04:46 EDT Thứ hai, 15/10/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ năm tuần 5 thường niên

Thứ tư - 07/02/2018 10:00
TH NĂM SAU CHÚA NHT 5 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
1V 11,4-13; Mc 7,24-30
 
BÀI ĐỌC: 1V 11,4-13
 
4 Khi vua Sa-lô-môn về già, các bà vợ của vua đã làm cho lòng vua ngả theo các thần ngoại; lòng vua không còn chung thủy với Đức Chúa Thiên Chúa của vua, như lòng phụ vương Đa-vít nữa. 5 Vua Sa-lô-môn đi theo nữ thần Át-tô-rét của dân Xi-đôn, theo thần Min-côm ghê tởm của dân Am-mon. 6Như thế, vua Sa-lô-môn làm điều dữ trái mắt Đức Chúa, chứ không theo Đức Chúa trọn vẹn như phụ vương Đa-vít. 7 Bấy giờ vua Sa-lô-môn xây trên núi đối diện với Giê-ru-sa-lem một nơi cao cho thần Cơ-mốt ghê tởm của dân Mô-áp, cho thần Mô-léc ghê tởm của con cái Am-mon. 8 Vua làm như thế với tất cả các bà vợ ngoại đạo của vua; họ đốt hương và sát tế kính các thần của họ.
 
9 Đức Chúa nổi giận với vua Sa-lô-môn, vì lòng vua rời xa Đức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en, Đấng đã hiện ra với vua hai lần,10 và truyền cho vua là đừng đi theo các thần ngoại, nhưng vua không giữ điều Đức Chúa đã truyền.11 Đức Chúa phán với vua Sa-lô-môn: "Vì ngươi đã như vậy và đã không giữ giao ước cũng như các giới răn Ta truyền cho ngươi, thì chắc chắn Ta sẽ giựt lấy vương quốc ngươi mà trao cho một thuộc hạ của ngươi. 12 Tuy nhiên, vì thân phụ ngươi, Ta sẽ không làm điều đó trong đời ngươi, nhưng sẽ giựt vương quốc khỏi tay con của ngươi. 13 Hơn nữa, vì nể Đa-vít tôi tớ Ta, và vì Giê-ru-sa-lem, thành đô Ta đã chọn, Ta sẽ không giựt lấy cả vương quốc, nhưng sẽ để lại cho con của ngươi một chi tộc.”
 
ĐÁP CA: Tv 105
 
Đ. Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài. (c 4a)
 
3 Hạnh phúc thay người giữ đức công minh và hằng thực thi điều chính trực!4 Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con bởi lòng thương dân Ngài, xin ngự đến viếng thăm mà ban ơn cứu độ.
 
35 họ sống chung lộn giữa chư dân,học đòi những hành vi của chúng. 36 Họ lấy tượng thần chúng mà thờ:đó chính là cạm bẫy họ sa chân.
 
37 Họ giết con mình cả trai lẫn gái, mà hiến quỷ tế thần. 40 Trên dân riêng, Chúa đổ cơn thịnh nộ,Người tởm kinh gia nghiệp của mình.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Gc 1,21bc
 
Hall-Hall: Hãy khiêm tốn đón nhận Lời đã gieo vào lòng anh em; Lời ấy có sức cứu độ linh hồn anh em. Hall.
 
TIN MỪNG: Mc 7,24-30
 
24 Một hôm, Đức Giê-su đến địa hạt Tia. Người vào một nhà nọ mà không muốn cho ai biết, nhưng không thể giấu được. 25 Thật vậy, một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Người, liền vào sấp mình dưới chân Người. 26 Bà là người Hy-lạp, gốc Phê-ni-xi thuộc xứ Xy-ri. Bà xin Người trừ quỷ cho con gái bà. 27 Người nói với bà: "Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con.”28 Bà ấy đáp: "Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ nhỏ.”29 Người nói với bà: "Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi.”30 Về đến nhà, bà thấy đứa trẻ nằm trên giường và quỷ đã xuất.
 
 
 
PHẨM GIÁ CON NGƯỜI CHỈ CÓ 
KHI KẾT HỢP VỚI CHÚA GIÊSU
 
Giáo huấn Công Đồng Vat. II, trong Hiến Chế Mạc Khải số 16 dạy nguyên tắc hiểu Kinh Thánh: “Giá trị Cựu Ước được thể hiện trong Tân Ước; giá trị Tân Ước đã tiềm ẩn trong Cựu Ước”.
 
Dựa vào nguyên tắc này, chúng ta hiểu được ý Chúa qua các Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay:
 
Chúa đã mạc khải về việc tạo dựng con người khởi đi từ sách Sáng thế, hai lần:
 
- Lần I (St 1,26-27): Chúa chỉ cần phán một Lời: “Chúng Ta hãy làm nên loài người giống Chúng Ta”, tức khắc xuất hiện nam nữ (Adam, Eva).
 
- Lần II (St 2,7. 21-22: Bài đọc năm lẻ): Chúa lấy đất nắn tạo ông Adam rồi thổi sinh khí vào mũi ông cho ông được sống, và Ngài để ông ngủ, rồi lấy một cái xương sườn của ông tạo nên Eva vợ ông.
 
Thời Cựu Ước, hai lần Chúa tạo dựng con người như thế thì trong Tân Ước được thể hiện hai lần Chúa muốn loài người phải được tái sinh bằng Lời Chúa (x Gc 1,18), đồng thời được sinh lại bởi nước của Bí tích Thánh Tẩy và Mình Máu Thánh Chúa Giêsu Phục Sinh trong Bí tích Thánh Thể khơi nguồn từ sườn Đức Giêsu: Adam cuối cùng tim bị đâm thủng, nước và máu đổ xuống (x Ga 19,31-37). Nói tắt: Chúa chỉ muốn tạo dựng con người hoàn hảo giống Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Phục Sinh qua hai phần của Thánh Lễ: Phần Phụng Vụ Lời Chúa và Phụng Vụ Thánh Thể. Vì con người chỉ là cục đất sét trong tay Thiên Chúa, như ngôn sứ Isaia nói: “Lạy Đức Chúa, Ngài là Cha chúng con; chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con” (Is 64,7). Quả thật, Chúa Giêsu Phục Sinh là Thợ Gốm đại tài, hằng ngày nắn tạo ta bằng Lời và bằng Máu Thịt qua Bí tích Thánh Thể. Thế nên thánh Giacôbê Tông Đồ khuyên các tín hữu: “Hãy khiêm tốn và đón nhận Lời đã gieo vào lòng anh em, Lời ấy có sức cứu độ linh hồn anh em” (Gc 1,21bc: Tung Hô Tin Mừng).
 
Mạc Khải đã cho ta biết hiền thê của Adam sinh ra từ xương sườn ông khi ông đang ngủ (x St 2,21-23: Bài đọc năm lẻ), thì Hiền Thê của Chúa Giêsu (Adam cuối cùng) chính là người Công Giáo được tái sinh từ Nước và Máu phát xuất từ cạnh sườn Ngài bị đâm thủng trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, cũng chính là lúc Ngài dâng Lễ, xin Chúa Cha cứu sống loài người tội lỗi (2Cr 11,2; Ga 19,34; Lc 23,34).
 
Ơn cứu độ này Chúa không dành riêng cho dân tộc Do Thái, dù vẫn tự hào họ mới là con Thiên Chúa, mà Chúa còn muốn cứu muôn dân, mặc cho người Do Thái coi dân ngoại chỉ là lũ chó trước mặt Thiên Chúa (Do Thái gọi dân ngoại là Kuon), thế nên Đức Giêsu nói theo kiểu Do Thái với người đàn bà dân ngoại, thuộc Hy Lạp gốc Phênixê, thuộc xứ Siry lúc bà này đến xin Đức Giêsu cứu con bà khỏi bị quỷ ám. Đức Giêsu muốn thử Đức Tin của bà có tin thật Ngài muốn cứu con bà thoát tay ma quỷ không? Thì Ngài nói với bà: “Phải để cho con cái ăn trước đã, vì không nên lấy bánh của con cái mà ném cho chó con” (Mc 7,27: Tin Mừng). Ta thấy cách nói của Đức Giêsu với bà ngoại giáo là chó con (Kunarion), là Đức Giêsu đã ưu ái với người ngoại giáo, chứ Ngài không gọi bà là chó (Kuon) như những người Do Thái vẫn gán cho dân ngoại.
 
Người đàn bà này nhận ra Đức Giêsu thương mình hơn những người Do Thái khác, nên bà thưa lại: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ nhỏ.” Người nói với bà: "Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi.” Về đến nhà, bà thấy đứa trẻ nằm trên giường và quỷ đã xuất” (Mc 7,28-30: Tin Mừng). Thật “hạnh phúc cho những người kính sợ Chúa” (Tv 128/127,1a: ĐC năm lẻ).
 
Vậy ý định muôn thuở của Thiên Chúa là Ngài muốn muôn dân tộc chỉ thờ một Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Phục Sinh, nhờ Hy Tế của Ngài (x Ga 4,23). Thế mà vua Salômôn đã được Chúa ban ơn khôn ngoan không ai sánh bằng, nhưng vì chưa được kết hợp nên một với Con Thiên Chúa, nên ông vẫn còn trong mù quáng: “Khi vua Salômôn về già, các bà vợ của vua đã làm cho lòng vua ngả theo các thần ngoại; lòng vua không còn chung thủy với Đức Chúa Thiên Chúa của vua, như lòng phụ vương Đa-vít nữa. Vua Sa-lô-môn đi theo nữ thần Át-tô-rét của dân Xi-đôn, theo thần Min-côm ghê tởm của dân Am-mon. Bấy giờ vua Sa-lô-môn xây trên núi đối diện với Giê-ru-sa-lem một nơi cao cho thần Cơ-mốt ghê tởm của dân Mô-áp, cho thần Mô-léc ghê tởm của con cái Am-mon. 9 Đức Chúa nổi giận với vua Sa-lô-môn, vì lòng vua rời xa Đức Chúa, Thiên Chúa của Ít-ra-en, Đấng đã hiện ra với vua hai lần. Đức Chúa phán với vua Sa-lô-môn: "Vì ngươi đã như vậy và đã không giữ giao ước cũng như các giới răn Ta truyền cho ngươi, thì chắc chắn Ta sẽ giựt lấy vương quốc ngươi mà trao cho một thuộc hạ của ngươi. Hơn nữa, vì nể Đa-vít tôi tớ Ta, và vì Giê-ru-sa-lem, thành đô Ta đã chọn, Ta sẽ không giựt lấy cả vương quốc, nhưng sẽ để lại cho con của ngươi một chi tộc.” (1V 11,4-13: Bài đọc năm chẵn).
 
Rõ ràng vì Chúa nể Đavid, một người rất khiêm tốn luôn biết nhận lỗi, và bằng lòng với những hình khổ Chúa cho xảy đến như có dịp đền tội, nên Chúa sẽ để lại cho con cái của vua Salômôn một chi tộc, chi tộc luôn biết ca tụng tình thương của Thiên Chúa, như họ vẫn cất lời cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin Ngài nhớ đến con, bởi lòng thương dân Ngài” (Tv 106/105,4a: ĐC năm chẵn).
 
THUỘC LÒNG
 
Lạy Đức Chúa, Ngài là Cha chúng con; chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con (Is 64,7).
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mc 7:24-30, tn5, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 33

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 32


Hôm nayHôm nay : 10563

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 160849

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2917253