06:24 EST Thứ tư, 19/12/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ ba tuần 10 thường niên

Thứ hai - 06/06/2016 05:23
THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 10 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
1V 17, 7-16; Mt 5, 13-16
 
BÀI ĐỌC: 1V 17, 7-16
 
7 Hồi đó, chỗ ông Ê-ly-a ẩn mình, suối cạn khô, vì trong xứ không có mưa. 8 Bấy giờ có lời Đức Chúa phán bảo ông:9 "Ngươi hãy đứng dậy đi Xa-rép-ta, thuộc Xi-đôn, và ở lại đấy. Này Ta truyền cho một bà goá ở đó nuôi ngươi. "10 Ông liền đứng dậy đi Xa-rép-ta. Khi đến cổng thành, ông thấy có một bà goá đang lượm củi. Ông gọi bà ấy và nói: "Bà làm ơn đem bình lấy cho tôi chút nước để tôi uống. "11 Bà ấy liền đi lấy nước. Ông gọi bà và nói: "Bà làm ơn lấy cho tôi miếng bánh nữa! "12 Bà trả lời: "Có Đức Chúa, Thiên Chúa hằng sống của ông tôi thề là tôi không có bánh. Tôi chỉ còn nắm bột trong hũ và chút dầu trong vò. Tôi đang đi lượm vài thanh củi, rồi về nhà nấu nướng cho tôi và con tôi. Chúng tôi sẽ ăn rồi chết. "13 Ông Ê-li-a nói với bà: "Bà đừng sợ, cứ về làm như bà vừa nói. Nhưng trước tiên, bà hãy lấy những thứ đó mà làm cho tôi một chiếc bánh nhỏ, và đem ra cho tôi, rồi sau đó bà sẽ làm cho bà và con bà. 14 Vì Đức Chúa , Thiên Chúa của Ít-ra-en phán thế này:"Hũ bột sẽ không vơi vò dầu sẽ chẳng cạn cho đến ngày Đức Chúa đổ mưa xuống trên mặt đất. "
 
15 Bà ấy đi và làm như ông Ê-li-a nói; thế là bà ấy cùng với ông Ê-li-a và con bà có đủ ăn lâu ngày. 16 Hũ bột đã không vơi, vò dầu đã chẳng cạn, đúng như Lời Đức Chúa đã dùng ông Ê-li-a mà phán.
 
ĐÁP CA: Tv 4
 
Đ. Lạy Chúa, xin tỏa ánh tôn nhan Ngài trên chúng con. (c 7b).
 
2 Lạy Thiên Chúa là đèn trời soi xét, khi con kêu, nguyện Chúa đáp lời. Lúc ngặt nghèo, Chúa đã mở lối thoát cho con, xin thương xót nghe lời con cầu khẩn. 3 Phàm nhân hỡi, cho đến bao giờ lòng vẫn còn chai đá ưa thích chuyện hư không, chạy theo điều giả dối?
 
4 Hãy biết rằng: Chúa biệt đãi người hiếu trung với Chúa; khi tôi kêu, Chúa đã nghe lời. 5 Hãy run sợ, và đừng phạm tội nữa, trên giường nằm, suy nghĩ và lặng thinh. Hãy tiến dâng lễ tế như luật truyền, và tin tưởng vào Chúa.
 
7 Biết bao kẻ nói rằng: "Ai sẽ cho ta thấy hạnh phúc?" lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan Ngài trên chúng con. 8 Chúa ban xuống lòng con nhiều hoan lạc hơn khi thiên hạ được mùa lúa rượu đầy dư.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Mt 5, 16
 
Hall-Hall: Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 5, 13-16
 
13 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Chính anh em là muối cho đời. Nhưng muối mà nhạt đi, thì lấy gì muối nó cho mặn lại? Nó đã thành vô dụng, thì chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp thôi.
 
14 "Chính anh em là ánh sáng cho trần gian. Một thành xây trên núi không tài nào che giấu được. 15 Cũng chẳng có ai thắp đèn rồi lại để dưới cái thùng, nhưng đặt trên đế, và đèn soi chiếu cho mọi người trong nhà. 16 Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời.
 
BẢN CHẤT CỦA NGƯỜI KITÔ HỮU
 
Đức Giêsu dùng hai biểu tượng muối và ánh sáng để diễn tả bản chất và sứ mệnh của người Kitô hữu, hầu có thể đạt được tám phúc lộc Chúa mới công bố trong Hiến Chương Nước Trời, mà Phụng Vụ Thánh Lễ ngày hôm qua đã nói đến (Mt 5, 1-12). Bởi vì muối và ánh sáng đều có những đặc tính:
 
-  Len lỏi vào mọi môi trường để ngăn ngừa sự dữ.
 
-  Làm tăng phẩm giá vật nó tiếp xúc.
 
-  Là dấu chỉ sự hiệp nhất.
 
-  Là nhu cầu sự sống của con người.
 
&&&
 
I. LEN LỎI VÀO MỌI MÔI TRƯỜNG ĐỂ NGĂN NGỪA SỰ DỮ.
 
- Người Kitô hữu phải như muối. Kìa xác một sinh vật để ngăn ngừa khỏi ươn thối, người ta dùng muối ướp nó. Xác sinh vật ấy sau khi được tiếp xúc với muối, thì muối len lỏi vào các tế bào của nó, muối sẽ tiêu diệt vi trùng xâm nhập.
 
- Người Kitô hữu phải là ánh sáng. Ánh sáng cũng len lỏi vào mọi môi trường ta sống, nhờ đó mà nhiều vi trùng trong bầu khí quyển bị tiêu diệt.
 
Thế thì sứ mệnh người Kitô hữu cũng như muối và ánh sáng, phải len lỏi vào môi trường trong xã hội, để nhờ sự hiện diện của người sống Lời Chúa trở nên như muối và ánh sáng, đẩy lui tội lỗi, loại trừ sự dữ. Nhất là người Kitô hữu phải biết dùng Lời Chúa làm cho môi trường sống được thêm mặn mà, vui tươi, như thánh Phaolô nói: “Lời lẽ của anh em hằng phải thanh nhã, mặn mà, ý nhị, biết đối đáp sao cho phải với mỗi một người” (Cl 4, 6). “Lời lẽ thanh nhã mặn mà ý nhị” phải là được bắt nguồn từ Kinh Thánh. Vì thế thánh Tông Đồ nói với giáo đoàn Côrinthô: “Khi tôi đến với anh em, tôi đã không dùng lời lẽ hùng hồn hoặc triết lý cao siêu mà loan báo mầu nhiệm của Thiên Chúa. Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa” (1Cr 2, 1. 4). Cùng một niềm xác tín như thế, thánh Phêrô nói: “Ai có nói thì nói Lời Thiên Chúa” (1Pr 4, 11a). Vì Đức Giêsu đã nói: “Người của Thiên Chúa thì nói Lời Thiên Chúa” (Ga 3, 34). Có sống được như thế, ta mới “như ngọn đuốc sáng trên trần gian, bày tỏ Lời sự sống” (Pl 2, 15). Vì “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv 119/118, 105). Như thế “giữa chốn tối tăm bừng lên một ánh sáng, chiếu rọi kẻ ngay lành” (Tv 112/111, 4a).
 
II. LÀM TĂNG PHẨM GIÁ VẬT NÓ TIẾP XÚC.
 
Người Kitô hữu muốn như muối và ánh sáng, thì phải có tinh thần phục vụ khiêm tốn, để làm cho người anh em hoặc cảnh vật tăng thêm phẩm giá. Thực vậy,
 
- Thực phẩm trong bữa ăn nếu thiếu chất mặn (muối), thì dù đó là cao lương, cũng chẳng ai muốn dùng. Nhưng nếu thực phẩm ấy dộp muối lên, thì có là cao lương cũng chẳng ai dùng được. Trong bữa tiệc người ta khen cá ngon, thịt ngon… chẳng ai khen muối, và cũng chẳng ai thấy muối.
 
- Vào phòng triển lãm xem tranh ảnh, mà phòng ấy không có ánh sáng, thì dù có những tác phẩm tuyệt vời, cũng bằng không; nhưng nếu ánh sáng làm chói mắt mọi người, thì chắc chắn ai cũng phải nhắm mắt lại. Như thế, cảnh vật đẹp nhờ có ánh sáng, người ta khen cảnh vật chẳng ai để ý đến ánh sáng.
 
Như vậy, sự hiện diện của người Kitô hữu trong cộng đoàn nếu chỉ muốn mọi người chú ý đến mình kèm theo lời khen, thì cũng giống như thực phẩm cõng muối, hoặc như đèn pha chiếu thẳng vào mắt mọi người! Thì người kiêu hãnh đòi danh như thế, thà rằng đừng có mặt. Do đó ta phải sống khiêm tốn như ông Gioan: “Người phải lớn lên, còn tôi thì nhỏ lại” (Ga 3, 30). Kinh Thánh dạy: “Hãy để người khác khen con, chớ không phải miệng con, một người xa lạ, chứ không phải môi con” (Cn 27, 2). Ta vẫn thường nghe người đời nói: “Bạn đừng lo người khác không biết đến tài đức của bạn, một hãy lo cho mình có tài có đức thật”.
 
III. LÀ DẤU CHỈ SỰ HIỆP NHẤT.
 
Người ta tìm thấy sự hiệp nhất nơi muối cũng như ánh sáng. Thực vậy
 
-  Muối là sự kết hợp giữa hai phân tử Cl và Na. Na là kim loại kiềm và mềm, người ta điện giải muối để tách hai phân tử Cl và Na, thì chúng đều là chất độc đối với cơ thể. Thế mà khi chúng hiệp nhất với nhau, chúng làm cho cơ thể được thêm sống.
 
-  Ánh sáng là sự tổng hợp giữa các mầu sắc không tách biệt. Người ta đã chứng minh điều này bằng cách bôi các mầu sắc vào đĩa rồi cho quay tít, thì các mầu trên đĩa ấy đồng hóa với ánh sáng.
 
Vậy sự hiện diện của người Kitô hữu ở bất cứ nơi đâu phải làm cho đồng loại được hiệp nhất trong chân lý, đặc biệt là giúp nhau sống Lời Chúa, cũng chính là Thần Khí ban sự sống (x Ga 6, 63). Thánh Phaolô nói: “Anh em hãy hăm hở sự hiệp nhất của Thần Khí (Lời Chúa) trong dây liên kết hòa thuận” (Ep 4, 3), đồng thời giúp nhau được hiệp thông Thánh Thể, “vì chưng chúng ta được chia sẻ cùng một tấm bánh (Thánh Thể)” (1Cr 10, 17), mới đem lại ơn giải phóng đích thực cho mọi người. Đúng như Đức Giêsu nói: “Sự thật (chân lý) sẽ làm cho anh em được giải phóng” (Ga 8, 32).
 
IV. LÀ NHU CẦU SỰ SỐNG CỦA CON NGƯỜI.
 
Nhu cầu sự sống của nhân loại không thể thiếu muối và ánh sáng, thì người Kitô hữu phải luôn có Chúa ở cùng, Ngài chính là “Đấng Có” (Giavê). Ai được “Đấng Có” (Chúa Giêsu) ở cùng, đó là người lương thiện, trung tín biết thực hành Lời Chúa, chứ không phải lúc có, lúc không. Ai không sống “Có”, nó là con cái ma quỷ, cha của sự dối trá (x Mt 5, 37; 2Cr 1, 18-22: Bài đọc năm lẻ). Chúng ta được Chúa (Đấng Có ở cùng) nhờ biết cầu nguyện: “Xin tỏa ánh Tôn Nhan rạng ngời trên tôi tới Chúa” (Tv 119/118, 135a: ĐC năm lẻ). “Ánh sáng rạng ngời trên tôi tớ Chúa” chính là Chúa Giêsu bao phủ chúng ta, vì Ngài đã nói: “Tôi là ánh sáng thế gian. Ai theo tôi sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống” (Ga 8, 12). Và như vậy, họ trở nên người lãnh đạo dẫn dắt người khác. Thực vậy đi trong đêm tối, người sáng mắt và kẻ mù lòa chẳng ai hơn ai, nhưng ai có ánh sáng, người ấy trở thành người lãnh đạo.
 
Ai thực hành Lời Chúa, người ấy được “Đấng Có” (Thiên Chúa) biến dữ ra lành, nghèo nên giàu. Chân lý này bà góa thành Sarepta đã là chứng nhân. Thực vậy, trong lúc biết bao người lâm cảnh đói khát, vì gặp hạn hán mất mùa, ngôn sứ Êlya không kiếm đâu ra lương thực để nuôi thân. May thay, ông gặp bà góa thành Sarepta đang lượm củi về làm bánh cho hai mẹ con ăn rồi chờ chết, vì trong nhà chỉ còn một chén bột duy nhất. Thế mà ông Êlya lại đến xin bà bánh ăn. Bà khước từ liền, vì bổn phận làm mẹ phải lo cho con trước khi lo cho người ngoài. Nói cách khác, người mẹ không thể giựt chiếc bánh con đang ăn trong lúc đói mà đưa cho người khác được. Nhưng khi bà nghe ngôn sứ Êlya nói: “Chúa sai tôi đến nói với bà: nếu bà làm bánh cho tôi ăn, thì hũ bột và bình dầu nhà bà không bao giờ vơi”. Bà góa ngoại giáo vừa nghe Chúa nói như thế, bà tin ngay, nên bà đã đổi ý làm bánh đưa cho ngôn sứ Êlya ăn trước. Quả thật, từ bấy giờ hũ bột và bình dầu nhà bà luôn đầy ắp, trong khi đó biết bao người phải chết đói vì thiếu lương thực! (x 1V 17, 7-16: Bài đọc năm chẵn).
 
Như thế, bà góa thực hành Lời Chúa đã trở thành muối mặn, làm cho ngôn sứ Êlya không chết vì đói, bà cũng là ánh sáng soi cho mọi người biết cách thực hành Lời Chúa. Nói tắt, bà góa Sarepta là muối mặn, là ánh sáng đáp ứng nhu cầu sự sống đồng loại. Đi xa hơn nữa, bà góa ấy chính là bà góa Maria, Mẹ chúng ta, Mẹ đã nghe và thực hành Lời Chúa, sinh Con Thiên Chúa vào đời cứu nhân loại.
 
Vậy ai muốn sống bốn điểm trên đây, thì người đó đã thực hành Lời Chúa dạy: “Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy các việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em” (Mt 5, 16: Tung Hô Tin Mừng), nhờ đã dâng lời cầu xin: “Lạy Chúa, xin tỏa ánh Tôn Nhan Ngài trên chúng con” (Tv 4, 7b: ĐC năm chẵn).
 
Vì Chúa Giêsu Kitô đã buộc hết thảy mọi người phải là muối mặn, phải là ánh sáng. Và nếu muối ra lạt thì nó cũng không phải là độc dược; đèn mà không sáng thì nó cũng chưa làm chết ai. Loại người như thế đã bị Đức Giêsu nguyền rủa: “Đổ ra đường cho người ta dẵm đạp” (Mt 5, 13b: Tin Mừng) . Thế thì người Kitô hữu có khi không phải là muối lạt, mà còn là độc dược, là vi trùng đối với đồng loại, thì hỏi Đức Giêsu phải dùng hình ảnh nào để nguyền rủa loại người này?! Ta cứ so sánh Giuđa Iscariot với anh trộm lành: Giuđa tuy là môn đệ Đức Giêsu tuyển chọn, nhưng hắn đã không thực hành Lời Thầy Giêsu dạy, hắn chỉ trông cậy vào thế lực của tiền bạc, thậm chí với 30$ đã phủ lấp lương tri hắn, trở thành tên phản Thầy! Cuối cùng hắn đi tự tử nhào xuống vỡ bụng lòi ruột ra (x Ga 6, 70-71; Cv 1, 18); trong khi đó, anh trộm lành suốt đời đằm mình trong tội lỗi, nhưng cuối cùng anh sám hối, nhận hình phạt bị đóng đinh như dịp để đền tội, và anh xin được theo Đức Giêsu, thì anh lại trở thành vị Thánh đầu tiên được Chúa đưa vào Thiên Đàng (x Lc 23, 42-43). Nói tắt, Giuđa không thực hành Lời Chúa, hắn đi vào cõi chết nhục nhã; còn anh trộm lành xin theo Chúa Giêsu, anh còn hơn muối và ánh sáng, vì anh trở thành mẫu cho các tội nhân trở về với Chúa.
 
Nhà Cách mạng lừng danh Gandhi, tuy ông không phải là người Công Giáo, nhưng ông rất say mê Thánh Kinh, Thánh Kinh chính là Cuốn Sách gối đầu giường của ông. Nhờ thấm nhuần tinh thần Phúc Âm mà ông đã chủ trương bất bạo động, lấy tình thương xóa hận thù để buộc đế quốc Anh phải trả lại độc lập cho dân tộc Ấn, lại còn giúp dân Ấn xây dựng đất nước! Nhờ trải nghiệm này mà ông đã nói với mọi người rằng: “Đời chỉ thành công bao lâu dám thí nghiệm sống chân lý Phúc Âm”.
 
Đức Tin đã đâm rễ sâu vào ông Gandhi đến thế, nhưng sao đến cuối đời ông vẫn không xin theo Đạo??
 
Lý do là vì một lần kia, ông muốn vào cầu nguyện tại một Nhà Thờ của người da trắng, với hy vọng sẽ gặp một Linh mục để ông xin học Giáo Lý và được lãnh Bí tích Thánh Tẩy, nhưng khi ông vừa mới bước lên bậc thềm của ngôi thánh đường, thì một người da trắng từ bên trong bước ra cản:
 
- Nhà Thờ này chỉ dành cho người da trắng, ông muốn cầu kinh thì đi Nhà Thờ khác!
 
Từ đó ông quyết định không theo đạo Công Giáo nữa!
 
Kẻ đã cản bước đường ông Gandhi đến với Chúa đáng bị lãnh án Đức Giêsu nói: “Buộc cối đá vào cổ nó mà xô xuống biển” (x Mt 18, 6). Vì nó là độc dược, là vi trùng, tệ hơn muối lạt!
 
THUỘC LÒNG
 
Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp của anh em làm mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời (Mt 5, 16).
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 5:13-16, dqt, tn10,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 41

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 39


Hôm nayHôm nay : 4500

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 105184

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3448671