07:07 +07 Thứ hai, 17/12/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - thứ ba tuần 2 thường niên

Thứ hai - 16/01/2017 19:22
THỨ BA SAU CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
Dt 6, 10-20; Mc 2, 23-28
BÀI ĐỌC I: Dt 6, 10-20
 
10 Thưa anh em, Thiên Chúa không bất công đến nỗi quên việc anh em đã làm và lòng yêu mến anh em đã tỏ ra đối với danh Người, khi trước đấy anh em phục vụ các người trong dân thánh, và hiện nay vẫn còn đang phục vụ. 11 Nhưng chúng tôi ao ước cho mỗi người trong anh em cũng tỏ ra nhiệt thành như thế, để niềm hy vọng của anh em được thực hiện đầy đủ cho đến cùng. 12 Anh em đừng trở nên uể oải, nhưng hãy bắt chước những người nhờ có đức tin và lòng kiên nhẫn mà được thừa hưởng các lời hứa.
 
13 Quả thế, khi Thiên Chúa hứa với ông Áp-ra-ham, Người đã không thể lấy danh ai cao trọng hơn mình mà thề, nên đã lấy chính danh mình mà thề14 rằng: Ta sẽ ban phúc dư dật cho ngươi và sẽ làm cho dòng dõi ngươi nên đông vô số. 15 Như thế, vì nhẫn nại đợi chờ, ông Áp-ra-ham đã nhận được lời hứa. 16 Người ta thường lấy danh một người cao trọng hơn mình mà thề, và lời thề là một bảo đảm chấm dứt mọi tranh chấp giữa người ta với nhau. 17 Do đó, vì Thiên Chúa muốn chứng minh rõ hơn cho những người thừa hưởng lời hứa được biết về ý định bất di bất dịch của Người, nên Người đã dùng lời thề mà bảo đảm điều Người đã hứa. 18 Như vậy, cả lời hứa lẫn lời thề đều bất di bất dịch, và khi thề hứa, Thiên Chúa không thể nói dối được. Do đó, chúng ta là những kẻ ẩn náu bên Thiên Chúa, chúng ta được mạnh mẽ khuyến khích nắm giữ niềm hy vọng dành cho chúng ta. 19 Chúng ta có niềm hy vọng đó cũng tựa như cái neo chắc chắn và bền vững của tâm hồn, chìm sâu vào bên trong bức màn cung thánh. 20 Đó là nơi Đức Giê-su đã vào như người tiền phong mở đường cho chúng ta, sau khi trở thành vị Thượng Tế đời đời theo phẩm trật Men-ki-xê-đê.
 
ĐÁP CA: Tv 110
 
Đ. Giao Ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi. (c 5b)
 
1 Tôi xin hết lòng cảm tạ CHÚA, trong cộng đoàn chính nhân, giữa lòng đại hội. 2 Việc CHÚA làm quả thật lớn lao, người mộ mến ra công tìm hiểu.
 
4 Chúa đã truyền tưởng niệm những kỳ công của Người. CHÚA là Đấng từ bi nhân hậu.
5 Ai kính sợ Người, Người ban phát của ăn; giao ước đã lập ra, muôn đời Người nhớ mãi.
 
9 Người đem lại cho dân ơn giải thoát, thiết lập giao ước đến muôn đời. Tôn danh Người thánh thiêng khả uý. 10c Mãi đến thiên thu còn vang tiếng ngợi khen Người.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: x Ep 1, 17-18
 
Hall-Hall: Xin Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, soi trí mở lòng cho chúng ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta. Hall.
 
TIN MỪNG: Mc 2, 23-28
 
23 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa. Dọc đường, các môn đệ tra tay mở đường bằng bứt gié lúa. 24 Người Pha-ri-sêu liền nói với Đức Giê-su: "Ông coi, ngày sa-bát mà họ làm gì kia? Điều ấy đâu được phép! "25 Người đáp: "Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng?26 Dưới thời thượng tế A-bi-a-tha, ông vào nhà Thiên Chúa, ăn bánh tiến, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa. Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế.”
 
27 Người nói tiếp: "Ngày sa-bát được tạo nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày sa-bát. 28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sa-bát.”
 
CHÚA GIÊSU LÀM CHỦ PHỤNG VỤ
 
Mở đầu Tin Mừng trong Thánh Lễ hôm nay, thánh sử Marco ghi nhận chi tiết: “Vào ngày sabat Đức Giêsu đi ngang qua đồng lúa, thì các môn đệ tra tay mở đường bằng bứt gié lúa” (Mc 2, 23). Sở dĩ Đức Giêsu và các môn đệ làm như thế, vì giới đầu mục Do Thái đang lùng kiếm Ngài để diệt! Họ cho rằng Đức Giêsu phá hủy Luật ngày sabat ông Môsê đã quy định. Nhưng Đức Giêsu chỉ thực sự làm Chúa của ngày Hưu Lễ, tức là Chúa của Phụng Vụ khi Ngài trải qua một cuộc đời phục vụ mà bị trù dập đến chết. Bởi đó Đức Giêsu nói: “Con Người là Chúa của ngày Hưu Lễ” (Mc 2, 28). Chân lý này đã được diễn tả qua việc Chúa sai ông Samuel chọn Đavid làm vua thay vua Saolê đã không tuân giữ Lời Chúa mà chiếm đoạt của cải quân Amalek, rồi bày đặt làm của lễ dâng lên Chúa, thì Chúa nào nhận?! Đó là lý do Chúa rút Thần Khí nơi ông không cho làm vua nữa. Ông Samuel tới nhà ông Giesê, ông tưởng sẽ chọn một trong bảy người con khôn lớn của ông Giesê, nhưng Chúa lại bảo ông: "Đừng xét theo hình dáng và vóc người cao lớn của nó, vì Ta đã gạt bỏ nó. Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm: người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Đức Chúa thì thấy tận đáy lòng.” Cuối cùng ông Giesê dẫn Đavid, đứa út là con thứ tám đến trình diện ông Samuel, lúc đó Chúa mới chỉ cho ông Samuel xức dầu trên đầu Đavid đặt làm vua thay thế Saolê (x 1Sm 16, 1-13: Bài đọc năm chẵn). Từ đó Đavid tỏ ra một người lãnh đạo xuất sắc. Đan cử cậu chỉ cần dùng một cái nỏ với năm viên sỏi ra nghênh chiến với tướng Golyat, đang dẫn quân Philitinh đến diệt dân Do Thái. Đavid giương nỏ, với viên sỏi đầu tiên đã bắn xuyên thủng đầu Golyat, để dân tộc ông khỏi bị tru diệt và bảo vệ vương quyền của Saolê (x 1Sm 17).
 
Thế là Đavid được toàn dân tung hô: “Saolê giết một trăm, Đavid giết cả ngàn.” Điều ấy làm vua Saolê phẫn ghen, ông cho gọi Đavid đến gảy đờn giải sầu, lợi dụng cơ hội, Saolê đã phóng gươm về hướng Đavid, có ý ghim xác cậu vào tường, nhưng cả hai lần Đavid đều né thoát được! (x 1Sm 18, 11; 19, 9-10).
 
Sau đó vua lại lập mưu tổ chức tiệc gọi là mừng chiến thắng của Đavid. Nhưng Gionathan biết ý thâm độc của vua cha, liền báo cho Đavid trốn thoát (x 1Sm 20), thế là Đavid phải trốn khắp nơi để lánh mặt Saolê (x 1Sm 22, 1-5).
 
Vua Saolê lại đem 3. 000 quân truy nã Đavid, lúc ấy Đavid đang lẩn trốn trong một cái hang, vua Saolê bị “tào tháo đuổi”, ông lẩn vào hang tìm chỗ “giải quyết”, không ngờ trong hang có Đavid đang ẩn náu, Đavid lén bước ra cắt tà áo sau của Saolê mà ông không hay biết. Lúc Saolê đi khỏi, Đavid mới gọi giật lại và giơ tà áo lên cho vua xem, minh chứng rằng Đavid không hề muốn ám hại vua (x 1Sm 24, 3).
 
Chẳng bao lâu sau, vua Saolê lại đem 3. 000 quân truy nã Đavid, trên đường săn đuổi, ông mệt nằm ngủ bên chóe nước và cây giáo cắm cạnh đầu, có các cận vệ nằm bên canh gác nhưng đều thiếp ngủ! Đavid rón rén đến rút chiếc giáo và lấy chóe nước đi khỏi, vua vẫn không biết gì, đi một quãng xa, Đavid gọi lính của Saolê đến lấy gươm về cho vua! (x 1Sm 26, 2t) Thế mà vua Saolê vẫn chưa nhận ra Đavid không hề có ý làm hại vua, chứ chưa cần nói là muốn cướp quyền vua, nhưng Saolê vẫn nuôi lòng căm thù, làm Đavid phải trốn sang nước ngoài (x 1Sm 27, 1t).
 
Vì Đavid đã trốn khỏi nước, nên kẻ thù lại dấy lên, vua Saolê xuất quân chống cự, nhưng tiếc rằng kẻ thù quá mạnh không đủ sức chống đỡ, ông đã rút gươm tự sát! (x 1Sm 31, 1-7)
 
Sau khi Saolê qua đời, toàn dân mới tôn Đavid lên làm vua (x 2Sm 2, 1t). Như vậy qua bao gian khổ Đavid mới nắm vương quyền để bảo vệ dân tộc.
 
Tin Mừng hôm nay (Mc 2, 23-28) chứng minh Đức Giêsu còn trải qua nhiều gian khổ hơn Đavid, vì vâng Lời Chúa Cha mà phục vụ loài người đến mất mạng, sau đó Ngài mới nhận vương quyền nơi Cha Ngài.
 
Thực vậy, những người Pharisêu chống đối Đức Giêsu về việc Ngài làm lơ để cho các môn đệ mở đường bằng việc tra tay bứt lúa ruộng của người ta vào ngày Sabat, lại còn lên tiếng bênh vực (x Mc 2, 23-24: Tin Mừng). Sở dĩ lúc đó Thầy trò Đức Giêsu phải làm như vậy vì có nhiều đối thủ đang tìm cách ám hại, làm cho Thầy trò vội vàng phải trốn tránh nên tìm đường đi tắt ngang thửa ruộng, bằng cách bứt lúa người ta để mở đường, giống như thuở xưa Đavid, vì bị vua Saolê săn đuổi mà ông và các tùy tùng vội vã chạy trốn, không kịp mang theo lương thực, bị đói lả dọc đường, nên ông đã liều vào Đền Thờ lấy bánh, và đưa cho các tùy tùng cùng ăn. Bánh này chỉ dành cho các tư tế, người khác không được phép dùng (x 1Sm 21, 1-7). Việc ấy xem ra lỗi Luật mà lại được ghi vào Sách Thánh, chứng tỏ trong hoàn cảnh lâm bĩ, ta được phép làm việc xấu nhỏ để ngăn cản sự dữ lớn xảy đến. Giống như ăn cắp bản chất là xấu, nhưng một người chạy loạn không mang gì theo, bụng đói, nếu không ăn cắp của người khác ăn là chết, thì họ vẫn có quyền được lấy dùng cho đủ sống mà không có tội!
 
Ta lại biết, những kẻ chống đối Đức Giêsu về việc bứt lúa trong ngày Sabat được đặt nằm trong chiến dịch tấn công, sớm diệt được Ngài.
 
Thực vậy, đọc Tin Mừng Marco, cuộc đời của Đức Giêsu phải đối đầu 10 lần với các đối thủ, rất gây cấn, và đã được chúng giàn ra hai chiến dịch
 
* CHIẾN DỊCH KHIÊU KHÍCH: Ngay trong chương 2 và đầu chương 3 của Tin Mừng Marco ghi nhận các đối thủ của Đức Giêsu liên tiếp mở năm đợt tấn công:
 
1.  Ông lấy quyền đâu mà tha tội (Mc 2, 1-12).
 
2.  Tại sao ông bạn bè với quân thu thuế và tội lỗi (Mc 2, 15-17).
 
3.  Tại sao ông không biết dạy môn đệ ông ăn chay (Mc 2, 18-22).
 
4.  Tại sao ông để cho môn đệ ông dập ruộng lúa người ta để mở đường đi (Mc 2, 23: Tin Mừng).
 
5.  Tại sao ông có quyền chữa bệnh vào ngày thứ bảy (Mc 3, 1-6).
 
Những đợt tấn công trên, chúng tung chưởng nào, Ngài bẻ gảy chưởng đó! Từ bấy giờ chúng im bặt không xuất hiện để âm thầm tìm mưu tính kế tấn công tiếp. Đúng thế, khoảng ba năm sau, chúng lại mở:
 
* CHIẾN DỊCH QUYẾT THẮNG: Chúng nhắm phải diệt được Đức Giêsu, nên xông đến tấn công 5 lần tới tấp. Tin Mừng Marco đã ghi nhận ở cuối chương 11 và 12:
 
6.  Ông lấy quyền nào mà đuổi người buôn bán ra khỏi Đền Thờ (Mc 11, 27-33).
 
7.  Có nên nộp thuế cho Roma hay không? (Mc 12, 13-17).
 
8.  Ông giải thích thế nào về người chết sống lại cho hữu lý (Mc 12, 18-27).
 
9.  Điều Răn nào quan trọng nhất? (Mc 12, 28-34)
 
10.        Tại sao Đấng Kitô là con Đavid mà Đavid lại gọi Đấng Kitô là Chúa của mình? (Mc 12, 35-37).
 
Chiến dịch quyết thắng này chúng đã thất bại thê thảm trước sự khôn ngoan của Đức Giêsu. Cuối cùng Ngài cho phép chúng bắt Ngài nộp cho Roma và làm chứng gian để diệt Ngài. Nhưng chỉ ba ngày sau Ngài sống lại, chính lúc đó Ngài mới làm hoàn hảo giá trị Phụng Vụ Do Thái giáo. Nói cách khác, Phụng Vụ Do Thái giáo phải cáo chung nhường chỗ cho Phụng Vụ Chúa Giêsu thiết lập và Ngài truyền cho Hội Thánh tiếp tục làm hiện tại hóa cho đến ngày cánh chung. Phụng Vụ này nuôi sống những ai tin vào Ngài là Vua trên các vua, hơn xưa dân Do Thái tín nhiệm vua Đavid cứu dân tộc thoát mọi ngoại xâm, sau khi Đavid đã trải qua những gian khổ.
 
Chúa Giêsu đã khẳng định: “Con Người làm chủ cả ngày thứ bảy” (Mc 2, 28: Tin Mừng). Nghĩa là chỉ có Chúa Giêsu mới làm chủ Phụng Vụ và qua Phụng Vụ, Ngài làm hoàn hảo luật Môsê (x Mt 5, 17).
 
Luật Phụng Vụ ngày thứ bảy phải nghỉ việc theo ông Môsê, vì ba lý do:
 
-       Tạ ơn công trình Thiên Chúa sáng tạo vô cùng tốt đẹp và làm quà tặng ban cho loài người (x Xh 20, 8-11).
 
-       Tạ ơn Chúa đã dùng nước Biển Đỏ cứu dân Do Thái thoát nô lệ Ai Cập (x Dnl 5, 12-15).
 
-       Tạ ơn Chúa vì Người đã ghi Mười Điều Luật trên hai bia đá trao cho ông Môsê ở núi Sinai để ông chăn dắt dân (x Xh 24, 16-18).
 
Ba ý nghĩa và giá trị Phụng Vụ của ngày thứ bảy chỉ được Chúa Giêsu làm hoàn hảo vào Chúa Nhật Phục Sinh. Thực vậy:
 
·      Nhờ mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh, Chúa Giêsu tái tạo loài người làm hoàn tất cuộc sáng tạo.
 
·      Nhờ mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh, Chúa Giêsu cứu những kẻ tin vào Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất, thoát nô lệ Satan, thoát tử thần.
 
·      Nhờ mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh, Chúa Giêsu về Trời, sai Thánh Thần đến với Hội Thánh ghi tạc Lề Luật vào tâm hồn tất cả mọi dân tin vào lời rao giảng của Hội Thánh khởi đi từ lễ Ngũ Tuần.
 
Đó là lý do bốn Tin Mừng ghi lại tám lần Đức Giêsu chủ ý vi phạm Luật Phụng Vụ ngày thứ bảy:
 
-       Ngài trừ quỷ khi giảng Lời trong hội đường vào ngày thứ bảy (x Mc 1, 31-37).
 
-       Ngài bênh vực các môn đệ bứt lúa người ta vào ngày thứ bảy (x Mc 2, 23-28).
 
-       Chữa cho người có tay bại – Lc 6, 6t.
 
-       Chữa lành người phụ nữ còng lưng được đứng thẳng – Lc 13, 10.
 
-       Chữa lành người thủy thũng – Lc 14, 1.
 
Cũng như ba lần Tin Mừng Gioan ghi nhận Đức Giêsu không tôn trọng Luật nghỉ việc của ngày Sabat:
 
-       Chữa lành cho người bất toại bên bờ giếng Bêtsaiđa – Ga 5.
 
-       Hóa bánh cá ra nhiều nuôi đoàn lũ dân ăn no vẫn còn dư – Ga 6, 4.
 
-       Chữa lành cho anh mù từ thuở mới sinh – Ga 9, 16.
 
Như thế cuộc đời Đức Giêsu đã làm ứng nghiệm Lời Kinh Thánh: “Ta đã tìm ra nghĩa bộc Đavid”(Tv 89/88, 21a: ĐC năm chẵn ). Vì thế tác giả thư Do Thái khuyến khích ta tích cực tham dự Phụng Vụ Chúa Giêsu thiết lập, đó là dấu của lòng tin, cậy, mến, hầu xứng đáng được hưởng Lời Chúa chúc phúc cho dòng giống Abraham được sinh ra bởi Đức Tin, vì : “Thiên Chúa không bất công đến nỗi quên việc anh em đã làm và trong lòng mến anh em đã tỏ ra đối với Người. Anh em đừng trở nên uể oải, nhưng hãy bắt chước những người nhờ có Đức Tin và lòng kiên nhẫn mà được thừa hưởng các lời hứa: Ta sẽ ban phúc dư dật cho ngươi và sẽ làm cho dòng dõi ngươi nên đông vô số. Do đó chúng ta là những kẻ ẩn náu bên Thiên Chúa, chúng ta được mạnh mẽ khuyến khích nắm giữ niềm hy vọng dành cho chúng ta. Chúng ta có niềm hy vọng đó cũng tựa như cái neo chắc chắn và bền vững của tâm hồn, chìm sâu vào bên trong bức màn cung thánh. Đó là nơi Đức Giêsu đã vào, như người tiền phong mở đường cho chúng ta, sau khi trở thành Vị Thượng Tế đời đời theo phẩm trật Menkisêđek” (Dt 6, 10-20: Bài đọc năm lẻ).
 
Vì thế Hội Thánh muốn chúng ta cất lời cầu: “Xin Thân Phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, soi lòng mở trí cho chúng ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng, mà ơn Người kêu gọi đem lại cho chúng ta” (Ep 1, 17-18: Tung Hô Tin Mừng). Và đó là “Giao Ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi” (Tv 111/110. 5b: ĐC năm lẻ).
 
THUỘC LÒNG
 
Chúa Kitô, vị Tư Tế vào cung thánh tựa neo thần chắc chắn và bền vững của tâm hồn ta, cắm vào tận bên trong bức màn cung thánh (Dt 6, 19).
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mc 2:23-28, tn2, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 20

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 19


Hôm nayHôm nay : 1454

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 90822

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3434309