18:30 +07 Thứ ba, 10/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa - thứ tư tuần 17 thường niên

Thứ ba - 26/07/2016 21:54
THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN

Gr 15, 10. 16-21; Mt 13, 44-46
 
BÀI ĐỌC: Gr 15, 10. 16-21
 
10 Con vô phúc quá, mẹ ơi, mẹ sinh con ra làm gì, để cho người ta chống đối, cho cả nước gây gổ với con?Con chẳng cho ai vay, cũng không mượn của người, thế mà vẫn cứ bị nguyền rủa. 16 Gặp được lời Chúa, con đã nuốt vào, lời Ngài làm cho con hoan hỷ, làm vui thoả lòng con, vì con được mang danh Ngài, lạy Đức Chúa, Thiên Chúa các đạo binh. 17 Con không ngồi chung vui với phường giễu cợt, tay Ngài đè nặng khiến con phải ngồi riêng một mình.
 
Quả thật, Ngài đã làm cho con đầy bực tức. 18 Tại sao con cứ phải đau khổ hoài, mang vết trọng thương hết đường cứu chữa?Phải chăng đối với con, Ngài chỉ là ngọn suối trong ảo mộng, là dòng nước mơ hồ? 19 Vì thế, Đức Chúa phán như sau: "Nếu Ta đưa ngươi về mà ngươi chịu trở về, thì ngươi sẽ được đứng trước nhan Ta. Nếu ngươi nói điều cao quý thay vì điều hèn hạ, thì ngươi sẽ nên như miệng Ta. Chúng sẽ trở lại với ngươi, chứ không phải ngươi trở lại với chúng. 20 Ta sẽ làm cho ngươi nên thành đồng kiên cố đối với dân này. Chúng có chống lại ngươi cũng chẳng làm chi được, vì Ta ở với ngươi để cứu sống và giải thoát ngươi, - sấm ngôn của Đức Chúa. 21 Ta sẽ giải thoát ngươi khỏi tay kẻ dữ, sẽ cứu chuộc ngươi khỏi bàn tay hung tàn.
 
ĐÁP CA: Tv 58
 
Đ. Chúa là chốn con nương mình trong buổi gian truân. (c 17d)
 
2 Lạy Thiên Chúa của con, xin cứu con khỏi lũ địch thù, bênh đỡ con chống lại kẻ tấn công, 3 cứu vớt con khỏi phường gian ác, giải thoát con khỏi bọn giết người.
 
4 Kìa mạng con, chúng rình hãm hại, lũ cường quyền xúm lại chống con. 5ab Lạy Chúa, con đâu có tội có lỗi gì, có làm chi lầm lỡ, mà chúng cũng xông vào dàn trận.
 
10 Lạy Thiên Chúa là sức mạnh của con, con ngước mắt nhìn Ngài, bởi Ngài là thành luỹ bảo vệ con. 11 Thiên Chúa, Đấng đầy lòng yêu mến, sẽ đến phù hộ tôi;Thiên Chúa sẽ cho tôi nghênh bọn địch thù.
 
17 Lạy Chúa, sức mạnh Ngài, con xin mừng hát, tình thương Ngài, sớm sớm nguyện tung hô, bởi con được Chúa nên đồn nên luỹ, chốn con nương mình trong buổi gian truân.
 
18 Lạy Chúa là sức mạnh của con, xin đàn hát mừng Ngài, bởi Ngài là thành luỹ bảo vệ con, lạy Thiên Chúa, Đấng đầy lòng yêu mến.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: Ga 15, 15b
 
Hall-Hall: Chúa nói: Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết. Hall.
 
TIN MỪNG: Mt 13, 44-46
 
44 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho dân chúng nghe dụ ngôn này: "Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy.
 
45 "Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. 46 Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy.
 
LỜI CHÚA VÀ THÁNH THỂ
 
CHÍNH LÀ KHO BÁU, LÀ NGỌC QUÝ
 
Ca dao tục ngữ Việt Nam có câu: “Giàu hai con mắt, khốn khó hai bàn tay.”
 
- Giàu nhờ con mắt biết nhìn. Ví dụ: sau năm 1975, tại miền Nam Việt Nam, nhiều người vội bán ruộng đất của mình dùng tiền vượt biên đi ngoại quốc, người còn ở lại mua được với giá rẻ mạt. Hai mươi năm sau, chẳng cần trồng tỉa gì, chỉ trồng cọc xi-măng phân lô bán, đương nhiên trở nên nhà tỷ phú hơn người lập cư ở nước ngoài. Ấy chỉ vì người ở nhà có con mắt nhìn xa thấy rộng; có khi nhìn một bãi rác, họ biết khai thác phế liệu đem bán, rồi lại cắm cọc chia lô, thì hốt tiền biết chừng nào! Trong khi đó có nhiều kẻ đi qua đống rác chỉ bịt mũi mà chạy cho nhanh, vì không có con mắt kinh tế.
 
- Khốn khó hai bàn tay. Chính là nhờ hai bàn tay cần cù làm việc và sống chân lý “năng nhặt chặt bị”, chắc chắn người đó không rơi vào cảnh ăn mày ăn xin, có khi còn trở nên giàu có. Kìa ông John Rockfeller, vào năm 33 tuổi, tài sản ông chỉ có vỏn vẹn 1. 000 dollars cùng với cây xà-beng đi đào giếng mướn, dần dần ông mua được một đàn bò, rồi nhiều đàn bò, bán bò ông mua nông trại, bán nông trại ông làm chủ một cơ sở lớn nhất nước Mỹ vào tuổi 43. Nhưng không may khi ông được 53 tuổi, ông bị bệnh rụng hết tóc đầu! Hội đồng Bác sĩ bảo ông chỉ sống thêm một năm nữa! Báo chí đưa hình hói đầu của ông lên trang nhất và chế giễu: “Ông không đủ tiền mua một sợi tóc!” Tỉnh ngộ ông bắt chước ông Giakêu: đưa tài sản chia sẻ cho các cơ quan từ thiện, cho những chương trình nghiên cứu khoa học phục vụ con người. Kết qủa ông đã sống thọ đến 98 tuổi, thay vì chết ở tuổi 54 như bác sĩ chẩn đoán.
 
Những mẫu người biết làm giàu trên đây, chắc chắn họ là những người giàu ý chí, cần cù làm việc, cũng như vất vả trải qua những thăng trầm trong cuộc sống, họ mới có thể đạt tới vinh quang.
 
Chúng ta biết mỗi người Chúa muốn ban cho năm vinh quang:
 
1/ Vinh quang nhờ hiệp dâng Thánh Lễ.
 
2/ Vinh quang nhờ trí tuệ thông minh.
 
3/ Vinh quang nhờ tài khéo lãnh đạo.
 
4/ Vinh quang nhờ sống liêm chính mà Chúa cho được giàu có của cải.
 
5/ Vinh quang vì có một thân xác cường tráng.
 
Nhưng trong năm vinh quang trên thì vinh quang nhờ hiệp dâng Thánh Lễ quan trọng nhất, vì nếu thiếu vinh quang này, bốn vinh quang kia sớm muộn cũng trở nên tro bụi. Nhưng chỉ những ai được kết hợp với Chúa Giêsu, thể hiện bằng việc khao khát nghe Lời Chúa và rước Mình Thánh Chúa, mới làm bốn vinh quang còn lại có giá trị tồn tại muôn đời, để tôn vinh danh Chúa, vì đã được Chúa cứu độ (x Rm 11, 36; Cv 5, 38-39). Tác giả thư Do Thái nói: “Vũ trụ đã được hình thành bởi Lời của Thiên Chúa; cho nên, những cái hữu hình là do những cái vô hình mà có” (Dt 11, 3). Điều vô hình đó không gì sánh bằng Lời Chúa và Thánh Thể:
 
+ LỜI CHÚA CHÍNH LÀ KHO BÁU TRONG HỘI THÁNH.
 
Đức Giêsu nói: Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy (Mt 13, 44: Tin Mừng).
 
Sở dĩ có kho báu chôn trong ruộng là vì vào thời dân Do Thái bị lưu đày bên Babylon (- 734 đến – 582), rất nhiều người giàu có đã bí mật chôn giấu báu vật của mình trong ruộng, phòng đến thời bình an trở về còn có của nuôi thân, nhưng nhiều người không may mắn đã chết trong thời lưu đày, không kịp trăn trối tài sản của mình đã chôn giấu cho ai! Đến thời được hồi hương, ruộng ấy có khi rơi vào tay người lạ, mà người ấy không hay biết có kho báu trong ruộng! Khi một nông dân đi cày mướn, tình cờ khám phá có kho báu, anh ta về bán tất cả tài sản để mua thửa ruộng đó cho bằng được…Đó là kỳ thú vào thời Chúa Giêsu.
 
Người tìm được kho báu trong ruộng, họ là người nghèo đi làm thuê, nhưng đầy ý chí kiên cường mới dám bán tài sản mua thửa ruộng ấy, vì biết có kho báu chôn giấu mà trở nên giàu có. Cũng thế, người thi hành sứ mệnh ngôn sứ để phân phát kho báu Lời Chúa phải thuộc loại người này. Đan cử ngôn sứ Giêrêmia, khi ông được Chúa đặt Lời vào miệng, ông nói: “Vừa gặp Lời Chúa tôi nuốt chửng, Lời Chúa làm hoan lạc đời tôi, vì trên tôi danh Chúa được kêu khấn. Nhờ Lời Chúa, con không ngồi chung vui với phường giễu cợt. Và Chúa nói với tôi: “Hãy trở về với Ta, miệng ngươi sẽ trở nên như miệng Ta, ngươi sẽ quy tụ cả kẻ thù về với ngươi, chứ không phải ngươi trở lại với chúng. Ta sẽ làm cho ngươi nên thành đồng kiên cố đối với dân đang chống lại ngươi, chúng không làm gì được ngươi, vì Ta ở với ngươi, cứu sống ngươi và giải thoát ngươi, Ta sẽ giải thoát ngươi khỏi tay kẻ dữ, sẽ cứu chuộc ngươi khỏi bàn tay hung tàn” (Gr 15, 16-21: Bài đọc năm chẵn). Nhưng vinh quang của ông Giêrêmia nhờ nuốt Lời Chúa cũng không sánh bằng vinh quang của người Công Giáo khi đi dự Lễ được Hội Thánh dùng quyền năng Chúa Thánh Thần ghi tạc Lời Chúa vào tấm linh hồn và thân xác (x 2Cr 3, 3), lại được nuốt Đấng Toàn Năng (rước Lễ). Vinh quang này còn hơn vinh quang của ông Môsê nhờ được vào Lều Hội Ngộ đàm đạo với Thiên Chúa, lúc trở ra để nói cho dân biết Chúa dạy gì, thì ai cũng thấy mặt ông rực sáng, khiến mọi người sợ hãi, không ai dám đến gần, nên ông Môsê phải lấy khăn trùm mặt, lúc trở lại Lều Hội Ngộ để đàm đạo với Chúa, ông lại lột khăn bỏ đi (x Xh 34, 29-35: Bài đọc năm lẻ).
 
Bởi thế ông Phaolô so sánh vinh quang của ông Môsê thua xa vinh quang người Công Giáo nhờ hiệp dâng Thánh Lễ: “Tất cả chúng ta, mặt không che màn, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa như một bức gương; như vậy, chúng ta được biến đổi nên giống cũng một hình ảnh đó, ngày càng trở nên rực rỡ hơn, như do bởi tác động của Chúa là Thần Khí (Lời Chúa). Quả thật, xưa Thiên Chúa đã phán: Ánh sáng hãy bừng lên từ nơi tối tăm! Người cũng làm cho ánh sáng chiếu soi lòng trí chúng tôi, để tỏ bày cho thiên hạ được biết vinh quang của Thiên Chúa rạng ngời trên gương mặt Đức Ki-tô” (2Cr 3, 18; 4, 6)
 
+ THÁNH THỂ CHÍNH LÀ NGỌC QUÝ.
 
Đức Giêsu nói: Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy (Mt 13, 45-46: Tin Mừng).
 
Chỉ có người giàu mới nghĩ đến chuyện buôn ngọc, nhưng cũng phải trải qua nhiều lần mua ngọc thường, thì huề vốn, có lúc mua lầm phải ngọc giả, thì lỗ to! Hiếm có lúc mua được viên ngọc quý, mới có cơ may làm giàu. Thế thì bất cứ người Công Giáo nào, dù không có tiền, chẳng cần vất vả nhiều, mỗi ngày chỉ dành giờ đi dự Lễ là chắc chắn được Chúa ở cùng, hơn người giàu mua được ngọc quý (x Is 25, 6-12), họ trở nên người giàu có khác người đời:
 
a- Được Chúa cộng tác làm thăng hoa giá trị công việc. Thực vậy, “với ai yêu mến Thiên Chúa, thì Ngài đồng công cộng tác biến mọi sự nên tốt đẹp” (Rm 8, 28). Tốt đẹp là biến tội ra ơn, biến chết ra sống, Chúa còn giúp cho có khả năng làm những việc như Ngài và còn làm hơn thế (x Ga 14, 12). Thậm chí làm cho cả kẻ thù quy phục mình (x Gr 15, 18-19: Bài đọc năm chẵn). Có như thế mới thực hành Đức Ái có giá trị tồn tại muôn đời, như thánh Phaolô nói: “Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp mà chia sẻ, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có Đức Ái, thì cũng chẳng ích gì cho tôi” (1Cr 13, 3), ta biết “Thiên Chúa là Đức Ái” (1Ga 4, 8).
 
b- Giàu vì không bị lên án. Thánh Phaolô nói: “Ai ở trong Chúa Giêsu thì không còn vấn đề lên án nữa”(Rm 8, 1). Và “nếu Đức Kitô ở trong anh em, thì dầu thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em được sống, vì anh em đã được trở nên công chính” (Rm 8, 10). Hơn xưa ngôn sứ Giêrêmia được Chúa chọn đi loan báo Lời Ngài, mà ông phải rên lên: “Con vô phúc quá, mẹ ơi, mẹ sinh con ra làm gì, để cho người ta chống đối, cho cả nước gây gổ với con?Con chẳng cho ai vay, cũng không mượn của người, thế mà vẫn cứ bị nguyền rủa. Quả thật, Ngài đã làm cho con đầy bực tức. Tại sao con cứ phải đau khổ hoài, mang vết trọng thương hết đường cứu chữa?Phải chăng đối với con, Ngài chỉ là ngọn suối trong ảo mộng, là dòng nước mơ hồ?” (Gr 15, 10. 18: Bài đọc năm chẵn).
 
c- Giàu có nhờ Chúa Giêsu Kitô. Ai kết hợp với Chúa Giêsu Phục Sinh, khởi đi từ lúc lãnh Bí tích Thánh Tẩy, thì người ấy “trở nên một thụ tạo mới, con người cũ đã qua đi, và này con người mới được tạo thành” (2Cr 5, 17), sau khi lãnh Bí tích Thánh Tẩy bằng nước, suốt đời còn được tái sinh bởi Lời Chúa (x Gc 1, 18 ), và bởi danh Chúa Giêsu (x Cv 2, 38), mới được trở nên cùng một nguồn gốc, cùng một xương thịt, cùng một sự sống với Thiên Chúa (x Dt 2, 11; Ga 6, 57), lại được “lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác” (x Ga 1, 16). Ai được như thế, đều cất cao lời tuyên xưng Đức Tin: “Chúa là chốn con nương mình trong buổi gian truân” (Tv 59/58, 17d: ĐC năm chẵn), và “lạy Chúa là Thiên Chúa chúng con, Ngài quả là Đấng Thánh” (Tv 99/98, 9c: ĐC năm lẻ).
 
Vậy người Công Giáo được Chúa mở mắt nhận biết kho báu Lời Chúa và ngọc quý Thánh Thể, mà không đầu tư mọi khả năng đón nhận, thì bị Đức Giêsu khiển trách: “Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được!” (Ga 5, 44). Cứ lao đầu tìm của đời này, dù có vơ vét mọi sự thế gian vào túi tham của mình, thì giống như nguyên tổ Adam-Eva, Chúa đã trao mọi sự vào tay, trừ trái cấm không được ăn, thế mà họ đã vơ vào miệng, hậu quả cả giống dòng họ phải chết (x St 3). Bởi thế Đức Giêsu nói: “Nếu người ta được cả thế giới mà thiệt mất mạng sống mình, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình?” (Mt 16, 26).
 
Đức Tổng Giám mục Phaolô Nguyễn văn Bình trong dịp các Giám mục Việt Nam họp thường niên tại thủ đô Hà Nội, sau khi đến chào thăm thủ tướng Phạm văn Đồng, Đức cha Bình về nói với các thầy ở Chủng Viện Thánh Giuse Sàigòn năm 1976 như sau: “Tôi nhờ các vị Giám mục nhắc nhở cho giáo dân phải chịu khó mà đọc Kinh Thánh!” Nhất là người Công Giáo đã biết Chúa nói với mình: “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết” (Ga 15, 15b: Tung Hô Tin Mừng). Lời này làm ta liên tưởng đến tình bạn giữa Gionathan và Đavid: Gionathan biết được ý thâm độc của vua cha Saolê, nên báo cho Đavid đừng đến dự tiệc của vua, nhờ đó Đavid thoát chết và sau này lên làm vua (x 1Sm 20).
 
THUỘC LÒNG
 
Xin Chúa soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh (Ep 1, 18).
 
http://phaolomoi. net
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 13:44-46, dqt, tn17,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 34

Máy chủ tìm kiếm : 9

Khách viếng thăm : 25


Hôm nayHôm nay : 8290

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 105350

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6141374