03:38 EST Thứ tư, 11/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - thứ ba tuần 17 thường niên

Thứ hai - 25/07/2016 10:17
THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Gr 14, 17-22; Mt 13, 36-43
 
BÀI ĐỌC: Gr 14, 17-22
 
17 Mắt tôi hãy tuôn trào suối lệ cả ngày đêm không ngớt, vì trinh nữ cô gái dân tôi đã bị đánh nhừ đòn, vết trọng thương hết đường cứu chữa. 18 Tôi bước ra đồng nội: này kẻ chết vì gươm, quay trở lại đô thành: nọ bao người đói lả.
 
19 Lạy Chúa, phải chăng Ngài đã quyết từ bỏ Giu-đa? Phải chăng Xi-on khiến lòng Ngài ghê tởm? Vậy cớ sao Ngài đánh phạt chúng con đến vô phương chữa chạy? Chúng con đợi hoà bình nhưng chẳng được may lành chi hết! Mong đến thời bình phục, mà chỉ thấy rùng rợn khiếp kinh! 20 Lạy Chúa, chúng con nhận rằng mình gian ác và cha ông sai lỗi đã nhiều. Quả chúng con đều đắc tội với Chúa! 21 Vì Danh Thánh, xin Chúa đừng chê bỏ chúng con, đừng rẻ rúng toà vinh hiển của Ngài. Dám xin Ngài nhớ lại, đừng huỷ bỏ giao ước giữa Ngài với chúng con. 22 Trong số chư thần của các dân tộc, có thần nào làm được mưa chăng? Có phải trời đổ được mưa rào, hay chính Ngài, lạy Đức Chúa, Thiên Chúa của chúng con? Chúng con trông cậy nơi Ngài, vì chính Ngài đã làm ra tất cả những điều đó!
 
ĐÁP CA: Tv 79
 
Đ. Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con. (c 9bc)
 
8 Tội tiền nhân, xin Chúa đừng nhớ mãi mà trừng phạt chúng con. Xin dủ lòng thương mau đến giúp, vì chúng con đã khổ quá nhiều.
 
9 Lạy Chúa Trời, Đấng cứu độ chúng con, xin Ngài thương phù trợ, để danh Ngài rạng rỡ. Xin giải thoát chúng con, và thứ tha tội lỗi, vì danh dự của Ngài.
 
11 Ước gì tiếng tù nhân rên siết vọng lên thấu tai Ngài. Xin giơ tay hùng mạnh cứu sống những người mang án tử. 13 Phần chúng con là dân của Ngài, đoàn chiên Ngài chăn dắt, chúng con sẽ tạ ơn Ngài mãi mãi và dâng lời ca tụng đến muôn thuở muôn đời.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG:
 
Hall-Hall: Hạt giống là Lời Thiên Chúa, người gieo giống là Đức Ki-tô. Ai tuân giữ Lời Người, sẽ muôn đời tồn tại. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 13, 36-43
 
36 Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe.” 37 Người đáp: "Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. 38 Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. 39 Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần. 40 Vậy, như người ta nhặt cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy. 41 Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, 42 rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng. 43 Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.
 
PHÚC HAY HỌA DO CHỌN CHÚA HAY CHỐI NGÀI
 
Nhiều người lấy ý mình mà hiểu về Thiên Chúa, nên nói rằng không có Hỏa Ngục. Kinh Thánh có nói đến Hỏa Ngục, nhưng đó chỉ là dọa thôi! Cũng như người mẹ nói với con thơ: “Mẹ đánh chết con bây giờ”, nhưng thực ra không có người mẹ nào nói thế mà làm! Thiên Chúa là Tình Yêu (x 1Ga 4, 8), Hỏa Ngục không hợp với lòng nhân ái của Ngài. Bởi đó Ngài không nhẫn tâm tạo ra Hỏa Ngục để quăng ai xuống đó mà lấy làm thỏa dạ. Lý luận như thế hoàn toàn trái với Giáo Lý Công Giáo, bởi vì Thiên Chúa dựng nên loài người giống Ngài, để nhận biết về Thiên Chúa, chứ Thiên Chúa không giống con người mà lấy ý loài người gán cho Thiên Chúa. Ta biết hai định nghĩa “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4, 8) và “Thiên Chúa là lửa thiêu” (Dt 12, 29) đều có gía trị ngang nhau. Và ở nơi “Thiên Chúa không có thiên tư vị nể” (Gl 2, 6). Trong khi đó Thánh Kinh đã khẳng định có Hỏa Ngục thật, vì Thiên Chúa là lửa thiêu; và có Thiên Đàng thật, vì Thiên Chúa là Tình Yêu.
 
I. CÓ HỎA NGỤC THẬT.
 
Kinh Thánh dùng nhiều kiểu nói khác nhau nhằm diễn tả Hỏa Ngục, kẻ nào khước từ Thiên Chúa, nó phải hứng chịu:
 
1/ Bởi tự do lựa chọn theo ý mình. Chúa phán: “Ta đặt trước mắt ngươi sự chết và sự sống, sự dữ và sự lành, ngươi chọn gì thì được sự ấy cho ngươi và cho dòng giống ngươi” (Dnl 30, 15t). Thế thì làm lành hay sống ác, sự sống và sự chết, chọn cái nào là lãnh cái đó: chọn sống ác chết là Hỏa Ngục, chọn làm lành chết về Thiên Đàng.
 
2/ Bởi khước từ Lời ân sủng Chúa ban, Đức Giêsu đã nói: “Kẻ nào không lãnh nhận Lời của Ta, chính Lời Ta nói sẽ xét xử nó trong ngày sau hết” (Ga 12, 48).
 
Điều này xảy đến làm ta rất đau đớn hơn khước từ một người tha thiết mời mua vé số mà ta không mua, người khác mua họ trúng độc đắc, thì chắc chắn tiếng mời của người bán vé dội lại làm ta đau lòng! Chuyện vé số chỉ là may rủi, tiền ấy không cho ta sự sống đời đời, vậy mà còn làm ta day dứt nuối tiếc. Thế thì Lời Chúa nói với ta chắc chắn là “trúng số”: được sự sống hạnh phúc đời đời, đây không phải là chuyện may rủi, mà là do lòng tin của ta, nên khi mãn cuộc đời, mọi người đều đứng trước cửa Trời, ai nghe và thực hành Lời Chúa, họ được hạnh phúc như Thiên Chúa, vì được vào dự tiệc Nước Trời. Trái lại, kẻ khước từ Lời Chúa, chúng xấu xa như Satan, vì quá xấu hổ phải vội chạy trốn! Lúc ấy mới biết Hỏa Ngục khổ chừng nào! Loại này “nó như người xây nhà trên cát, khi mưa giông bão tố ập đến, cuốn sập nhà ấy và ra tồi tệ” (Mt 7, 24). Lúc ấy không ai có thể đổ lỗi cho Thiên Chúa được.
 
3/ Ta tự tách lìa khỏi Chúa Kitô và Hội Thánh là Thân Mình Mầu Nhiệm của Ngài. Đức Giêsu nói: “Cây nho chính là Ta, ai không lưu lại trong Ta thì bị quăng ra ngoài như nhánh nho bị khô đi, người ta sẽ lượm chúng quăng vào lò lửa” (Ga 15, 5-6).
 
Cành lìa khỏi cây thì dù cây có tiếp tục tiết nhựa nuôi cành, nó vẫn bị khô héo. Bởi đó ai lìa xa Đức Kitô và Hội Thánh, là tự sát!
 
4/ Khước từ ơn Chúa ban. Thánh Gioan được thị kiến trong ngày cánh chung như bữa tiệc cưới: “Đã ban cho nàng mặc áo trúc bâu tinh sạch rạng ngời – là công đức của các Thánh” (Kh 19, 8). Hỏi rằng trong ngày cưới, cô dâu không có y phục, liệu chàng rể có thể nhân danh tình yêu mà dìu cô vào phòng tiệc để giới thiệu với khách không? Lúc ấy nếu chàng thương nàng thật, thì để nàng trốn vào nơi kín, dù người ta nói nàng bị nhốt, nhưng đó lại là nơi nàng bớt tủi hổ! Thế thì kẻ không mặc “áo cưới” trong ngày cánh chung, tức là không mặc lấy Chúa Kitô (x Gl 3, 27), và không mặc công đức của các Thánh (x Kh 19, 8b), nó trần truồng như ông Adam, bà Eva sau khi phạm tội (x St 3, 7a), Chúa để nó tự trốn xuống Hỏa Ngục, chắc chắn nó thích hơn là bị ép vào Thiên Đàng.
 
5/ Khước từ nhu cầu kẻ bé mọn. Đức Giêsu đã diễn tả ngày cánh chung: “Kẻ nào khước từ nhu cầu kẻ bé mọn là khước từ Ngài, nó sẽ bị tống vào nơi nghiến răng khóc lóc” (x Mt 25, 41-46). Khước từ kẻ bé mọn, cụ thể là khi ta có khả năng làm cho đồng loại thuộc về Chúa Kitô, được nuôi dưỡng trong Hội Thánh mà lại không quan tâm, nhất là vô trách nhiệm với người anh em sống trong tội lỗi. Chúa phán: “Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng: "Hỡi tên gian ác, chắc chắn ngươi phải chết", mà ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ con đường xấu xa, thì chính kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó” (Ed 33, 8).
 
Kẻ nào tự chọn một trong năm điều trên đây, nó là “cỏ lùng” trong Nước Thiên Chúa, mà lại không biết sám hối, như ngôn sứ Giêrêmia đã hướng dẫn cầu nguyện: “Mắt tôi hãy tuôn trào suối lệ cả ngày đêm không ngớt, vì trinh nữ cô gái dân tôi đã bị đánh nhừ đòn, vết trọng thương hết đường cứu chữa. Tôi bước ra đồng nội: này kẻ chết vì gươm, quay trở lại đô thành: nọ bao người đói lả.
 
 Lạy Chúa, phải chăng Ngài đã quyết từ bỏ Giuđa? Phải chăng Xion khiến lòng Ngài ghê tởm? Vậy cớ sao Ngài đánh phạt chúng con đến vô phương chữa chạy? Chúng con đợi hoà bình nhưng chẳng được may lành chi hết! Mong đến thời bình phục, mà chỉ thấy rùng rợn khiếp kinh! Lạy Chúa, chúng con nhận rằng mình gian ác và cha ông sai lỗi đã nhiều. Quả chúng con đều đắc tội với Chúa! Vì Danh Thánh, xin Chúa đừng chê bỏ chúng con, đừng rẻ rúng toà vinh hiển của Ngài. Dám xin Ngài nhớ lại, đừng huỷ bỏ giao ước giữa Ngài với chúng con. Trong số chư thần của các dân tộc, có thần nào làm được mưa chăng? Có phải trời đổ được mưa rào, hay chính Ngài, lạy Đức Chúa, Thiên Chúa của chúng con? Chúng con trông cậy nơi Ngài, vì chính Ngài đã làm ra tất cả những điều đó!” (Gr 14, 17-22: Bài đọc năm chẵn). Như thế, kẻ biết sám hối vì tội mình đã gây ra tai họa, mà đến Nhà Thờ dự Lễ, chắc chắn được Chúa dạy bảo, hơn ông Môsê vào lều Hội Ngộ, được nhận biết “Chúa là Đấng nhân hậu từ bi, hay nén giận, giàu nhân nghĩa và thành tín; giữ lòng nhân nghĩa với muôn ngàn thế hệ, chịu đựng lỗi lầm tội ác và tội lỗi” (Xh 33, 7-11; 34, 15b. 9. 28: Bài đọc năm lẻ). Và một khi đã biết Thiên Chúa là Đấng giàu lòng xót thương (x Ep 2, 4), mà vẫn chai lỳ không sám hối tội mình. Loại này vào ngày cánh chung, Đức Giêsu nói về họ: “Con Người sẽ sai các Thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người, rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng” (Mt 13, 41-42: Tin Mừng). Bởi “Chúa không bỏ qua điều gì và trừng phạt con cháu đến ba bốn đời, vì lầm lỗi của cha ông” (x Xh 34, 7b: Bài đọc năm lẻ). Dù biết “Chúa là Đấng từ bi nhân hậu” (Tv 103/102, 8a: ĐC năm lẻ).
 
II. CÓ THIÊN ĐÀNG THẬT.
 
Thiên Chúa đã mạc khải cho chúng ta nhiều hình ảnh về Thiên Đàng, để chúng ta được vào hưởng sự sống vinh phúc đời đời như Thiên Chúa. Đức Giêsu gọi họ là “người công chính sẽ chói lọi như mặt trời trong Nước của Cha họ” (Mt 13, 42b: Tin Mừng). Họ như thóc mẩy được thu vào kho Nước Trời. Vì những người này khi còn sống, họ:
 
1/ Có tâm nghe Lời Chúa và tin vào Đấng Chúa Cha sai. Đức Giêsu nói: “Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến - và chính là lúc này đây - giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống” (Ga 5, 24-25). Vì “hạt giống là Lời Thiên Chúa, người gieo giống là Đức Kitô. Ai tuân giữ Lời Người, sẽ muôn đời tồn tại” (Tung Hô Tin Mừng).
 
2/ Lãnh Bí tích Thánh Tẩy. Đức Giêsu nói: “Không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí” (Ga 3, 5).
 
3/ Dự tiệc Thánh Thể. Đức Giêsu đã khẳng định: “Thịt tôi là thật của ăn, Máu tôi là thật của uống. Ai ăn tôi dù có chết cũng sẽ được sống; Ai ăn tôi nó cùng một sự sống như tôi sống nhờ Chúa Cha” (x Ga 6, 47-58). Đến như thánh Phaolô nói: “Ai ở trong Đức Kitô, người ấy không còn bị lên án. Vì nếu Đức Kitô ở trong anh em, thì dầu thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em được sống, vì anh em đã được trở nên công chính” (Rm 8, 1. 10).
 
4/ Biết rộng tay chia sẻ. ông Tôbya dạy con: “Việc chia sẻ cứu cho khỏi chết và không để rơi vào cõi âm ty. Vì trước nhan Đấng Tối Cao của chia sẻ là một lễ vật quý giá” (Tb 4, 10-11).
 
5/ Vực tội nhân về với Chúa. Thánh Giacôbê nói: “Kẻ nào làm cho một tội nhân bỏ đường lầm lạc mà trở về, thì cứu được linh hồn ấy khỏi chết và che lấp được muôn vàn tội lỗi của mình” (Gc 5, 20).
 
6/ Thương xót và nhân ái với mọi người như Đức Giêsu đối với ta. Thánh Giacôbê dạy: “Án xử tàn nhẫn cho kẻ bất nhân, còn người có lòng nhân thời thênh thang thắng án” (Gc 2, 13).
 
7/ Sám hối tội, xin Chúa thương xót. Người vào Thiên Đàng đầu tiên lại là tên trộm suốt đời chỉ làm khổ mọi người, nên bị đóng đinh vào thập giá. Trên thập giá, anh sám hối và kêu cầu xin Đức Giêsu thương xót cho theo vào Thiên Đàng. Đức Giêsu đáp ngay: “Hôm nay, ngươi ở trên Thiên Đàng với Ta” (Lc 23, 43).
 
Vậy trước tình thương của Thiên Chúa, “Ngài giàu lòng nhân nghĩa với muôn ngàn thế hệ, chịu đựng lỗi lầm, tội ác và tội lỗi” (Xh 34, 7a: Bài đọc năm lẻ). Hãy đến với Ngài trong tâm tình sám hối tội và kêu cầu: “Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con” (Tv 80/79, 9bc: ĐC năm chẵn), thì lại là người đứng hàng đầu những kẻ được Chúa cho vào Thiên Đàng như anh trộm lành.
 
Kẻ nào không tin có Hỏa Ngục, thánh Tôma Tiến sĩ đánh cược với họ: Nếu bạn chọn không có Hỏa Ngục là đúng, bạn chỉ được lời tối đa 100 năm tha hồ sống phóng túng, nhưng nếu bạn chọn như thế là sai, có Hỏa Ngục thật, thì bạn mất phúc Thiên Đàng đời đời; Còn tôi, tôi cứ chọn có Thiên Đàng, có Hỏa Ngục, nên sống ở đời tôi phải khép mình, không sống buông thả, để được vào Thiên Đàng, nếu tôi chọn sai, thì tôi chỉ khổ 100 năm ở đời này, còn nếu tôi chọn đúng thì tôi được sự sống đời đời!
 
THUỘC LÒNG
 
Thiên Chúa là Tình Yêu, Thiên Chúa cũng là lửa thiêu! (1Ga 4, 8; Dt 12, 29)
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 13:36-43, dqt, tn17,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 46


Hôm nayHôm nay : 8271

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 116266

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6152290