07:46 EST Thứ hai, 18/11/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ năm tuần 7 thường niên

Thứ năm - 19/05/2016 01:56
THỨ NĂM SAU CHÚA NHẬT 7 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Gc 5, 1-6; Mc 9, 41-50
 
BÀI ĐỌC: Gc 5, 1-6
 
1 Giờ đây, hỡi những kẻ giàu có, các người hãy than van rên rỉ về những tai hoạ sắp đổ xuống trên đầu các người. 2 Tài sản của các người đã hư nát, quần áo của các người đã bị mối ăn. 3 Vàng bạc của các người đã bị rỉ sét; và chính rỉ sét ấy là bằng chứng buộc tội các người; nó sẽ như lửa thiêu huỷ xác thịt các người. Các người đã lo tích trữ trong những ngày sau hết này. 4 Các người đã gian lận mà giữ lại tiền lương của những thợ đi cắt lúa trong ruộng của các người. Kìa, tiền lương ấy đang kêu lên oán trách các người, và tiếng kêu của những thợ gặt ấy đã thấu đến tai Chúa các đạo binh. 5 Trên cõi đất này, các người đã sống xa hoa, đã buông theo khoái lạc, lòng các người đã được no đầy thoả mãn trong ngày sát hại. 6 Các người đã kết án, đã giết hại người công chính, và họ đã chẳng cưỡng lại các người.
 
ĐÁP CA: Tv 48
 
Đ. Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. (Mt 5, 3)
 
14 Phường tự mãn tự kiêu, số phận là thế đó, bọn ỷ tài khéo nói, hậu vận chính là đây. 15ab Như đoàn vật nhốt trong âm phủ, chính tử thần canh giữ chăn nuôi,
 
15cd Chúng nhào thẳng xuống nơi huyệt mả, sẽ tiêu tan cả đến hình hài, chốn âm phủ thành nơi cư ngụ. 16 Nhưng Chúa Trời sẽ chuộc mạng tôi, gỡ tôi ra khỏi quyền lực âm phủ.
 
17 Đừng sợ chi khi có kẻ phát tài, hoặc cửa nhà tăng thêm vẻ phong lưu, 18 vì khi chết, nó đâu mang được cả, kiếp vinh hoa chẳng theo xuống mộ phần.
 
19 Lúc sinh thời, nó tự hào tự đắc: "Mình làm nên, thiên hạ tán dương mình! " 20 Nhưng rồi nó cùng tổ tiên về chung kiếp, chẳng bao giờ còn được thấy ánh dương!
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: x 1Tx 2, 13
 
Hall-Hall: Anh em hãy đón nhận Lời Thiên Chúa, không phải như lời người phàm, nhưng như Lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của Lời ấy. Hall.
 
TIN MỪNG: Mc 9, 41-50
 
41 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Ki-tô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.
 
42 "Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn. 43 Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt. [44]45 Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục. [46]47 Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, 48 nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. 49 Quả thật, ai nấy sẽ được luyện bằng lửa như thể ướp bằng muối. 50 Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hoà thuận với nhau.”
 
 
PHẨM GIÁ CON NGƯỜI DO Ý HƯỚNG VIỆC LÀM
 
Ông Gamaliel đã xác tín cho chúng ta: Mọi việc của loài người dù có giá trị đến đâu trước sau ra tro bụi, chỉ việc nào của Thiên Chúa mới có giá trị vĩnh cửu, không ai phá hủy được, kẻ nào phá sẽ chuốc họa vào thân (x Cv 5, 38-39). Cũng tư tưởng này, thánh Tông Đồ nói: “Mọi việc ta làm nhờ, với, trong Chúa Giêsu, mới quy về Thiên Chúa và tôn vinh Ngài” (Rm 11, 36). Do đó dù ăn, uống, hay làm bất cứ việc gì, hãy làm vì Chúa chứ không cho người đời, như vậy mới tôn vinh Thiên Chúa (x Cl 3, 23; 1Cr 10, 31).
 
Những chứng từ Mạc Khải trên đưa đến kết luận: Phẩm giá của con người là do ý hướng việc làm, chứ không phải do bản chất của công việc. Đan cử: Ta đang lái xe với vận tốc cao, thình lình bánh trước nổ tung, xe lao vào một người đi đường làm chết tại chỗ. Sự cố ấy tai hại quá lớn lao, nhưng ta vô tội vì ngoài ý muốn. Trái lại, ta mơ ước giết một người để trả thù, dù ta chưa giết được họ, ta đã mang tội sát nhân! Chính vì thế Đức Giêsu nói: “Ai nấy sẽ được thanh luyện bằng lửa như thể ướp bằng muối” (Mc 9, 49: Tin Mừng).
 
Ai nấy sẽ được thanh luyện bằng lửa.” Thánh Phaolô nói: “Người ta có thể dùng vàng, bạc, đá quý, gỗ, cỏ, rơm mà xây trên nền đó. Nhưng công việc của mỗi người sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Thật thế, Ngày của Chúa sẽ cho thấy công việc đó, vì Ngày ấy tỏ rạng trong lửa; chính lửa này sẽ thử nghiệm giá trị công việc của mỗi người. Công việc xây dựng của ai tồn tại trên nền, thì người ấy sẽ được lĩnh thưởng. Còn công việc của ai bị thiêu huỷ, thì người ấy sẽ phải thiệt.” (1Cr 3, 12-15a).
 
Như thể ướp bằng muối.” Luật Do Thái nói về lễ vật dâng Chúa được Ngài chấp nhận: “(Các) ngươi phải bỏ muối vào mọi lễ phẩm (các) ngươi dâng tiến; (các) ngươi không được để lễ phẩm (các) ngươi thiếu muối của giao ước của Thiên Chúa (các) ngươi; (các) ngươi phải dâng muối cùng với mọi lễ tiến của (các) ngươi” (Lv 2, 13). Nghĩa là cuộc đời của ta phải như muối mặn, nó rất cần cho sự sống con người, vì lương thực ta dùng dù có là cao lương, nhưng nếu thiếu muối (thiếu mặn), thì nó ra vô vị! Bởi đó nếu ta cứ ăn lạt, chắc chắn tử thần sẽ đón ta! Chính vì thế mà Đức Giêsu nói: “Muối là cái gì tốt. Nhưng muối mà hết mặn, thì anh em sẽ lấy gì ướp cho mặn lại? Anh em hãy giữ muối trong lòng anh em, và sống hoà thuận với nhau.” (Mc 9, 50: Tin Mừng). Vì thế ta phải ý thức sống hai điều:
 
Tích cực: chia sẻ khả năng cho đồng loại.
 
Tiêu cực: không gây cớ vấp phạm cho ai.
 
 
 
I. TÍCH CỰC: CHIA SẺ KHẢ NĂNG CHO ĐỒNG LOẠI.
 
Đời sống của ta phải trở nên như muối mặn, hữu dụng cho hết thảy mọi người, nhất là đối với những người thuộc về Chúa Kitô, họ là “kẻ bé nhỏ” (x Mt 25, 40; 1Ga 2, 1. 12. 14. 18. 28). Bởi vì Chúa dạy ta phải ưu tiên chia sẻ cho loại người trên, như Lời Chúa nói: “Ai cho anh em uống một chén nước lã vì lẽ anh em thuộc về Đấng Kitô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mc 9, 41: Tin Mừng). Vì ý hướng này mà ông Tôbya dạy con: “Con ơi, con hãy đi tìm trong số các anh em chúng ta bị đày ở Ni-ni-vê, một người nghèo hết lòng tưởng nhớ Thiên Chúa, rồi dẫn người ấy về đây cùng dùng bữa với cha. Này, con ơi, cha đợi con cho đến khi con về.” (Tb 2, 2); tác giả sách Huấn ca cũng nói: “Hãy cho người đạo hạnh, nhưng đừng giúp kẻ tội lỗi. Hãy xử tốt với người khiêm tốn, và đừng ủng hộ quân vô đạo, hãy khước từ, đừng cung cấp bánh ăn cho nó, kẻo nó được đàng chân lân đàng đầu; con sẽ gặp hoạn nạn gấp đôi đối lại tất cả những việc lành con đã làm cho nó. Vì chính Đấng Tối Cao cũng gớm ghét phường tội lỗi, Người sẽ trừng phạt để trả oán quân vô đạo. Hãy cho người tốt, nhưng đừng giúp kẻ tội lỗi” (Hc 12, 4-7).
 
II. TIÊU CỰC: KHÔNG GÂY CỚ VẤP PHẠM CHO AI.
 
Đức Giêsu lên tiếng răn đe: “Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn” (Mc 9, 42: Tin Mừng).
 
 “Biển”: Quan niệm của người Do Thái là sào huyệt của quỷ thần, vì thế thánh Gioan nói đến ngày cánh chung “biển không còn nữa” (Kh 21, 1), tức là vào ngày cánh chung quỷ thần không còn quấy nhiễu con người! Như thế, buộc cối đá vào kẻ gây cớ vấp phạm quăng xuống biển, phải hiểu là: Kẻ gây cớ vấp phạm là tay sai của quỷ thần.
 
Dựa vào Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay, Hội Thánh muốn chúng ta không được gây cớ vấp phạm:
 
1/ Đừng cậy dựa vào của cải để rồi chẳng sợ hãi chi, đến nỗi dù có phạm tội, Chúa vẫn thương:Đừng trì hoãn, hãy trở về với Đức Chúa đi; đừng lần lữa hết ngày này qua ngày khác, vì thình lình Đức Chúa sẽ nổi cơn thịnh nộ, và trong thời trừng phạt, con sẽ phải tiêu vong. Đừng cậy dựa vào của cải bất chính, vì điều đó chẳng ích gì cho con ngày con gặp bất hạnh” (x Hc 5, 1-8: Bài đọc năm lẻ).
 
2/ Đừng đắc thủ của cải để thỏa mãn khoái lạc bản thân. Của cải nó sẽ tố cáo ta trước tòa Chúa phán xét, nhất là của cải thu tích do bóc lột sức lao động của công nhân, hoặc do cướp mạng sống người công chính, họ không có sức cự lại (x Gc 5, 1-6: Bài đọc năm chẵn).
 
Vậy phải quyết liệt khai trừ cớ vấp phạm, cả những gì ta cho là rất cần thiết bảo vệ an toàn sự sống thân xác ta như tay chân, mắt, nếu nó nên cớ phạm tội, ta phải loại đi, huống hồ là những gì không phải là phần thân thể ta, như công việc làm, bạn bè, tiền của, mà nó đẩy ta vào con đường tội lỗi, thì ta càng phải quyết liệt loại trừ hơn nữa! Như Lời Đức Giêsu dạy: “Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt. Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục. Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt.” (Mc 9, 43-48: Tin Mừng).
 
Ai sống được giáo huấn dựa vào các Bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay, thì họ quả là “người có phúc vì đã đặt tin tưởng nơi Chúa” (Tv 40/39, 5a: ĐC năm lẻ), “họ đã đón nhận Lời Chúa không phải như lời người phàm, nhưng như Lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của Lời ấy”(1Tx 2, 13: Tung Hô Tin Mừng). Họ thực là người bé nhỏ trong Nước Thiên Chúa, trở nên chứng nhân của mối Phúc đầu tiên trong Hiến Chương Nước Trời: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời của họ” (Mt 5, 3: ĐC năm chẵn).
 
THUỘC LÒNG
 
Dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa (1Cr 10, 31).
 
http://phaolomoi. net
Lm Giuse Đinh Quang Thịnh
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mc 9:41-50, dqt, tn7,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 55


Hôm nayHôm nay : 10184

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 159961

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5895659