17:33 +07 Thứ ba, 10/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ sáu tuần 31 thường niên

Thứ sáu - 10/11/2017 22:23
THỨ 6 SAU CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN
NĂM LẺ
Rm 15,14-21; Lc 16,1-8
 
BÀI ĐỌC: Rm 15,14-21
 
14 Thưa anh em, chính tôi, tôi tin chắc rằng anh em có đầy thiện chí, thừa hiểu biết và có khả năng khuyên bảo nhau.15 Trong thư này, đôi chỗ tôi đã nói hơi mạnh, chẳng qua là để nhắc lại cho anh em điều anh em đã biết. Tôi viết thế là dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi 16 làm người phục vụ Đức Giê-su Ki-tô giữa các dân ngoại, lo việc tế tự là rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, để các dân ngoại được Thánh Thần thánh hoá mà trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa.
 
17 Vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, tôi có quyền hãnh diện về công việc phục vụ Thiên Chúa.18 Thật thế, tôi đâu dám nhắc đến chuyện nào khác, ngoài những gì Đức Ki-tô đã dùng tôi mà thực hiện để đưa các dân ngoại về phục vụ Thiên Chúa, thực hiện bằng lời nói việc làm,19 bằng sức mạnh của những dấu lạ điềm thiêng, bằng quyền năng của Thánh Thần. Như vậy, từ Giê-ru-sa-lem, đi vòng đến tận miền I-ly-ri, tôi đã làm tròn sứ mạng loan báo Tin Mừng Đức Ki-tô.20 Nhưng tôi chỉ có tham vọng là loan báo Tin Mừng ở những nơi người ta chưa được nghe nói đến danh Đức Ki-tô. Tôi làm thế vì không muốn xây dựng trên nền móng người khác đã đặt.21 Trái lại, như có lời chép: Những kẻ đã không được loan báo về Người, sẽ thấy, những kẻ đã không được nghe nói về Người, sẽ hiểu.
 
ĐÁP CA: Tv 97
 
Đ. Chúa đã mạc khải ơn Người cứu độ trước mặt chư dân. (x c 2)
 
1 Hát lên mừng Chúa một bài ca mới, vì Người đã thực hiện bao kỳ công. Người chiến thắng nhờ bàn tay hùng mạnh, nhờ cánh tay chí thánh của Người.
 
2 Chúa đã biểu dương ơn Người cứu độ, mạc khải đức công chính của Người trước mặt chư dân; 3ab Người đã nhớ lại ân tình và tín nghĩa dành cho nhà Ít-ra-en.
 
3ab Toàn cõi đất này đã xem thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. 4 Tung hô Chúa, hỡi toàn thể địa cầu,mừng vui lên, reo hò đàn hát.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: 1Ga 2,5
 
Hall-Hall: Ai giữ Lời Đức Kitô dạy, thì nơi kẻ ấy, tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo. Hall.
 
TIN MỪNG: Lc 16,1-8
 
1 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông.2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: "Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!3 Người quản gia liền nghĩ bụng: "Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi.4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!
 
"Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: "Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy?6 Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu ô-liu. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi.7 Rồi anh ta hỏi người khác: "Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một ngàn giạ lúa. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi.
 
8 "Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại.
 
CHÚA TA THỜ KHÔNG PHẢI LÀ CÁI BỤNG!
 
Tin Mừng hôm nay như xô chúng ta đến tòa Chúa phán xét, vì thế giới này sẽ có ngày tận cùng (cánh chung), ngày đó chỉ có Thiên Chúa xét xử mọi người: Ngài cho mọi người sống lại và phân người ta ra làm hai loại:
 
-  Con cái thế gian tôn thờ tiền của sẽ bị loại trừ.
 
-  Con cái Thiên Chúa phải làm cho vạn vật cùng với con người tôn vinh Thiên Chúa, sẽ được sống vinh quang muôn đời.
 
I. CON CÁI THẾ GIAN TÔN THỜ TIỀN CỦA SẼ BỊ LOẠI TRỪ.
 
Đức Giêsu nói: “Con cái thế gian khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi đối xử với đồng loại” (x Lc 16,8b: Tin Mừng). Họ khôn là vì tìm kẽ hở của Luật để vơ vét của cải cách bất chính, mà lương tâm họ không hề bị cắn rứt:
 
1/ Lách Luật xã hội để thủ lợi. Đan cử như Đức Giêsu nói về tên quản lý bất lương, anh nghe ngóng rằng mình sẽ không còn được chủ cho tiếp tục làm quản lý nữa,vì bị mang tiếng là phá tài sản nên hắn gọi các con nợ đến và bảo: “Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu ô-liu. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi. Rồi anh ta hỏi người khác: "Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một trăm giạ lúa. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám mươi thôi.” (Lc 16,5-7: Tin Mừng).
 
Tại sao người quản lý này lại bảo con nợ làm như thế?
 
 Thưa vì:
 
a- Luật Do Thái chỉ cho người đồng chủng vay mà thôi, và không lấy lời đối với người nghèo (x Xh.22,24; Lv.25,36; Dnl.23,20t).
 
Các Luật sĩ lại cắt nghĩa: Người nghèo là người không đủ dầu để thắp một ngọn đèn, và không đủ bột để làm một chiếc bánh! Giải thích như vậy thì không thể có người cùng khốn đi vay!
 
b- Cách tổ chức giao dịch thương mại: Theo giáo sư J.Derrett trong tập “Law In The New Testament” trang 48-77 xuất bản tại London năm 1970, cho biết: Người đi vay không trực tiếp với chủ của, mà qua trung gian người quản lý. Chủ của không trực tiếp trả lương cho quản lý, nhưng người quản lý được ăn huê hồng trong các dịch vụ về cả hai phía: chủ của và con nợ. Số huê hồng được tính luôn trên văn tự của con nợ. Cho vay dầu được lấy lời 100%, cho vay lúa lời 25%.
 
Người quản lý bảo kẻ vay dầu viết 50 thùng vốn thay vì 100 cả vốn lẫn lãi; và kẻ vay lúa viết 80 thùng vốn bớt đi 20 thùng lời!
 
Khi người quản lý cầm giấy nợ về trình chủ, người chủ hiểu đó là vốn của chủ, hắn cho người nghèo vay, nên không có lời! Nhưng thực tế, người quản lý chỉ viết số vốn của chủ và giấu đi số lời.
 
Anh này làm thế đã được Đức Giêsu khen rất khéo: Chủ không có cớ tố cáo anh trước pháp luật, vì anh không phá tán tài sản của chủ như có kẻ xấu miệng báo cáo (x Lc 16,1: Tin Mừng), cùng lắm là chủ không tính huê hồng cho anh thôi, và nếu chủ truất chức quản lý, thì anh đã có các con nợ được anh bảo đừng viết số lời vào giấy nợ, sẽ đón tiếp anh và chia cho anh số lời chưa nộp cho chủ.
 
2/ Lách Luật Đạo.
 
Theo Luật ông Môsê, người Do Thái phải nghỉ mọi việc trong ngày Lễ buộc. Nhiều người giàu cảm thấy những ngày Lễ đó cản trở công việc làm ăn của họ, thế nên họ chỉ mong ngày Lễ chóng qua để có cơ hội làm giàu, nên ngôn sứ Amos đã trách cách sống Đạo của dân Chúa tuyển chọn, vì họ nói:
 
- “Bao giờ ngày hưu lễ qua đi, để ta mở cửa bán hàng?” (Am 8,5a).
 
Đáng lẽ ngày Lễ của Chúa phải là ngày vui mừng (x Công Đồng Vat.II trong HCPV.106) để đến tôn thờ Chúa, thì lắm kẻ có Đạo lại cho đó là ngày họa, ngăn trở công ăn việc làm!? Mong cho chóng hết ngày Lễ nghỉ để:
 
- “Ta bóp méo đấu đong, làm cân gỉa mạo” (Am 8, 5b).
 
Tức là gian dối trong mọi sinh hoạt,miễn là chiếm đoạt được nhiều tiền, thì có nhiều thần, nhiều chúa phù hộ kiếp sống! (x Lc 12,16t) Vì với tiền bạc khi có dư:
 
“Ta tậu người nghèo bằng đôi dép” (Am.8, 6a).
 
Đánh giá mạng người là hình ảnh của Thiên Chúa chỉ bằng đôi dép!? Ngày nay một số người buôn bán thuốc Tây lậu, đã đổi mạng người bằng chai nước lã thay vì nước biển đúng tiêu chuẩn Y học! Thế mà họ vẫn không cắn rứt lương tâm,vì có thần tiền hướng dẫn lương tâm! Mà “lương tâm” không bằng “lương lậu”, đó là lý do họ quyết:
 
-  “Lúa nát gạo mục quét bỏ, ta cũng bán đi” (Am 8, 6b).
 
Đúng là “tham tiền là nguồn gốc mọi tội ác” (1Tm 6,10)
 
 Bởi thế, kẻ tôn thờ tiền của, không có gì dư thừa để chia sẻ, vì họ thích đọc kinh cầu này:
 
TIỀN là tiên là thần,
 
Nó cần cho người,
 
Nụ cười tuổi trẻ,
 
Sức khoẻ tuổi già,
 
Cái đà danh vọng,
 
Cái lọng che thân,
 
Cán cân công lý       ,
 
Cái lý kẻ mạnh,
 
Sức mạnh vô quan, … Ôi tiền hết ý!!!
 
II. CON CÁI THIÊN CHÚA PHẢI LÀM CHO VẠN VẬT CÙNG VỚI CON NGƯỜI TÔN VINH THIÊN CHÚA
 
Ta phải hiểu rằng Chúa khen anh quản lý bất lương có ý muốn thách thức ta: Khi đang được làm quản lý của Chúa, ta có nghĩ đến ngày không còn được làm quản lý nữa (giờ chết), thì phải lo sống đúng nhiệm vụ người quản lý trung tín, bất cứ lúc nào chủ trở về cũng thấy đang chia sẻ của cải cho đồng loại đúng lúc và phải thời (Lc 12,42), có thế mới nắm chắc mình sẽ được làm chủ gia nghiệp Nước Thiên Chúa (x Lc 12,44 ). Người quản lý trong Tin Mừng hôm nay đối với ông chủ trong xã hội, anh làm thế là gian lận, vì chủ không cho phép anh qua mặt chủ như vậy, anh đúng là tên bất lương.
 
Nhưng nếu ta nhận ra Chúa muốn nói về người quản lý ấy chính là nói về ta trong mầu nhiệm Nước Trời, thì khi cho đồng loại vay của cải Chúa đã trao cho, mà ta không lấy lời, lại cho luôn cả vốn nữa, làm như thế, ta không phải là quản lý bất lương đối với Chúa, mà là quản lý trung tín làm đúng ý Chúa, tại sao ta lại không dám làm!
 
Sở dĩ không ai dám làm vì “có nhiều người sống đối nghịch với thập giá Đức Ki-tô: chung cục là họ sẽ phải hư vong. Chúa họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian. Còn chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, và chúng ta nóng lòng mong đợi Đức Giêsu Kitô từ trời đến cứu chúng ta. Người có quyền năng khắc phục muôn loài, và sẽ dùng quyền năng ấy mà biến đổi thân xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của Người.” (Pl 3,18-21: Bài đọc năm chẵn).
 
Quê hương ở trên trời không chỉ là khi ta nhắm mắt lìa đời mới được đến, mà là ngay bây giờ, mỗi khi đi dự Lễ là ta đã được nếm trước hạnh phúc Nước Trời. Vậy “ta hãy vui mừng lên đền thánh Chúa” (Tv 122/121,1: ĐC năm chẵn).
 
Lên đền thánh Chúa để nghe Ngài dạy ta biết chia sẻ, không phải chỉ chia sẻ của cải như ông Giakêu để cả nhà được ơn cứu độ (x Lc 19,8-9); cũng không chỉ giúp đỡ người nghèo có quần áo mặc như bà Linh Dương, để có chết cũng được thánh Phêrô cầu nguyện cho sống lại (x Cv 9,36t), mà nhất là còn phải bắt chước thánh Phaolô hiến dâng đời mình cho Chúa, để chia sẻ Đức Tin, chia sẻ Lời hằng sống, như ông nói: “Tôi phục vụ Đức Giêsu Kitô giữa các dân ngoại, lo việc tế tự là rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, để các dân ngoại được Thánh Thần thánh hóa để trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa. Đối với tôi chỉ có một tham vọng là loan báo Tin Mừng ở nơi những người chưa được nghe nói danh Đức Kitô. Đức Kitô đã dùng tôi mà thực hiện đưa các dân ngoại về phục vụ Thiên Chúa, thực hiện bằng lời nói, việc làm, bằng sức mạnh của những dấu lạ điềm thiêng, bằng quyền năng của Thánh Thần” (Rm 15,16-20: Bài đọc năm lẻ). Như thế là “Chúa đã mạc khải ơn Người cứu độ trước mặt muôn dân” (Tv 98/97,2: ĐC năm lẻ).
 
Kết luận: “Ai giữ Lời Đức Kitô dạy, thì nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo” (1Ga 2,5: Tung Hô Tin Mừng )
 
Trong một xã hội vô thần duy vật, sản sinh nhiều người chỉ nghĩ đến tiền của, nên làm mất nhân tính, trở thành những kẻ vô cảm, độc ác hơn loài thú dữ:
 
Ngày 13/10/2011, tại Trung Quốc, bé Duyệt Duyệt mới lên 2 tuổi bị một xe vận tải đụng em ngã vật xuống đất, làm em chấn thương sọ não. Anh tài xế thấy vậy chạy luôn cán lên hai chân em! Lúc đó có khoảng 16 người, già có, thanh niên có, nhìn thấy cảnh đáng thương ấy, tất cả vô cảm lạnh lùng bước đi, vì không ai muốn sự cố ấy gây phiền cho mình. Thậm chí một anh thanh niên bước qua em để băng qua đường! Chỉ có một bà cụ tuổi cao, đi lượm ve chai, thấy thế bà vội quẳng bao rác ấy đi, và chạy lại bồng em đưa vào bệnh viện. Nhưng vì vết thương quá nặng, em đã từ trần.Chỉ có một ít người tán dương tinh thần bà cụ này nên thưởng cho bà một ít tiền, còn đa số những người hay chuyện thì phỏng vấn bà cách mỉa mai: Người này hỏi: “bà làm như thế có ý muốn được nổi danh phải không?” Kẻ khác lại hỏi: “Bà làm thế chắc được nhiều tiền lắm phải không?” Người khác nữa lại hỏi: “Chắc dịp này bà trở nên giàu có, khỏi phải đi lượm ve chai nữa?.”.... Vì quá nhiều người phỏng vấn mỉa mai như thế, làm bà điên đầu, một số tiền không nhiều người ta thưởng cho bà, bà trao lại hết cho cha mẹ em bé để mai táng em; còn bà thì trở về quê hẻo lánh để tránh những câu hỏi nhức đầu!
 
Anh tài xế biết không thể trốn thoát nên phải ra đầu thú. Người ta phỏng vấn anh: “Tại sao anh đụng em bé rồi lại cho xe chạy tiếp cán lên hai chân em?” Anh tài xế thản nhiên trả lời: “Nếu tôi không tiếp tục cán lên em, em không chết, mang tật, tôi tốn kém nhiều hơn; còn em chết, thì số tiền bồi thường Luật pháp đã qui định có giới hạn!”
 
Quả thật, “hết thảy những ai không nhìn nhận Thiên Chúa, tự bản chất nó là kẻ ngu đần” (Kn 13,1). Và “hết thảy những ai không đếm xỉa đến việc nhận biết Thiên Chúa, Thiên Chúa phó mặc cho trí não ngông cuồng của nó làm những điều bất xứng” ( Rm 1,28).
 
THUỘC LÒNG
 
Rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại để họ được Thánh Thần thánh hóa mà trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa (Rm 15,16).
 
http://phaolomoi.net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 25

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 24


Hôm nayHôm nay : 8062

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 105122

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6141146