03:31 EDT Thứ ba, 07/04/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa cnmc 4a

Thứ sáu - 20/03/2020 01:15
CHÚA NHẬT 4 MÙA CHAY
NĂM A
 
1Sm 16,1b. 6-7. 10-13a; Ep 5,8-14; Ga 9,1-41
 
BÀI ĐỌC I: 1Sm 16,1b. 6-7. 10-13a
 
1b Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Ngươi hãy lấy dầu đổ đầy sừng và lên đường. Ta sai ngươi đến gặp Gie-sê người Bê-lem, vì Ta đã thấy trong các con trai nó một người Ta muốn đặt làm vua.”
 
1 Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Ngươi còn khóc thương Sa-un cho đến bao giờ, khi ta đã gạt bỏ nó, không cho làm vua cai trị Ít-ra-en nữa? Ngươi hãy lấy dầu đổ đầy sừng và lên đường. Ta sai ngươi đến gặp Gie-sê người Bê-lem, vì Ta đã thấy trong các con trai nó một người Ta muốn đặt làm vua.”
 
10 Ông Gie-sê cho bảy người con trai đi qua trước mặt ông Sa-mu-en, nhưng ông Sa-mu-en nói với ông Gie-sê: "Đức Chúa không chọn những người này.”11 Rồi ông lại hỏi ông Gie-sê: "Các con ông có mặt đầy đủ chưa? " Ông Gie-sê trả lời: "Còn cháu út nữa, nó đang chăn chiên.” Ông Sa-mu-en liền nói với ông Gie-sê: "Xin ông cho người đi tìm nó về, chúng ta sẽ không nhập tiệc trước khi nó tới đây.”12 Ông Gie-sê cho người đi đón cậu về. Cậu có mái tóc hung, đôi mắt đẹp và khuôn mặt xinh xắn. Đức Chúa phán với ông Sa-mu-en: "Đứng dậy, xức dầu tấn phong nó đi! Chính nó đó! "13a Ông Sa-mu-en cầm lấy sừng dầu và xức cho cậu, ở giữa các anh của cậu. Thần khí Đức Chúa nhập vào Đa-vít từ ngày đó trở đi.
 
ĐÁP CA: Tv 22
 
Đ. Chúa là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì(c 1)
 
1 Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. 2 Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành 3a và bổ sức cho tôi.
 
3b Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người. 4 Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm.
 
5 Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa.
 
6 Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên.
 
BÀI ĐỌC II: Ep 5,8-14
 
8 Thưa anh em, xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng;9 mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật. 10 Anh em hãy xem điều gì đẹp lòng Chúa. 11 Đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng. 12 Vì những việc chúng làm lén lút, thì nói đến đã là nhục rồi. 13 Nhưng tất cả những gì bị vạch trần, đều do ánh sáng làm lộ ra;14 mà bất cứ điều gì lộ ra, thì trở nên ánh sáng. Bởi vậy, có lời chép rằng: Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ! Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào! Đức Ki-tô sẽ chiếu sáng ngươi!
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 8,12
 
Chúa nói: Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi, sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống.
 
TIN MỪNG: Ga 9,1-41
 
1 Khi ra khỏi Đền Thờ, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. 2 Các môn đệ hỏi Người: "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta? "3 Đức Giê-su trả lời: "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. 4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được. 5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”
 
6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù,7 rồi bảo anh ta: "Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa" (Si-lô-ác có nghĩa là: người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.
 
8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói: "Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao? "9 Có người nói: "Chính hắn đó! " Kẻ khác lại rằng: "Không phải đâu! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi! " Còn anh ta thì quả quyết: "Chính tôi đây! "10 Người ta liền hỏi anh: "Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế? "11 Anh ta trả lời: "Người tên là Giê-su đã trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo: "Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa. Tôi đã đi, đã rửa và tôi nhìn thấy.”12 Họ lại hỏi anh: "Ông ấy ở đâu? " Anh ta đáp: "Tôi không biết.”
 
13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu. 14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát. 15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời: "Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.”16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói: "Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát"; kẻ thì bảo: "Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy? " Thế là họ đâm ra chia rẽ. 17 Họ lại hỏi người mù: "Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh? " Anh đáp: "Người là một vị ngôn sứ! "
 
18 Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến. 19 Họ hỏi: "Anh này có phải là con ông bà không? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn thấy được? "20 Cha mẹ anh đáp: "Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh. 21 Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó; nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.”22 Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô. 23 Vì thế, cha mẹ anh mới nói: "Nó đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.”
 
24 Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: "Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi.”25 Anh ta đáp: "Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được! "26 Họ mới nói với anh: "Ông ấy đã làm gì cho anh? Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào? "27 Anh trả lời: "Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng? " 28 Họ liền mắng nhiếc anh: "Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. 29 Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.”30 Anh đáp: "Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi!31 Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. 32 Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. 33 Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì.”34 Họ đối lại: "Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư? " Rồi họ trục xuất anh.
 
35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi: "Anh có tin vào Con Người không? "36 Anh đáp: "Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin? "37 Đức Giê-su trả lời: "Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.”38 Anh nói: "Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người. 39 Đức Giê-su nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!"
 
40 Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng: "Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao? "41 Đức Giê-su bảo họ: "Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng: "Chúng tôi thấy", nên tội các ông vẫn còn! "
 
 
 
VẬT LỘN VÌ ĐỨC TIN!
 
Vào mùa Chay là vào mùa vật lộn:
 
-  Chúa nhật I: Đức Giêsu vật lộn với ba cạm bẫy do ma quỷ giăng ra! (x Mt 4,1-11)
 
-  Chúa nhật II: Đức Giêsu phải vật lộn với tính hưởng thụ của các Tông Đồ, vì các ông muốn làm Lều trên núi để hưởng vinh quang chứ không muốn xuống núi (x Mt 17,1-9)
 
-  Chúa nhật III: Đức Giêsu vật lộn Đức Tin với phụ nữ xứ Samari ương ngạnh (x Ga 4,5-42).
 
-  Chúa nhật IV: Qua việc Đức Giêsu chữa lành người mù gây ra cuộc vật lộn Đức Tin: đầu tiên là các Tông Đồ tưởng rằng anh bị mù là do tội gây nên, rồi đến những người láng giềng, và sau đó đến nhóm Pharisêu, cuối cùng cả cha mẹ anh mù, tất cả đều vật lộn về nguyên nhân anh mù được sáng mắt,để biết được người mở mắt anh mù là Đấng nào? Ta biết trong Tin Mừng của Gioan, ông ghi bảy dấu lạ, thì việc mở mắt anh mù là dấu lạ thứ 6, dấu lạ áp chót trong tuần sáng tạo mới Đức Giêsu thực hiện làm hoàn hảo cuộc sáng tạo thuở ban đầu, vì ngày thứ 6 trong tuần sáng tạo xưa Chúa đã tạo dựng Adam, Eva, nhưng họ bị Satan làm mù mắt, tưởng rằng ăn quả Chúa cấm là được hoàn hảo như Thiên Chúa, nhưng hậu quả đã dẫn cả dòng giống rớt xuống hố tử thần (x St 3), thì vào thời Tân Ước, qua dấu lạ thứ 6, Đức Giêsu mở mắt cho người mù là dấu Ngài muốn mở mắt cho giống nòi Adam, Eva, bởi lẽ Đức Giêsu đã nói: “Đèn của thân thể tức là mắt ngươi, khi mắt ngươi đơn thuần khi toàn thân ngươi sáng láng, nó sẽ sáng láng tất cả như khi đèn tỏa hào quang soi chiếu ngươi;một khi nó vạy vò, thì thân mình ngươi sầm tối. Vậy hãy xem có khi ánh sáng trong ngươi lại là tối tăm?” (Lc 11,34-36). Đó là lý do Đức Giêsu mở mắt cho người mù, là dấu chỉ Ngài làm hoàn hảo giống nòi Adam, Eva được sáng mắt tâm hồn, với trải nghiệm của Tông Đồ Phaolô, sau khi ông được Chúa mở mắt cho nhận ra con đường cứu độ, để không còn mù quáng đi bách hại người Công Giáo (x Cv 9), rồi lên đường tích cực loan báo Tin Mừng. Ông chia sẻ niềm tin với giáo đoàn Êphêsô: “Sau khi những mắt của lòng được rạng sáng, anh em biết đâu là niềm hy vọng do bởi việc Thiên Chúa kêu gọi, đâu là vinh quang phong phú của cơ nghiệp Người trong các thánh, đâu là quyền năng cao cả tuyệt vời của Ngài nơi ta, là những kẻ tin Ngài đã chỗi dậy từ cõi chết, nay đang ngự bên hữu Chúa Cha đến muôn đời, để đặt muôn sự dưới chân Ngài, Ngài đứng trên vạn vật làm Đầu Hội Thánh, đích thực là Thân Mình Ngài, sự viên mãn của Đấng viên thành vạn sự trong mọi người” (Ep 1,18-23).
 
Bởi đó mỗi khi đi dự Lễ, ta phải cầu xin Chúa mở mắt tâm hồn, để ta biết tin vào Chúa Giêsu là Đấng làm hoàn hảo công trình tạo dựng thuở ban đầu (x Ga 1,1-5); và ai đã thuộc về Chúa Kitô, muốn mắt tâm hồn của mình ngày càng rạng sáng, không còn vạy vò, thì cả cuộc đời theo Chúa Giêsu luôn phải vật lộn với niềm tin.
 
I. MỌI SỰ ĐƯỢC TẠO DỰNG CÁCH HOÀN HẢO PHẢI ĐƯỢC TÁI TẠO TRONG ĐỨC GIÊSU KITÔ.
 
 “Đức Giêsu lấy nước bọt trộn với đất và bôi vào mắt anh mù, rồi bảo anh đi rửa ở hồ Silôác” (Ga 9,6-7: Tin Mừng). Việc này trở nên dấu chỉ mang hai ý nghĩa:
 
1- Đức Giêsu là Thiên Chúa toàn năng: Giữ vệ sinh là một quy luật cần thiết phải tuân thủ khi chữa bệnh. Thế mà Đức Giêsu lại dùng nước miếng hòa với đất mà bôi vào mắt người mù để chữa, thì quả là phản khoa học! Điều này minh chứng Ngài là Thiên Chúa toàn năng, không lệ thuộc vào bất cứ Luật nào, vì Ngài là Chủ mọi Luật lệ! (x Gc 4,12).
 
2- Đức Giêsu tái tạo nhân loại: Trong cuộc sáng tạo thuở ban đầu, Thiên Chúa đã dùng Lời để tạo dựng loài người (x St 1,26-27); nhưng rồi Ngài lại tái tạo họ bằng bùn đất (x St 2,7). Điều ấy tiên báo: Vào thời Tân Ước, loài người phải được tái sinh bởi Lời Chúa và bởi Chúa Giêsu (x Gc 1,18; Cv 2,38), nên Đức Giêsu đã nhổ nước miếng xuống đất trộn thành bùn, rồi lấy bôi vào mắt anh mù, đoạn Ngài sai anh đi rửa ở hồ Silôác, và anh đã được sáng mắt, trở nên con người hoàn hảo giống như ông Phaolô từ kẻ mù, nhờ lãnh Phép Rửa của Chúa Giêsu (Bí tích Thánh Tẩy) đã sáng mắt Đức Tin, rồi đi làm Tông Đồ cho Ngài, không thua các Tông Đồ thượng đẳng (x Cv 9; 2 Cr 11,5). Nhưng ta phải hiểu rằng không phải do bùn mở mắt anh mù, mà anh được sáng mắt là nhờ làm theo Lời Đức Giêsu. Vì đi rửa hồ Silôác có nghĩa là “kẻ được sai đi” (x Ga 9,7: Tin Mừng), để rồi trở nên chứng nhân cho Ngài nối tiếp và mở rộng sứ mệnh Chúa Cha đã trao cho Con Một Ngài vào trần gian. Thực vậy, sau khi Đức Giêsu từ cõi chết sống lại, Ngài hiện đến với các Tông Đồ trao cho họ sứ mệnh: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em”(Ga 20,21).
 
 II. MẮT TÂM HỒN NGƯỜI KITÔ HỮU ĐƯỢC RỘNG MỞ NHIỀU HAY ÍT, LỆ THUỘC VÀO CUỘC VẬT LỘN ĐỨC TIN .
 
Vở bi hài kịch “sáng mà mù, mù lại sáng” được diễn ra 5 màn:
 
* Màn I: Anh mù từ thuở mới sinh vẫn ngồi ăn xin nơi Đền Thờ, nay lại được sáng mắt. sự lạ này gây tranh luận giữa người láng giềng với người quen biết anh:
 
Có người nói: “Tên mù ăn xin nay đã được sáng mắt!”
 
Kẻ khác cãi lại: “Không phải, một kẻ nào giống như hắn!”    
 
Còn anh mù thì xác nhận: “Chính tôi là tên mù ăn xin, đã nhờ ÔNG CÓ TÊN LÀ GIÊSU lấy bùn đất bôi vào mắt tôi, rồi bảo tôi đi rửa!” (x Ga 9,8-12: Tin Mừng)
 
* Màn II: Cuộc chia rẽ trong nhóm Biệt phái. Có người nói: “Con người ấy (Giêsu) không thể bởi Thiên Chúa, vì nó không giữ ngày Hưu lễ”; Kẻ khác không đồng ý: “Làm sao một người tội lỗi lại có thể làm được những điều lạ như vậy?” Thế là bọn họ quay sang hỏi anh mù: “Mày nghĩ sao về người đã mở mắt cho mày?” Anh ta đáp: “NGÀI LÀ MỘT NGÔN SỨ!” (x Ga 9,13-17).
 
* Màn III: Mọi người vẫn không tin về việc anh mù đã được sáng mắt, họ liền gọi cha mẹ anh ta tới làm chứng về việc này, nhưng cha mẹ anh chỉ xác nhận: “Nó là con chúng tôi và sinh ra đã bị mù, còn làm sao nó được sáng mắt thì cứ hỏi nó, vì nó đã khôn lớn, nó sẽ nói năng về mình được!” Cha mẹ anh mù nói thế để tránh bị trục xuất ra khỏi hội đường vì dám tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô! (x Ga 9,18-23: Tin Mừng).
 
* Màn IV: Nhóm Biệt phái quay lại phía anh mù nói: “Tên ấy là kẻ tội lỗi!” Anh mù gạt phăng đi: “Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều: trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được!”
 
Biệt phái vặn hỏi: “Ông ta đã mở mắt cho mày thế nào?” Anh trả lời: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng?” Bọn Biệt phái mắng nhiếc anh: “Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Môsê. Chúng ta không biết ông Giêsu ấy bởi đâu mà đến!” Anh đáp: “Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi! Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì!”
 
Bọn Biệt phái tức tối: “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?” Tức khắc họ trục xuất anh ra khỏi Đền Thờ! Đây là hình phạt nặng nhất, nó kéo dài vô hạn, bị tịch thu tài sản và bị cắt đứt mọi liên lạc!
 
Anh vừa ra khỏi Đền Thờ, thì Đức Giêsu xuất hiện giơ tay đón lấy anh và hỏi: “Anh có tin vào Con Người không?” Anh đáp: "Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?” Đức Giêsu trả lời: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây”. Anh nói: “Thưa Ngài, tôi tin. Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Ngài” (x Ga 9,24-38: Tin Mừng). Nghĩa là anh đã tuyên xưng ĐỨC GIÊSU LÀ THIÊN CHÚA! Như thế, Đức Giêsu đã mở mắt Đức Tin cho anh mù hiểu danh hiệu “Con Người”. Danh hiệu này Kinh Thánh đặc biệt chỉ về Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa mà ngôn sứ Daniel đã báo trước về ngày cánh chung Đấng Cứu Thế xuất hiện: “Con Người đang ngự giá mây trời mà đến” (Dn 7,13b). Chính Chúa Giêsu cũng đã xác nhận như vậy về mình: “Ngày cánh chung, Con Người ngự đến trong vinh quang cùng với các Thánh Thiên thần” (Mt 16,27; Mc 8,38; Lc 9,26).
 
* Màn V: Kết: Ngay sau khi Đức Giêsu mở mắt cho anh mù,Ngài lẩn trốn vào “hậu trường” để trên “sân khấu” người mù và kẻ sáng mắt đấu lý với nhau. Cuối cùng như trong “hậu trường”, Ngài bước ra “sân khấu” tuyên bố kết quả: “KẺ MÙ ĐƯỢC THẤY, NGƯỜI SÁNG MẮT HÓA MÙ!” (x Ga 9,39: Tin Mừng).
 
Kẻ mù được thấy: Nhờ luôn chiến đấu với những kẻ ác tâm và tự mãn, mắt tâm hồn của anh mù tiến triển, cụ thể khởi đầu anh chỉ biết tên người mở mắt mình là Giêsu (x Ga 9,11: Tin Mừng), sau đó anh nhận ra Ngài là Ngôn Sứ (x Ga 9,17), cuối cùng anh sấp mình thờ lạy Đức Giêsu, tuyên xưng Ngài là Thiên Chúa! (x Ga 9,38).
 
Người sáng mắt hóa mù: Họ nhìn Đức Giêsu là kẻ phạm pháp (lỗi Luật ngày Sabát) phải giết sớm, như thế là chúng đã loại trừ sự sống!
 
Qua câu chuyện anh mù cho ta những xác tín:
 
1- Thuở xưa, ông Samuel cứ tưởng Thiên Chúa chọn các anh của Đavid trong gia đình ông Isai làm thủ lãnh dân tộc, nhưng Người lại bảo ông Samuel: Xức dầu cho Đavid, đứa con út trong gia đình, và đặt cậu làm vua chăn dắt dân Chúa, vì người ta nhìn bề ngoài, còn Thiên Chúa nhìn tận đáy lòng! (x 1Sm 16: Bài đọc I).
 
Người Chúa chọn hôm nay để dẫn dắt Đức Tin người khác lại là “vua mù”, kẻ thấp hèn nhất trong xã hội, nhưng anh sống Đức Tin dũng cảm, bị xã hội loại trừ, cả cha mẹ cũng xa lánh! Mà anh vẫn bình an và hân hoan, vì “dù cha mẹ có bỏ con đi nữa, thì hãy còn có Chúa đón nhận con” (Tv 27/26,17).
 
2- Ai nói mình đã được Chúa mở mắt tâm hồn, trở thành con cái sự sáng, thì phải nỗ lực làm việc lành. Thánh Phaolô nói: “Anh em hãy xem điều gì đẹp lòng Chúa, đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng. Vì những việc chúng làm lén lút, thì nói đến đã là nhục rồi. Bất cứ điều gì lộ ra thì trở nên ánh sáng. Bởi vậy có lời chép rằng: Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ! Từ chốn tử vong, chỗi dậy đi nào! Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi” (x Ep 5,8-14: Bài đọc II). Cụ thể, noi gương “vua mù” để được Chúa chúc phúc, cũng như xưa ông Giacob vật lộn với thần của Thiên Chúa suốt đêm đến sáng cũng không chịu buông, “Người đó nói: "Buông ta ra, vì đã rạng đông rồi.” Nhưng ông đáp: "Tôi sẽ không buông ngài ra, nếu ngài không chúc phúc cho tôi.”Người đó hỏi ông: "Tên ngươi là gì?" Ông đáp: "Tên tôi là Giacob.” Người đó nói: "Người ta sẽ không gọi tên ngươi là Giacob nữa, nhưng là Israel, vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa và với người ta, và ngươi đã thắng.” (x St 32,23-29).
 
3- Đi trong đêm tối, người mù và kẻ sáng mắt chẳng ai dẫn ai, trừ người có cây đèn cháy sáng. Một đêm kia, anh mù tay cầm cây gậy dò đường, tay cầm đèn giơ cao và hô: “Đây, theo tôi đi lối này”. Thế mà người ta cứ xô vào anh, anh tức giận chửi thề: “ĐM, chúng mày mù hả, tao đã soi đèn cho chúng mày đi, sao lại cứ xô vào tao?” Người sáng mắt đáp: “Có mày mù ấy, đèn mày đã tắt từ lâu mà mày cứ còn la lớn đi lối này, đi này!?”
 
Vậy đi trong đêm tối kẻ mù nhờ cầm cây gậy với cây đèn trở thành lãnh đạo người sáng mắt; thì người Kitô hữu nhờ cầm lấy Chúa Giêsu Phục Sinh ăn (x Lc 22,17), thì Ngài là cây gậy bảo vệ ta đúng như lời Thánh vịnh nói: “Cây gậy Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm” (Tv 23/22,4b), bởi lẽ “Ngài là Mục Tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi” (Tv 23/22,1: Đáp ca). Và “Ngài là ánh sáng cho thế gian, ai theo Ngài sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8,12: Tung Hô Tin Mừng). Đó cũng là lý do thánh Phaolô xác tín: “Ngoài Chúa Kitô Giêsu chịu đóng đinh, tôi không muốn biết điều gì khác” (1Cr 2,2). Chỉ biết Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh chính là đi chung đường phục vụ với Ngài (x 1Ga 2,6), để được đồng hiến tế với Ngài, được đón nhận Ngài vào tâm hồn (Rước Lễ), có thế ta mới được đồng hóa với Ngài là sự sáng (x Ga 8,12; Gl 2,20), để được Ngài giúp chu toàn sứ mệnh “kẻ được sai đi” không thua anh mù (x Ga 9,7: Tin Mừng).
 
THUỘC LÒNG.
 
Sự sáng đã đến trong thế gian, mà người ta đã yêu mến tối tăm hơn sự sáng, vì việc họ làm là điều xấu. Bởi chưng ai làm sự dữ thì ghét sự sáng, không đến với sự sáng, kẻo bị bắt lỗi về các việc của mình! (Ga 3, 19-20),
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Ga 9:1-41, mc4a, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 29

Máy chủ tìm kiếm : 4

Khách viếng thăm : 25


Hôm nayHôm nay : 4296

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 48133

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7175933