20:33 EDT Thứ bảy, 22/09/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ chủ nhật tuần 13 thường niên năm C

Thứ bảy - 25/06/2016 04:20
CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN - NĂM C
BÀI ĐỌC I: 1 V 19. 16b. 19-21
 
16b Đức Chúa phán với ngôn sứ Ê-li-a rằng: “Ê-li-sa con Sa-phát, người A-vên Mơ-khô-la, ngươi sẽ xức dầu tấn phong nó làm ngôn sứ thay cho ngươi.”
 
19 Ông Ê-li-a bỏ đó ra đi và gặp ông Ê-li-sa là con ông Sa-phát đang cày ruộng; trước mặt ông Ê-li-sa có mười hai cặp bò; chính ông thì đi theo cặp thứ mười hai. Ông Ê-li-a đi ngang qua, ném tấm áo choàng của mình lên người ông Ê-li-sa. 20 Ông này liền để bò lại, chạy theo ông Ê-li-a và nói: "Xin cho con về hôn cha mẹ để từ giã, rồi con sẽ đi theo ông.” Ông Ê-li-a trả lời: "Cứ về đi! Thầy có làm gì anh đâu? "21 Ông Ê-li-sa bỏ ông Ê-li-a mà về, bắt cặp bò giết làm lễ tế, lấy cày làm củi nấu thịt đãi người nhà. Rồi ông đứng dậy, đi theo ông Ê-li-a và phục vụ ông.
 
ĐÁP CA: Tv 15
 
Đ. (x c. 5a) Lạy Chúa, Ngài chính là gia nghiệp của con.
 
1 Lạy Chúa Trời, xin giữ gìn con, vì bên Ngài, con đang ẩn náu. 2 Con thưa cùng Chúa: Ngài là Chúa con thờ. 5 Chúa là phần sản nghiệp con được hưởng, là chén phúc lộc dành cho con; số mạng con, chính Ngài nắm giữ.
 
7 Con chúc tụng Chúa hằng thương chỉ dạy, ngay cả đêm trường, lòng dạ nhắn nhủ con. 8 Con luôn nhớ có Ngài trước mặt, được Ngài ở bên, chẳng nao núng bao giờ.
 
9 Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan, thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn. 10 Vì Chúa chẳng đành bỏ mặc con trong cõi âm ty, không để kẻ hiếu trung này hư nát trong phần mộ.
 
11 Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống: trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề, ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!
 
BÀI ĐỌC II: Gl 5, 1. 13-18
 
1 Thưa anh em, chính để chúng ta được tự do mà Đức Ki-tô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa.
 
13 Quả thế, thưa anh em, anh em đã được gọi để hưởng tự do. Có điều là đừng lợi dụng tự do để sống theo tính xác thịt, nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau. 14 Vì tất cả Lề Luật được nên trọn trong điều răn duy nhất này là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.          15 Nhưng nếu anh em cắn xé nhau, anh em hãy coi chừng, anh em tiêu diệt lẫn nhau đấy!
 
16 Tôi xin nói với anh em là hãy sống theo Thần Khí, và như vậy, anh em sẽ không còn thoả mãn đam mê của tính xác thịt nữa. 17 Vì tính xác thịt thì ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí, còn Thần Khí lại ước muốn những điều trái ngược với tính xác thịt, đôi bên kình địch nhau, khiến anh em không làm được điều anh em muốn. 18 Nếu anh em để cho Thần Khí hướng dẫn, thì anh em không còn lệ thuộc Lề Luật nữa!
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: 1Sm 3, 9; Ga 6, 68c
 
Hall-Hall: Lạy Chúa, cúi xin Ngài phán dạy, tôi tớ Ngài đang lắng tai để ý; Chúa mới có những Lời đem lại sự sống đời đời. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 9, 51-62
 
51 Khi đã tới ngày Đức Giê-su được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem. 52 Người sai mấy sứ giả đi trước. Họ lên đường và vào một làng người Sa-ma-ri để chuẩn bị cho Người đến. 53 Nhưng dân làng không đón tiếp Người, vì Người đang đi về hướng Giê-ru-sa-lem. 54 Thấy thế, hai môn đệ Người là ông Gia-cô-bê và ông Gio-an nói rằng: "Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không? " 55 Nhưng Đức Giê-su quay lại quở mắng các ông. 56 Rồi Thầy trò đi sang làng khác.
 
57 Đang khi Thầy trò đi đường thì có kẻ thưa Người rằng: "Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo.” 58 Người trả lời: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.”
 
59 Đức Giê-su nói với một người khác: "Anh hãy theo tôi! " Người ấy thưa: "Thưa Thầy, xin cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã.”60 Đức Giê-su bảo: "Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa.”
 
61 Một người khác nữa lại nói: "Thưa Thầy, tôi xin theo Thầy, nhưng xin cho phép tôi từ biệt gia đình trước đã.”62 Đức Giê-su bảo: "Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa.”
 
ĐI DÂNG LỄ PHẢI QUẢ CẢM MỚI ĐƯỢC SIÊU THĂNG!
 
Thời gian đã mãn, đến buổi siêu thăng, Đức Giêsu qủa cảm đi lên Giêrusalem” (Lc 9, 51)
 
-          “Thời gian đã mãn”: Là thời Chúa Con hoàn tất sứ mệnh Chúa Cha trao cho Ngài vào đời để cứu độ loài người.
 
-          “Đến buổi siêu thăng”: Chúa Giêsu qua sự chết, sống lại, lên trời, ngự bên hữu Chúa Cha, hằng chuyển cầu cho ai đến tham dự Phụng Vụ Ngài đã thiết lập và truyền cho Hội Thánh cử hành.
 
-          “Đức Giêsu qủa cảm lên Giêrusalem”: Ngài biết trước lên Giêrusalem lần này để dự lễ Vượt Qua, Ngài sẽ bị bắt, bị hành hạ thật tủi nhục cho đến chết trên thập giá, nhưng Ngài vẫn qủa cảm để vựơt qua.
 
Như vậy, khi Đức Giêsu đi dâng lễ để hoàn tất ơn cứu độ cho những ai muốn đi theo Ngài, họ cũng phải có tinh thần quả cảm vựơt qua mọi rào cản trên con đừơng đến với Ngài, như Ngài phải qủa cảm vượt qua đau khổ, tủi nhục, và sự chết để siêu thăng về cùng Chúa Cha.
 
Có bốn loại rào cản cần phải có tinh thần qủa cảm mới vượt qua để đến với Chúa:
 
-          Không hận thù ai. (x Lc 9, 51-56)
 
-          Không tìm lợi nhuận trần thế. (xLc 9, 57-58
 
-          Không gì giá trị hơn đồng hành với Chúa Giêsu. (x Lc 9, 59-60)
 
-          Không có việc nào hơn việc Nước Thiên Chúa. (x Lc 9, 61-62)
 
&&&
 
1- ĐI DÂNG LỄ KHÔNG ĐỰƠC NUÔI LÒNG THÙ OÁN AI.
 
Sở dĩ dân Samari không đón tiếp Chúa Giêsu và các môn đệ, cũng có nghĩa là họ không muốn theo Chúa Giê-su đi dâng lễ ở Giêrusalem, vì mối thù truyền kiếp khai mào từ thời lưu đày bên Babylon:
 
-  Năm 722 trước Công nguyên, vua nước Syria bắt dân Do Thái ở Samari đi lưu đày, và cho dân ngoại đến Samari sinh sống. Những người Do Thái còn lại, họ tự ý xây đền thờ kính Chúa ở núi Garizim trong miền Samari. Như thế là chống lại truyền thống cha ông họ xưa nay vẫn tôn thờ Thiên Chúa ở Giêrusalem!
 
-  Năm 536 trước Công nguyên, những ngừơi Do Thái lưu đày từ Babylon được vua Cyros cho họ hồi hương tái thiết đền thờ ở Giêrusalem, thì lại bị dân ở Samari gây khó dễ, vì họ chỉ muốn mọi người thờ Chúa ở Garizim.
 
-  Năm 200 trước Công nguyên, những người thờ Chúa ở Giêrusalem lại kéo đến Garizim đập phá Đền Thờ của người Do Thái ở Samari!
 
Đó là lý do khi những người Do Thái ở Samari thấy Đức Giêsu và các môn đệ của Ngài muốn ghé qua Samari nghỉ ngơi, để tiếp tục lên Giêrusalem dự Lễ, nên dân vùng này đã không đón tiếp! Thấy thế các ông Giacôbê và ông Gioan tưởng Thầy mình cũng giống tinh thần của ngôn sứ Êlya, hai ông hỏi ý kiến Đức Giêsu: “"Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy chúng nó không? " (Lc 9, 54: Tin Mừng = 2V 1, 10). Nhưng Đức Giêsu không phải là ngôn sứ Êlya, nên Ngài cấm các ông không được trả thù như vậy, và họ phải rẽ qua lối khác mà đi, lối ấy chính là lòng nhân ái mà Đức Giêsu muốn các Tông Đồ và mọi người cùng chung bước! Vì Đức Giêsu dạy: “Khi các ngươi dâng lễ mà nhớ ra anh em có điều bất bình với ngươi, thì phải của lễ đó trước bàn thờ, mà đi làm hoà với người anh em trước đã, rồi bấy giờ mới đến mà dâng lễ vật của ngươi” (Mt 5, 23-24).
 
Quả thật khi Đức Giêsu dâng Lễ, chính là lúc Ngài bị treo trên thập giá, là cao điểm sự bất hòa của nhiều người, Ngài đã đến trước mặt Chúa Cha làm hòa với họ: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng lầm” (Lc 23, 34). Như vậy, dâng Lễ để cầu nguyện cho kẻ làm mất lòng ta là hành động quả cảm để trở nên một của lễ với Chúa Giêsu.
 
2- ĐI DÂNG LỄ KHÔNG PHẢI LÀ TÌM LỢI NHUẬN TRẦN THẾ.
 
Đức Giêsu và các môn đệ đang đi đường, thì có người thứ nhất nói cùng Ngài: “Tôi xin theo Thầy bất cứ Thầy đi đâu”, và Ngài nói với người ấy: “Con cáo có hang, chim có tổ, chứ Con Người không có nơi ngả đầu” (Lc 9, 57-58).
 
- “Tôi xin theo Thầy, bất cứ Thầy đi đâu”: Một ngừơi xem ra quả cảm nói với Đức Giê-su như vậy, vì họ tửơng Ngài lên Giê-ru-sa-lem lật đổ chính quyền Hê-rô-đê, truất phế quyền của Ro-ma, để đưa dân Do-Thái lên siêu cường quốc, và lúc đó họ được chia địa vị, lợi nhuận biết mấy! Thậm chí cả đến các môn đệ Đức Giê-su khi gặp Ngài từ cõi chết sống lại, họ cũng còn hỏi: “Thưa Thầy, có phải đến lúc Thầy khôi phục vương quyền cho Is-ra-en không?” (Cv 1, 6).
 
- Đức Giêsu trả lời: “Con cáo có hang, con chim có tổ, Con Người không có nơi ngả đầu
 
- “Con cáo có hang”: Đức Giê-su gọi vua Hê-rô-đê là “con cáo” (x Lc 13, 31).
 
- “Con chim có tổ”: Đế quốc Ro-ma lấy chim phượng hoàng làm biểu tượng cho sức oai hùng của dân tộc họ, vựơt trên các nước chư hầu.
 
- “Con Người không có chỗ ngả đầu”: Hiện lên hình ảnh Đức Giê-su bị đóng đinh trên thập giá, vì ta tin Ngài là Con Thiên Chúa hằng sống (x Mt 16, 16), nên Ngài chết chỉ là “giấc ngủ” (x Mc 5, 39), thế thì Ngài ngủ trên thập giá quả thật không có chỗ ngả đầu!
 
Vậy ai muốn theo Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem dâng lễ, thì đừng nhắm lợi nhuận đựơc chia quyền bính. Vì Ngài không như ông Hê-rô-đê, cũng không như hoàng đế Ro-ma, nhưng ta phải cùng đi với Ngài trên đường phục vụ theo ý Cha trên trời, để nhờ, với, trong Chúa Giê-su trở thành Hy-Tế mới, thay thế cho của lễ chiên cừu người Do-thái dâng theo Luật Mô-sê (x Dt 10, 8-10).
 
3- ĐI DÂNG LỄ LÀ THỂ HIỆN LÒNG KÍNH MẾN CHÚA TRÊN HẾT MỌI SỰ, LÀ VIỆC HIẾU THẢO CAO NHẤT ĐỐI VỚI NGƯỜI QUA ĐỜI.
 
Do đó Đức Giê-su không cho người thứ hai xin về an táng cha vừa qua đời, để ngày hôm sau mới lên đường theo Ngài lên Giê-ru-sa-lem dâng lễ. Ngài nói: “Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; còn anh, hãy cứ đi rao giảng Tin Mừng Nứơc Thiên Chúa” (Lc 9, 60). Mà “ai không có Chúa Giê-su là chết; ai có Chúa Giê-su mới sống!” (1Ga 5, 12). Thế thì những người không đi dâng Lễ, không có Đức Giê-su ở cùng, họ là những người đang trong cõi chết, những người này sẽ an táng cho ngừơi quá cố. Rõ ràng việc chôn cất ngừơi qua đời luôn luôn có người làm; còn việc rao giảng Nước Chúa không dễ gì có người muốn làm. Vì họ không ý thức được:
 
Rao giảng Lời Chúa là việc hạnh phúc nhất; không giảng là khổ nhất, như thánh Phao-lô nói: “Nếu tôi rao giảng Tin Mừng thì đó không phải là lý để mà vênh vang, vì đó là sự khẩn thiết giáng xuống trên tôi. Khốn cho tôi nếu tôi không loan báo Tin Mừng! Vì giả như tôi tự ý làm việc ấy, ắt tôi có công. Nhưng nếu là ngoài ý tôi, thì đó là trách nhiệm đã ký thác cho tôi” (1Cr 9, 16-17).
 
-  Không rao giảng Tin Mừng là chủ ý giết người ta cả xác lẫn hồn và quăng xuống hỏa ngục, như lời thánh Phao-lô nói với giáo dân khi ông bị bắt sang Roma và biết không có ngày trở về: “Hôm nay trước mặt anh em, tôi cam đoan rằng tôi hoàn toàn trong sạch về máu mọi người. Vì tôi đã không e ngại mà giấu giếm đi, để không loan báo cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa!” (x Cv 20, 26-27).
 
-  Rao giảng Nứơc Thiên Chúa như một hành động cấp cứu ngừơi lâm vào cõi chết (x 2Tm 4, 2-4), không lẽ vì chữ hiếu phải an táng bố, mà khước từ chạy đi cứu một người, ta vừa trông thấy rớt xuống giếng, hay một người đang bị điện giật!?
 
- Dù có về lo việc an táng bố như đi mua hòm, đào huyệt, thuê kèn, đặt vòng hoa… thì tất cả những việc làm đó đều không có lợi cho người chết, nên bản chất nó không phải là việc báo hiếu người qua đời. Nhưng nếu lo đi dâng Lễ, để nghe Lời Chúa và rước lễ, cùng cầu nguyện cho người qua đời. Sau Thánh Lễ, ta loan báo Tin Mừng vừa đón nhận, đó mới thực là hành động báo hiếu. Vì như thế chính là việc cứu người từ cõi chết đưa về Thiên Đàng, đời đời sống trong hạnh phúc. Việc quan trọng như vậy mà nhiều người đã bỏ qua, chỉ nhắm lo tổ chức an táng thật linh đình!
 
Giáo lý Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Hội Thánh số 35 dạy: “Giáo dân có thể và phải có một hoạt động cao quý là truyền bá Tin Mừng cho thế giới, cả lúc họ bận tâm lo lắng việc trần thế.”
 
4- KHÔNG CÓ VIỆC NÀO GIÁ TRỊ HƠN VIỆC DÂNG LỄ.
 
Đức Giê-su trả lời cho người thứ ba xin về từ giã gia đình, trước khi lên đường đi theo Ngài: “Kẻ vừa tra tay cầm cày, vừa ngó lui sau, là người bất kham đối với Nước Thiên Chúa” (Lc 9, 62) .
 
Nghĩa là ai đã có ước muốn theo Đức Giê-su thì phải đoạn tuyệt với nếp sống cũ. Chân lý này được minh hoạ bởi cách đáp trả của ông Ê-ly-sê, khi được ngôn sứ Ê-ly-a kêu gọi để nối tiếp sứ mệnh truyền giảng:
 
 “Ông Ê-ly-sê dù bận rộn với việc đồng áng: đang dẫn 12 cặp bò cày bừa, thế mà khi ông nghe ngôn sứ Ê-ly-a gọi, tức khắc ông bỏ nghề đi theo ông Ê-y-a, về giết bò, chiếc cày ông chẻ làm củi, và mời mọi ngừơi đến dự tiệc, rồi ông từ giã mọi người lên đường theo hầu thầy Ê-ly-a” (1V 19, 16-21: Bài đọc I).
 
Cách ông Ê-ly-sê đáp trả tiếng gọi của ngôn sứ Ê-ly-a đã được lặp lại trong ơn gọi đặc thù làm Tông Đồ như Đức Giê-su gọi ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và ông Gio-an, các ông phải bỏ ngay nghề đánh cá (x Mt 4, 18-22), hay như ông Lê-vi dứt khoát ngay với việc thu thuế (x Lc 5, 27-28) lên đường đi theo Thầy Giêsu đón nhận và rao truyền Tin Mừng. đó là lý do Đức Giê-su nói: “Cầm cày thì ngó lui đằng sau” (Lc 9, 62). Để noi gương thánh Phao-lô: “Quên phía sau mà lao mình tới trước, nhắm đích, tôi chạy đến giải thưởng của ơn kêu gọi từ trên cao Thiên Chúa đã ban bố trong Đức Ki-tô Giê-su” (Pl 3, 13b-14). Hoặc ít là sống để tôn vinh Thiên Chúa trong mọi sinh hoạt hằng ngày, như lời thánh Phao-lô dạy: “Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, hãy làm với ý hướng để tôn vinh Thiên Chúa” (1Cr 10, 31).
 
Nhiều người Công Giáo viện cớ: “Kỳ này bận quá không đi học Lời Chúa và dự Lễ thường xuyên được, Chúa thông cảm!” Như thế việc đến với là trả nợ? Đặt việc thế gian, nhu cầu của thân xác hơn việc việc Nước Chúa, hơn nhu cầu của linh hồn họ!
 
Vậy muốn sống quả cảm để đạt bốn điểm giáo lý trên đây, ta phải mặc lấy Chúa Ki-tô (x Gl 3, 27) hơn xưa Ê-ly-sê mặc lấy áo choàng của thầy Ê-ly-a (x 1V 19, 19: Bài đọc I).
 
Mặc lấy Chúa Ki-tô cụ thể là: lãnh nhận và sống Bí tích Khai Tâm: Thánh Tẩy, Thêm Sức và Thánh Thể. Ta mới được Chúa Ki-tô ban LỜI GIẢI PHÓNG ta khỏi nô lệ tội lỗi, nô lệ việc đời, có thế ta mới được tự do (x Ga 8, 32. 36). Đồng thời khi rước lễ, ta được chính CON THIÊN CHÚA cho ta sự sống của Thiên Chúa (x Ga 6, 57). Và đó là hai hiệu qủa của hai bàn tiệc Lời Chúa và Mình Chúa trong Hy-Tế của Ngài dâng. Bởi vì nếu không nhờ Đức Ki-tô, cùng với Đức Ki-tô và trong Đức Ki-tô (x Rm 11, 36), thì cuộc tâm chiến giữa thiện và ác nơi mỗi người không ai có thể thắng được. Thánh Phao-lô nói: “Tôi xin nói với anh em là hãy sống theo Thần Khí, và như vậy, anh em sẽ không còn thoả mãn đam mê của tính xác thịt nữa. Vì tính xác thịt thì ước muốn những điều trái ngược với Thần Khí, còn Thần Khí lại ước muốn những điều trái ngược với tính xác thịt, đôi bên kình địch nhau, khiến anh em không làm được điều anh em muốn. Nếu anh em để cho Thần Khí hướng dẫn, thì anh em không còn lệ thuộc Lề Luật nữa!” (x Gl 5, 16-18: Bài đọc II). Giống như hai nước Is-ra-en và Pa-les-tin, ai cũng muốn sống trong hoà bình, ghét chiến tranh chém giết nhau. Thế nhưng, họ không thể ngừng đánh nhau được, chỉ vì chính họ đã loại trừ “Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống” (x Mt 16, 16) là Đấng làm cho con người được sống hạnh phúc dồi dào (x Ga 10, 10).
 
Để sống được bốn điểm giáo lý trên đây, mỗi người phải cầu nguyện xin Chúa cho ta biết xác tín rằng: “Chúa chính là gia nghiệp của con!” (Tv 16/15, 5: Đáp ca).
 
THUỘC LÒNG
 
Tôi coi mọi sự hết thảy là thua lỗ bất lợi cả, vì cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa tôi. Vì Ngài tôi đành thua lỗ mọi sự và coi là phân bón cả, để lợi được Đức Ki-tô (Pl 3, 18)
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 9:51-62, dqt, tn13c,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 68

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 66


Hôm nayHôm nay : 6184

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 123073

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2690799