12:25 EDT Thứ sáu, 05/06/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - chủ nhật tuần 5 thường niên _ năm A

Thứ sáu - 03/02/2017 09:27
CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN
NĂM A
Is 58, 7-10; 1Cr 2, 1-5; Mt 5, 13-16
BÀI ĐỌC I: Is 58, 7-10
 
7 Đây là lời Đức Chúa phán: “Ngươi hãy chia cơm cho người đói, rước vào nhà nhữnuyg người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục? 8 Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành. Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước, vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau ngươi. 9 Bấy giờ, ngươi kêu lên, Đức Chúa sẽ nhận lời, ngươi cầu cứu, Người liền đáp lại: "Có Ta đây! " Nếu ngươi loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe doạ và lời nói hại người, 10 nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ.”
 
ĐÁP CA: Tv 111
 
Đ. Giữa tối tăm bừng lên một ánh sáng chiếu rọi kẻ ngay lành. (c 4a)
 
4 Giữa tối tăm bừng lên một ánh sáng chiếu rọi kẻ ngay lành: đó là người từ bi nhân hậu và công chính. 5 Phúc thay người biết cảm thương và cho vay mượn, biết theo lẽ phải mà thu xếp công việc mình.
 
6 Họ sẽ không bao giờ lay chuyển, thiên hạ muôn đời còn tưởng nhớ chính nhân. 7 Họ không lo phải nghe tin dữ, hằng an tâm và tin cậy Chúa, 8 luôn vững lòng không sợ hãi chi
 
9 Kẻ túng nghèo, họ rộng tay làm phúc, đức công chính của họ tồn tại muôn đời, uy thế họ vươn cao rực rỡ.
 
BÀI ĐỌC II: 1Cr 2, 1-5
 
1 Thưa anh em, khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. 2 Vì hồi còn ở giữa anh em, tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giê-su Ki-tô, mà là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh vào thập giá. 3 Vì thế, khi đến với anh em, tôi thấy mình yếu kém, sợ sệt và run rẩy. 4 Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa. 5 Có vậy, đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm, nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 8, 12
 
Hall-Hall: Chúa nói: "Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống.” Hall
 
TIN MỪNG: Mt 5, 13-16
 
13 "Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.
 
14 "Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. 15 Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. 16 Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.
 
BẢN CHẤT CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU
 
Chúa nhật trước (4 năm A), để trở thành công dân Nước Trời, Đức Giêsu đòi chúng ta phải sống tám mối Phúc (Mt 5, 1-12), có thế ta mới trở thành muối và ánh sáng để diễn tả bản chất và sứ mệnh của người Kitô hữu, mà Tin Mừng Chúa nhật này diễn tả:
 
Muối và ánh sáng len lỏi vào mọi môi trường để tiêu diệt và ngăn ngừa sự dữ.
 
Muối và ánh sáng làm tăng phẩm giá vật nó tiếp xúc.
 
Muối và ánh sáng là dấu chỉ sự hiệp nhất.
 
Muối và ánh sáng là nhu cầu sự sống của loài người.
 
 
 
I. MUỐI VÀ ÁNH SÁNG LEN LỎI VÀO MỌI MÔI TRƯỜNG ĐỂ TIÊU DIỆT VÀ NGĂN NGỪA SỰ DỮ.
 
- Người Kitô hữu phải như muối. Để ngăn ngừa xác một sinh vật khỏi ươn thối, người ta dùng muối để ướp, vì sau nó khi được tiếp xúc với muối, thì muối sẽ len lỏi vào các tế bào của nó, muối sẽ tiêu diệt vi trùng xâm nhập.
 
- Người Kitô hữu phải là ánh sáng. Ánh sáng cũng len lỏi vào mọi môi trường ta sống, nhờ đó mà nhiều vi trùng trong bầu khí quyển bị tiêu diệt.
 
Thế thì sứ mệnh người Kitô hữu cũng phải len lỏi vào môi trường xã hội, để nhờ sự hiện diện của mình mà tội lỗi, sự dữ phải bị loại trừ. Nhất là người Kitô hữu phải biết dùng Lời Chúa làm cho môi trường sống được thêm mặn mà, vui tươi, như lời thánh Phaolô nói: “Lời lẽ của anh em hằng phải thanh nhã, mặn mà, ý nhị, biết đối đáp sao cho phải với mỗi một người” (Cl 4, 6). Vì thế thánh Tông Đồ nói tiếp: “Khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa” (1Cr 2, 1. 4: Bài đọc II). Thật đáng tiếc, có nhiều bài giảng không dựa vào “các Bài đọc mà Hội Thánh đã chọn trong mỗi Thánh Lễ, để từ các Bài đọc đó trình bày các mầu nhiệm Đức Tin và các quy tắc cho đời sống Kitô hữu trong suốt chu kỳ năm Phụng Vụ”, đúng với quy luật giảng mà Công Đồng Vat. II trong Hiến Chế Phụng Vụ số 24 và 52 đã nói, mà đưa vào bài giảng những chuyện trên báo chí, trên sách Tây, sách Tầu mới đọc, để tỏ ra mình là người trí thức, mà những chuyện ấy chẳng làm sáng tỏ Lời Chúa trong Phụng Vụ! Có khi lại sàm sỡ đưa vào bài giảng những câu ca dao tục ngữ cho người ta cười vui.
 
Thí dụ: Đêm nằm em gáy te te, chồng yêu chồng bảo gáy cho vui nhà; gái phải trai như thài lài phải cứt chó!
 
Vậy sự hiện của người Công Giáo phải làm bùng lên nguồn ánh sáng Lời Chúa, đem lại sự sống và hạnh phúc thật dồi dào cho mọi người, như thánh Tông Đồ lên tiếng khuyên các tín hữu: “Giữa họ, anh em phải chiếu rạng như đuốc sáng trên thế gian, bày tỏ Lời sự sống” (Pl 2, 15). Muốn được thế, ta phải hết lòng để tâm đọc, nghe, học hỏi và suy gẫm Lời Chúa, vì đã xác tín rằng: “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. Con đã thề và con xin cam kết giữ quyết định công minh của Ngài. Lạy Chúa, thân con bị muôn phần khổ nhục, theo lời Ngài, xin cho con được sống.”(Tv 119/118, 105-107). Như thế “giữa chốn tối tăm bừng lên một ánh sáng, chiếu rọi kẻ ngay lành” (Tv 112/111, 4a: Đáp ca).
 
II. MUỐI VÀ ÁNH SÁNG LÀM TĂNG PHẨM GIÁ VẬT NÓ TIẾP XÚC.
 
Người Kitô hữu muốn như muối và ánh sáng, họ phải có tinh thần phục vụ khiêm tốn đến quên mình, làm cho tha nhân hoặc cảnh vật tăng thêm phẩm giá. Thực vậy,
 
-  Thực phẩm trong bữa ăn nếu thiếu chất mặn (muối), thì dù đó là cao lương, cũng chẳng ai muốn dùng; hoặc thực phẩm ấy dộp muối lên, thì có là cao lương cũng chẳng ai dùng được. Trong bữa tiệc người ta khen cá ngon, thịt ngon…chẳng ai khen muối.
 
-  Vào phòng triển lãm xem tranh ảnh, mà phòng ấy lại không có ánh sáng, thì dù có những tác phẩm tuyệt vời, cũng bằng không; hoặc vào phòng mà ánh sáng làm chói mắt mọi người, thì chắc chắn người ta phải ra khỏi phòng ấy ngay. Như thế, cảnh vật đẹp nhờ có ánh sáng, người ta khen cảnh vật chẳng ai cám ơn ánh sáng.
 
Như vậy, sự hiện diện của người Kitô hữu trong cộng đoàn nếu chỉ muốn cho mọi người phải chú ý đến mình, thì cũng giống như thực phẩm cõng muối, hoặc như một đèn pha chiếu thẳng vào mắt! Thì thà rằng người đó đừng có mặt. Do đó ta phải sống khiêm tốn như ông Gioan: “Người phải lớn lên, còn tôi thì nhỏ lại” (Ga 3, 30).
 
III. MUỐI VÀ ÁNH SÁNG LÀ DẤU CHỈ SỰ HIỆP NHẤT.
 
Người ta tìm thấy sự hiệp nhất nơi muối cũng như ánh sáng. Thực vậy
 
-  Muối là sự kết hợp giữa hai phân tử Cl và Na. Na là kim loại kiềm và mềm, người ta điện giải muối để tách hai phân tử Cl và Na, thì chúng đều là chất độc đối với cơ thể. Thế mà khi chúng hiệp nhất với nhau, chúng làm cho cơ thể được thêm chất sống.
 
-  Ánh sáng là sự tổng hợp giữa các mầu sắc không tách biệt. Người ta đã chứng minh điều này bằng cách bôi các mầu sắc vào đĩa rồi cho quay tít, thì đĩa ấy đồng hóa với ánh sáng.
 
Vậy sự hiện diện của người Kitô hữu ở bất cứ nơi đâu phải làm cho đồng loại được hiệp nhất trong chân lý, đặc biệt là giúp nhau sống Lời Chúa, cũng chính là Thần Khí ban sự sống (x Ga 6, 63). Thánh Phaolô nói: “Anh em hãy hăm hở sự hiệp nhất của Thần Khí (Lời Chúa) trong dây liên kết hòa thuận” (Ep 4, 3), đồng thời giúp nhau được hiệp thông Thánh Thể, “vì chưng chúng ta được chia sẻ cùng một tấm bánh (Thánh Thể)” (1Cr 10, 17). Vì thế, mỗi khi đi dự Lễ, trước khi rước Lễ, ta được nghe Chủ tế nhắc lại chân lý: “Xin cho chúng con được hiệp nhất theo thánh ý Chúa”, nghĩa là “xin cho chúng con được hiệp nhất nhờ Lời Chúa và Thánh Thể, để chúng con cùng trở nên các chi thể trong Thân Mình Đức Kitô”, để hết thảy mọi người “nên một như Chúa Cha ở trong Chúa Con” (Ga 17, 21)
 
IV. MUỐI VÀ ÁNH SÁNG LÀ NHU CẦU SỰ SỐNG CỦA LOÀI NGƯỜI.
 
Sự sống của nhân loại không thể thiếu muối và ánh sáng, thì người Kitô hữu phải diễn tả tầm quan trọng này. Chúa nói: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời” (Mt 5, 16: Tin Mừng). Cụ thể phải đáp ứng nhu cầu của đồng loại, như Chúa đã dùng miệng lưỡi ngôn sứ Isaia nói: “Ngươi hãy chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ;thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục? Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông, vết thương ngươi sẽ mau lành. Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước, vinh quang ĐỨC CHÚA bao bọc phía sau ngươi. Bấy giờ, ngươi kêu lên, ĐỨC CHÚA sẽ nhận lời, ngươi cầu cứu, Người liền đáp lại: "Có Ta đây! " Nếu ngươi loại khỏi nơi ngươi ở gông cùm, cử chỉ đe doạ và lời nói hại người, nếu ngươi nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thoả lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng ngươi sẽ chiếu toả trong bóng tối, và tối tăm của ngươi chẳng khác nào chính ngọ” (Is 58, 7-10: Bài đọc I).
 
Sống hữu dụng cho đồng loại như thế, Chúa gọi họ là: “Đèn cháy sáng phải được đặt trên đế cao, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà; họ như thành trì xây dựng trên núi không tài nào che giấu được” (Mt 5, 14-15: Tin Mừng), làm cho lương dân cất bước tìm về nguồn sáng ban sự sống là Chúa Giêsu (x Ga 8, 12).
 
Chân lý này bà góa thành Sarepta đã là chứng nhân. Thực vậy, trong lúc biết bao người lâm cảnh đói khát, vì gặp hạn hán mất mùa, ngôn sứ Êlya không tìm đâu ra lương thực để nuôi thân. May thay, ông gặp bà góa thành Sarepta đang lượm củi về làm bánh cho hai mẹ con ăn rồi chờ chết, vì trong nhà chỉ còn một chén bột duy nhất. Thế mà ông Êlya lại đến xin bà bánh ăn. Bà khước từ liền, vì bổn phận làm mẹ phải lo cho con trước khi lo cho người ngoài. Nói cách khác, người mẹ không thể giựt chiếc bánh con đang ăn trong lúc đói mà đưa cho người khác được. Nhưng khi bà nghe ngôn sứ Êlya nói: “Chúa sai tôi đến nói với bà: nếu bà làm bánh cho tôi ăn, thì hũ bột và bình dầu nhà bà không bao giờ vơi.” Bà góa ngoại giáo vừa nghe Chúa nói như thế, thì tin ngay, nên bà đã đổi ý đi làm bánh đưa cho ngôn sứ Êlya ăn trước. Quả thật, từ bấy giờ hũ bột và bình dầu nhà bà luôn đầy ắp, trong khi đó biết bao người phải chết đói vì thiếu lương thực! (x 1V 17, 7-16).
 
Như thế, Đức Tin của bà góa Sarepta đối với Lời Chúa đã làm mẫu cho tất cả mọi người noi theo để được thoát tay tử thần.
 
Vậy ai khát vọng muốn được sống bốn điểm trên đây, để trở thành muối và ánh sáng cho đồng loại, họ phải bắt chước bà góa Sarepta tin vào Lời Chúa mà hành động. Đối với chúng ta, mỗi khi hiệp dâng Thánh Lễ ta được trực tiếp nghe Chúa dạy, và ta còn được đồng hóa với Chúa Giêsu Phục Sinh, Ngài sẽ cho ta chẳng thiếu thốn gì, vì ngoài Chúa ra “ai sẽ cho ta thấy hạnh phúc? Lạy Chúa, xin tỏa ánh tôn nhan Ngài trên chúng con”(Tv 4, 7). Đó cũng là lý do thánh Phaolô xác tín vào Chúa Giêsu để chúng ta bắt chước ông: “Ngoài Chúa Kitô Giêsu chịu đóng đinh (Chúa Kitô hiến tế), tôi không muốn biết điều gì khác nữa” (1Cr 2, 2: Bài đọc II). Tôi chỉ biết Chúa Kitô chịu đóng đinh, có nghĩa là tôi sống phục vụ như Ngài đến mất mạng, để rồi tôi trở nên một Hy Lễ nhờ Ngài, với Ngài và trong Ngài mới làm vinh hiển Chúa (x Rm 11, 36).
 
Chúa Kitô đã đòi buộc người Kitô hữu phải là muối mặn, phải là ánh sáng. Và nếu muối ra lạt thì nó cũng không phải là độc dược; đèn mà không sáng thì nó cũng chưa làm chết ai. Loại người như thế đã bị Đức Giêsu nguyền rủa: “Đổ ra đường cho người ta dẵm đạp” (Mt 5, 13b: Tin Mừng) . Thế thì người Kitô hữu có khi không phải là muối lạt, mà còn là độc dược, là vi trùng đối với đồng loại, thì hỏi Đức Giêsu phải dùng hình ảnh nào để nguyền rủa loại người này?! Ta cứ so sánh Giuđa Iscariot với anh trộm lành: Giuđa tuy là môn đệ Đức Giêsu tuyển chọn, nhưng anh đã loại trừ Chúa ra khỏi tâm hồn, để nhận lấy 30$, anh đã trở thành quỷ sát nhân, và rồi cuối cùng anh tự đi đến cái chết thê thảm: vỡ bụng lòi ruột ra (x Ga 6, 70-71; Cv 1, 18); trong khi đó, anh trộm lành suốt đời đằm mình trong tội lỗi, nhưng cuối cùng anh xin được theo Đức Giêsu, và như thế anh đã sống Lời Đức Giêsu nói: “Tôi là ánh sáng thế gian, ai theo tôi sẽ không đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8, 12: Tung Hô Tin Mừng), thì anh trở thành vị thánh đầu tiên được Chúa đưa vào Thiên Đàng (x Lc 23, 42-43). Như thế anh trộm lành đã trở thành muối và ánh sáng cho mọi kẻ ác bắt chước anh sám hối và xin theo Chúa Giêsu để được cứu độ.
 
Nhà cách mạng lừng danh Gandhi, tuy ông không phải là người Công Giáo, nhưng ông rất say mê Thánh Kinh, Thánh Kinh chính là Cuốn Sách gối đầu giường của ông. Nhờ thấm nhuần tinh thần Phúc Âm mà ông đã chủ trương bất bạo động, lấy tình thương xóa hận thù để buộc chính quyền Anh phải trả lại độc lập cho dân tộc Ấn, và còn giúp dân Ấn xây dựng đất nước! Nhờ trải nghiệm này mà ông đã nói với mọi người rằng: “Đời chỉ thành công bao lâu dám thí nghiệm sống chân lý Phúc Âm.”
 
Đức Tin đã đâm rễ sâu vào ông Gandhi đến thế, nhưng sao đến cuối đời ông vẫn không xin theo Đạo??
 
Lý do là vì lần kia, ông muốn vào cầu nguyện tại một Nhà Thờ, với hy vọng sẽ gặp một Linh mục để xin học Giáo Lý và được lãnh Bí Tích Thánh Tẩy, nhưng khi ông vừa mới bước lên bậc thềm của ngôi thánh đường, thì một người da trắng từ bên trong bước ra cản không cho ông vào và nói:
 
- Nhà Thờ này dành cho người da trắng, ông muốn cầu kinh thì đi Nhà Thờ khác!
 
Từ đó ông quyết định không theo đạo Công Giáo nữa!
 
Kẻ đã cản bước đường ông Gandhi đến với Chúa có đáng “buộc cối đá lớn vào cổ mà xô xuống biển” hay không?! (x Mt 18, 6). Vì nó là độc dược, là vi trùng, tệ hơn muối lạt!
 
THUỘC LÒNG
 
Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp của anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời (Mt 5, 16).
 
http://phaolomoi. net
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 5:13-16, tn5a, dqt, chung-nhan, hy-sinh,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 37

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 3

Khách viếng thăm : 33


Hôm nayHôm nay : 9136

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 44384

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7928221