04:51 EST Thứ sáu, 14/12/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - thứ bảy tuần 27 thường niên

Thứ sáu - 07/10/2016 09:27
THỨ BẢY SAU CHÚA NHẬT 27 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Gl 3, 22-29; Lc 11, 27-28
BÀI ĐỌC: Gl 3, 22-29
 
22 Thưa anh em, Kinh Thánh đã giam hãm mọi sự trong vòng tội lỗi, để nhờ lòng tin vào Đức Giê-su Ki-tô, điều Thiên Chúa đã hứa được ban cho các kẻ tin.
 
23 Trước khi Đức Tin đến, chúng ta bị Lề Luật giam giữ, cho tới khi đức tin được mặc khải. 24 Như thế Lề Luật đã thành người quản giáo dẫn chúng ta tới Đức Ki-tô, để chúng ta được nên công chính nhờ đức tin. 25 Nhưng khi đức tin đến, thì chúng ta không còn ở dưới quyền giám hộ nữa. 26 Thật vậy, nhờ đức tin, tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa trong Đức Giê-su Ki-tô. 27 Quả thế, bất cứ ai trong anh em được thanh tẩy để thuộc về Đức Ki-tô, đều mặc lấy Đức Ki-tô. 28 Không còn chuyện phân biệt Do-thái hay Hy-lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Ki-tô. 29 Mà nếu anh em thuộc về Đức Ki-tô, thì anh em là dòng dõi ông Áp-ra-ham, những người thừa kế theo lời hứa.
 
ĐÁP CA: Tv 104
 
Đ. Giao ước đã lập ra, muôn đời Chúa nhớ mãi. (c 8a)
 
2 Hát lên đi, đàn ca mừng Chúa, và suy gẫm mọi kỳ công của Người. 3 Hãy tự hào vì danh thánh Chúa, tâm hồn những ai tìm kiếm CHÚA, nào hoan hỷ.
 
4 Hãy tìm CHÚA và sức mạnh của Người, chẳng khi ngừng tìm kiếm Thánh Nhan. 5 Hãy nhớ lại những kỳ công Người thực hiện, những dấu lạ và những quyết định Người phán ra,
 
6 hỡi anh em, dòng dõi Áp-ra-ham tôi tớ Chúa, con cháu Gia-cóp được Người tuyển chọn! 7 Chính ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa chúng ta, những điều Người quyết định là Luật chung cho cả địa cầu.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Lc 11, 28
 
Hall-Hall: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 11, 27-28
 
27 Khi Đức Giê-su đang giảng dạy, thì giữa đám đông có một người phụ nữ lên tiếng thưa với Người: "Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm! "28 Nhưng Người đáp lại: "Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa.”
 
ĐỨC MARIA
MẪU NGƯỜI ĐƯỢC THIÊN CHÚA CỨU ĐỘ
 
Đã là người con trong gia đình thì phải giữ trọn chữ hiếu đối với cha mẹ. Dưới mắt người đời, con cái tỏ ra hiếu thảo phải là: làm gì cũng phải có phép cha mẹ, chăm chỉ học hành để thành đạt trong xã hội, có địa vị, có nhiều tiền của, có khả năng giúp đỡ cha mẹ trong tuổi già. Thế thì Đức Giêsu không đạt chỉ tiêu hiếu thảo như thế. Thực vậy, Ngài ở lại Đền Thờ giảng dạy Giáo Lý mà không xin phép cha mẹ (x Lc 2, 41-50), và thánh Giuse vắng bóng từ lúc Đức Giêsu lên 12 tuổi, một mình bà góa Maria thắt lưng buộc bụng nuôi Con, hy vọng đến tuổi 30, Con có thể phụ giúp Mẹ nhiều việc. Nhưng Ngài lại bỏ Mẹ đi khắp nơi giảng dạy và cứu giúp mọi người. Mẹ ở nhà biết người khen có, kẻ ghét cũng không thiếu, mà xem ra càng ngày càng gia tăng. Điều ấy chắc chắn Mẹ đau lòng lắm. Nhưng nhìn vào cách giảng dạy hấp dẫn của Đức Giêsu, một phụ nữ tỏ ra thèm thuồng ước gì mình có được một người con như thế, bà cất tiếng khen: "Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!" (Lc 11, 27: Tin Mừng). Đức Maria nghe được, chắc chắn Mẹ rất hài lòng về Con mình. Đó là cách Đức Giêsu báo hiếu cha mẹ. Tuy có người khen Đức Maria như vậy, Đức Giêsu vẫn chưa đồng ý, Ngài nói: “Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa” (Lc 11, 28: Tung Hô Tin Mừng). Như vậy, không phải vinh hiển của Đức Maria hệ tại ở việc sinh, dưỡng Đức Giêsu, vì “xác thịt không sinh ích gì, Thần Khí (Lời Chúa) mới làm cho sống” (Ga 6, 63). Thế thì vinh hiển của Đức Maria hệ tại nhờ Mẹ có tâm hồn lắng nghe Lời Chúa và tin tưởng Thiên Chúa sẽ thực hiện cho Mẹ điều Chúa nói (x Lc 1, 38), và Mẹ sinh Con Thiên Chúa bởi quyền năng Chúa Thánh Thần (x Lc 1, 35). Quả thật, nếu Đức Maria không nghe và tuân phục Lời Chúa, thì Mẹ cũng chẳng sinh ra thân xác Con Thiên Chúa. Thế mà nhiều người lại tưởng lầm rằng Đức Giêsu là con bác thợ mộc và bà Maria (x Mt 13, 55).
 
Những ai sinh ra bởi Luật trống mái và sống dưới chế độ Luật Môsê, kể cả Luật cá nhân: thời khóa biểu làm việc mỗi ngày; Luật gia đình; Luật xã hội. Thánh Phaolô cho biết đó là họa chứ không phải là phúc, bởi vì “Luật giam chúng ta trong tội.” Lý do mục đích của Luật nhắm hai tiêu điểm:
 
-  Luật chỉ cho biết điều xấu ai cũng phải tránh.
         
-  Luật dạy cho biết điều tốt ai cũng phải làm.
      
Nhưng trong thực tế, không ai có thể nói mọi điều Luật cấm tôi không hề vi phạm, dù là trong tư tưởng; và cũng không ai có thể nói mọi điều tốt Luật dạy tôi hoàn toàn thực hiện cách chu đáo! Nói cách khác, điều xấu Luật cấm ít nhiều gì tôi đã vi phạm; điều tốt Luật dạy, nhiều điều tôi đã bỏ không làm, hoặc làm thiếu chu đáo! Mà đời sống của con người không có Luật hướng dẫn thì người đó tồi tệ hơn ngựa bất kham. Té ra, con người bị dồn vào ngõ cụt, không thể cứ ước muốn sống thiện là đạt được. Cảm nghiệm như thế người ta phát sinh lòng khao khát đi tìm ơn giải thoát. Thánh Tông Đồ nói cho biết: “Luật chỉ có giá trị như một quản giáo dẫn ta đến gặp Đức Giêsu, chỉ có Ngài mới giải thoát chúng ta khỏi án của Luật” (Gl 3, 24). Bởi không ai có hai bản tính loài người và bản tính Thiên Chúa như Đức Giêsu. Bản tính loài người Ngài giống ta mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi, “Ngài cũng trải qua thử thách bằng đau khổ, thì Ngài có thể đáp cứu những ai chịu thử thách” (Dt 2, 18). Để minh chứng Đức Giêsu không cần lệ thuộc vào bất cứ Luật nào, mà mọi việc Ngài làm, “ai cũng tấm tắc khen ngợi: thật tốt đẹp” (Mc 7, 37; Lc 13, 17). Đan cử:
 
- Ngài sinh ra không do Luật trống mái, chỉ có Đức Maria là Mẹ thật của Ngài.
 
- Ngài chữa bệnh không cần Luật lệ, không giữ vệ sinh, không bắt mạch cho thuốc. Đan cử: Người mù từ thuở mới sinh đến xin Ngài chữa lành, Ngài nhổ nước miếng xuống đất trộn thành bùn bôi vào mắt anh ta, rồi bảo đi rửa ở suối Silôê, thế là anh được khỏi (x Ga 9).
 
- Luật đạo Ngài cũng không tuân giữ: Luật ngày Sabat phải giữ để kính Chúa, nên không được phép làm bất cứ điều gì, thế mà sáu lần Ngài ra tay cứu giúp người ta vào ngày Luật cấm:
 
- Chữa lành cho người có tay khô bại (x Mt 12, 9t).
 
- Chữa lành bà bị còng lưng 18 năm (x Lc 13, 10t)
 
- Chữa lành người bị bệnh phù thũng (x Lc 14, 1t).
 
- Chữa lành người bất toại đã 38 năm (x Ga 5, 1t).
 
- Ngài hóa bánh nuôi dân (x Ga 6, 14).
 
- Ngài mở mắt anh mù từ thuở mới sinh (x Ga 9, 16).
 
Sáu lần Đức Giêsu vi phạm ngày Sabat như thế, là dấu minh chứng Ngài là Thiên Chúa toàn năng, như thuở ban đầu Thiên Chúa tạo dựng vạn vật rất tốt đẹp trong sáu ngày, mà Thiên Chúa không cần lệ thuộc vào bất cứ Luật nào. Cho nên “khi Đức Tin đến, thì chúng ta không còn ở dưới quyền giám hộ nữa. Thật vậy, nhờ Đức Tin, tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kitô. Quả thế, bất cứ ai trong anh em được thanh tẩy để thuộc về Đức Kitô, đều mặc lấy Đức Kitô. Không còn chuyện phân biệt Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà; nhưng tất cả anh em chỉ là một trong Đức Kitô. Mà nếu anh em thuộc về Đức Kitô, thì anh em là dòng dõi ông Abraham, những người thừa kế theo lời hứa.” (Gl 3, 25-29: Bài đọc năm chẵn).
 
Vì Chúa thành tín giữ lời chúc phúc cho dòng giống Abraham, nên cả khi họ phạm tội, Ngài chỉ giáng họa sửa dạy, để rồi Ngài cứu họ.
 
Chúa nói: “Ta sẽ ngự tòa xét xử mọi dân nước chung quanh, vì sự gian ác của chúng trong cánh đồng chung thẩm. Mặt trời, mặt trăng mờ tối đi, các vì sao chẳng còn chiếu sáng. Từ Giêrusalem, tiếng Người vang dội, trời và đất chuyển rung. Nhưng Chúa là nơi cho dân Người nương náu, là nơi trú ẩn cho Israel. Giêrusalem sẽ là nơi thánh, ngày ấy núi non sẽ tiết ra nước nho, đồi nương sẽ chảy sữa tràn trề, từ mọi khe suối Giuđa, nước sẽ tuôn trào cuồn cuộn, một mạch nước từ Nhà Chúa sẽ vọt ra tưới thung lũng Xít-tin. Như thế dân Giuđa sẽ có người ở mãi mãi, Giêrusalem sẽ có người ở đến muôn đời.
 
Nhưng đối với dân ngoại, cụ thể như đế quốc Ai Cập sẽ là chốn hoang tàn, Êdom sẽ trở thành sa mạc hoang vu, vì chúng đã dùng bạo lực sát hại con cái Giuđa: chúng đã đổ máu người vô tội trên đất của họ. Ta sẽ trả thù cho máu họ, Ta sẽ không bỏ qua mà không trừng phạt chúng” (Ge 4, 12-21: Bài đọc năm lẻ).
 
Quả thực “trước nhan thánh Chúa, người công chính hãy vui mừng” (Tv 97/96, 12a: ĐC năm lẻ).
 
Vậy phúc lộc cao cả như trên, Thiên Chúa không chỉ muốn ban riêng cho Đức Maria, mà Ngài còn muốn ban cho tất cả những ai làm con Thiên Chúa, làm con Đức Mẹ, một khi họ biết noi gương Mẹ: lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa.
 
Đó là “Giao Ước đã lập ra muôn đời Chúa nhớ mãi” (Tv 105/104, 8a: ĐC năm chẵn).
 
THUỘC LÒNG
 
Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa (Lc 11, 28).
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 11:27-28, tn27, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 36


Hôm nayHôm nay : 3958

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 76491

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3419978