04:52 EST Thứ sáu, 14/12/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ ba tuần 27 thường niên

Thứ hai - 09/10/2017 05:35
THỨ 3 SAU CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
Gn 3,1-10; Lc 10,38-42
 
BÀI ĐỌC: Gn 3,1-10
 
1 Có lời Đức Chúa phán với ông Giô-na lần thứ hai rằng:2 "Hãy đứng dậy, đi đến Ni-ni-vê, thành phố lớn, và hô cho dân thành biết lời tuyên cáo Ta sẽ truyền cho ngươi."3 Ông Giô-na đứng dậy và đi Ni-ni-vê, như lời Đức Chúa phán. Ni-ni-vê là một thành phố cực kỳ rộng lớn, đi ngang qua phải mất ba ngày đường.4 Ông Giô-na bắt đầu vào thành, đi một ngày đường và công bố: "Còn bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-vê sẽ bị phá đổ."5 Dân Ni-ni-vê tin vào Thiên Chúa, họ công bố lệnh ăn chay và mặc áo vải thô, từ người lớn đến trẻ nhỏ.6 Tin báo đến cho vua Ni-ni-vê; vua rời khỏi ngai, cởi áo choàng, khoác áo vải thô, và ngồi trên tro.7 Vua cho rao tại Ni-ni-vê: "Do sắc chỉ của đức vua và các quan đại thần, người và súc vật, bò bê và chiên dê không được nếm bất cứ cái gì, không được ăn cỏ, không được uống nước.8 Người và súc vật phải khoác áo vải thô và hết sức kêu cầu Thiên Chúa. Mỗi người phải trở lại, bỏ đường gian ác và những hành vi bạo lực của mình.9 Biết đâu Thiên Chúa chẳng nghĩ lại, chẳng bỏ ý định giáng phạt, và nguôi cơn thịnh nộ, khiến chúng ta khỏi phải chết."10 Thiên Chúa thấy việc họ làm, thấy họ bỏ đường gian ác mà trở lại, Người hối tiếc về tai hoạ Người đã tuyên bố sẽ giáng trên họ, Người đã không giáng xuống nữa.
 
ĐÁP CA: Tv 129
 
Đ. Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng? (c 3)
 
1 Từ vực thẳm, con kêu lên Ngài, lạy Chúa,2 muôn lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con. Dám xin Ngài lắng tai để ý nghe lời con tha thiết nguyện cầu.
 
3 Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội,nào có ai đứng vững được chăng?4 Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ để chúng con biết kính sợ Ngài.
 
6 Hơn lính canh mong đợi hừng đông. Hơn lính canh mong đợi hừng đông, 7 trông cậy Chúa đi, Ít-ra-en hỡi, bởi Chúa luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa. 8 Chính Người sẽ cứu chuộc Ít-ra-en cho thoát khỏi tội khiên muôn vàn.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Lc 11,28
 
Hall-Hall: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 10,38-42
 
38 Một hôm, Đức Giê-su vào một làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà.39 Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy.40 Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: "Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay! "41 Chúa đáp: "Mác-ta! Mác-ta ơi! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!42 Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai giựt mất."
 
CHỌN VIỆC TỐT NHẤT
 
Qua các Bài đọc trong Phụng Vụ hôm nay cho chúng ta 8 xác tín về cách sống Đạo, để trở nên người tốt nhất:
 
-  Ta phải tìm thấy niềm vui, hạnh phúc khi được phục vụ đồng loại, chứ không phải để đồng loại phục vụ mình.
 
-  Lương thực chính của ta là thực hành ý Chúa, chứ không phải khao khát lương thực làm khoái khẩu no bụng.
 
-  Có tâm hồn khao khát nghe Lời Chúa, ta mới thực là Hiền Thê của Chúa Kitô.
 
-  Có tâm hồn nghe Lời Chúa đó là dấu chỉ ta đã được lên trời.
 
-  Có tâm hồn nghe Lời Chúa, ta mới biết cách phục vụ đẹp lòng Chúa nhất.
 
-  Có tâm hồn nghe Lời Chúa, ta mới thực sự thuộc về đàn chiên được Chúa chăm sóc.
 
-  Có tâm hồn nghe Lời Chúa, ta mới khám ra mình có tội, sinh lòng sám hối, là việc tốt nhất trước mặt Chúa.
 
-  Chúa cần tình yêu của ta hơn là ta dâng lễ vật cho Ngài.
 
1-    TA PHẢI TÌM THẤY NIỀM VUI, HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC PHỤC VỤ ĐỒNG LOẠI, CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐỒNG LOẠI PHỤC VỤ MÌNH.
 
Chúa Giêsu là Thầy, là Chúa mà còn muốn trở nên như một tên nô lệ cúi xuống rửa chân cho các môn đệ” (x Ga 13,1-15); bởi vì Ngài đã dạy các môn đệ: “Muốn làm lớn phải làm tôi tớ mọi người, cũng như Thầy đến không phải để được hầu hạ, nhưng là để hầu hạ và thí mạng sống mình làm giá cứu chuộc loài người” (Mt 20,24-28). Chính vì vậy mà Chúa Giêsu khi đến nhà hai chị em Mátta và Maria, dù Ngài đang đói bụng, nhưng Ngài cứ thao thao giảng Lời cho cô Maria, mà không quan tâm đến việc bảo cô xuống bếp giúp chị đang loay hoay bận rộn dọn bữa tiệc đãi Đức Giêsu (x Lc 10,40: Tin Mừng).
 
2- LƯƠNG THỰC CHÍNH CỦA TA LÀ THỰC HÀNH Ý CHÚA, CHỨ KHÔNG PHẢI KHAO KHÁT LƯƠNG THỰC LÀM KHOÁI KHẨU NO BỤNG.
 
Chính Chúa Giêsu đang lúc đói khát, đến nỗi Ngài xin nước giếng uống nơi phụ nữ miền Samari, thế mà khi các môn đệ Ngài đi mua bánh về để mời,Ngài lại nói: “Thầy phải ăn một thứ lương thực mà anh em không biết.” Môn đệ nói với nhau: “Phải chăng đã có ai đem bánh cho Thầy rồi?” Đức Giêsu nói với họ: “Lương thực của Thầy là làm theo ý Đấng đã sai Thầy và chu toàn công việc của Ngài” (Ga 4,7.31-34). Nhất là Con Thiên Chúa vào trần gian để thiết lập Nước Thiên Chúa, mà “Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn uống, nhưng là công chính bình an và hoan lạc trong Thánh Thần” (Rm 14,17). Hoan lạc trong Thánh Thần cụ thể là Đức Giêsu hân hoan gặp được tâm hồn khao khát nghe Lời Chúa như cô Maria cứ ngồi dưới chân Ngài mà nghe Ngài giảng (x Lc 10,29: Tin Mừng). Như thế là cô Maria đã tìm được của ăn lưu lại cho sự sống đời đời, vì Đức Giêsu đã nói: “Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4). Cũng bởi vì thế mà Chúa đã nói: “Ta mà đói, Ta đâu thèm nói cho ngươi hay, vì trái đất với muôn loài do Ta dựng nên. Thịt bò há là thực phẩm Ta ăn? Máu dê phải chăng là đồ Ta uống? Trong khi đó, chính ngươi (như cô Mátta) coi thường Lời Ta sửa dạy, Lời Ta truyền ngươi đem quẳng sau lưng!” (Tv 50/49,12-14).
 
Bởi thế những kẻ chỉ tìm của vật chất nuôi thân, thì Đức Giêsu lên tiếng dạy: “Đừng lao công vì lương thực hư nát, nhưng vì lương thực sẽ lưu lại mãi đến sự sống đời đời” (Ga 6,26-27). Vậy “hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước và sự công chính của Người, còn các điều khác Người sẽ ban thêm sau” (Mt 6,33)
 
3- CÓ TÂM HỒN KHAO KHÁT NGHE LỜI CHÚA, TA MỚI THỰC LÀ HIỀN THÊ CỦA CHÚA KITÔ.
 
Đức Giêsu đã nói với cô chị Matta chỉ chú ý lo bữa ăn: “Matta, Matta, con lo lắng xôn xôn về nhiều chuyện, cần thì ít thôi, một điều đã đủ, Maria em con đã chọn phần tốt nhất, và sẽ không bị ai giựt mất” (Lc 10,41-42: Tin Mừng), và Ngài cũng nói với mọi người: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai giựt được chúng khỏi tay tôi. Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai giựt được chúng khỏi tay Chúa Cha. Tôi và Chúa Cha là một.” (Ga 10,27-30). Như thế Đức Giêsu đã ba lần nói về người có tâm hồn nghe Lời Ngài, thì không ai có thể giựt người ấy khỏi tay Thiên Chúa. Đức Giêsu chủ ý dùng động từ giựt là có ý khẳng định Ngài hơn ông Hôsê: Vì Chúa xe định ông Hôsê lấy cô Gômơ có tính dâm đãng làm vợ. Mà theo Luật Do Thái thời bấy giờ cho phép ông ly dị, nhưng ông quyết tâm trung thành với cô vợ bất trung, thậm chí đã nhiều lần cô đi theo tình lang, mà ông vẫn kiên nhẫn tìm vợ về, lòng kề lòng thỏ thẻ tâm sự còn tặng nhiều báu vật, nhưng cô vẫn còn là loại gái ngựa chứng, thì ông Hôsê lại nghĩ kế giữ vợ: “Phen này trước mặt các tình nhân của nó, ta sẽ phơi bày ra cái đáng hổ thẹn của nó, và không ai giựt nó khỏi tay ta được!” (Hs 2,12)
 
Đầu cuộc đời công khai của Đức Giêsu, Ngài tự nhận mình là hiện thân ông Giacob đi tìm cô nàng vừa ý để kết duyên, và Ngài đã tìm được ông Nathanael, ông này cứ ngồi dưới gốc cây vả say mê đọc Thánh Kinh với mục đích để truyền giảng, rồi đến với Ngài, đây là mẫu người Chúa đã tuyển chọn để trở nên Hiền Thê của Ngài khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy (x 2Cr 11,2). Như vậy Đức Giêsu tự đặt mình vào lúc ông Giacob đi tìm người vừa ý để xe duyên, mà Ngài nói với mọi người có tâm nghe Lời Chúa, rồi đến với Ngài: “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra và các thiên thần của Thiên Chúa lên xuống trên Con Người” (x Ga 1,45-51 = St 28,10-17).
 
Bởi vậy, khi ta có tâm hồn nghe Lời Chúa, dù ta còn là kẻ bất trung phạm tội, Đức Giêsu không thể thua ông Hôsê yêu cô vợ dâm đãng. Thánh Augustin gọi: “Đây là tội hồng phúc” .
 
4- CÓ TÂM HỒN NGHE LỜI CHÚA ĐÓ LÀ DẤU CHỈ TA ĐÃ ĐƯỢC LÊN TRỜI.
 
Chị Maria có trái tim nghe Lời Chúa, nên đã được Đức Giêsu khen: “Maria đã chọn phần tốt nhất”, vì sau này cô được Chúa cho lên trời cũng lại được phúc “nghe Lời khôn tả”, như Tông Đồ Phaolô đã được phúc này khi Chúa cho ông lên đến tầng trời thứ ba (x 2Cr 12,4t). Vì thế thánhTông Đồ nói: “Nếu tôi còn sống trong xác phàm là để hoạt động có hiệu quả trong việc rao giảng Tin Mừng, hai đường đó tôi thấy đều có lợi” (Pl 1,22-24). Như thế ông Phaolô lấy việc giảng Tin Mừng ở trần gian cũng như được phúc ở Thiên đàng rồi vậy.
 
Nhưng đừng quên một điều rất quan trọng: Muốn rao giảng Tin Mừng, phải được hiệp thông với các chủ chăn trong Hội Thánh để nhận lệnh Sai Đi, vì “làm sao có thể rao giảng nếu không được sai đi” (Rm 10,15a). Vì lý do đó mà thánh Tông Đồ nói: “Người đã đoái thương mạc khải Con của Người cho tôi, để tôi loan báo Tin Mừng về Con của Người cho các dân ngoại. Tôi đã chẳng thuận theo các lý do tự nhiên,cũng chẳng lên Giêrusalem để gặp các vị đã là Tông Đồ trước tôi, nhưng tức khắc tôi đã sang xứ Ả-rập, rồi lại trở về Đama. Ba năm sau tôi mới lên Giêrusalem diện kiến ông Kêpha, và ở lại với ông mười lăm ngày.Tôi đã không gặp một vị Tông Đồ nào khác ngoài ông Giacôbê, người anh em của Chúa. Nhưng lúc ấy các Hội Thánh Đức Kitô tại miền Giuđê không biết mặt tôi.Họ chỉ nghe nói rằng: "Người trước đây bắt bớ chúng ta, bây giờ lại loan báo Đức Tin mà xưa kia ông những muốn tiêu diệt",và vì tôi họ tôn vinh Thiên Chúa.” (Gl 1,16-22: Bài đọc năm chẵn).
 
Tông Đồ Phaolô đã biểu lộ cách sống Đạo gương mẫu như thế đã trở nên chứng nhân cho Chúa, và để làm ứng nghiệm lời cầu: “Lạy Chúa, xin hướng dẫn con theo chính lộ ngàn đời”(Tv 139/138, 24b: ĐC năm chẵn).
 
Thế thì, Đức Giêsu vào nhà hai chị em Matta và Maria, Ngài say sưa giảng Lời, Ngài làm mẫu cho ông Phaolô được Chúa cho sống trên đời để giảng Tin Mừng; còn cô Maria là tiền trưng cho ông Phaolô được Chúa cho lên trời để nghe Lời khôn tả.
 
5- CÓ TÂM HỒN NGHE LỜI CHÚA, TA MỚI BIẾT CÁCH PHỤC VỤ ĐẸP LÒNG CHÚA NHẤT.
 
Thực vậy, cô Maria em của Mátta, lúc ngồi dưới chân Đức Giêsu nghe Ngài giảng dạy, hay lúc đi lấy dầu thơm xức chân Ngài, sau khi Ngài cho em là Ladarô sống lại, đều bị người đời phê bình chê bai (x Lc 10,38-42: Tin Mừng; Ga 12,1-11). Nhưng cả hai lần cô Maria bị người đời tấn công, thì lại được Đức Giêsu lên tiếng bênh vực: “Maria đã chọn phần tốt nhất” (Lc 10,42); hoặc “để mặc chị ấy, ngõ hầu chị còn giữ lại dầu cho ngày liệm táng Ta, vì những kẻ nghèo khó vẫn có luôn với các ngươi, còn Thầy không phải bao giờ các ngươi cũng có” (Ga 12,7-8).
 
6- CÓ TÂM HỒN NGHE LỜI CHÚA, TA MỚI THỰC SỰ THUỘC VỀ ĐÀN CHIÊN ĐƯỢC CHÚA CHĂM SÓC.
 
Đức Giêsu đã xác định: “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi, tôi ban cho chúng sự sống đời đời, trái lại ai không tin tôi và không nghe Lời tôi, nó không thuộc về đàn chiên của tôi” (Ga 10,26-28). Như thế, không phải đợi đến khi tắt thở, ta mới biết được Chúa đón nhận hay bị khai trừ trước tòa án (x Mt 25,31-46)! Mà ngay từ khi còn sống, ta không muốn nghe Lời Chúa, thì ta không phải là chiên của Ngài, nên không được Ngài chăm sóc, bởi vì mục tử chỉ chăm sóc chiên của mình.
 
7- CÓ TÂM HỒN NGHE LỜI CHÚA, TA MỚI KHÁM RA MÌNH CÓ TỘI, SINH LÒNG SÁM HỐI, LÀ VIỆC TỐT NHẤT TRƯỚC MẶT CHÚA.
 
Thực vậy, “Lời Chúa là tấm gương soi mặt linh hồn” (Gc 1,23), vì “chỉ ngang qua Lời Chúa, ta mới biết mình có tội” (Rm 7,7), từ đó ta biết mình bất xứng, chẳng ai thương ta, ngoại trừ Chúa Giêsu, bởi vì Ngài đến trần gian để tìm cứu những kẻ có tội biết sám hối (x Lc 5,32).
 
Để minh chứng chân lý này, Đức Giêsu đã kể dụ ngôn: Ông Biệt phái và ông thu thuế cùng đến Nhà Thờ cầu nguyện. Ông Biệt phái thì khoe công đức với Chúa, nên bị Chúa đuổi về tay không; trái lại ông thu thuế cúi sâu đấm ngực,nhận biết mình có tội, cảm nghiệm chỉ có Thiên Chúa xót thương ông, nên ông này được Chúa chúc phúc trở nên người công chính (x Lc 18,9-14). Chính vì vậy mà anh trộm lành nhờ sám hối, trông cậy vào lòng thương xót của Chúa, anh đã được song hành với Đức Giêsu vào Thiên Đàng, ngay từ lúc Ngài bị treo trên thập giá (x Lc 23,40-43).
 
Kìa dân thành Ninivê, dù là dân ngoại, nhưng sau khi được nghe Lời Chúa qua miệng ông Giona rao giảng, kết quả là từ vua cho đến dân, cả súc vật đều sám hối ăn năn, nên được Chúa tha phạt cho cả thành (x Gn 3,1-10: Bài đọc năm lẻ). Thế nên, nhờ Lời Chúa ta nhận biết tội mình sinh lòng sám hối, và kêu cầu Chúa xót thương: “Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào ai đứng vững!” (Tv 130/129,3: ĐC năm lẻ).
 
Vậy
 
-  Làm điều tốt theo Luật dạy, đó là tốt thôi.
 
-  Biết sám hối nhờ Luật dạy, mới là tốt hơn.
 
-  Nghe Lời Chúa, sám hối tội, làm điều tốt, quả là tốt nhất.
 
8- CHÚA CẦN TÌNH YÊU CỦA TA HƠN LÀ LỄ VẬT DÂNG CHO NGÀI.
 
Chúa đã nói qua miệng ngôn sứ Hôsê: “Ta muốn tình yêu chứ không muốn lễ vật, Ta ưa việc học biết Thiên Chúa hơn là của lễ toàn thiêu!” (Hs 6,6).
 
Do đó, nếu cô Matta phục vụ bữa ăn tiếp đón Đức Giêsu mà cô tỏ ra yêu thương Thầy cũng như em mình, thì chắc chắn cô không bị Đức Giêsu trách. Bởi lẽ:
 
-  Nếu cô Matta bắt chước bà Sara làm bánh đãi ba người khách mà miệng vẫn nở nụ cười, thì chắc chắn được Thiên Chúa chúc lành hơn bà Sara trong tuổi già được Chúa cho sinh con (x St 18).
 
-  Nếu cô Matta biết sống đơn giản như Đức Giêsu dạy: “Chỉ có một điều cần thiết mà thôi” (Lc 10,42a), điều cần ấy là: bất cứ làm việc gì cũng do tình yêu Chúa thúc đẩy (x 2Cr 5,14), đó cũng là chọn phần tốt nhất như cô Maria ngồi nghe Lời Chúa (Lc 10,42:Tin Mừng).
 
Thế nên sống yêu là hãy sống đơn giản trong việc hưởng dùng của cải vật chất: “Một điều đã đủ” mới có điều kiện để nghe Lời Chúa như cô Maria đã được Đức Giêsu khen: “Đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai giựt mất” (Lc 10, 42b).
 
-  Nếu cô Matta đừng kết án Chúa: “Cả Thầy không biết quan tâm tới tôi? Hãy bảo em tôi xuống bếp giúp tôi?” (Lc 10,40) Mà cô Matta lại lên tiếng nói với em: “Chị đã lớn tuổi, học khó nhớ hơn em, em để chị lo việc bàn ăn đãi Thầy, còn em cứ ngồi nghe Thầy giảng dạy, sau bữa ăn em nói lại cho chị nghe”, thì như vậy cô Matta mới phục vụ vì yêu. Nhưng rất tiếc cô tự mãn cho việc bếp núc của mình quan trọng hơn việc Thầy giảng Lời, quan trọng hơn cô em cứ ngồi nghe Lời Chúa. Và như thế thâm tâm của Matta muốn nói: “Có thực mới vực được đạo”, Thầy và em sống không thực tế.
 
Vậy nếu ai sống được 8 điều trên đây, chắc chắn người đó đạt được sự sống phục sinh, một sự sống dồi dào bởi Chúa Giêsu Phục Sinh ban cho, vì số 8 là dấu chỉ sự phục sinh từ cõi chết! (Chúa chết ngày thứ 6, an táng ngày thứ 7, ngày thứ 8 Ngài phục sinh). Đúng là “phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa” (x Lc 11,28: Tung Hô Tin Mừng).
 
THUỘC LÒNG.
 
Khởi điểm đích thực đạt tới đức khôn ngoan là thật lòng ham muốn học hỏi (Kn 6,17).
 
Ta muốn tình yêu chứ không muốn lễ vật, Ta ưa việc nhận biết Thiên Chúa hơn là của lễ toàn thiêu (Hs 6,6).
 
http://phaolomoi.net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 10:38-42, tn27, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 44


Hôm nayHôm nay : 3966

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 76499

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3419986