00:20 EDT Thứ sáu, 29/05/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - thứ năm tuần 19 thường niên

Thứ tư - 10/08/2016 08:31
THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN
 NĂM CHẴN
Ed 12, 1-12; Mt 18, 21-19, 1
 
BÀI ĐỌC: Ed 12, 1-12
 
1 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng:2 Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn, giữa những kẻ có mắt để nhìn mà không thấy, những kẻ có tai để nghe mà không nghe, vì chúng là một nòi phản loạn. 3 Về phần ngươi, hỡi con người, hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng; ngươi sẽ đi đày, rời chỗ ngươi đang ở mà tới một chỗ khác, trước mắt chúng. May ra chúng sẽ nhận thấy mình là một nòi phản loạn. 4 Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mắt chúng. Và chiều đến, ngươi sẽ ra đi trước mắt chúng như một kẻ phải đi đày. 5 Trước mắt chúng, ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra. 6 Trước mắt chúng, ngươi sẽ vác hành lý lên vai và ra đi lúc trời tối; ngươi sẽ che mặt để khỏi nhìn thấy xứ sở, vì Ta đã biến ngươi nên điềm báo cho nhà Ít-ra-en.
 
7 Tôi đã làm y như lệnh ĐỨC CHÚA truyền cho tôi. Giữa ban ngày, tôi đã đem hành lý của tôi ra ngoài, hành lý của kẻ đi đày; và chiều đến, tôi lấy tay khoét tường. Tôi ra đi lúc trời tối và vác hành lý lên vai trước mặt họ.
 
8 Sáng hôm sau, có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng:9 "Hỡi con người, chẳng phải nhà Ít-ra-en, nòi phản loạn, đã nói với ngươi: "Ông làm gì thế" sao?10 Ngươi hãy nói với chúng: "ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng phán thế này: Sấm ngôn ấy nhằm nói về ông hoàng ở Giê-ru-sa-lem và toàn thể nhà Ít-ra-en ở trong thành. 11 Ngươi hãy nói: "Tôi là điềm báo cho các ông. Tôi đã làm thế nào, thì sẽ xảy ra cho họ như vậy. Họ sẽ phải đi tù, đi đày. 12 Ông hoàng đang ở giữa họ sẽ vác hành lý lên vai lúc trời tối và sẽ ra đi; họ sẽ khoét một lỗ trên tường cho ông chui qua. Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở.”
 
ĐÁP CA: Tv 77
 
Đ. Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm. (x c 7b)
 
56 Cha ông ta đã từng thử thách, phản lại Chúa Chí Tôn, lệnh Người đã ban truyền, họ chẳng tuân chẳng giữ. 57 Họ xa lìa, phản bội, chẳng khác gì cha ông, luôn tráo trở thất thường như cánh cung sai chạy.
 
58 Họ lập đàn thờ quấy mà trêu giận Chúa Trời, lại tôn sùng ngẫu tượng khiến Chúa phải ghen tương. 59 Nghe thấy thế, Người nổi cơn thịnh nộ, quyết tình ruồng rẫy Ít-ra-en,
 
61 Hòm Bia thánh tượng trưng uy quyền vinh quang Chúa, Người cũng để tay thù chiếm đoạt mang đi. 62 Quá bất bình với dân được chọn làm gia sản Người phó mặc họ cho lưỡi gươm hung tàn.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Tv 118, 135
 
Hall-Hall: Xin tỏa ánh Tôn Nhan rạng ngời trên tôi tớ Chúa, Thánh Chỉ Ngài, xin dạy bề tôi. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 18, 21-19, 1
 
18 21 Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? "22 Đức Giê-su đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy.”
 
23 Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. 24 Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. 25 Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. 26 Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết.”27 Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. 28 Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: "Trả nợ cho tao! "29 Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh.”30 Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. 31 Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. 32 Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, 33 thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao? "34 Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. 35 Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
 
19 1 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, Người rời khỏi miền Ga-li-lê và đi đến miền Giu-đê, bên kia sông Giođan
 
CHÚA THA TỘI TA, KHI TA THA LỖI ĐỒNG LOẠI
 
Trong các Giới Răn của Chúa, tha thứ cho kẻ làm hại mình là điều khó nhất. Hiếm có ai không vướng mắc. Kẻ nào không biết tha thứ cho đồng loại, thì xin gì Chúa cũng không cho, vì thế ai không biết tha thứ thì cũng đừng cầu nguyện, trong kinh Lạy Cha Chúa Giêsu đã dạy như vậy (x Mt 6, 9- 15).
 
Thế thì Chúa đòi hỏi chúng ta phải có tinh thần tha thứ cho đồng loại như thế nào?
 
Vào thời Chúa Giêsu, các Rabbi (Thầy dạy đạo) thì bảo là tha tối đa ba lần mà thôi (Việt Nam có câu: “Quá tam ba bận”). Ông Phêrô đưa ra con số 7, vốn được coi là tượng trưng cho sự hoàn hảo, nên ông cất tiếng hỏi: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Nhưng Đức Giêsu lại đòi hỏi phải vượt mọi mức độ trong chuyện này, Ngài lên tiếng dạy: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18, 21- 22 Tin Mừng). Nhưng
 
* Ý nghĩa số 7: Trong Kinh Thánh, số 7 mang ý nghĩa vô cùng hoàn hảo, bất tận, hoặc phi thời gian:
 
- Chỉ 7 ngày Thiên Chúa tạo dựng vạn vật trong vũ trụ vô cùng tốt đẹp (x St 1).
 
- 7 lần Chúa cho phép ông Cain báo thù (x St 4, 15). Có nghĩa là ông không được gia tăng báo thù. Luật báo thù nhằm đòi công bằng và ngăn cản sự ác gia tăng!
 
- 7 lần trong ngày người công chính phạm tội mà biết chỗi dậy (x Cn 24, 16).
 
- 7 ơn Chúa Thánh Thần ban vô cùng phong phú (x Is 11, 2-3a).
 
- 7 quỷ ám bà Maria Madalena cũng phải vâng lệnh Đức Giêsu xuất khỏi bà (x Lc 8, 2).
 
- Giờ thứ 7 Đức Giêsu cứu sống con ông đội trưởng ngoại giáo (x Ga 4, 52).
 
- 7 Bí tích Đức Giêsu lập để ban tất cả các ơn nhằm cứu độ loài người.
 
* Ý nghĩa số 70: Đây là con số ám chỉ cả nhân loại sinh ra bởi dòng tộc ông Nôe (x St 10). Như thế ta không chỉ yêu người đồng chủng, như người Do Thái dựa Luật Môsê dạy: “Phải yêu dân tộc mình hơn dân ngoại” (x Mt 5, 43). Nhưng phải yêu đồng đều hết thảy mọi người trên thế gian vì cùng chung một ông tổ Nôe.
 
* Ý nghĩa số 70x7: Ông Phêrô lên tiếng hỏi Đức Giêsu: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Đức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18, 21-22: Tin Mừng). Điều ấy Đức Giêsu muốn dạy: Dĩ nhiên không được bắt chước ông Cain báo thù bảy lần (x St 4, 15), mà còn không được bắt chước ông Lamek đòi báo thù 70x7 (x St 4, 24). Bởi vì kẻ báo thù thuộc thuộc về dòng giống Adam thứ nhất, đã mang sự chết vào thế gian (x Rm 5, 12). Nhưng người không báo thù mới thuộc về dòng tộc Adam cuối cùng (Chúa Giêsu). Ngài không lên án những ai đã kết hợp với Ngài. Thánh Phaolô nói: “Ai ở trong Đức Kitô thì không còn bị lên án nữa. Vì nếu Đức Kitô ở trong anh em thì dầu thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng làm cho anh em được sống vì anh em đã được trở nên công chính” (Rm 8, 1. 10).
 
Bởi đó Chúa Giêsu không bao giờ cho phép ai lấy ác báo ác, nhất là không bao giờ được lấy ác báo lành. Nhưng ai đã thuộc về Đức Kitô, thì phải làm ơn cho kẻ hại mình hơn lòng họ mong ước, tức là vượt trên công bằng.
 
Chúng ta biết rằng kẻ luôn tìm cách báo thù như ông Cain, thì đi đâu cũng cúi mặt xuống, giống loài thú (x St 4, 6); khác với người làm ơn cho cả kẻ hại mình, thì luôn ngẩng đầu, vì giờ cứu độ đã đến! (x Lc 21, 28)
 
Nhìn vào lược đồ trên cho ta thấy lịch sử loài người sau khi nguyên tổ Adam, Eva phạm tội, ngày càng cắm mặt xuống vực thẳm tội lỗi, vì đòi báo thù bất tận (-¥)! Mặc dù Luật chỉ cho phép báo thù 7 lần như một cái thắng, cũng không ngăn cản nổi người ta phải dừng lại! Đó là thảm trạng dưới chế độ Luật Môsê (x Rm 3, 7; Gl 3, 22). Nhưng người tin Chúa dưới chế độ ân sủng do Con Thiên Chúa thiết lập trong Hội Thánh, thì đường đi của những ai theo Ngài phải được bẻ cong vươn lên, không phải chỉ đạt đến mức công bằng (điểm 0), mà còn phải luôn thi ân bất tận tới lúc viên mãn (+¥)!
 
Để hiểu rõ lý do ta phải tha thứ cho người anh em, Đức Giêsu kể dụ ngôn Mt. 18, 23-35: Một người mắc nợ vua 10. 000 nén vàng; tương đương với 60. 000. 000 ngày công, nếu làm tối đa một năm 300 ngày thì phải mất 2. 000 năm lao động liên tục! Thế mà đã được vua tha bổng. Khi ra về, anh gặp bạn chỉ nợ anh có 100 quan tương đương với 100 ngày công (hơn ba tháng lao động so với 2. 000 năm làm việc). Anh bạn này không xin tha nợ mà chỉ xin khất, thế mà kẻ được vua tha nợ lại tóm lấy bạn tống vào ngục! Vua nghe được gọi tên nợ trở lại và cho tống giam, vì anh này không biết tha cho bạn số nợ quá nhỏ so với món nợ kếch xù vua đã tha cho hắn: 100 ngày lao động so với 60. 000. 000 ngày công, tỷ lệ 1/600. 000 (theo chú giải của TOB).
 
Người nợ vua đó là kẻ có TỘI; còn nợ kẻ có tội gọi là người có LỖI. Bởi đó Đức Giêsu dạy chúng ta cầu nguyện trong kinh Lạy Cha: “Xin Cha tha TỘI cho chúng con như chúng con cũng tha cho kẻ có LỖI với chúng con” (Mt 6, 12). Tình thương của Chúa tha thứ cho ta không có miệng lưỡi nào diễn tả cho thấu. Tình thương ấy được thể hiện như khi người Do Thái vượt qua sông Giođan chiếm miền đất Hứa, nước sông đang chảy chạm vào bia Lời Chúa, chúng phải dừng lại tạo ra một khúc sông khô ráo cho dân Do Thái đi qua an toàn (x Gs 3, 7-10a. 11. 13-17: Bài đọc năm lẻ).
 
Nước là vật vô tri mà khi đụng bia Lời Chúa, nó còn biết vâng lệnh xoay chảy ngược dòng, tạo ra một khúc sông khô ráo cho dân Do Thái tiến chiếm miền đất Chúa hứa; thì tại sao người Công Giáo đã được lãnh Bí tích Khai Tâm (Thánh Tẩy, Thêm Sức, Thánh Thể), chẳng những được đụng mà còn được kết hợp với Chúa Giêsu, mà không biết xoay ngược đường thù hận để đi vào đường phục vụ mọi người, kể cả kẻ thù, để nhận biết Chúa mà cùng với ta chiếm hữu Nước Trời, đó mới thực là miền đất Chúa hứa! nếu không biết thương tha thứ cho kẻ hại mình thì chắc chắn bị lãnh án như Đức Giêsu nói: “Cha Ta trên trời sẽ xử những kẻ nào không biết thương tha lỗi cho người anh em, giống như ông vua đã truyền tống ngục kẻ mắc nợ vua dù đã được vua tha hết nợ, mà không tha cho người bạn chỉ xin khất nợ” (x Mt 18, 32- 35 Tin Mừng).
 
Kẻ bị tống ngục phải khốn nạn hơn dân Do Thái không nghe lời các ngôn sứ, chắc chắn sẽ bị đi lưu đày làm nô lệ cho dân ngoại (Satan), như Chúa đã truyền cho ngôn sứ Êzekiel làm một hành động kỳ dị: “Hỡi con người, ngươi đang sống giữa một nòi phản loạn. Hãy chuẩn bị hành lý đi đày và hãy đi đày giữa ban ngày trước mắt chúng. Ngươi hãy đem hành lý của ngươi ra ngoài như hành lý của kẻ đi đày, giữa ban ngày, trước mặt chúng. Ngươi hãy khoét tường mà đưa hành lý ra. Hỡi con người, chẳng phải nhà Israel, nòi phản loạn đã nói với ngươi: “Ông làm gì thế.” Ngươi hãy nói: Tôi là điềm báo cho các ông. Tôi đã làm thế nào thì sẽ xảy ra cho họ như vậy. Họ sẽ phải đi tù đi đày. Ông sẽ che mặt để chính mắt khỏi nhìn thấy xứ sở” (Ed. 12, 1-12: Bài đọc năm chẵn). Và như thế dân Chúa chọn không còn ở miền đất Chúa hứa chảy sữa và mật nữa (x Xh 3, 8), dù Lời Chúa đã tỏ uy quyền rẽ nước sông cho dân Do Thái đi qua chiếm miền đất ấy.
 
Mạnh Thường Quân là người rất giàu có, đã cho nhiều người ở đất Tiết mượn tiền. Một hôm ông sai Phùng Huyên – người đầy tớ – sang đất Tiết đòi nợ. Lúc sắp đi, Phùng Huyên hỏi:
 
- Tiền nợ thu được, ngài có định mua gì không?
 
Mạnh Thường Quân nói:
 
- Ngươi xem trong nhà ta còn thiếu thứ gì thì mua.
 
Khi đến đất Tiết, người đầy tớ cho gọi các con nợ đến và bảo:
 
- Các người công nợ chủ tôi thế nào, đưa giấy nợ cho tôi coi.
 
Họ liền đưa giấy nợ cho Phùng Huyên, sau khi xem xong, Phùng Huyên bật quẹt đốt hết giấy nợ!
 
Mọi người ngạc nhiên hỏi:
 
- Sao thế?
 
Phùng Huyên trả lời:
 
-  Vì ông chủ bảo tôi nói với các người là ông tha hết nợ cho dân đất Tiết.
 
Lúc Phùng Huyên trở về, Mạnh Thường Quân hỏi:
 
-  Ngươi đòi được nợ, thì báu vật ngươi mua về cho ta đâu?
 
Phùng Huyên thưa với ông chủ:
 
-  Nhà của ngài châu báu đầy kho, gia súc vô số kể… chỉ thiếu “nghĩa”, nên tôi lấy hết tiền nợ đã thu mua nghĩa cho ngài rồi.
 
Mạnh Thường Quân bực mình, vì ông chưa hiểu mua “nghĩa” là mua cái gì?
 
Sau này Mạnh Thường Quân lâm bệnh nan y, bán hết gia sản để chữa bệnh mà bệnh vẫn không thuyên giảm. Dân đất Tiết nghe tin ấy, họ lũ lượt kéo đến thăm và biếu ông đủ thứ, nhất là họ biếu ông một hộp thuốc quý, ông uống vào thì khỏi bệnh ngay. Lúc ấy ông mới hiểu Phùng Huyên đã mua “nghĩa” cho ông là vậy!
 
Mạnh Thường Quân không bảo Phùng Huyên tha nợ, mà Phùng Huyên lại đốt hết giấy nợ, việc nghĩa ấy đã cứu Mạnh Thường Quân thoát bệnh hiểm nghèo; Khác hẳn Chúa đòi buộc chúng ta phải tha thứ lỗi lầm của người anh em và cầu nguyện cho họ (x Mt 5, 44), để họ biết dùng ơn Chúa mà hoán cải cuộc đời nên Thánh. Đó là cách Chúa dạy chúng ta “trả thù” kẻ hại mình, giá trị trị hơn đưa bánh cho nó ăn, vì “làm như thế như đã chất than hồng trên đầu nó”! (Rm 12, 19-21).”Chất than hồng” trên đầu kẻ hại ta chính là đưa Chúa đặt vào lòng kẻ thù, vì than hồng hay lửa chính là Thiên Chúa (x Dt 12, 29). Lý do ta phải làm ơn cho kẻ hại mình, vì lời kinh ta vẫn đọc: “Anh em đừng lãng quên những việc Chúa làm” (Tv 78/77, 7b: Đáp ca năm chẵn), và hãy cầu nguyện: “Xin tỏa ánh Tôn Nhan rạng ngời trên tôi tớ Chúa, Thánh Chỉ Ngài, xin dạy bề tôi” (Tv 119/118, 135: Tung hô Tin Mừng). Nhờ đó dân Chúa luôn cất lời chúc tụng: “Halleluia” (Tv 113A: ĐC năm lẻ).
 
THUỘC LÒNG
 
Lấy ác báo lành, ta giống ma quỷ.

Lấy ác báo ác, ta như chó sói.

Lấy lành báo lành, ta thực là người.

Lấy lành báo ác, ta là con Chúa.
http://phaolomoi. net
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 18:21-19:1, tn19, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 29


Hôm nayHôm nay : 3663

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 366301

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7861004