22:38 EST Chủ nhật, 18/11/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ chủ nhật tuần 14 thường niên năm C

Thứ sáu - 01/07/2016 22:23
CHÚA NHẬT 14 THƯỜNG NIÊN
NĂM C
Is 66, 10-14c; Gl 6, 14-18; Lc 10, 1-12. 17-20
 
BÀI ĐỌC I: Is 66, 10-14c
 
Đức Chúa phán thế này:10 “Hãy vui mừng với Giê-ru-sa-lem, hãy vì Thành Đô mà hoan hỷ, hỡi tất cả những người yêu mến Thành Đô! Hãy cùng Giê-ru-sa-lem khấp khởi mừng, hỡi tất cả những người đã than khóc Thành Đô, 11 để được Thành Đô cho hưởng trọn nguồn an ủi, được thoả thích nếm mùi sung mãn vinh quang, như trẻ thơ bú no bầu sữa mẹ. 12 Vì Đức Chúa phán như sau: Này Ta tuôn đổ xuống Thành Đô ơn thái bình tựa dòng sông cả, và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ. Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ, được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối. 13 Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy; tại Giê-ru-sa-lem, các ngươi sẽ được an ủi vỗ về. 14 Nhìn thấy thế, lòng các bạn sẽ đầy hoan lạc, thân mình được tươi tốt như cỏ đồng xanh. Đức Chúa sẽ biểu dương quyền lực của Người cho các tôi tớ biết.”
 
ĐÁP CA: Tv 65
 
Đ. (c. 1) Cả trái đất, hãy tung hô Thiên Chúa.
 
1 Cả trái đất, hãy tung hô Thiên Chúa, 2 đàn hát lên mừng Danh Thánh rạng ngời, nào dâng lời ca tụng tôn vinh!3a Hãy thưa cùng Thiên Chúa: "Khủng khiếp thay, sự nghiệp của Ngài!
 
4 Toàn trái đất phải quỳ lạy tôn thờ, và đàn ca mừng Chúa, đàn ca mừng Thánh Danh.” 5 Đến mà xem công trình của Thiên Chúa: hành động của Người đối với phàm nhân thật đáng kinh đáng sợ!
 
6 Chúa làm cho biển khơi hoá đất liền, và dân Người đi bộ qua sông; việc Người làm đó khiến ta hoan hỷ. 7a Chúa uy dũng hiển trị muôn đời;
 
16 Tất cả những ai kính sợ Chúa Trời, đến mà nghe tôi kể việc Chúa đã làm để giúp tôi. 20 Xin chúc tụng Thiên Chúa đã chẳng bác lời thỉnh nguyện tôi dâng, lại cũng không dứt nghĩa đoạn tình.
 
BÀI ĐỌC II: Gl 6, 14-18
 
Thưa anh em, 14 ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta! Nhờ thập giá Người, thế gian đã bị đóng đinh vào thập giá đối với tôi, và tôi đối với thế gian. 15 Quả thật, cắt bì hay không cắt bì chẳng là gì cả, điều quan trọng là trở nên một thụ tạo mới. 16 Chúc tất cả những ai sống theo quy tắc ấy, và chúc Ít-ra-en của Thiên Chúa được hưởng bình an và lòng thương xót của Người. 17 Từ nay, xin đừng có ai gây phiền toái cho tôi nữa, vì tôi mang trên mình tôi những dấu tích của Đức Giê-su. 18 Thưa anh em, nguyện xin Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, ban cho thần trí anh em được đầy tràn ân sủng. A-men.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Cl 3, 15a. 16a
 
Hall-Hall: Ước chi lòng anh em phấn khởi vì được Đức Ki-tô ban tặng bình an, và ước chi lời Người hằng sinh hoa kết qủa dồi dào trong anh em. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 10, 1-12. 17-20
 
1 Một hôm, Chúa chỉ định bảy mươi hai người khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.
 
3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: "Bình an cho nhà này! "6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ: "Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.”10 Nhưng vào bất cứ thành nào mà người ta không tiếp đón, thì anh em ra các quảng trường mà nói: 11 "Ngay cả bụi trong thành các ông dính chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin giũ trả lại các ông. Tuy nhiên các ông phải biết điều này: Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.”12 Thầy nói cho anh em hay: trong ngày ấy, thành Xơ-đôm còn được xử khoan hồng hơn thành đó.”
 
17 Nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở nói: "Thưa Thầy, nghe đến danh Thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con.”18 Đức Giê-su bảo các ông: "Thầy đã thấy Xa-tan như một tia chớp từ trời sa xuống. 19 Đây, Thầy đã ban cho anh em quyền năng để đạp lên rắn rết, bọ cạp và mọi thế lực Kẻ Thù, mà chẳng có gì làm hại được anh em. 20 Tuy nhiên, anh em chớ mừng vì quỷ thần phải khuất phục anh em, nhưng hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời.”
 
 
 
TÔNG ĐỒ ĐOÀN CỦA ĐỨC GIÊSU
 
Muốn Hội Thánh được phát triển, cần có nhiều môn đệ Đức Kitô đi làm việc Tông Đồ, để tập họp thêm nhiều người vào Hội Thánh. Vì việc Tông Đồ không phải chỉ dành riêng cho hàng giáo sĩ, mà là của toàn thể giáo dân biết cộng tác với các chủ chăn của mình. Do đó, ông Luca đã cho chúng ta nhận thức về sứ mệnh Tông Đồ của mọi Kitô hữu như sau:
 
1.    Mọi Kitô hữu phải làm Tông Đồ cho Chúa.
 
2.    Làm Tông Đồ là làm chứng cho sự thật.
 
3.    Người Tông Đồ xin Chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa.
 
4.    Muốn làm Tông Đồ phải được Hội Thánh sai đi.
 
5.    Con đường Tông Đồ là con đường chông gai.
 
6.    Tông Đồ phải sống tinh thần nghèo khó.
 
7.    Làm Tông Đồ là việc khẩn thiết nhất.
 
8.    Muốn được bình an phải loan báo Tin Mừng.
 
9.    Việc Tông Đồ là dìu tha nhân vào Hội Thánh như đặt trẻ thơ vào bầu sữa mẹ.
 
10. Phó thác việc Tông Đồ cho Chúa.
 
11. Kẻ khước từ Tin Mừng là tự chuốc lấy tai họa.
 
12. Niềm vui đích thực của người Tông Đồ.
 
1/ MỌI KITÔ HỮU PHẢI LÀM TÔNG ĐỒ CHO CHÚA.
 

Đức Giêsu không chỉ muốn chọn 12 người đàn ông Do Thái làm môn đệ để họ làm việc Tông Đồ cho Ngài, mà Ngài còn muốn mời gọi muôn dân trên trái đất. Đó là lý do Ngài chọn 70 hay 72 môn đệ (x Lc 10, 1a). Ta biết con số 70 (theo bản văn tiếng Hipri) hay số 72 (theo bản văn tiếng Hy Lạp) môn đệ Đức Giêsu chọn là hình ảnh con cháu ông Noe sau lụt Hồng Thủy (x St 10), mà lụt Hồng Thủy là hình ảnh tiên báo về Bí tích Thánh Tẩy; đồng thời số 72 cũng là dòng giống dân Israel (x Xh 1, 5). Do đó những ai đã nhận Bí tích Thánh Tẩy đều là giống nòi của Israel mới, để có nhiều môn đệ cộng tác vào việc Nước Thiên Chúa, như thuở xưa một mình ông Mô-sê điều hành Israel không nổi, nhạc phụ ông đã khuyên nên chọn lấy 72 vị kỳ lão để tiếp tay với ông (x Xh 18, 13t).
 
Vào thời Tân Ước, hàng giáo sĩ là hiện thân Nhóm 12 của Đức Giêsu chọn, cũng cần phải được nhiều giáo dân cộng tác. Bởi thế, trước khi Ngài lìa biệt Nhóm Mười Một về cùng Cha, Ngài truyền lệnh cho môn đệ đi khắp thế gian tập họp môn đệ cho Ngài bằng hai việc: Làm Phép Rửa cho họ nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần, và dạy họ tuân giữ những Lời Chúa Giêsu đã truyền (x Mt 28, 19-20), thì công việc Mục Vụ của Hội Thánh mới đạt được kết quả cao.
 
2/ LÀM TÔNG ĐỒ LÀ LÀM CHỨNG CHO SỰ THẬT.
 
Đó là lý do Đức Giêsu sai từng hai người môn đệ đi làm việc Tông Đồ (x Lc 10, 1b). Không phải chỉ nhằm để họ giúp đỡ nhau, mà “đôi chứng nhân” có ý nhấn mạnh: làm Tông Đồ là đi loan báo sự thật. Vì theo theo luật Do Thái, một điều gọi là chân lý có gía trị, phải có ít là hai người chứng (x Dnl 19, 15), hầu tất cả công việc được đoán định do miệng hai, ba nhân chứng (x Mt 18, 16). Nhưng chứng của hai hay nhiều người có khi còn gia tăng sự gian ác, như các chứng nhân trong phiên tòa xử Đức Giêsu! Vậy “cặp chứng nhân’’ chỉ có gía trị khi người Tông Đồ của Chúa ý thức sống những điều sau:
 
-       Mến Chúa phải yêu người (x Mt 22, 34).
 
-       Làm trước rồi mới dạy (x Mc 6, 30).
 
-       Phá hủy để xây dựng (x Gr 1, 10).
 
-       Đau khổ đến vinh quang (x Lc 24, 26).
 
-       Nô lệ mới làm chủ (x Mc 10, 35).
 
-       Lãnh nhận để dâng hiến (x Mc 10, 28t).
 
-       Dùng gía trị đời này để quy hướng về gía trị đời sau (x Lc 19, 9).
 
Sống được những đòi hỏi như trên là dọn chỗ tâm hồn đồng loại cho Đức Giêsu đến để ban phát ơn cứu độ (x Lc 10, 1b).
 
3/ NGƯỜI TÔNG ĐỒ XIN CHỦ RUỘNG SAI THỢ ĐI GẶT LÚA.
 
Đức Giêsu nói: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít” (Lc 10, 2a).
 
Thợ gặt ít: Suốt ba năm Đức Giêsu chọn và huấn luyện các Tông Đồ (Nhóm 12). Thế mà khi Ngài về trời, chỉ còn 11 người được Ngài sai đi. Đấy là về lượng! Còn về phẩm, trong số những người Đức Giêsu sai đi, có kẻ còn hoài nghi! (x Mt 28, 16-17)
 
Muốn thêm người tham gia việc Tông Đồ, muốn bớt hoài nghi về Đức Tin, ta cần phải tích cực loan báo Tin Mừng, để quy tụ thêm nhiều người đến gặt lúa Nước Thiên Chúa, tức là đón nhận ơn cứu độ từ Hy Tế của Chúa Giê-su thiết lập và truyền cho Hội Thánh cử hành, như Lời Đức Giêsu nói: “Bốn tháng có qua, mùa màng mới đến! Này: Ta bảo các ngươi hãy ngước mắt lên mà nhìn: đồng lúa đã chín vàng chờ gặt! Rồi kìa thợ gặt lĩnh công và thu lượm hoa mầu cho sự sống đời đời, để cho kẻ gieo một thể cùng người gặt đều hoan hỷ. Vì đây lời tục ngữ cũng thật: Người này gieo kẻ khác gặt! Ta sai các ngươi đi gặt điều các ngươi không vất vả làm ra! Có những kẻ khác đã vất vả rồi, còn các ngươi đã đến thừa hưởng công lao của họ” (Ga 4, 35-38).
 
Lý do Đức Giêsu nói: “Bốn tháng có qua mùa màng mới đến” là vì người Do Thái xuống giống vào tháng 11 đến 12 (mùa Giáng Sinh); mùa gặt vào giữa tháng 4 (mùa Phục Sinh). Thế thì từ mùa Giáng Sinh đến mùa Phục Sinh thời gian là bốn tháng, đây là thời Đức Giêsu thực thi chức Tư Tế của Ngài trên trần gian, rồi Ngài về ngự bên hữu Chúa Cha hằng chuyển cầu cho tất cả những ai đến tham dự Thánh Lễ mà Hội Thánh làm hiện tại hóa Hy Tế của Chúa Giêsu. Cho nên đi dự Lễ là gặt hái hoa trái cứu độ được Đức Giêsu cùng các thánh vất vả làm ra “mùa lúa chín vàng.”
 
Thế mà có mấy người biết quý trọng Thánh Lễ, đúng là mùa lúa chín thiếu thợ gặt! Thật là chua xót đối với Đức Giêsu, mới hơn 20 thế kỷ nay, những người mang danh là Công Giáo nhất là bên Âu Châu hầu hết bỏ dự Lễ và càng không quan tâm đến việc rước lễ, không gặt hái mùa lúa chín vàng do Đức Giêsu và bao nhiêu chứng nhân đã vất vả trồng hạt Lời, và tưới bón bằng máu thịt của mình, để có mùa lúa chín chờ người gặt.
 
4/ MUỐN LÀM TÔNG ĐỒ, PHẢI ĐƯỢC HỘI THÁNH SAI ĐI.
 

Chúa phán: “Chúng con hãy xin chủ mùa sai thợ ra gặt lúa về” (Lc 10, 2b). Cụ thể qua đời sống thánh Phaolô, là một Biệt phái rất nhiệt thành thờ Chúa theo Luật Môsê, ông đã trở thành kẻ giết Chúa (x Cv 9, 4). Nhưng khi được Chúa Giêsu chộp lấy, huấn luyện và sai ông đi làm vườn nho cho Ngài, ông mới ý thức về việc Tông Đồ Ngài trao cho Hội Thánh, ông nói:“Làm sao họ kêu cầu Đấng họ không tin? Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe? Làm sao mà nghe, nếu không có ai rao giảng? Làm sao mà rao giảng, nếu không được sai đi?’’ (Rm 10, 14-15a) Với lòng xác tín như trên, nên ông Phaolô trước khi đi truyền giảng Tin Mừng, ông đã đến gặp các thủ lãnh của Hội Thánh để nhận quyền Sai Đi, bằng không việc phục vụ của ông trở nên vô ích (x Gl 2, 1-2).
 
5/ CON ĐƯỜNG TÔNG ĐỒ LÀ CON ĐƯỜNG CHÔNG GAI.
 

Đức Giêsu nói: “Thầy sai anh em đi như chiên vào giữa bầy sói” (Lc 10, 3). Niềm tin “ở hiền gặp lành” chỉ có thể hiểu trong thế giới Phục Sinh. Còn đời này phải biết rằng: “Ai càng thiết tha sống chân lý, càng gặp nhiều chống đối, nhiều kẻ ghét, và cuối cùng vẫn cô đơn!” Ta cứ nhìn vào mẫu gương sống của Đức Giêsu: Ai thánh thiện bằng Ngài? Ai thương người bằng Ngài? Thế mà Đức Giêsu làm Tông Đồ cho Chúa Cha chưa tròn 3 năm, thì chính những kẻ đã từng thụ ơn lại ra tay giết Ngài! Trên thập gía, Ngài nhìn xuống tìm những người đã thụ ơn, họ đều trốn mất! Chỉ còn lại những kẻ chế diễu Ngài! Ngài cất tiếng kêu cứu nơi Chúa Cha, Người lại im lặng! Đến nỗi Đức Giêsu phải thốt lên: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của Con, sao Người bỏ rơi Con ” (Mt 27, 46)
 
Thánh Tông Đồ ý thức con đường theo Chúa là thế, nên ông đã nói: “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập gía Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta!” (Gl 6, 14: Bài đọc II). Bởi đó nếu ta theo Đức Giêsu chỉ dừng chân ở thập giá thì ta là kẻ khốn nạn nhất trên đời (1Cr 15, 19), nên ta phải hướng về mầu nhiệm Phục Sinh. Chính ông Gióp lúc quá khổ, không thể lý giải sự đau khổ của mình bằng lý luận loài người. Đau khổ của ông cũng như của loài người chỉ có thể hiểu lý do, ý nghĩa và hiệu quả trong thế giới Phục Sinh, nên ông nói: “Tôi biết rằng Đấng bênh vực tôi vẫn sống, và sau cùng, Người sẽ đứng lên trên cõi đất. Sau khi da tôi đây bị tiêu huỷ, thì với tấm thân, tôi sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa. Chính tôi sẽ được ngắm nhìn Người, Đấng mắt tôi nhìn thấy không phải người xa lạ. Lòng tôi những tha thiết mong chờ” (G 19, 25-27).
 
6/ TÔNG ĐỒ PHẢI SỐNG TINH THẦN NGHÈO KHÓ.
 
Đức Giêsu nói: “Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép.” (Lc 10, 4a) Nghĩa là phải sống theo gương Đức Giêsu: “Ngài vốn dĩ là Đấng giàu có, nhưng vì chúng ta, Ngài đã trở nên nghèo khó, để chúng ta được giàu có, nhờ sự nghèo khó của Ngài!” (2 Cr 8, 9) Thì người môn đệ của Đức Giêsu cũng phải cần cù làm việc để có thu nhập cao, đạt chỉ tiêu giàu có giống Đức Giêsu, nhưng vì phục vụ Tin Mừng mà ta trở nên nghèo để đồng loại được giàu có về Đức Tin; còn người môn đệ chấp nhận nghèo khó như Thầy Giêsu không có nơi ngả đầu (x Lc 9, 58).
 
Vậy người môn đệ Đức Giêsu hãy sống nghèo cách cụ thể như Lời Ngài dạy:
 
-       Ai cho gì dùng nấy, không lang thang kiếm chác! (x Lc 10, 7: Tin Mừng)
 
-       Chính Chúa mới là gia nghiệp đời mình. (x Tv 16/15, 5)
 
7/ LÀM TÔNG ĐỒ LÀ VIỆC KHẨN THIẾT NHẤT.
 

Đức Giêsu nói: “Đừng chào hỏi ai dọc đường” (Lc 10, 4b). Lời căn dặn này nhắc lại cho ta chuyện ngôn sứ Êlysa sai đầy tớ là anh Ghêkhaji, cầm gậy của thầy chạy mau đến nhà bà lớn thành Su-nem để đặt gậy lên xác con trai bà, làm cho cậu hồi sinh. Vì việc cấp bách, nên ngôn sứ Êlysa dặn tên đầy tớ: “Đừng chào hỏi ai” (x 2V 4, 18-37). Thế thì việc loan báo Tin Mừng là hành động cứu cấp đồng loại thoát tay tử thần, nên không còn để ý đến việc chào hỏi hay từ giã ai (x Lc 9, 61t). Nghĩa là không có gì làm bận tâm để phải trì hoãn việc loan báo Tin Mừng.
 
8/ MUỐN ĐƯỢC BÌNH AN PHẢI LOAN BÁO TIN MỪNG.
 
Đức Giêsu nói: “Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: “Bình an cho nhà này!” Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy; bằng không thì bình an sẽ trở lại với anh em” (Lc 10, 5-6: Tin Mừng). Rõ ràng việc rao giảng Tin Mừng luôn luôn phát sinh sự bình an: Ai biết đón nhận Tin Mừng, sự bình an đến với họ; bằng không sự bình an trở về cho sứ giả Tin Mừng. Nói cách khác, làm Tông Đồ là đem bình an cho môi trường sống và phát sinh bình an trong nội tâm người loan báo. Bởi vì chính Lời Chúa có sức mạnh ban ơn, như Chúa nói: “Lời Ta một khi xuất phát từ miệng Ta, sẽ không trở về với Ta nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Ta, chưa chu toàn sứ mạng Ta giao phó” (Is 55, 11). Do đó thánh Phaolô qủa quyết rằng: “Lời Thiên Chúa, anh em đã đón nhận, không phải như lời người phàm, nhưng như lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của lời ấy. Lời đó tác động nơi anh em là những tín hữu.” (1Tx 2, 13).
 
9/ VIỆC TÔNG ĐỒ LÀ DÌU THA NHÂN VÀO HỘI THÁNH NHƯ ĐẶT TRẺ THƠ VÀO BẦU SỮA MẸ.
 

Ngôn sứ Isaia nói: “Như trẻ thơ bú no bầu sữa mẹ. Vì Đức Chúa phán như sau: Này Ta tuôn đổ xuống Thành Đô ơn thái bình tựa dòng sông cả, và Ta khiến của cải chư dân chảy về tràn lan như thác vỡ bờ. Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ, được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối. Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy.” (Is 66, 11-13: Bài đọc I)
 
Trong bối cảnh dân Do Thái thoát khỏi thời nô lệ bên Babylon, dân Chúa đã được hồi hương tái thiết lại đền thờ Giêrusalem, Đền Thờ này trở thành chứng từ về Thiên Chúa toàn năng, đầy lòng thương xót, muôn phúc lộc từ trời tuôn xuống tràn ngập cung điện Ngài. Đền thánh Giêrusalem trở thành người mẹ hiền với bầu sữa căng đang chờ đón đứa con đến bú mớm! (x Bài đọc I) Nhưng lời ngôn sứ Isaia chỉ thể hiện trọn vẹn khi Đức Giêsu từ cõi chết sống lại. Do đó, người môn đệ Đức Kitô phải là những ngôn sứ Isaia mới, loan báo cho muôn dân biết về thành Giêrusalem mới (Hội Thánh), hầu đưa cả loài người vào Hội Thánh, vì Thiên Chúa muốn toàn thể trái đất qùy lạy tôn vinh Chúa, và reo vui vì được Ngài cứu độ! (Tv 66/65: Đáp ca)
 
10/ PHÓ THÁC, DÂNG VIỆC TÔNG ĐỒ CHO CHÚA.
 

Chúa nói: “Khi gặp chống đối, hãy gĩu bụi chân và ra khỏi thành đó.” (x Lc 10, 11)
 
Đó là cử chỉ của người Do Thái từ miền dân ngoại trở về quê hương. Vậy kẻ nào chống đối lời giảng của môn đệ Đức Giêsu, họ là dân ngoại, hãy phó thác họ cho Chúa. Vì Đức Giêsu hay sang vùng ngoại giáo giảng dạy, bất chấp luật Do Thái cấm cản (x Mt 4, 12t). Đừng quên rằng “ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công, thành kia mà Chúa không phòng giữ, uổng công người trấn thủ canh đêm. Bạn có thức khuya hay dậy sớm, khó nhọc làm ăn cũng hoài công, còn kẻ được Chúa thương dầu có ngủ, Ngài vẫn ban cho đủ tiêu dùng” (Tv 127/126, 1-2)
 
11/ KẺ KHƯỚC TỪ TIN MỪNG LÀ CHUỐC LẤY TAI HỌA.
 

Ai không nghe lời Hội Thánh rao giảng, thì tội họ nặng hơn những kẻ làm nghề bán thân ở Sôđôma, mặc dù Thiên Chúa đã trút lửa xuống thiêu đốt thành này (x Lc 10, 12: Tin Mừng). Bởi vì kẻ giết Chúa, còn được Ngài cầu nguyện cho: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ lầm!” (Lc 23, 34) Nhưng Ngài không cầu nguyện cho kẻ không muốn đón nhận Lời Hội Thánh rao giảng: “Lạy Cha, Con không cầu xin cho thế gian, là kẻ không tin vào Con do Cha sai đến với họ!” (Ga 17, 9)
 
12/ NIỀM VUI ĐÍCH THỰC CỦA NGƯỜI TÔNG ĐỒ.
 
Khi các Tông Đồ trở về báo cáo lại cho Đức Giêsu: Nhờ danh Ngài mà ma qủy đã lụy phục họ. Đức Giêsu nói thêm với các Tông Đồ về sự thất bại của ma qủy nhờ lời rao giảng của môn đệ: “Thầy đã thấy Satan như một tia chớp sa xuống!” (x Lc 10, 17-18: Tin Mừng). Là Ngài muốn gợi lại hình ảnh trong sách ngôn sứ I-sai-a (14, 12-13) như sau:
 
Thiên thần Luxiphe (mang ánh sáng) chỉ hành tinh Venus (sao mai), vì kiêu ngạo nên đã bị quăng xuống vực thẳm. Tuy nhiên các môn đệ chớ mừng vì ma qủy đã khuất phục họ, nhưng hãy mừng vì tên của các ông đã được ghi trên trời, nghĩa là được cứu độ. (x Kh 3, 5)
 
Mà làm sao có tên ghi ở trên trời? Nếu người Tông Đồ không sống điều mình đã loan báo! Thánh Phaolô đã để lại cho chúng ta mẫu gương sống đạo, như lời ông nói: “Tôi nhắm con ngươi đồng tử mà thụi vào chính thân tôi, và bắt nó quỵ lụy phục tùng, kẻo nhỡ ra đã làm thày dạy kẻ khác mà chính tôi lại bị thải” (1Cr 9, 27). Bởi vì, cho dù họ có nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ qủy, nhân danh Chúa mà làm phép lạ, mà họ không thi hành ý Cha trên trời, thì trước tòa phán xét, họ sẽ bị kết án là đã làm những điều gian ác! (x Mt 7, 21)
 
Truyện kể:
 
Một cán bộ cộng sản nói với các Linh mục trong dịp tĩnh tâm như thế này: “Theo tôi, các Linh mục Ấn Độ chậm tiến ít là 200 năm. Các ông mù tịt về tất cả các hệ thống tân thời để quảng bá tư tưởng. Các ông dùng tiền để xây cơ sở, còn chúng tôi dùng tiền để in sách và làm báo chí. Các ông mở trường và dạy con nít biết đọc biết viết, rồi các ông không cho chúng nó cái gì để đọc. Chúng tôi cho tất cả, từ những chữ viết trên tường tới báo chí, từ những sách lớn tới sách nhỏ thích hợp cho mỗi lứa tuổi và hoàn cảnh. Các ông có rất nhiều báo chí đạo đức, nhưng có rất ít báo chí tư tưởng…
 
Các ông lập các nhà in để kiếm tiền, chúng tôi lập nhà in để tuyên truyền, các ông phân phát sữa bột cho dân nghèo, chúng tôi phân phát tư tưởng. Các ông bận tâm lo lắng nuôi cái bụng của dân, chúng tôi nuôi tâm trí. Các ông nói là tư tưởng hướng dẫn thế giới, nhưng các ông không quảng bá tư tưởng. Trong cuộc đọ sức tư tưởng, các ông đã thua trên khắp thế giới và cả trên đất Ấn Độ… trên bình diện tư tưởng các ông đã bại trận, vì chúng tôi tạo được dư luận, còn các ông thì bất lực. Các ông phải tiêu hơn ít nữa 100 lần cho báo chí, phim ảnh, truyền thanh, truyền hình để giúp những ai muốn học và những ai có khả năng tạo dư luận. Lời khuyên của tôi đáng giá ngàn vàng. Và vì đã cho các ông lời khuyên này, tôi đáng bị loại khỏi đảng!”
 
THUỘC LÒNG.
 
Tôi không hề nhúng tay vào việc đổ máu người nào, vì tôi không thiếu sót việc rao giảng Tin Mừng (Cv 20, 26-27).
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 10:1-12.17-20, tn14c, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 26


Hôm nayHôm nay : 7206

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 167188

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3274440