09:31 EST Thứ năm, 12/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - chủ nhật tuần 22 thường niên _ năm A

Thứ năm - 31/08/2017 11:02
CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN
NĂM A
Gr 20,7-9; Rm 12,1-2; Mt 16,21-27
 
BÀI ĐỌC I: Gr 20,7-9
 
7 Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ. Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng. Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con. 8 Mỗi lần nói năng là con phải la lớn, phải kêu lên: "Bạo tàn! Phá huỷ! " Vì lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày. 9 Có lần con tự nhủ: "Tôi sẽ không nghĩ đến Người, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa." Nhưng lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Con nén chịu đến phải hao mòn, nhưng làm sao nén được!
 
ĐÁP CA: Tv 62
 
Đ. Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, linh hồn còn đã khao khát Ngài. (x c 2)
 
2 Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa. Linh hồn con đã khát khao Ngài, tấm thân này mòn mỏi đợi trông,như mảnh đất hoang khô cằn, không giọt nước.
 
3 Nên con đến ngắm nhìn Ngài trong nơi thánh điện,để thấy uy lực và vinh quang của Ngài. 4 Bởi ân tình Ngài quý hơn mạng sống, miệng lưỡi này xin ca ngợi tán dương.
 
5 Suốt cả đời con, nguyện dâng lời chúc tụng, và giơ tay cầu khẩn danh Ngài. 6 Lòng thoả thuê như khách vừa dự tiệc, môi miệng con rộn rã khúc hoan ca.
 
8 Quả thật Ngài đã thương trợ giúp, nương bóng Ngài, con hớn hở reo vui. 9 Trót cả tâm tình, con cùng Ngài gắn bó, giơ tay quyền lực, Ngài che chở phù trì.
 
BÀI ĐỌC II: Rm 12,1-2
 
1 Thưa anh em, vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người.2 Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: x Ep 1,17-18
 
Hall-Hall: Xin Thân Phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 16,21-27
 
21 Từ khi ông Phê-rô tuyên xưng Đức Giê-su Ki-tô là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống, thì Đức Giê-su bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại.22 Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy! "23 Nhưng Đức Giê-su quay lại bảo ông Phê-rô: "Xa-tan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người."
 
24 Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ: "Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.25 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy.26 Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?
 
27 "Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm. "
 
CHẾT VÌ SỰ THẬT MỚI XÂY DỰNG HỘI THÁNH CHÚA KITÔ
 
Ta thấy lạ vì ông Phêrô đã được Cha trên trời mở miệng tuyên xưng Đức Tin về Đức Giêsu: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16.21a:Tin Mừng), nên được Đức Giêsu tín nhiệm, đặt ông làm thủ lãnh xây dựng Hội Thánh Ngài (Chúa nhật trước). Thế mà trong Tin Mừng Chúa nhật này, ông Phêrô lại bị Đức Giêsu mắng là Satan, Ngài còn đuổi ông lui lại đằng sau! Ấy chỉ vì ông không hiểu được đường lối của Thiên Chúa (x Mt 16,23b: Tin Mừng), ông nghĩ Thầy mà bị kẻ ác lấy mạng đó là dấu Thiên Chúa không thương, nên kéo Thầy về phía mình lên tiếng khuyên răn: "Chúa thương Thầy, đừng để Thầy gặp chuyện ấy" (x Mt 16,22: Tin Mừng).
 
Nếu ông Phêrô còn muốn được Thầy tín nhiệm đặt làm thủ lãnh Hội Thánh Ngài, thì ông phải chuộc lại bằng tình yêu, dù là tình yêu mỏng dòn. Tình yêu ấy thể hiện bằng cách phục vụ Tin Mừng đến nỗi chấp nhận mất mạng như Thầy Giêsu, thì ông mới đáng lãnh quyền chăm sóc đoàn chiên Thầy trao (x Ga 21,15t). Vì thế, Đức Giêsu lên tiếng dạy các môn đệ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?” (Mt 16,24-26: Tin Mừng). Một trong những khổ hình của người môn đệ theo Đức Giêsu quan trọng nhất là vì phục vụ Tin Mừng mà gặp gian khổ, chẳng hơn gì số phận của ngôn sứ Giêrêmia, ông đã phải rên lên: “Lạy Đức Chúa, Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ. Ngài mạnh hơn con, và Ngài đã thắng. Suốt ngày con đã nên trò cười cho thiên hạ, để họ nhạo báng con.Mỗi lần nói năng là con phải la lớn, phải kêu lên: "Bạo tàn! Phá huỷ! " Vì lời Đức Chúa mà con đây bị sỉ nhục và chế giễu suốt ngày.” (Gr 20,7-8: Bài đọc I). Tuy thế ngôn sứ Giêrêmia cũng chỉ là hình bóng diễn tả những gian khổ Đức Giêsu phải chịu vì sứ mệnh loan báo Lời Chúa Cha. Ngài chẳng những gặp khổ do người đời mà còn khổ vì những thân tộc của Ngài:
 
·Khổ do người đời.
 
-  Ngài phải thức suốt đêm dạy Giáo Lý cho ông Nicôđêmô (x Ga 3).
 
-  Ngài phải nhịn đói, chịu khát trong lúc giảng Lời cho người phụ nữ xứ Samari (x Ga 4)
 
-  Có ăn thì ai cũng bu đến với Ngài, nhưng khi họ nghe Ngài muốn ban của ăn đích thực là Thịt Máu Ngài để cho người ta được sống đời đời, thì tất cả đoàn lũ dân chê bai Ngài ăn nói thiếu văn hóa, họ lũ lượt kéo nhau đi, trong đó có nhiều môn đệ đã từng theo Ngài (x Ga 6).....
 
·Đau khổ vì những người thân tộc.
 
-  Chính cha mẹ của Đức Giêsu cũng bực mình vì Ngài trốn cha mẹ ở lại Đền Thờ dạy Giáo Lý (x Lc 2,41t).
 
-  Đức Giêsu đang say sưa giảng, thì những anh em của Ngài đến lôi Ngài đi và nói với mọi người: “Ông này điên đó!” (Mc 3,21).
 
…….
 
Chung kết cuộc đời Đức Giêsu chỉ vì hết lòng loan báo Sự Thật, mà nơi tòa án, quan tòa Philatô đã chế nhạo: “Sự thật là cái quái gì?” (Ga 18,38). Cuối cùng Ngài bị lãnh án tử và lúc đó người ta mới đề cập đến Vương quyền của Ngài,như tổng trấn Philatô hỏi: “Ông là vua ư?” (x Ga 18,33-37).
 
Thánh Tông Đồ cũng đã rập khuôn tin thần phục vụ Tin Mừng trong gian khổ như Thầy Giêsu. Ông nói:
 
* “Trong mọi sự, chúng tôi luôn chứng tỏ mình là những thừa tác viên của Thiên Chúa: gian nan, khốn quẫn, lo âu, đòn vọt, tù tội, loạn ly, nhọc nhằn, vất vả, mất ăn mất ngủ, chúng tôi đều rất mực kiên trì chịu đựng…. khi vinh cũng như lúc nhục, được tiếng tốt cũng như khi mang tiếng xấu. Bị coi là bịp bợm, nhưng kỳ thực chúng tôi chân thành; bị coi là vô danh tiểu tốt, nhưng kỳ thực chúng tôi được mọi người biết đến; bị coi là sắp chết, nhưng kỳ thực chúng tôi vẫn sống; coi như bị trừng phạt, nhưng kỳ thực không bị giết chết; coi như phải ưu phiền, nhưng kỳ thực chúng tôi luôn vui vẻ; coi như nghèo túng, nhưng kỳ thực chúng tôi làm cho bao người trở nên giàu có; coi như không có gì, nhưng kỳ thực chúng tôi có tất cả.” (2Cr 6,4-10)
 
* “Họ là người phục vụ Đức Ki-tô ư? Tôi nói như người điên: tôi còn hơn họ nữa! Hơn nhiều vì công khó, hơn nhiều vì ở tù, hơn gấp bội vì chịu đòn, bao lần suýt chết. Năm lần tôi bị người Do-thái đánh bốn mươi roi bớt một; ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị đắm tàu; một đêm một ngày lênh đênh giữa biển khơi! Tôi còn hơn họ, vì phải thực hiện nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, trong sa mạc, ngoài biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em.…Tại Đa-mát, tổng đốc của vua A-rê-ta đã cho lính canh gác thành để bắt tôi. Nhưng người ta đã cho tôi vào một cái thúng, rồi thòng qua cửa sổ dọc theo tường thành. Thế là tôi thoát khỏi tay ông ta.” (2Cr 11,23-33)
 
* "Lần kia những người Do Thái từ Antiokia và Ikonio đến thuyết phục được đám đông, họ ném đá ông Phaolô, tưởng đã chết, nên họ lôi xác ông vất bỏ ngoài thành" (Cv 14,19).
 
* “Nhưng trên tất cả các điều ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta!” (Rm 8,37).
 
Như thế ông Phaolô cũng không thua kém gì tinh thần phục vụ Lời của ngôn sứ Giêrêmia, vì có lúc ngôn sứ này cũng phải thốt lên: “Tôi tự nhủ sẽ không nghĩ đến Chúa nữa, cũng chẳng nhân danh Người mà nói nữa. Nhưng Lời của Chúa như ngọn lửa bừng cháy trong tim, âm ỉ trong xương cốt. Tôi nén chịu đến nỗi phải hao mòn, nhưng làm sao nén được” (Gr 20,9: Bài đọc I), còn Tông Đồ Phaolô thì nói: “Tôi có sự thật về Đức Kitô, thì không ai bịt miệng tôi được!” (2Cr 11,10: Bản dịch NTT).
 
Ông Phaolô sống như thế mới lên tiếng khuyên các tín hữu: “Vì Thiên Chúa thương xót chúng ta, tôi khuyên nhủ anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa. Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người. Anh em đừng có rập theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần, hầu có thể nhận ra đâu là ý Thiên Chúa: cái gì là tốt, cái gì đẹp lòng Chúa, cái gì hoàn hảo” (Rm 12,1-2: Bài đọc II).
 
Phải xác tín rằng: Muốn nói điều gì đáng được người ta nghe, thì ta phải chấp nhận mất mạng vì lời mình nói.
 
Lần kia tên Gian Dối đang đi đường thấy anh Sự Thật ốm tong teo nằm co ro bên vệ đường. Gian Dối hỏi Sự Thật:
 
-  Sao mày nằm co ro ở đây?
 
-  Tôi đói quá anh ơi!
 
-  Hãy đứng dậy theo tao, mày sẽ được no thỏa.
 
Sự Thật nghe thế mừng quá, anh đứng phắt dậy đi theo Gian Dối, nó dẫn vào một nhà hàng sang trọng, gọi đủ thứ món cao lương mỹ vị, cùng với nhiều loại rượu hảo hạng. Ăn xong, Gian Dối gọi người hầu bàn lại gạn hỏi:
 
-  Tiền thối lại của tao đâu, sao lâu vậy?
 
Chủ quán nghe được vội chạy ra xin lỗi và hỏi Gian Dối đã đưa tiền cho ai, Gian Dối đáp ngay:
 
-  Ông hãy đi hỏi những người phục vụ của ông.
 
Chủ quán vội gọi tất cả các nhân viên lại và hỏi xem ai đã nhận tiền của thực khách, nhưng tất cả đều lắc đầu. Lúc ấy Gian Dối rút ra một gói tiền lớn và gay gắt nói:
 
-  Tôi không có giờ để cãi với các người, đây tôi trả tiền lần thứ hai, lo tính và thối lại cho tôi.
 
Ông chủ mắc cỡ với các thực khách đang ngồi trong nhà hàng, nên xin lỗi Gian Dối và nói:
 
-  Xin ông bỏ tiền vào túi, để tôi điều tra và sẽ phạt sau.
 
Nghe thế các nhân viên đều giơ tay lên trời thề và van lơn:
 
-  Ôi sự thật ở đâu? Hãy hiện diện để minh chứng cho chúng tôi.
 
Anh Sự Thật ngồi ở bàn nói thầm:
 
-  Sự Thật đây, nhưng tôi đã bị cột lưỡi!
 
Thế là Gian Dối và Sự Thật ra khỏi quán mà không phải trả đồng nào. Gian Dối nói với Sự Thật:
 
-  Anh thấy tôi tài chưa, lúc nào cũng ăn ngon mặc đẹp, và thiên hạ luôn phải kính nể tôi.
 
Nhưng Sự Thật thở dài và nói:
 
-  Tôi chỉ mắc lừa anh một lần, thà tôi chết đói ở bờ bụi, chẳng thà ăn no mà bị cột lưỡi. Thôi vĩnh biệt anh!
 
Chúa Giêsu nói với quan Philatô: “Ai thuộc về sự thật thì nghe tiếng tôi”, ông Philatô đáp ngay: “Sự thật là cái quái gì?” (Ga 18,37-38).
 
Ông Philatô biết rõ Chúa Giêsu vô tội, những kẻ cáo gian Ngài chỉ vì ghen tỵ. Sự thật là thế! Nhưng ông Philatô không can đảm tha bổng cho Chúa Giêsu, vì danh lợi đã cột lưỡi ông!
 
Vậy “xin Thân Phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rõ đâu là niềm hy vọng mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta” (x Ep 1,17-18: Tung Hô Tin Mừng). Và cầu nguyện: “Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con thờ, linh hồn con đã khao khát Ngài” (Tv 63/62,2: Đáp ca).
 
THUỘC LÒNG        
 
Không đổ máu không có ơn cứu độ (Dt 9,22).
 
http://phaolomoi.net
 Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 16:21-27, tn22a, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 111


Hôm nayHôm nay : 10276

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 130742

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6166766