soát lại lối sống theo truyền thống trái với ý Chúa, vì ta không được bắt chước “mấy người Pharisêu và nhiều kinh sư từ Giêrusalem đến gặp Đức Giêsu và nói rằng: "Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa?” Người trả lời: "Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa? Quả thế, Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ; kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử. Còn các ông, các ông lại bảo: "Ai nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi, thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa.” Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa” (Mt 15,1-6: Tin Mừng). và Đức Giêsu còn lên tiếng trách: “Các ông lấy truyền thống của cha ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ Lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa!” (Mc 7,13).
 
Thực vậy, trong những sinh hoạt người ta đã gạt bỏ ý Thiên Chúa mà lấy truyền thống làm thánh giáo:
 
1/ KHI NHẬP TIỆC, người ta chỉ ý nói những lời nghịch đạo lý:
 
  • - Nam vô tửu như cờ vô phong.
  •  
  • - Rượu bất khả ép, ép bất khả từ.
  •  
  • - Anh tới đâu tôi tới đó.
  •  
  • - Một hai ba dô!
  •  
  • - Một trăm phần trăm, không long đền, không rơi rớt.
  •  
Trong khi đó Lời Kinh Thánh dạy, thì không ai lưu ý:
 
+ Đừng say sưa rượu chè, chỉ tổ hư thân (Ep 5,18).
 
+ Dành cho ai những “thôi rồi”, dành cho ai “những hỡi ôi”, dành cho những gây gổ, dành cho ai những lời than van, dành cho ai những vết thương chẳng lý do? đó là kẻ nán lại bên bầu rượu… Nó cắn như rắn lục, nọc độc hổ mang (Cn 23,29. 33)
 
+ Khốn cho kẻ đổ rượu cho đồng loại uống, khốn cho kẻ pha thêm thuốc độc để người ta say, ngõ hầu có thể dòm ngó cái lõa lồ của họ, ngươi đã ứa nhục chứ không phải vinh (Habacuc 3,15-16a).
 
2/ LÚC TỨC GIẬN, người ta động viên nhau:
 
  • - Con gà tức nhau vì tiếng gáy.
  •  
  • - Lành làm gáo, mẻ làm muôi.
  •  
  • - Ông ăn chả, bà ăn nem.
  •  
Nào có ai động viên nói Lời Chúa:
 
+ Có nóng giận thì sao cho đừng mắc tội, chớ để mặt trời lặn mà cơn giận chưa tan (Ep 4,26).
 
+ Có ác thì như con nít thôi (1 Cr 14,20).
 
+ Sự nóng giận của người ta không làm nên sự công chính của Thiên Chúa (Gc 1,20).
 
+ Chớ để sự dữ thắng được ngươi, nhưng hãy lấy lành mà thắng dữ (Rm 12,21).
 
3/ TRƯỚC VIỆC TỐT PHẢI LÀM, nhiều người lại thoái thác;
 
  • - Ăn có mời làm có khiến.
  •  
  • - Cờ đến tay ai người ấy phất.
  •  
Có ai để cho Lời Chúa thúc bách mình:
 
+ Biết điều tốt mà không làm thì có tội (Gc 4,17).
 
+ Đoán ý muốn người khác để phục vụ giống Mẹ Maria (Lc 1,39t; Ga 2,3).
 
+ Cha Ta hằng làm việc, Ta cũng thế (Ga 5,17).
 
+ Mọi sự thuộc về anh em, anh em thuộc về Chúa Ki-tô, Chúa Ki-tô thuộc về Chúa Cha (1Cr 3,22b-23).
 
4/ TÌM NGUỒN SỐNG, người ta chỉ chú ý phục vụ cho cái bụng là thần:
 
  • - Có thực mới vực được đạo.
  •  
  • - Có tiền mua tiên cũng được.
  •  
Trong khi đó Chúa Giêsu dạy:
 
+ Người ta sống không nguyên bởi bánh nhưng bởi mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra (Mt 4,4).
 
+ Hãy ra công làm việc, đừng vì lương thực hư nát, nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống muôn đời (Ga 6,27).
 
+ Không phải vì dư dật của cải mà mạng sống con người được bảo đảm chắc chắn (Lc 12,15).
 
5/ KHI NGHE NHỮNG LỜI ĐÀM TIẾU, người ta thường phụ họa:
 
  • - Không có lửa sao có khói.
  •  
  • - Thế gian không ít thì nhiều, không ai đặt điều nói không.
  •  
Trong khi đó Chúa cảnh giác ta:
 
+ Các ngươi hãy coi chừng điều các ngươi nghe (Lc 8,18).
 
+ Mọi lời nói vô ích đều phải trả lẽ trong ngày phán xét (Mt 12,36).
 
6/ MUỐN TỎ RA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH, người ta thường động viên nhau:
 
  • - Ở đời cái gì cũng nên biết một tí.
  •  
Trong khi đó lời Kinh Thánh dạy:
 
+ Được phép làm mọi sự, không phải mọi sự đều có ích, được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều xây dựng. Đừng để sự gì vô ích lạm phép trên thân thể tôi (1Cr 6,12).
 
7/ ĐỂ TỎ LÒNG BÁO HIẾU, con cháu luôn nhắc nhau:
 
  • - Sống kèn trống, chết dầu đèn.
  •  
  • - Nghĩa tử là nghĩa tận.
  •  
Thế là người ta bày ra chuyện của cúng và nói với nhau rằng: “Ai nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ, đều là lễ phẩm dâng cho Chúa rồi, thì người ấy không phải thờ cha kính mẹ nữa.” Như thế, các ông dựa vào truyền thống của các ông mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. ” (Mt 15,5-6: Tin Mừng).
 
8/ KHI PHẢI BẢO VỆ QUYỀN LỢI, ai cũng chủ trương:
 
  • - Ăn cây nào, rào cây đó.
  •  
  • - Một giọt máu đào hơn ao nước lã.
  •  
  • - Làm phúc nơi nao, cầu ao rách nát.
  •  
  • - Ăn cơm nhà, vác ngà voi.
  •  
Trong khi đó Chúa Giê-su muốn:
 
+ Ai yêu cha mẹ hơn Ta không xứng đáng với Ta (Mt 10,27).
 
+ Hãy thật lòng khiêm nhường coi kẻ khác hơn mình; đừng dán mắt vào quyền lợi riêng mình, song cả vào quyền lợi người khác nữa (Pl 2. 3).
 
+ Nếu tôi luôn làm hài lòng người đời, tôi không còn là nô lệ của Chúa Ki-tô (Gl 1,10).
 
+ Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người ta (Cv 5,29).
 
+ Cho thì có phúc hơn là lấy (Cv 20,35).
 
9/ VỀ QUAN ĐIỂM SỐNG, ai cũng chủ trương:
 
  • - Người đời dạy: Đoàn kết là sống, chia rẽ là chết.
  •  
Trong khi đó Chúa lại dạy:
 
+ Ta không đến đem bình an nhưng gây chia rẽ cha mẹ với con cái, con cái với cha mẹ (Mt 10,34). Nghĩa là một khi đã biết rõ ý Chúa, thì ta phải triệt để tuân phục và thực hành, dù điều đó làm phật ý những người trong gia đình. Đan cử ông Gionathan chẳng những không ủng hộ ý vua cha Saolê để diệt Đavid mà còn mật báo cho Đavid trốn thoát khỏi mưu mô độc ác của vua cha đang tìm mọi cách giết! (x 1Sm 20)
 
  • - Mác-Lê dạy: Nhiệt tình cộng với ngu dốt là phá hoại.
  •  
Nhưng thế nào là ngu, thế nào là khôn, chính thánh Phaolô trên đường đi bắt người Công Giáo ở Đama, ông tự cho mình là khôn, người Công Giáo là ngu, thì sự khôn ngoan cùng với lòng nhiệt tình của ông lại là kẻ phá hoại (x Cv 9).
 
  • - Người ta nói: Làm ơn nên oán là ngu.
  •  
Trong khi đó thánh Phêrô dạy:
 
+ Làm việc lành mà phải khổ, nếu Chúa muốn thế, thì còn hơn là làm điều dữ, vì được trở nên giống Chúa Giêsu (1 Pr 2,20-21; 3,17).
 
Những tư tưởng nghịch với Tin Mừng như thế, người ta lại cho đó là thánh giáo. Mà tư tưởng thì hướng ra hành động. Tư tưởng sai, lại cho là đúng, thì hành động gian ác càng gia tăng, mà kẻ chủ mưu không bao giờ sám hối!
 
Vậy chúng ta hãy cầu nguyện cho hết mọi thành phần trong gia tộc:
 
  • - Cầu nguyện cho con cái biết tôn kính và vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa, để được Chúa cho trường thọ (x Ep 6,1-3: Bài đọc II).
  •  
Con cái phải tôn kính và vâng lời các bậc sinh thành với tinh thần tôn thờ vâng phục Thiên Chúa, bởi vì Mười Điều Răn được Chúa ghi trên hai bia đá: Bia I ghi ba điều về Chúa; bia II ghi bảy điều về con người. Nếu ta đặt hai bia cạnh nhau, thì dòng chữ đầu tiên của bia II “thảo kính cha mẹ” bằng với dòng chữ đầu tiên của bia I “tôn thờ Thiên Chúa trên hết mọi sự.”
 
  • - Cầu nguyện cho các đấng sinh thành, để các ngài không làm cho con cháu tức giận, nhưng phải thay quyền Chúa mà giáo dục chúng (x Ep 6,4: Bài đọc II). Các đấng ấy phải xác tín rằng: Chúa trao con cháu cho không phải chỉ tìm của vật chất nuôi chúng như nuôi đàn heo, bởi vì lương thực của con người hơn loài vật: “Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4). Bởi thế các bậc sinh thành phải cho con cháu mình ăn Lời Chúa ngay từ khi nó còn là thai nhi. Ví dụ: Mỗi ngày cha mẹ đọc Lời Chúa, ít là một câu chỉ cho thai nhi, khi con chào đời, mỗi lúc cho nó bú phải đọc cho nó câu Lời Chúa trước; bao giờ con bắt đầu biết nói, cha mẹ phải dạy con học thuộc Lời Chúa từ câu ngắn đến câu dài, đồng thời thúc đẩy giáo dục con quý trọng hiệp dâng Thánh Lễ, và dạy con chu toàn bổn phận làm người, làm con Hội Thánh. Vì thế bậc làm cha mẹ phải noi gương Đức Maria về đời sống Đức Tin để nuôi con cái. Vấn đề này ông Luca đã ghi lại hai lần Mẹ Maria nghe Lời Chúa thì suy đi nghĩ lại trong lòng, làm Con của Mẹ lớn lên trong khôn ngoan và đầy ân sủng (x Lc 2,19. 51-52). Phải chăng hai lần ông Luca ghi như thế là ông muốn các bà mẹ không chỉ dùng đầy đủ cao lương vật chất để có hai bầu sữa dồi dào nuôi con, mà bầu sữa người mẹ phải còn được pha trộn bởi Đức Tin và việc suy gẫm Lời Chúa, mới làm cho con cái lớn lên khôn ngoan và đầy ân sủng.
  •  
Khi ông Giacob làm rể cho ông Labal, bố vợ, 14 năm, sau đó ông muốn đưa vợ con về quê nội, nhưng bố vợ không cho Giacop tài sản, dù chỉ mấy con chiên trong đàn ông vẫn chăn. Ông Labal nói: “Đàn chiên của bố toàn là chiên lông trắng, có con nào khác mầu lông là chiên của con đâu.” Thời gian sau, mỗi khi ông lùa chiên ra đồng cỏ, ông thấy con đực nẹo con cái, ông gác cành cây xanh trước mặt chúng. Thế là chiên trắng lại sinh ra chiên đốm, Giacop cứ làm thế và ông đã có một đàn chiên đốm rất đông, mập, khỏe, đó là tài sản của ông, vì bố vợ đã xác nhận chiên của bố màu trắng (x St 30,25t).
 
Truyện ấy cho ta hai xác tín:
 
1- Cha mẹ đặt con cái ở môi trường tốt, chắc chắn con cái sẽ nên tốt; trái lại nuôi con trong khu xóm đầy thói xấu, chắc chắn con cái sẽ ra hư đốn. Ca dao tục ngữ VN có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.”
 
2- Nếu cha mẹ luôn hướng lòng về Chúa, cụ thể năng đọc Lời Chúa, và quý trọng hiệp dâng Thánh Lễ mỗi ngày, khi con cái họ được sinh ra chắc chắn chúng giống Thiên Chúa.
 
  • - Thánh Phaolô còn lưu ý chúng ta phải cầu nguyện cho các chủ chăn trong Hội Thánh nữa, vì các ngài cũng là bậc sinh thành chúng ta trong Đức Tin. Do đó thánh Phaolô nói: “Anh em hãy cầu nguyện cho tôi nữa, để khi tôi mở miệng nói, thì Thiên Chúa ban Lời cho tôi, hầu tôi mạnh dạn loan báo mầu nhiệm của Tin Mừng; tôi là sứ giả của Tin Mừng này cả khi tôi đang bị xiềng xích. Anh em hãy cầu xin cho tôi để khi rao giảng Tin Mừng, tôi nói năng mạnh dạn,như bổn phận tôi phải nói” (Ep 6,19-20: Bài đọc II).
  •  
Như thế là ta phải cầu nguyện cho hết thảy mọi người trong gia đình trần thế hay trong Hội Thánh biết làm đúng bổn phận của mình, “để dòng tộc của ta xứng danh bậc vĩ nhân, hầu gia sản tinh thần sống đạo của các bậc sinh thành không đi vào quên lãng, các ngài luôn được hưởng gia tài quý báu, đó là lũ cháu đàn con, vì nhờ các ngài con cháu cũng một mực trung thành với Giao Ước của Chúa. Đó là cách ta làm cho tổ tiên muôn đời tồn tại, vinh quang của các ngài chẳng bao giờ phai mờ, và như thế các ngài mới được mồ yên mả đẹp, và danh thơm mãi lưu truyền hậu thế. Muôn dân sẽ kể lại đức khôn ngoan của các ngài và cộng đoàn vang tiếng ngợi khen” (Hc 44, 1. 10-15: Bài đọc I). Đó là dòng dõi những người “ưa cùng thích mệnh lệnh Chúa truyền ban. Trên mặt đất, con cháu của họ sẽ hùng cường, dòng dõi kẻ ngay lành được Chúa thương giáng phúc” (Tv 112/111,1-2: Tung Hô Tin Mừng). Mà ngay trong Thánh Lễ Cưới của họ, cộng đoàn đã cầu nguyện cho: “Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ Chúa, ăn ở theo đường lối của Người” (Tv 128/127,1: Đáp ca).
 
THUỘC LÒNG
 
Đừng khen ai có phúc trước khi họ lìa đời, vì cứ nhìn vào con cái, người ta sẽ biết họ (Hc 11,28).
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH Hc
 
 
 
MỒNG BA TẾT
THÁNH HÓA CÔNG ĂN VIỆC LÀM

St 2,4b-9. 15; Cv 20, 32-35; Mt 25, 14-30
 
BÀI ĐỌC I: St 2,4b-9. 15
 
4b Ngày ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa làm ra đất và trời, 5 chưa có bụi cây ngoài đồng nào trên mặt đất, chưa có đám cỏ ngoài đồng nào mọc lên, vì ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất và không có người để canh tác đất đai. 6 Nhưng có một dòng nước từ đất trào lên và tưới khắp mặt đất. 7 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật. 8 Rồi ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Ê-đen, về phía đông, và đặt vào đó con người do chính mình nặn ra. 9 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên đủ mọi thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và cây cho biết điều thiện điều ác. 15 ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Ê-đen, để cày cấy và canh giữ đất đai.
 
ĐÁP CA: Tv 103
 
Đ. Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả! (c 1bc)
 
1bc Lạy CHÚA là Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả! 14a Ngài khiến mọc cỏ xanh nuôi sống đàn gia súc, làm tốt tươi thảo mộc cho người thế hưởng dùng.
 
14b Từ ruộng đất, họ kiếm ra cơm bánh, 15 chế rượu ngon cho phấn khởi lòng người, xức dầu thơm cho gương mặt sáng tươi, nhờ cơm bánh mà no lòng chắc dạ.
 
20 Đêm trở lại khi Chúa buông màn tối, chốn rừng sâu, muông thú tung hoành. 21 Tiếng sư tử gầm lên vang dội, chúng săn mồi, gào xin Chúa cho ăn.
 
22 Ánh dương lên, chúng bảo nhau về, tìm hang hốc, chui vào nằm nghỉ. 23 Đến lượt con người ra đi làm lụng,những mải mê tới lúc chiều tà.
 
24 Công trình Ngài, lạy CHÚA, quả thiên hình vạn trạng! Chúa hoàn thành tất cả thật khôn ngoan,
những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất.
 
BÀI ĐỌC II: Cv 20,32-35
 
32 Khi ấy, ông Phao-lô ngỏ lời cùng các kỳ mục trong cộng đoàn Ê-phê-xô rằng "Giờ đây, tôi xin phó thác anh em cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, là lời có sức xây dựng và ban cho anh em được hưởng phần gia tài cùng với tất cả những người đã được thánh hiến.
 
33 "Vàng bạc hay quần áo của bất cứ ai, tôi đã chẳng ham. 34 Chính anh em biết rõ: những gì cần thiết cho tôi và cho những người sống với tôi, đôi tay này đã tự cung cấp. 35 Tôi luôn tỏ cho anh em thấy rằng phải giúp đỡ những người đau yếu bằng cách làm lụng vất vả như thế, và phải nhớ lại lời Chúa Giê-su đã dạy: cho thì có phúc hơn là nhận. "
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 15, 4a. 5b
 
Hall-Hall: Chúa nói: “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Ai ở lại trong Thầy, thì sinh nhiều hoa trái. ” Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 25, 14-30
 
14 Bấy giờ Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: " Người kia sắp đi xa, liền gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức,16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn buôn bán, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ đến tính sổ với các đầy tớ và thanh toán sổ sách với họ. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói: "Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây. "21 Ông chủ nói với người ấy: "Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: "Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây. "23 Ông chủ nói với người ấy: "Khá lắm! hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói: "Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy!”26 Ông chủ đáp: "Hỡi đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi,27 thì đáng lý anh phải gởi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ!28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng. "
 
CHÚA THƯỞNG MỖI NGƯỜI XỨNG VIỆC HỌ LÀM
(2Cr 5,10)
 
Để trở thành người tôi tớ khôn ngoan và trung tín của Thiên Chúa, qua dụ ngôn những yến bạc chủ giao cho các đầy tớ, Đức Giêsu dạy ta phải xác tín về bốn điều để thực hành:
 
  • - Khả năng Chúa ban cho là để phục vụ.
  •  
  • - Làm cho Chúa trong anh em mới thực là làm cho mình.
  •  
  • - Chớ lười mà sinh láo!
  •  
 
 
1- KHẢ NĂNG CHÚA BAN CHO LÀ ĐỂ PHỤC VỤ
 
Ông chủ giao cho ba loại đầy tớ những yến bạc khác nhau: người năm nén; kẻ hai nén; có người chỉ một nén. Chủ giao theo khả năng mỗi người để họ kinh doanh sinh lời (x Mt 25,14-15: Tin Mừng).
 
Điều này thánh Phaolô hướng dẫn ta hiểu cách cụ thể: “Người thì được Thần Khí ban lời khôn ngoan, kẻ khác lại được lời trí tri, thể theo cũng một Thần Khí; và cũng bởi Thần Khí người thì được lòng tin, kẻ khác được đặc ân chữa bệnh, có kẻ lại được ơn làm phép lạ, người thì được nói các thứ ngôn ngữ, kẻ lại được ơn diễn giải nhiều ngôn ngữ. Hết mọi điều ấy cùng một Thần Khí ra uy làm nên, phân chia cho mỗi người mỗi cách, như Ngài muốn nhằm mục đích mưu ích chung” (1Cr 12,4-11).
 
Vì ngay từ lúc Thiên Chúa tạo dựng Adam,Eva, Ngài yêu thương họ nên đã trao cho làm “chủ công trình tay Chúa sáng tạo” (St 1,28). Thế nên họ phải cày cấy và canh giữ đất đai (x St 2,15: Bài đọc I). Đức Giêsu đã tỏ vinh quang Phục Sinh của Ngài trên núi Hiển Dung cho ba môn đệ để họ được cảm nếm trước vinh quang Phục Sinh, làm các ông say mến vinh quang ấy nên không muốn xuống núi (x Mt 17). Thế mà khi Đức Giêsu từ cõi chết sống lại, Ngài lại tỏ mình ra giống ông Adam khi mới được Thiên Chúa tạo dựng: Ngài trao cho Adam sứ mệnh canh tác vườn, nên khi bà Maria Madalena nhìn thấy Chúa Giêsu Phục Sinh lại tưởng đó là người làm vườn (x Ga 20,15). Đây là hình ảnh Chúa muốn nói với mọi Kitô hữu: Không phải đợi đến ngày cánh chung mới nhận ra giá trị sự sống Phục Sinh, mà ngay khi ta còn sống trên đời với bàn tay lao động, ta biến đổi sự vật chung quanh nên hoàn hảo hơn, đó cũng chính là niềm vui Phục Sinh, mà Chúa muốn ta làm cho đồng loại cảm nghiệm ơn cứu độ Chúa muốn ban cho loài người.
 
Bởi vậy lao động là cách con người thể hiện mình được dựng nên giống Thiên Chúa (x St 1,26), đến như được đồng hóa với Chúa Giêsu (x Gl 2,20). Vì một trong những nét ta biểu lộ giống Chúa Giêsu là qua lao động ta nói được với mọi người: “Cha Ta hằng làm việc, Ta cũng thế” (Ga 5,17).
 
Chính vì thế mà giáo huấn của Công Đồng Vat. II, trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 35 dạy: “Hoạt động của con người phát xuất từ con người, nên quy hướng về con người. Thật vậy, khi làm việc, con người không những biến đổi sự vật và xã hội, mà còn cải thiện chính mình. Bởi vì khi làm việc, con người học biết được nhiều điều, phát triển tài năng, cũng như thoát ra và vượt khỏi chính mình. Nếu được hiểu cho đúng thì, sự tăng triển này còn đáng gía hơn mọi của cải thu tích được. Giá trị của con người hệ tại ở “CÁI MÌNH LÀ” hơn là ở “CÁI MÌNH CÓ.” Như thế khi làm việc là ta có gì để chia sẻ mới thực hành Lời Chúa Giêsu dạy: “Cho thì có phúc hơn là lấy” (Cv 20,35: Bài đọc II).
 
Tuy nhiên đừng chỉ đầu tư hết năng lực vào việc xây dựng những thực tại trần thế, nhằm đáp ứng nhu cầu thân xác, mà nhất là còn phải đặt việc phát triển Tin Mừng đứng hàng đầu.
 
Thực vậy, ngay từ lúc Thiên Chúa tạo dựng Adam, Ngài thổi sinh khí vào mũi ông, rồi đặt ông vào vườn Êden để ông làm chủ và canh tác vườn (x St 2,7-9. 15: Bài đọc I). Điều này Lời Kinh Thánh chỉ được sáng tỏ khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, Ngài thổi Thần Khí vào các Tông Đồ rồi trao cho các ông quyền làm chủ sự sống mọi người, nghĩa là quyền tha và quyền cầm buộc đồng loại (x Ga 20,22-23). Các môn đệ của Đức Giêsu chỉ có thể thi hành quyền này khi các ông loan báo Tin Mừng và cử hành các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể, có thế mới giống Tông Đồ Phaolô khi bị bắt dẫn độ qua Roma chuẩn bị lãnh án tử, thì ông đã trăn trối các vị kỳ mục (chủ chăn) và giáo dân cho dân Chúa, như ông nói: “Giờ đây, tôi xin phó thác anh em cho Thiên Chúa và cho lời ân sủng của Người, là lời có sức xây dựng và ban cho anh em được hưởng phần gia tài cùng với tất cả những người đã được thánh hiến. ” (Cv 20,32: Bài đọc II).
 
Vì vậy ngày đầu năm chúng ta xin Chúa thánh hóa công ăn việc làm, thì phải xin Ngài ban cho ta biết quý trọng mỗi ngày tham dự Thánh Lễ, chủ đích để nghe Lời, tìm hiểu Lời và rước Lễ. Có thế Chúa mới ở cùng ta, Ngài “đồng lao cộng khổ với ta trong mọi sinh hoạt để biến dữ ra lành” (Rm 8,28). Vì vậy mà Đức Giêsu nói: “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Ai ở lại trong Thầy thì sinh nhiều hoa trái” (Ga 15,4a. 5b: Tung Hô Tin Mừng). Vì “Ngài là chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả” (Tv 104/103,1bc: Đáp ca).
 
Vậy người được Chúa giao cho nhiều khả năng không vênh vang tự đắc, không lạm dụng tự do mà phung phí ơn Chúa; còn kẻ được Chúa cho ít khả năng, không tự ti mặc cảm, không ươn lười co cụm! Vì người này được Chúa cho nhiều, kẻ kia được Chúa giao ít, đều có trách nhiệm phục vụ mưu ích chung, như lời thánh Phaolô nói: “Thần Khí hiển trị được ban xuống cho mỗi người để mưu ích lợi chung, mỗi người hãy làm chi thể cho nhau, một chi thể đau, hết thảy cả bộ phận đau chung, một chi thể vinh hết thảy bộ phận được vinh chung” (1Cr 12,7. 25-26).
 
2- LÀM CHO CHÚA TRONG ANH EM MỚI THỰC LÀ LÀM CHO MÌNH
 
Chủ gọi hai đầy tớ đến tính sổ, người lãnh năm yến bạc làm thêm năm yến khác; người lãnh hai yến bạc làm thêm hai yến nữa. Hai đầy tớ này làm vốn sinh lợi đạt chỉ tiêu 100%, thì cả hai được chủ ban thưởng giống nhau, ông nói: “Tốt, đầy tớ lương hảo và trung trực; ít mà ngươi đã trung trực thì Ta sẽ đặt ngươi cai nhiều; hãy vào trong hoan lạc của chủ ngươi” (Mt 25,21-23: Tin Mừng).
 
Cách đối xử của ông chủ quá nhân hậu đối với đầy tớ, ở đời này chẳng hề tìm thấy, do vậy phải hiểu đó là cách cư xử của Thiên Chúa đối với mỗi người chúng ta khi đã hết lòng phục vụ đồng loại vì yêu Chúa, như Ngài dạy: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34). Thánh Phaolô nói: “tình yêu Đức Kitô thúc bách” (2 Cr 5,14). Có phục vụ vì yêu Chúa mới ban cho nhiều khả năng hơn, như Ngài nói “Kẻ có được cho thêm và nên dư dật” (Mt 25,29a: Tin Mừng). Chính vì thế mà thánh Tông Đồ nói: “Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương. Vả lại, Thiên Chúa có đủ quyền tuôn đổ xuống trên anh em mọi thứ ân huệ, để anh em vừa được luôn đầy đủ mọi mặt, vừa được dư thừa mà làm mọi việc thiện, theo như lời đã chép: Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc; đức công chính của họ tồn tại muôn đời” (2 Cr 9,6-9). Đúng là “công khó bạn làm ra bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may” (Tv 128/127,2). Vì “Ngài không xuất tiền đặt nợ thu lời, cũng không ăn hối lộ kẻ hiền lương” (Tv 15/14,5).
 
3- CHỚ LƯỜI MÀ SINH LÁO!
 
Tên đầy tớ thứ ba, chủ trao cho một yến bạc, đây là số vốn không nhỏ vì tương đương với sáu ngàn quan tiền (hay 6. 000 đồng), tương đương với tiền công nhật của 6. 000 ngày (x Mt 20,2). Nếu chủ gọi hắn đến tính sổ trước tiên, hắn không biết lòng nhân hậu của chủ, thì còn thông cảm với hắn nói hỗn với chủ: “Tôi biết ông là người hà khắc, không gieo mà gặt, không vãi mà thu, nên tôi sợ và tôi đã giấu yến vàng của Ngài” (Mt 25,24-25: Tin Mừng). Nhưng ở đây hắn vừa nhìn thấy chủ xử quá nhân hậu với hai người trước: chủ chẳng trích lời cũng chẳng thu vốn của ai, lại còn ban cho thêm dư dật, thế mà hắn dám lếu láo kết án chủ là “người hà khắc”! Bởi thế hắn bị chủ lên án vì ba lý do:
 
  1. A. Không cộng tác với đồng loại: Chủ trách đầy tớ gởi bạc vào ngân hàng (x Mt 25,27: Tin Mừng). Có nghĩa là khả năng Chúa ban cho mỗi người nhiều hay ít, phải dùng mà cộng tác với anh em để xây dựng cộng đoàn. Vì thế giáo huấn Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Vui Mừng Và Hy Vọng số 32 dạy: “Thiên Chúa đã dựng nên con người, không phải để sống riêng rẽ, nhưng để tạo sự liên kết xã hội, vì Thiên Chúa không muốn thánh hòa và cứu độ con người cách riêng rẽ thiếu liên kết.”
  2.  
  3. B. Sống vô dụng. Như lời ông chủ nói: “Tên đầy tớ vô dụng kia, hãy đuổi nó ra tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng” (Mt 25,30: Tin Mừng). Tên đầy tớ này vô dụng đối với anh em, nhưng không vô dụng đối với chủ, bởi vì hắn có công chôn giấu yến vàng của chủ, không làm thất thoát. Thế thì ta nghĩ lại chính mình có khi còn thua tên đầy tớ này, vì của Chúa ban cho, ta không giữ nguyên vẹn, mà đã lạm dụng ơn Chúa gây tác hại cho bản thân và cho đồng loại, như thế là ta phá tán yến bạc Chúa đã trao cho!
  4.  
  5. C. Lười sinh láo! Tên đầy tớ chẳng những không làm sinh lời cho chủ lại còn kết án chủ “hà khắc, không tieo mà gặt, không vãi mà thu”, như thế hắn nói thiếu logic: nếu chủ đã không giao sao hắn lại nói “đây yến bạc của ông tôi sợ mà chôn giấu”? Và khi hắn nhìn ông chủ cư xử với hai người trước rất nhân hậu, nếu hắn đấm ngực thú lỗi: “Tôi hiểu lầm ông hà khắc, nên tôi chôn giấu vốn của ông, bây giờ tôi mới nhận ra ông thật nhân hậu với hai người kia, ước gì tôi cũng được ông xử với tôi như thế!” Chắc chắn, hắn sẽ được chủ khen và còn ân thưởng cho. Kìa tên trộm suốt đời dùng ơn Chúa chỉ làm làm hại đồng loại và làm nhục Chúa. Thế mà khi anh sám hối xin Chúa thương xót, Ngài cho anh vào Thiên Đàng ngay (x Lc 23,43). Đàng này tên đầy tớ đã lười lại láo, nên chủ xử với hắn: “Các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng. ” (Mt 25, 28-30: Tin Mừng). Thánh Luca ghi thêm chi tiết: chủ nói: “Ta xử với ngươi theo miệng ngươi nói” (Lc 19,22). Tên đầy tớ này là hiện thân môn đệ Giuđa, hắn cũng là một trong Nhóm Mười Hai, nhưng hắn không làm vinh hiển Chúa, thì điều hắn có là chính con người của hắn, hắn tự tiêu diệt mình đến vỡ bụng lòi ruột ra (x Cv 1,18), còn chức vụ Tông Đồ cũng bị cất đi mà trao cho Matthia (x Cv 1,15).
  6.  
THUỘC LÒNG
 
Tên lười tệ kém hòn phân, ai mà đụng tới là tay phủi liền! (Hc 22,2).
 
http://phaolomoi. net
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 32

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 31


Hôm nayHôm nay : 1027

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 381229

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7875932