13:55 EDT Thứ ba, 23/04/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ cntn 5c

Thứ bảy - 09/02/2019 05:32
CHÚA NHẬT 5 THƯỜNG NIÊN
NĂM C
 
Is 6, 1-2a.3-8; 1Cr 15, 1-11; Lc 5, 1-11
 
 
 
BÀI ĐỌC: Is 6, 1-2a.3-8
 
1 Năm vua Út-di-gia-hu băng hà, tôi thấy Chúa Thượng ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ. 2a Phía bên trên Người, có các thần Xê-ra-phim đứng chầu.
 
3 Các vị ấy đối đáp tung hô:"Thánh! Thánh! Chí Thánh! Đức Chúa các đạo binh là Đấng Thánh!Cả mặt đất rạng ngời vinh quang Chúa! "4 Tiếng tung hô đó làm cho các trụ cửa rung chuyển; khắp Đền Thờ khói toả mịt mù.5 Bấy giờ tôi thốt lên: "Khốn thân tôi, tôi chết mất! Vì tôi là một người môi miệng ô uế,tôi ở giữa một dân môi miệng ô uế,thế mà mắt tôi đã thấy Đức Vua là Đức Chúa các đạo binh! " 6 Một trong các thần Xê-ra-phim bay về phía tôi, tay cầm một hòn than hồng người đã dùng cặp mà gắp từ trên bàn thờ.Người đưa hòn than ấy chạm vào miệng tôi và nói:"Đây, cái này đã chạm đến môi ngươi,ngươi đã được tha lỗi và xá tội."8 Bấy giờ tôi nghe tiếng Chúa Thượng phán:"Ta sẽ sai ai đây? Ai sẽ đi cho chúng ta? "Tôi thưa: "Dạ, con đây, xin sai con đi."
 
ĐÁP CA: Tv 137
 
Đ. 2c Lạy Chúa, giữa chư vị thiên thần, 
này con xin đàn ca kính Chúa.

 
1 Lạy Chúa, con hết lòng cảm tạ, Ngài đã nghe lời miệng con xin. Giữa chư vị thiên thần, xin đàn ca kính Chúa, 2a hướng về đền thánh, con phủ phục tôn thờ.
 
2bc Xin cảm tạ danh Chúa, vì Ngài vẫn thành tín yêu thương, đã đề cao danh thánh và lời hứa của Ngài trên tất cả mọi sự. 3 Ngày con kêu cứu, Chúa đã thương đáp lại,đã gia tăng nghị lực cho tâm hồn.
 
4 Lạy Chúa, mọi đế vương dưới trần đều cảm tạ khi nghe những lời miệng Ngài phán ra. 5 Họ sẽ ca ngợi đường lối Chúa: "Vinh quang Chúa vĩ đại dường bao! "
 
7c Chúa đã ra tay uy quyền giải thoát con. 8 Việc Chúa làm cho con, Ngài sẽ hoàn tất; lạy Chúa, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Công trình do tay Ngài thực hiện, xin đừng bỏ dở dang.
 
BÀI ĐỌC 2: 1 Cr 15, 1-11
 
1 Thưa anh em, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cùng đang nắm vững. 2 Nhờ Tin Mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích.
 
3 Trước hết, tôi đã truyền lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là: Đức Ki-tô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, 4 rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ ba đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh. 5 Người đã hiện ra với ông Kê-pha, rồi với Nhóm Mười Hai. 6 Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em một lượt, trong số ấy phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ.Tiếp đến, Người hiện ra với ông Gia-cô-bê, rồi với tất cả các Tông Đồ.8 Sau hết, Người cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non.
 
9 Thật vậy, tôi là người hèn mọn nhất trong số các Tông Đồ, tôi không đáng được gọi là Tông Đồ, vì đã ngược đãi Hội Thánh của Thiên Chúa. 10 Nhưng tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn Người ban cho tôi đã không vô hiệu; trái lại, tôi đã làm việc nhiều hơn tất cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là ơn Thiên Chúa cùng với tôi.
 
11 Tóm lại, dù tôi hay các vị khác rao giảng, thì chúng tôi đều rao giảng như thế, và anh em đã tin như vậy.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Mt 4,19
 
Hall-Hall: Chúa nói: Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 5,1-11
 
    1 Một hôm, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. 2 Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. 3 Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.
 
4 Giảng xong, Người bảo ông Si-môn: "Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá." 5 Ông Si-môn đáp: "Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới." 6 Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới.7 Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.
 
 8 Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói: "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi! " 9 Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. 10 Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn: "Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta." 11 Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.
 
 
 
ĐỂ TRỞ NÊN TÔNG ĐỒ CỦA ĐỨC KITÔ
 
Để trở nên người Tông Đồ của Đức Ki-tô, mỗi Ki-tô hữu phải ý thức sống 5 điều sau đây:
 
  • Làm Tông đồ của Đức Kitô là một ơn phổ quát của mọi Kitô hữu.
  • Mọi hoạt động cuộc sống phải dựa vào Lời Chúa được đón nhận từ giáo huấn của Hội Thánh.
  • Hoạt động Tông Đồ gặt hái được ơn cứu độ.
  • Biết chân thành sám hối tội mình để được thanh tẩy nhờ Phụng Vụ của Hội Thánh .
  • Mau mắn đặt hoạt động tông đồ trên mọi hoạt động khác.   
 
 
 
I. LÀM TÔNG ĐỒ CỦA ĐỨC KITÔ LÀ MỘT ƠN PHỔ QUÁT CỦA MỌI KITÔ HỮU.
 
Chúa bảo ngư phủ Phêrô: “Từ nay con sẽ là kẻ chài lưới người!” (Lc 5,10). Câu trên có nghĩa là người ta làm Tông Đồ cho Chúa ngay trong nghề nghiệp đang có:
 
  • Các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan đang bắt cá (X. Tin Mừng).
  • Ông Phaolô đang lùng bắt những người mà ông cho là lạc đạo để thanh trừng, hầu bảo vệ Luật Môsê (X. Bài đọc II).
  • Ngôn sứ Isaia đang cầu nguyện trong Đền Thờ, Thiên thần gắp than hồng bỏ vào lưỡi ông, làm cho miệng ông được thanh sạch để cùng với tạo vật ca tụng Thiên Chúa (X. Bài đọc I).
 
Do đó, nếu Chúa gặp một kiến trúc sư, Ngài sẽ bảo ông ta: “Từ nay con trở thành ngừơi xây dựng con người”; Nếu Chúa gặp một người nấu ăn, Ngài sẽ nói với họ:“Từ nay con hãy nuôi người ta bằng Lời Ta và Mình Ta” …
 
Chính vì vậy mà Hiến Chế Hội Thánh số 35 dạy: “Giáo dân có thể và phải có một hoạt động cao qúy là truyền giảng Tin Mừng cho thế giới, cả lúc họ bận tâm lo lắng việc trần thế ”.
 
Vậy không ai còn sợ mình bất xứng không đáng được Chúa kêu gọi làm Tông Đồ cho Ngài, bởi lẽ khi Đức Giê-su gọi ông Phê-rô, bỏ nghề chài lưới bắt cá để đi chài lưới bắt người, Ngài cũng nói: “Đừng sợ!” Vì Ngài biết ông có mặc cảm là người tội lỗi, không đáng được Thầy Giê-su gọi lại gần (X. Lc 5,10: Tin Mừng).
 
II. MỌI HOẠT ĐỘNG CUỘC SỐNG PHẢI DỰA VÀO LỜI CHÚA ĐƯỢC ĐÓN NHẬN TỪ GIÁO HUẤN CỦA HỘI THÁNH.
 
Ông Phêrô thưa cùng Đức Giêsu: “Thưa Thầy suốt đêm chúng con không bắt được gì, nhưng bây giờ vâng lời Thầy con xin thả lưới!” (Lc 5, 5: Tin Mừng).
 
Vì Lời Đức Giêsu ra lệnh cho ông Phêrô bủa lưới bắt cá, ông đã kéo lên một mẻ cá nhiều chưa từng thấy: cá chất đầy hai thuyền suýt chìm! Như vậy không phải do kinh nghiệm nghề nghiệp mà ông Phê-rô thành công mà là do ông tin tuyệt đối vào Lời Chúa là Lời quyền năng, ông đã thi hành.
 
Đối với chúng ta, phải nghe Lời Chúa ở đâu? Nếu không xác tín rằng chỉ nghe giáo huấn của Hội Thánh mới thực là nghe Lời Chúa. Bởi vì có quá nhiều người vây quanh Đức Giê-su, lúc đó có hai chiếc thuyền cùng đậu gần bờ, mà Đức Giêsu chỉ chọn thuyền của Phêrô, bảo ông chèo ra xa để Ngài giảng cho những người đứng trên bờ (X. Lc 5,3). Đó là dấu chỉ Đức Giêsu muốn mọi người phải nghe Lời Chúa từ “thuyền Hội Thánh” – thuyền của Phêrô - công bố. Thực vậy, Tân Ước đã có nhiều cách nói để nhấn mạnh: ai nghe Lời Hội Thánh dạy mới là nghe Lời Chúa (X. Lc 10,16). Vì tuy Hội Thánh là một đoàn chiên nhỏ bé (X. Lc 12,32), nhưng đó mới là cộng đoàn được Cha trên trời mạc khải cho. Do đó Chúa Giêsu hân hoan tạ ơn Chúa Cha đã không mạc khải cho hạng khôn ngoan thông thái, mà chỉ mạc khải cho đoàn chiên bé nhỏ (X. Mt 11,25-26). Đặc biệt là Cha trên trời đã mạc khải cho ông Phêrô – vị Giáo hoàng tiên khởi – để ông tuyên xưng Đức Tin về Chúa Giêsu: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống ” (Mt 16,17), vì ông Phêrô là vị Thủ lãnh, được Chúa đặt lên chăm sóc mọi phần tử trong Hội Thánh (X. Ga 21,15t), nên Ngài đã ưu ái cầu nguyện riêng cho ông, vì ông có nhiệm vụ củng cố đức tin của Hội Thánh để không bị Satan sàng sẩy đến lung lạc! (X. Lc 22,31-32). Sứ mệnh của thủ lãnh Phêrô củng cố đức tin dân Thiên Chúa, hằng ngày được thể hiện qua Phụng Vụ Hội Thánh cử hành. Vì thế ông Luca nhấn mạnh: “các Tông Đồ hằng ngày trong Nhà Thờ – cử hành Phụng Vụ – mà chúc tụng Chúa” (X. Lc 24,53), chứ không nhất thiết chỉ đi khắp thế gian mới làm tròn sứ mệnh Tông Đồ (X. Mt 28,19). Bởi vậy Đức Giêsu dạy: “Ai muốn nghe giáo lý của tôi, cứ vào nhà thờ hỏi những người nghe tôi nói –chính là môn đệ của tôi – vì hằng ngày tôi giảng trong đó” (X. Ga 18,19-21). Đến cả như ông Phaolô một kẻ trước đó đã bách hại Hội Thánh, ông bị Chúa xô té và hỏi tội: “Tại sao ngươi bắt bớ Ta?” Ông thưa lại: “Con phải làm gì?” Chúa Giêsu trả lời: “Ngươi phải đi học lại giáo lý nơi môn đồ của Ta” (X. Cv 9), từ lúc đó ông xác tín rằng: “Cho dù các Thiên thần ở trên trời, mà đến trần gian giảng một thứ giáo lý khác với Hội Thánh, thì nó là đồ Chúa chúc dữ!” (Gl 1, 8).
 
III. HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ GẶT HÁI ĐƯỢC ƠN CỨU ĐỘ DO LÒNG TIN.
 
·        Lời Chúa là Lời quyền năng: các Tông Đồ nối tiếp sứ mệnh của Đức Giêsu đi loan báo Lời, thì điều các ông rao giảng đòi buộc ai cũng phải nghe và thi hành, để tập họp mọi sự về cho Chúa.
 
Thực vậy, Chúa Giêsu bảo ông Phêrô: “Hãy ra khơi và thả lưới chỗ nước sâu mà bắt cá ” (Lc 5,4), và ông đã kéo lưới chất đầy hai thuyền cá (X. Lc 5, 7).
 
Như vậy, xem ra cả cá cũng muốn đến nghe Lời Chúa. Nói cách khác, chính Lời Chúa tập họp vạn vật về cho các môn đệ, để các ông cộng tác với Đức Giêsu làm hoàn tất chương trình cứu độ, như lời thánh Phaolô nói: “Mọi sự thuộc về anh em, anh em thuộc về Chúa Kitô, Chúa Kitô thuộc về Chúa Cha” (1 Cr 3,21-23).
 
Rõ ràng Lời Chúa điều khiển được cả vạn vật, không những quy tụ được toàn thể các loại cá dưới biển đến bên thuyền các môn đệ, mà cả những vật vô tri vô giác, khi đụng tới Lời Chúa, chúng cũng phải tùng phục. Điển hình như ông Giosua ra lệnh cho các tư tế nhúng hai bia đá ghi Lời Chúa xuống sông Giođan, nước đang chảy đụng vào bia đá, nó liền chảy ngược lại, lộ ra một khoảng đất trống giữa lòng sông cho dân Do-thái đi qua (X. Gs 3,1-6). Vì vậy mà lời kinh của người Do-thái thường đọc: “Biển kia ơi, việc gì mà trốn chạy? Gio đan hỡi, cớ chi chảy ngược dòng?” (Tv 114/113A, 5-6), và “nước đã thấy Ngài, vâng lạy Chúa, thấy Ngài nước rùng mình khiếp sợ, cả vực sâu cũng run rẩy kinh hoàng” (Tv 77/76,17).
 
·         “Thả lưới chỗ nước sâu”: Hy-ngữ là “eis to bathos”, cũng có nghĩa là vực thẳm! Đây là sào huyệt của ác thần (X. Tv 74/73,13; G 38,16; Gn 2,2; Kh 21,1). Vậy các Tông Đồ “bủa lưới Lời Chúa” xuống vực thẳm, chắc chắn “bắt được cá người”, mà ai có quyền bắt thì người ấy có quyền tha. Như Đức Giê-su đã ban quyền cho các môn đệ: “Chúng con tha tội cho ai thì tội người ấy được tha, chúng con cầm giữ tội ai, thì tội họ bị cầm lại” (Ga 20,23). Đúng với lời kinh ta thường đọc: “Lạy Chúa, từ âm phủ Ngài đã kéo con lên,tưởng đã xuống mồ mà Ngài thương cứu sống.” (Tv 30/29,4) [Kinh Vực Sâu].
 
·         “Hai thuyền cá đầy” là dấu chỉ việc Tông Đồ luôn đem lại hai ơn cho mọi người biết đón nhận và thực hành Lời Chúa:
 
  • Ơn cho linh hồn và thể xác.
  • Diễn tả vinh quang Thiên Chúa và đem lại hạnh phúc cho con người.
  • Được lợi đời này và nhất là đời sau.
 
Đúng như lời Thánh Kinh dạy: “Ai suy gẫm Lời Chúa và đem ra thực hành, người ấy làm gì cũng thành công!” (X. Tv 1,2-3). Vì thế thánh Tông Đồ nói với giáo đoàn: “Tôi phó thác anh em cho Chúa và cho Lời ân sủng của Ngườii, Lời có sức xây dựng và ban phần cơ nghiệp giữa những kẻ được tác thánh” (Cv 20, 32).
 
IV. BIẾT CHÂN THÀNH SÁM HỐI TỘI MÌNH ĐỂ ĐƯỢC THANH TẨY NHỜ PHỤNG VỤ CỦA HỘI THÁNH.
 
Cả ba người: ngôn sứ Isaia (Bài đọc I); ông Phaolô (Bài đọc II) và ông Phêrô (Tin Mừng) đều được Chúa sai đi làm Tông Đồ, dù Chúa biết họ là những kẻ có tội, nên nếu họ không được Chúa tha thứ, thì không ai có thể làm được công việc Chúa trao. Chính vì thế mà:
 
* Ông Phêrô đã thưa cùng Chúa: “Lạy Thầy, xin xa con, vì con là kẻ có tội!” (Lc 5, 8).
 
* Ông Phaolô thú nhận đã bách hại Hội Thánh, ông thấy mình không xứng đáng là Tông Đồ của Chúa. Trong thư gởi giáo đoàn Corintho, ông đã vẽ lên một đoàn chứng nhân cho Chúa Phục Sinh đi đầu là “tên satan Phêrô”, kế đó là các Tông Đồ và hơn 500 giáo dân, và người sau chót là “tên vũ phu Phao-lô” (X. Bài đọc II: 1Cr 15,1-11). Ta có thể liên tưởng đến đoàn tầu hỏa đang chạy: cái máy kéo đầu tầu là “satan Phê-rô” (X. Mt 16,23); còn máy để đẩy đoàn tầu là “sói Phaolô” (X. Cv 8,1-3; Cv 9,1t).
 
* Ông Isaia vào Đền Thờ thấy mình lạc lõng, không được cùng với các thiên thần, với muôn tạo vật cất tiếng chúc tụng Chúa là Đấng Chí Thánh, bởi vì ông nhận biết môi miệng mình chỉ ăn tục nói phét. Nhưng nhờ biết sám hối, Chúa đã cho Thiên thần gắp than hồng từ bàn thờ bỏ vào miệng lưỡi ông, tức khắc lưỡi ông được thanh tẩy, để ông được cung với muôn tạo vật cất lời chúc tụng Thiên Chúa, và ông đã thấy tà áo Chúa phủ kín Đền Thờ – dấu Chúa cứu độ dân – đến nỗi các thần Sêraphim – thần dân ngoại tôn thờ – còn phải phủ phục trước tôn nhan Chúa mà ngợi khen Ngài (X. Bài đọc I: Is 6).
 
Nhưng đó mới là dấu chỉ, còn thua xa nay người Ki-tô hữu đến Nhà Chúa được Linh mục đặt Lời và Thánh Thể vào miệng, đó mới thực là Chúa thanh tẩy tội lỗi của chứng nhân Ngài trước khi họ đi rao giảng Tin Mừng cho mọi người. Vì thế mà Linh mục nào cũng phải cúi sâu trước bàn thờ xin ơn thanh tẩy trước khi đến giảng đài công bố Lời Chúa. Để nói được như Isaia: “Chúa ban tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói mà nâng đỡ kẻ nhọc nhằn. Mỗi sáng Ngài đánh thức tôi, Ngài thức tỉnh tai tôi, để nghe Lời Ngài giáo huấn” (Is 50,4)
 
V. MAU MẮN ĐẶT HOẠT ĐỘNG TÔNG ĐỒ TRÊN MỌI HOẠT ĐỘNG KHÁC.
 
Hình ảnh ông Phêrô đã dứt bỏ nghề chài lưới, dù ông mới bủa được mẻ cá lạ lùng làm dồi dào kinh tế gia đình, nhưng ông đã bỏ tức khắc hai thuyền cá đầy cùng với các bạn chài mà lên đường với Đức Giêsu ngay! (X. Lc 5,11). Như thế ông Phêrô ý thức rằng: việc đi loan báo Tin Mừng là việc quan trọng nhất, đứng hàng đầu trong các bổn phận người Ki-tô hữu. Làm như thế là ông đã thực hành Lời Đức Giê-su dạy:
 
  •  “Hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hư nát, nhưng vì lương thực lưu lại mãi đến sự sống đời đời” (Ga 6,27).
  • Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng nhờ mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra (Mt 4,4).
  • Phải nói được như Đức Giêsu đang lúc bụng đói: “Lương thực của tôi là làm theo ý Thiên Chúa đã sai” (Ga 4,31-34).
 
Ai sống được như trên là người đã lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước, thì chắc chắn những sự khác Chúa sẽ ban thêm cho (X. Mt 6,33), nhất là được Chúa thanh tẩy khỏi lối sống bất xứng như ông Isaia, hầu chung với muôn tạo vật ca tụng Thiên Chúa: “Lạy Chúa, giữa chư vị Thiên thần con đàn ca kính Chúa” (Tv 138/137,2c: Đáp ca).
 
Vì kẻ nào chần chừ, tính toán hơn thiệt khi làm việc tông đồ, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa! Do đó Tông Đồ Phaolô nhắc nhở: “Ai lừng khừng sẽ làm mất ơn Chúa, trở nên kẻ cay đắng, gây xáo trộn và làm hư hỏng nhiều người” (Dt 12,15).
 
THUỘC LÒNG
 
Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội!(Rm 5, 20)
 
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 5:1-11, tn5c, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 29

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 28


Hôm nayHôm nay : 4068

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 132861

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 4288917