16:44 +07 Thứ ba, 10/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - thứ sáu tuần 17 thường niên

Thứ năm - 28/07/2016 21:25
THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
Gr 26, 1-9; Mt 13, 54-58
 
BÀI ĐỌC: Gr 26, 1-9
 
1 Vào đầu triều Giơ-hô-gia-kim, con vua Giô-si-gia-hu, làm vua Giu-đa, có lời sau đây từ Đức Chúa gửi đến: 2 Đức Chúa phán như sau: Ngươi hãy đứng ở tiền đình Nhà Đức Chúa và công bố để lên án mọi người thuộc các thành Giu-đa đang đến thờ lạy trong Nhà Đức Chúa. Ngươi hãy công bố cho chúng mọi lời Ta truyền cho ngươi, đừng bớt lời nào. 3 May ra chúng sẽ nghe và mỗi người sẽ bỏ con đường xấu xa của mình mà trở lại, bấy giờ Ta sẽ hối tiếc về tai hoạ chính Ta đang định giáng trên chúng vì những hành vi gian ác của chúng. 4 Ngươi hãy bảo chúng: Đức Chúa phán như sau: Nếu các ngươi không chịu nghe Ta mà sống theo Lề Luật Ta đã đưa ra trước mặt các ngươi, 5 nếu các ngươi không chịu nghe lời các ngôn sứ, tôi tớ của Ta, những người chính Ta không ngừng sai đến với các ngươi, - nhưng các ngươi đã chẳng chịu nghe -, 6 Ta sẽ xử với Nhà này như với Si-lô; còn thành này, Ta sẽ cho mọi dân tộc trên cõi đất dùng làm lời nguyền rủa.
 
7 Các tư tế, các ngôn sứ và toàn dân đã nghe ông Giê-rê-mi-a công bố những lời trên đây trong nhà Đức Chúa. 8 Sau khi ông Giê-rê-mi-a đã nói mọi điều Đức Chúa truyền cho ông phải công bố cho toàn dân, thì các tư tế, các ngôn sứ và toàn dân túm lấy ông mà bảo: "Thế nào ông cũng phải chết!9 Tại sao ông lại dám nhân danh Đức Chúa mà tuyên sấm rằng: Nhà này sẽ nên như Si-lô, còn thành này sẽ ra điêu tàn, không ai cư ngụ? " Toàn dân đã tụ tập quanh ông Giê-rê-mi-a, trong nhà Đức Chúa .
 
ĐÁP CA: Tv 68
 
Đ. Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày. (c 14c)
 
5 Kẻ vô cớ ghét con nhiều hơn tóc trên đầu, bọn thù con vô lý lại mạnh thế hơn con. Chẳng lấy chi của người, thế mà con phải trả!
 
8 Âu cũng vì Ngài, mà con bị người đời thoá mạ, chịu nhuốc nhơ phủ lấp mặt mày. 9 Anh em nhà kể con như người dưng nước lã, hàng máu mủ xem con bằng khách lạ mà thôi. 10 Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà con phải thiệt thân. Lời kẻ thoá mạ Ngài, này chính con hứng chịu.
 
14 Lạy Chúa, phần con xin dâng Ngài lời nguyện, lạy Chúa Trời, đây giờ phút thi ân. Xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dày, vì Chúa vẫn trung thành ban ơn cứu độ.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: 1 Pr 1, 25
 
Hall-Hall: Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời. Đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 13, 54-58
 
54 Khi ấy, Đức Giê-su về quê, giảng dạy dân chúng trong hội đường của họ, khiến họ sửng sốt và nói: "Bởi đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế?55 Ông không phải là con bác thợ sao? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-môn và Giu-đa sao?56 Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao? Vậy bởi đâu ông ta được như thế? "57 Và họ vấp ngã vì Người. Nhưng Đức Giê-su bảo họ: "Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình và trong gia đình mình mà thôi.”58 Người không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin.
 
CHẾT VÌ TIN MỪNG MỚI SỐNG THỰC
 
Đức Giáo hoàng Piô XII dạy Hội Thánh có năm đặc tính:
 
1/ Duy Nhất, vì chỉ có một Chủ chiên và một đoàn chiên (x Ga 10, 16).
 
2/ Thánh Thiện, vì Đầu Hội Thánh là Chúa Kitô (x 1Cr 12).
 
3/ Công Giáo, vì Chúa Giêsu sai các Tông Đồ đi khắp thế gian, ban Thánh Tẩy và dạy Lời cho muôn dân (x Mt 28, 19-20).
 
4/ Tông Truyền, vì mọi Kitô hữu được mời cộng tác với Chúa Kitô cùng xây dựng Hội Thánh trên nền tảng Tông Đồ Trưởng Phêrô (x Mt 16, 18).
 
5/ Đau Khổ, vì từ Đức Kitô Giêsu đến tất cả mọi người Công Giáo, đã trở nên các chi thể trong Thân Mình Mầu Nhiệm Chúa Kitô là Hội Thánh đều bị bách hại vì Tin Mừng.
 
Đúng như Lời Ngài đã nói với các môn đệ: “Nếu thế gian ghét anh em, thì hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước anh em. Tôi tớ không hơn chủ, nếu chúng đã bắt bớ Thầy, thì chúng cũng sẽ bắt bớ anh em” (Ga 15, 18-19).
 
Trong Kinh Tin Kính, chúng ta vẫn tuyên xưng Hội Thánh có bốn đặc tính: “Duy Nhất, Thánh Thiện, Công Giáo, Tông Truyền”, có lẽ Hội Thánh không để ta đọc đặc tính thứ năm: Đau Khổ, vì sợ dân ngoại nghe được không dám gia nhập Hội Thánh? Nhưng dựa vào Mạc Khải, ta xác tín: Nếu những người thuộc về Chúa Kitô không chấp nhận đau khổ vì Tin Mừng, gặp khổ là chạy trốn vì cho là Chúa không thương, thì đó là đường lối của Satan (x Mt 16, 21-23).
 
Chúa muốn mọi người phải chấp nhận đau khổ khi thực hành Lời Ngài dạy. Nhất là phải cẩn thủ giữ Luật Phụng Vụ Thánh, như ông Môsê đã truyền cho dân Do Thái phải nghỉ việc ngày thứ bảy, phải dâng bó lúa đầu mùa lên Chúa, phải ăn chay hãm mình mà tiến dâng lễ hỏa tế chiên cừu lên Thiên Chúa (x Lv 23, 1-37: Bài đọc năm lẻ), và cùng nhau “reo lên mừng Thiên Chúa, Đấng trợ lực chúng ta” (Tv 81/80, 2a: ĐC năm lẻ). Và không chỉ có dân phải triệt để thi hành Luật Chúa mà cả những người Chúa chọn làm ngôn sứ cũng phải hết lòng loan báo Lời Chúa, dù biết bị người đời chống đối đòi lấy mạng! Đan cử như ngôn sứ Giêrêmia được Đức Chúa phán như sau: “Ngươi hãy đứng giữa tiền đình Nhà Chúa và công bố để lên án mọi người thuộc thành Giuđa đang đến thờ lạy trong Nhà Đức Chúa. Ngươi hãy công bố cho chúng mọi Lời Ta truyền cho ngươi, đừng bớt Lời nào, may ra chúng sẽ nghe và mỗi người sẽ bỏ con đường xấu xa của mình mà trở lại, bấy giờ Ta sẽ hối tiếc về tai họa chính Ta đang định giáng trên chúng, vì những hành vi gian ác của chúng. Nếu các ngươi không chịu nghe Ta mà sống theo Lề Luật Ta đã đưa ra trước mặt các ngươi, nếu các ngươi không chịu nghe lời các ngôn sứ, tôi tớ của Ta, những người chính Ta không ngừng sai đến với các ngươi, nhưng các ngươi đã chẳng chịu nghe! Ta sẽ cho mọi dân tộc trên cõi đất nguyền rủa các ngươi. Sau khi ông Giêrêmia nói mọi điều Chúa đã truyền cho ông phải công bố cho toàn dân, thì các tư tế, các ngôn sứ và toàn dân vây quanh túm lấy ông và bảo: “Thế nào ông cũng phải chết! Tại sao ông dám nhân danh Chúa mà tuyên sấm rằng thành này sẽ bị điêu tàn không ai cư ngụ” (Gr 26, 1-9: Bài đọc năm chẵn).
 
Thực ra sứ mệnh ngôn sứ loan báo Huấn Lệnh của Chúa muốn nhấn mạnh những ai đến Nhà Chúa phải có tinh thần khiêm hạ cùng với lòng sám hối tội mình đã phạm mà khẩn nguyện: “Lạy Chúa, xin đáp lại, vì ơn cả nghĩa dạy” (Tv 69/68, 14c: ĐC năm chẵn), mới được Chúa dạy cho biết con đường cứu độ duy nhất Chúa Cha đã thiết định cho Đức Giêsu, cũng như cho những ai muốn trở nên dân Thánh của Ngài, là con đường qua đau khổ mới đến vinh quang đích thực, như chiến thắng của Chúa Giêsu đã đánh gục tử thần bằng thập giá Ngài đã bị đóng đinh (x Lc 24, 26). Vì “nếu hạt lúa mì gieo xuống đất không chết đi, thì nó trơ trọi một mình, nhưng nó chết đi mới sinh nhiều bông hạt” (Ga 12, 24). Bởi đó Đức Giêsu nói với những kẻ muốn đi theo Ngài: “Tôi tớ không lớn hơn chủ! Nếu họ đã bắt bớ Thầy thì họ cũng sẽ bắt bớ anh em; nếu họ đã tuân giữ Lời Thầy, thì họ cũng sẽ tuân giữ Lời anh em” (Ga 15, 20). Thế nên, có chấp nhận theo Thầy Giêsu phục vụ trong gian khổ, mới đáng được “mọi sự gấp trăm ở đời này và sự sống đời sau” (Mc 10, 28-30).
 
Chân lý qua đau khổ giống Thầy Giêsu để đạt vinh quang, đã được tiên báo qua việc ông Môsê lấy gậy đập vào tảng đá hai lần, vọt ra nước trong lành cho dân và đoàn súc vật cùng uống (x Ds 20, 11). Thánh Phaolô xác nhận tảng đá đó là Đức Kitô (x 1Cr 10, 4). Đức Kitô là Tảng Đá đã bị đập, thì các Kitô hữu được đặt trên nền móng “Đá Tảng Phêrô” cũng phải bị đập, để Lời Chúa được công bố bởi những người đã bị trù dập, mới thực là Tin Mừng cứu độ muôn dân.
 
Do đó người giảng Lời Chúa không vất vả dọn bài, mà vẫn được mọi người khen vì giảng ngắn, giảng vừa lòng người đời, dù không đem lại sự sống cho ai, thì làm sao người giảng còn là “nô lệ của Đức Kitô” (Gl 1, 10). Trái lại, càng vất vả dọn bài giảng và khổ vì giảng đúng Luật Hội Thánh trong Hiến Chế Phụng Vụ số 24 và 52 dạy: “Giảng phải dựa vào các Bài đọc đã được công bố trong Thánh Lễ, từ các Bài đọc ấy rút ra những mầu nhiệm Đức Tin và những quy tắc cho đời sống sống Kitô hữu trong suốt chu kỳ năm Phụng Vụ”, mà bị chê bai, bị ghét, mới thực là “đá tảng bị đập” vọt ra Nước Hằng Sống cho mọi người được hưởng. Đức cha Hoan, Giám mục Phan Thiết có than phiền về một cha Xứ trong địa phận như sau: ngày Chúa nhật sau khi cha Xứ đọc Phúc Âm, thì nói với cộng đoàn: “Anh chị em thông cảm, hôm nay tôi không giảng được, vì tối qua cúp điện nên tôi không lấy bài trên internet được. Xin anh chị em cầu nguyện” (có lẽ giáo dân sẽ cầu nguyện xin cho cúp điện tiếp, để cha khỏi giảng, vì cha giảng chán quá!)
 
- Khi Con Thiên Chúa vào đời, Ngài thương người đồng hương, nên ưu tiên loan báo Tin Mừng cho họ. Như thế là Ngài muốn làm trọn bổn phận cứu giúp người đồng hương, như người ta vẫn thường nói: “Một người làm quan cả họ được nhờ.” Giảng Lời Chúa như vậy mới thực là chăm sóc người thân đúng mức, vì “ai không chăm sóc người thân, nhất là người sống trong cùng một nhà, thì đã chối bỏ Đức Tin và còn tệ hơn người không tin” (1Tm 5, 8).
 
Thế nhưng những người đồng hương từ chỗ thán phục Lời Đức Giêsu giảng dạy, họ nói với nhau: “Chưa từng có ai nói năng hấp dẫn được như ông này” (Mt 7, 28). Và bởi đâu “ông này được sự khôn ngoan, và làm được các việc quyền năng. Thế nhưng họ đã vấp phạm về Ngài” (Mt 13, 53. 57:Tin Mừng). Ông Luca còn cho biết thêm: “Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực” (Lc 4, 28-29), lý do họ bảo nhau: “Ông không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria; anh em của ông không phải là các ông Giacôbê, Giôxếp, Simôn và Giuđa sao? Và chị em của ông không phải đều là bà con lối xóm với chúng ta sao?” (Mt 13, 55-56a: Tin Mừng). Nghe thế Đức Giêsu chấp nhận sự hẩm hiu về sứ mệnh ngôn sứ của mình, Ngài nói: “Tiên tri có bị khinh thì chỉ có nơi quê quán mình, và nơi nhà mình thôi” (Mt 13, 57b: Tin Mừng). Vì những người đồng hương chống đối và không nghe Lời Đức Giêsu, nên Ngài không làm được nhiều phép lạ ở đó (x Mt 13, 58:Tin Mừng). Nghĩa là Ngài muốn thực hiện nhiều phép lạ cứu người đồng hương, nhưng thái độ cứng tin không chấp nhận Lời Ngài dạy làm cho tay Đức Giêsu phải chùn lại! Dân chống đối Ngài đến nỗi đòi giết, nhưng họ không thể diệt được tình thương, chương trình cứu độ của Ngài. Bởi vì chính khi họ giết Ngài, Hội Thánh được sinh ra, các môn đệ theo vết chân Thầy Giêsu nên cũng tiếp tục loan báo Tin Mừng đến đổ máu. Và cả các tín hữu thời Giáo Hội sơ khai suốt 300 năm bị đế quốc Roma bách hại, họ phải chui xuống hang toại đạo để sinh hoạt tôn giáo. Rõ ràng Hội Thánh được vươn mạnh từ hang toại đạo, đúng như ông Tertuliano nói: “Máu các thánh Tử Đạo là hạt giống phát sinh các Kitô hữu.”
 
Vậy có đau khổ đến phải mất mạng vì sứ mệnh loan báo Tin Mừng, mới làm nổi bật hai giá trị:
 
- Giảng Lời mà bị giết mới thực là yêu Chúa, yêu đồng loại, chứ không phải vì lợi nhuận. Như thánh Tông Đồ nói: “Tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Kitô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh” (2Cr 12, 10).
 
- Giảng Lời mà phải chết đó mới là Chân Lý xác thực quan trọng nhất. Vì đó là nhu cầu sự sống của người giảng cũng như người nghe, thế nên thánh Phaolô nói: “Đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng! Tôi mà tự ý làm việc ấy, thì mới đáng Thiên Chúa thưởng công; còn nếu không tự ý, thì đó là một nhiệm vụ Thiên Chúa giao phó” (1Cr 9, 16-17). Ông còn nói: “Tôi có sự thật về Đức Kitô không ai bịt miệng tôi được!” (2Cr 11, 10).
 
Bởi vì “Lời Chúa vẫn tồn tại đến muôn thuở muôn đời, đó chính là Lời đã được loan báo cho anh em như một Tin Mừng” (1Pr 1, 25: Tung Hô Tin Mừng)
 
Trong một giáo xứ nọ, có anh Tèo chuyên chọc ghẹo người khác. Lần kia, anh thấy một bà đang cầu nguyện rất sốt sắng trước tượng Đức Mẹ trong Nhà Thờ, Tèo nhẹ chân đến đứng sau lưng bà, và nói: “Này bà, Đức Mẹ đang cười.” Bà quay lại: “Đâu đâu?” Anh chỉ lên tượng Đức Mẹ: “Đó đó, Đức Mẹ đang cười với bà”, rồi anh nói: “Bà thật có phúc, cháu thấy Đức Mẹ cười với bà nhiều lần mà bà không để ý nhìn!” Khi ra khỏi Nhà Thờ, bà chạy về loan báo cho mọi người: “Đức Mẹ ở Nhà Thờ hiện ra cười với tôi!” Dòng người tuốn đến Nhà Thờ rất đông để chứng kiến. Cha Sở nghe thế liền cho gọi bà lại tra vấn: “Bà thấy Đức Mẹ cười thực không?.” Bà đáp: “Thưa cha, chẳng những con mà thằng Tèo nó cũng thấy.” Cha Sở hỏi lại: “Bà thấy trước hay Tèo thấy trước?” Bà thưa ngay: “Dạ, Tèo thấy trước và nó chỉ cho con.” Cha Sở cho gọi Tèo: “Có thực là con thấy Đức Mẹ cười với bà cụ đó không?” Tèo thưa: “Con thề với cha có thực như vậy ạ!” Cha Sở lấy áo Các Phép mặc, cầm cuốn Thánh Kinh nói Tèo theo ngài ra trước bàn thờ, rồi ngài đặt Sách Thánh lên trên và thắp hai cây nến và nói với Tèo: “Nếu con nói thật, hãy đặt tay lên Sách Thánh thề, con mà thề dối, quỷ sẽ vật chết con!” Tèo tái mặt, run rẩy đáp: “Dạ con xin lỗi cha Sở, vì con muốn nhạo bà cụ đó thôi!” Rõ ràng ai sợ chết vì lời nói là kẻ xạo!
 
THUỘC LÒNG
 
Vì Tin Mừng tôi chịu khổ, tôi còn phải mang cả xiềng xích như một tên gian phi, nhưng Lời Thiên Chúa không bị xiềng xích (2 Tm 2, 9).
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 13:54-58, dqt, tn17,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 33

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 31


Hôm nayHôm nay : 7863

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 104923

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6140947