03:39 +07 Chủ nhật, 18/08/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ tư tuần 3 phục sinh

Thứ ba - 12/04/2016 19:11
THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH
Cv 8, 1b-8; Ga 6, 35-40
 
BÀI ĐỌC: Cv 8, 1b-8
 
1 Hồi ấy, Hội Thánh tại Giê-ru-sa-lem trải qua một cơn bắt bớ dữ dội. Ngoài các Tông Đồ ra, mọi người đều phải tản mác về các vùng quê miền Giu-đê và Sa-ma-ri.
 
2 Có mấy người sùng đạo chôn cất ông Tê-pha-nô và khóc thương ông thảm thiết. 3 Còn ông Sao-lô thì cứ phá hoại Hội Thánh: ông đến từng nhà, lôi cả đàn ông lẫn đàn bà đi tống ngục.
 
4 Vậy những người phải tản mác này đi khắp nơi loan báo lời Chúa. 5 Ông Phi-líp-phê xuống một thành miền Sa-ma-ri và rao giảng Đức Ki-tô cho dân cư ở đó. 6 Đám đông một lòng chú ý đến những điều ông Phi-líp-phê giảng, bởi được nghe đồn và được chứng kiến những dấu lạ ông làm. 7Thật vậy, các thần ô uế vừa kêu lớn tiếng vừa xuất khỏi nhiều người trong số những kẻ bị chúng ám. Nhiều người tê bại và tàn tật được chữa lành. 8 Trong thành, người ta rất vui mừng.
 
ĐÁP CA: Tv 65
 
Đ. Cả trái đất, hãy tung hô Thiên Chúa. (c 1)
 
1 Cả trái đất, hãy tung hô Thiên Chúa, 2 đàn hát lên mừng Danh Thánh rạng ngời, nào dâng lời ca tụng tôn vinh!3a Hãy thưa cùng Thiên Chúa: "Khủng khiếp thay, sự nghiệp của Ngài!
 
4 Toàn trái đất phải quỳ lạy tôn thờ, và đàn ca mừng Chúa, đàn ca mừng Thánh Danh.” 5 Đến mà xem công trình của Thiên Chúa: hành động của Người đối với phàm nhân thật đáng kinh đáng sợ!
 
6 Chúa làm cho biển khơi hoá đất liền, và dân Người đi bộ qua sông; việc Người làm đó khiến ta hoan hỷ. 7 Chúa uy dũng hiển trị muôn đời; đôi mắt Người theo dõi chư dân, quân làm phản chớ có hòng nổi dậy!
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: x Ga 6, 40
 
Hall-Hall: Chúa nói: “Tất cả những ai tin vào Người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.” Hall.
 
TIN MỪNG: Ga 6, 35-40
 
35 Đức Giê-su bảo họ: "Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!36 Nhưng tôi đã bảo các ông: các ông đã thấy tôi mà không tin. 37 Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, 38 vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. 39 Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. 40 Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.”
 
 
 
THÁNH THỂ MẠC KHẢI VỀ DANH THIÊN CHÚA
 
Đối với dân Do Thái, tên của một người là diễn tả về lý lịch, bản tính, sứ mệnh, hay tầm quan trọng hoạt động của người đó.
 
Thí dụ
 
-          Giêsu có nghĩa là Thiên Chúa Cứu Độ (x Mt 1, 21).
 
-          Maria có nghĩa là được yêu, bà chủ, bà chúa (x Lc 1, 27).
 
-          Gioan có nghĩa Thiên Chúa là Đấng thương xót (x Lc 1, 13).
 
-          Phêrô có nghĩa là Đá Tảng, Đức Giêsu xây dựng Hội Thánh Ngài trên Đá Tảng này (x Ga 1, 42; Mt 16, 18).
 
Khi ông Môsê được Thiên Chúa tuyển chọn làm người giải phóng dân Do Thái thoát ách nô lệ Ai Cập, lúc ấy ông là kẻ thất thế, vì ông đã giết một người Ai Cập, nên bị nhà vua ra lệnh truy nã, ông phải trốn lên rừng giả dạng là người chăn chiên, làm sao ông có khả năng đối đầu với một đế quốc hùng mạnh, làm sao ông có uy tín nói với dân Do Thái để họ nghe theo. Do đó, để tạo uy tín đối với dân, ông Môsê phải hỏi tên Đấng sai ông, để biết Ngài là ai, hầu nói với dân tin theo ông. Chúa đã mạc khải Danh của Ngài cho ông: “Ta là YAHWEH (Giavê)”, có nghĩa là “Đấng Hằng Hữu” hoặc “Ta là Ta” (x Xh 3, 13-16; 6, 3).
 
Người Do Thái xưa muốn tôn trọng danh Thiên Chúa, họ không dám gọi tên Ngài là Giavê, mà gọi Ngài là Ông Chủ: ADONAI; thì anh em Tin Lành cũng sợ không dám gọi danh Thiên Chúa hay danh Adonai, mà gọi là Yehova. Từ này ghép bởi những phụ âm của từ Yahweh và nguyên âm của từ Adonai (phụ âm của Yahweh là chữ y, h, w; nguyên âm của Adonai là a, o, khi ghép những chữ này lại thì a đổi thành e, w đổi thành v), thành ra từ Yehova (đúng ra là Yahowa).
 
Như thế người Do Thái và Tin Lành rất sợ Thiên Chúa, nên không dám gọi chính danh của Ngài; trái lại đối với người Công Giáo nhờ được Chúa Thánh Thần soi sáng hiểu về Danh Chúa (Yahweh) qua bảy lần Đức Giêsu mạc khải trong Tin Mừng Gioan:
 
1/ TA LÀ BÁNH HẰNG SỐNG! Ai đến với Ta sẽ không hề đói, và kẻ tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ (Ga 6, 35: Tin Mừng).
 
Thánh Lễ hôm nay Hội Thánh cho ta đọc Cv 8, 1-8 để diễn tả người ăn Bánh trường sinh không còn đói khát: Người ta ném đá Phó tế Stephano cho đến chết. Họ tưởng làm như thế là diệt được Lời ban sự sống cho thế gian. Thế nhưng cái chết của ông Stephano được thông hiệp với cuộc Tử Nạn của Đức Giêsu thì, cùng được chia phần chiến thắng Phục Sinh với Ngài, ông như một tấm bánh bẻ ra phân phát cho nhiều người, bởi lẽ sau khi người ta ném đá ông, các tín hữu phân tán khắp nơi, đi tới đâu họ cũng giảng Tin Mừng. Như vậy, vì ông Stephano đã được kết hợp với Chúa Giêsu Thánh Thể mà cuộc tử nạn của ông diễn tả sức sống bất diệt của người đã ăn Bánh đích thực của Chúa Giêsu ban. Vì thế các tác giả Tin Mừng đã ghi lại việc Đức Giêsu hóa bánh và cá nuôi dân là báo trước về mầu nhiệm Thánh Thể, thì không phải chỉ duy Đức Giêsu bị giết chết vì rao giảng Tin Mừng, và Ngài sống lại để trở thành Bánh nuôi mọi người, mà còn có cả chứng nhân của Ngài như ông Gioan Tẩy Giả cũng chết vì sứ mệnh ngôn sứ. Đó là lý do tác giả Nhất Lãm đã ghi nhận cái chết của ông Gioan Tẩy Giả trước việc Đức Giêsu hóa bánh nuôi dân (x Mt 14, 1-21; Mc 6, 17-44; Lc 9, 7-17), nhằm báo hiệu các chứng nhân của Chúa Giêsu cũng phải chấp nhận đau khổ đến mất mạng vì phục vụ Tin Mừng, để nói được như thánh Phaolô: “Tôi vui sướng trong các nỗi thống khổ chịu vì anh em, và trong thân xác tôi, tôi bù đắp những gì còn thiếu nơi các nỗi quẫn bách Đức Kitô phải chịu vì Thân Mình Ngài là Hội Thánh” (Cl 1, 24).
 
2/ TA LÀ ÁNH SÁNG THẾ GIAN! Ai theo Ta sẽ không phải đi trong tối tăm, nhưng sẽ có ánh sáng sự sống (Ga 8, 12).
 
Nhờ Chúa Giêsu Phục Sinh, Ngài đưa ta ra khỏi vùng tối tăm, có nghĩa là ta không còn sống trong tội lỗi, vì được mặc lấy khí giới sự sáng (x Rm 13, 12). Do đó ai lưu lại trong Chúa Giêsu Phục Sinh là Ánh Sáng, thì người ấy không thể phạm tội, không còn thuộc về tối tăm (1Ga 3, 6).
 
Vì Chúa Giêsu là ánh sáng ban sự sống nên ông Zacarya diễn tả Chúa Giêsu là “Mặt Trời từ cao xanh đến viếng thăm ta, soi sáng những kẻ ngồi trong tối tăm bóng chết, và hướng chân ta thẳng đường bình an” (Lc 1, 78-79). Kinh Thánh dùng hình ảnh mặt trời để diễn tả Thiên Chúa là ánh sáng ban sự sống. Ánh sáng mặt trời vừa tiêu diệt vi trùng trong không khí, vừa làm cho các loài thụ tạo có sự sống được tồn tại và phát triển, đặc biệt đối với con người nhờ ánh sáng soi đường chỉ lối cho người ta làm việc, cũng như không đi lầm đường mà rớt xuống vực thẳm.
 
3/ TA LÀ CỬA RÀN CHIÊN! Bao nhiêu kẻ đã đến trước Ta hết thảy đều là trộm là cướp; nhưng chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa vào! Ai ngang qua Ta mà vào thì sẽ được cứu; nó sẽ vào, sẽ ra, và sẽ gặp được lương thực (Ga 10, 7b-9).
 
Lời khẳng định này Đức Giêsu có ý nhấn mạnh: Ngoài Danh Ngài, không có danh nào đem ơn cứu độ cho loài người (x Cv 4, 12). Các mục tử trước Ngài như Abraham, Đavid, các Ngôn sứ, những vị này chỉ giới thiệu, chuẩn bị lòng người để người ta tin vào Chúa Giêsu Phục Sinh. Cho nên ai tin vào các vị đó mà không thuộc về Đức Kitô, thì chỉ là trộm là cướp chiên của Đức Giêsu. Chính vì vậy, Đức Giêsu đã hai lần mạc khải Ngài là cửa ràn chiên (Ga 10, 7. 9), và chiên của Ngài được đặt giữa hai cửa (Ga 10, 8), thì chiên được gìn giữ an toàn.
 
4/ TA LÀ MỤC TỬ TỐT LÀNH! Người chăn chiên tốt thí mạng sống mình vì chiên. Kẻ làm công thì không hẳn là chủ chiên, và không có chiên làm của mình, thì vừa thấy sói tức khắc bỏ chiên mà chạy trốn, và sói bắt chiên và làm tán loạn. Ấy là vì hắn là kẻ làm công, và không màng gì đến đoàn chiên. Ta là người chăn chiên tốt (Ga 10, 11. 14a).
 
Ở đây ta lại thấy hai lần Đức Giêsu xác nhận: “Ta là Mục Tử tốt lành” (c 11 và 14a). Hai câu này như hai vòng tay người mục tử tốt ôm lấy đàn chiên, bảo vệ, gìn giữ thoát mọi sự dữ! Khác hẳn với kẻ chăn thuê, gặp sói dữ thì bỏ chiên chạy thoát thân!
 
5/ TA LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG! Ai tin vào Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống, và mọi kẻ sống cùng tin vào Ta thì không phải chết bao giờ (Ga 11, 25-26).
 
Ta biết chữ “và” trong ngôn ngữ Hy Lạp báo trước một điều quan trọng. Vì vậy dù được Đức Giêsu cho sống lại như con gái ông Giairo, con trai bà góa thành Naim, anh Ladaro (x Mc 5, 35t; Lc 7, 11t; Ga 11, 1t), cũng không quan trọng, bởi lẽ họ còn phải chết, chưa có sự sống đời đời. Chỉ ai được thông hiệp với sự sống của Chúa Giêsu Phục Sinh nhờ lãnh Bí tích Khai Tâm (Thánh Tẩy, Thêm Sức, Thánh Thể), thì dầu thân xác họ có chết vì tội, họ vẫn được sống lại vinh quang giống Chúa Giêsu trong ngày cánh chung.
 
6/ TA LÀ ĐƯỜNG VÀ LÀ SỰ THẬT, SỰ SỐNG! Không ai đến với Cha mà lại không nhờ Ta (Ga 14, 6).
 
Đường đi thì không quan trọng, nhưng đường dẫn đến sự thật, sự sống mới là quan trọng. Vì thế chữ “và” đã được đặt trước sự thật, sự sống để nhấn mạnh rằng chỉ có Chúa Giêsu Phục Sinh mới dẫn chúng ta đi vào con đường sự thật đạt sự sống đến cùng Chúa Cha: được cứu độ.
 
7/ TA LÀ CÂY NHO ĐÍCH THỰC, VÀ CHA TA LÀ NGƯỜI CANH TÁC! Nhánh nào trong Ta không sinh quả, Người chặt nó đi; còn nhánh nào sinh quả thì Người tỉa sạch để nó sinh quả nhiều hơn… Ta là cây nho đích thực, ai không lưu lại trong Ta, thì bị quăng ra ngoài như nhánh nho và khô đi (Ga 15, 1-5).
 
Cuối cùng lại hai lần Đức Giêsu mạc khải “Ta là cây nho đích thực” (Ga 15, 1. 5). Hai lời này mở đầu và kết thúc: ai ở trong Chúa Giêsu thì như ngành liền thân nho sinh nhiều hoa trái, kẻ không liền vào thân nho là Chúa Giêsu, thì tự khô héo.
 
Nhìn vào bảy lần Đức Giêsu mạc khải về danh Chúa “Ta Là”: Mở đầu Ta là BÁNH(Ga 6, 35), kết thúcTa là NHO” (Ga 15, 1). Bánh và nho là dấu chỉ về Bí tích Thánh Thể. Vậy qua mầu nhiệm Thánh Thể ta được kết hợp nên một Chúa Giêsu, thì được lãnh nhận trọn vẹn sự sống vinh quang dồi dào nơi Thiên Chúa. Khác với thuở xưa người Do Thái cứ thắc mắc danh Chúa “Ta Là”, “Ta Có”, thì Ngài là gì, Ngài có gì, người ta khắc khoải để được hiểu biết về Thiên Chúa và được thông phần sự “Có” của Ngài, nhưng không được! Mãi đến thời Tân Ước, ai nhờ kết hợp Chúa Giêsu Phục Sinh qua Bí tích Thánh Thể, thì:
 
a.    Ta là người được Chúa Giêsu Phục Sinh tái tạo nên hoàn hảo. Vì số 7 chỉ về tuần Sáng thế.
 
b.    Ta có ơn Chúa dồi dào. Thánh Gioan nói “họ được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác” (Ga 1, 16). Vì con số 7 chỉ về sự phong phú ơn Thiên Chúa ban, như Chúa ban ơn qua 7 Bí tích, 7 ơn Chúa Thánh Thần.
 
c.    Ta được Chúa Giêsu cho sống cách dồi dào như Thiên Chúa (x Ga 10, 10; 6, 57), vì Ngài là Bánh đích thực, Bánh hằng sống (x Ga 6, 35): Mạc khải lần I; được thoát khỏi vòng tội lỗi, tham dự vào sự sống Phục Sinh, vì Chúa Giêsu là ánh sáng ban sự sống (x Ga 8, 12): Mạc khải lần II; được Chúa canh giữ khỏi mọi sự dữ, vì Ngài là cửa ràn chiên (Ga 10, 7-9): Mạc khải lần III; được Chúa Giêsu hiến cả mạng sống cho ta được sống, vì Ngài là Mục Tử nhân lành (x Ga 10, 11-14): Mạc khải lần IV; được sống vinh quang bất diệt, vì Ngài là sự sống lại (x Ga 11, 25): Mạc khải lần V; được về hưởng hạnh phúc cùng Cha trên trời, vì Chúa Giêsu là đường sự thật dẫn đến sự sống (Ga 14, 6): Mạc khải lần VI; và làm được nhiều việc tốt lành hơn Chúa Giêsu (Ga 14, 12), lưu lại mãi đến sự sống đời đời, vì Chúa Giêsu là cây nho, ta là ngành (Ga 15, 1-5): Mạc khải lần VII.
 
Bởi vậy Đức Giêsu đã xác nhận: “Tất cả những ai tin vào Người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6, 40:Tung Hô Tin Mừng). Như thế Đức Giêsu muốn cả loài người phải được dự tiệc Thánh Thể, mới thực là tin vào Ngài để được sống muôn đời, dầu có chết cũng được sống lại vinh quang như Thiên Chúa, làm cho “cả trái đất tung hô Thiên Chúa” (Tv 66/65, 1: Đáp ca).
 
Ngày 21-07-1969, hai phi hành gia người Mỹ đã đổ bộ xuống mặt trăng.
 
Anh Amstrong đạo Tin Lành, gởi ngay một bức điện về trái đất: “Trời xanh tường thuật vinh quang Thiên Chúa, không trung loan báo việc tay Người làm.” (Tv 19/18, 2).
 
Còn Adryan, người Công Giáo, anh vội mở hộp đựng Mình Thánh Chúa và rước Lễ.
 
Như thế lần đầu tiên hai phi hành gia đã đưa hai Lương Thực chính của bàn tiệc Thánh Lễ lên mặt trăng:
 
-          Một anh viết Lời Chúa: Tv 19/18, 2 trên tấm bảng mica và cắm trên mặt trăng.
 
-          Một anh rước Mình Thánh Chúa, bảo đảm cho anh được sống đời đời, khi anh bước ra khỏi trái đất sang một hành tinh khác.
 
THUỘC LÒNG
 
Ta là bánh sự sống, ai đến với Ta không hề đói, và kẻ tin vào Ta không hề khát bao giờ (Ga 6, 35).
 
http://phaolomoi. net
LM. GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Ga 6:35-40, ps3, dqt

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 73


Hôm nayHôm nay : 880

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 111805

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5080880