05:03 EDT Thứ hai, 15/10/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tìm hiểu Lời Chúa _ thứ tư tuần 5 thường niên

Thứ hai - 05/02/2018 17:44
TH TƯ SAU CHÚA NHT 5 THƯỜNG NIÊN
NĂM CHẴN
1 V 10,1-10; Mc 7,14-23
 
BÀI ĐỌC: 1 V 10,1-10
 
1 Hồi ấy, nữ hoàng Sơ-va nghe biết vua Sa-lô-môn nổi tiếng vì danh Đức Chúa, thì đến đặt câu đố để thử tài vua. 2 Bà đến Giê-ru-sa-lem cùng với đoàn tuỳ tùng đông đảo, nhiều lạc đà chở đầy hương liệu, và một số lượng rất lớn vàng cùng đá quý. Bà vào hội kiến với vua Sa-lô-môn và nói với vua tất cả những gì bà suy nghĩ trong lòng. 3 Vua Sa-lô-môn giải đáp tất cả những vấn đề bà đưa ra; không có chuyện gì là bí ẩn mà vua không giải đáp được cho bà. 4 Nữ hoàng Sơ-va thấy tất cả sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn và cung điện vua đã xây,5 những món ăn trên bàn của vua, dinh thự của quần thần, cung cách và trang phục của họ, các thứ rượu của vua, các lễ toàn thiêu vua tiến dâng tại Đền Thờ Đức Chúa, bà hết hồn,6 bà nói với vua: "Những điều tôi đã nghe nói ở nước tôi về ngài và sự khôn ngoan của ngài quả là sự thật. 7 Tôi đã không tin những điều người ta nói, cho tới khi tôi đến và thấy tận mắt; nhưng thực ra người ta cho tôi biết chưa tới một nửa. Ngài còn khôn ngoan và giàu có hơn tiếng đồn tôi đã nghe. 8 Phúc thay thần dân của ngài! Phúc thay quần thần của ngài, những kẻ luôn luôn được túc trực trước mặt ngài và nghe biết sự khôn ngoan của ngài!9 Chúc tụng Đức Chúa Thiên Chúa của ngài, Đấng đã ưu ái đặt ngài lên ngai Ít-ra-en; chính vì lòng yêu thương Ít-ra-en đến muôn đời, mà Đức Chúa đã đặt ngài làm vua, để ngài thi hành luật pháp và công lý.”10 Và bà tặng vua ba ngàn sáu trăm ký vàng, một số rất lớn hương liệu và đá quý. Chưa từng có một số lượng hương liệu nhiều như nữ hoàng Sơ-va đã tặng vua Sa-lô-môn.
 
ĐÁP CA: Tv 36
 
Đ. Miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan. (c 30a)
 
5 Hãy ký thác đường đời cho Chúa,tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay. 6 Chính nghĩa bạn, Chúa sẽ làm rực rỡ tựa bình minh,công lý bạn, Người sẽ cho huy hoàng như chính ngọ.
 
30 Miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan,và lưỡi họ nói lên điều chính trực. 31 Luật Thiên Chúa, họ ghi tạc vào lòng,bước chân đi không hề lảo đảo.
 
39 Còn chính nhân được Chúa thương cứu độ và bảo vệ chở che trong buổi ngặt nghèo. 40 Chúa phù trợ và Người giải thoát,giải thoát khỏi ác nhân và thương cứu độ, bởi vì họ ẩn náu bên Người.
 
TUNG HÔ TIN MỪNG: x. Ga 17,17b. 17a
 
Hall-Hall: Lạy Chúa, Lời Chúa là sự thật; xin Chúa lấy sự thật mà thánh hiến chúng con. Hall.
 
TIN MỪNG: Mc 7,14-23
 
14 Khi ấy , Đức Giê-su gọi đám đông tới mà bảo: "Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ: 15 Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. 16 Ai có tai nghe thì nghe!"
 
17 Khi Đức Giê-su đã rời đám đông mà vào nhà, các môn đệ hỏi Người về dụ ngôn ấy. 18 Người nói với các ông: "Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao? Bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế,19 bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi bị thải ra ngoài? " Như vậy là Người tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch. 20 Người nói: "Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. 21 Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người,22ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23 Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”
 
 
 
LỜI CHÚA DẠY TA NÊN KHÔN
 
Ai được Chúa ban tấm lòng biết nghe, người ấy được trở nên khôn ngoan và giàu có không thua vua Salômôn (x. 1V 3,9-13). Nhà khoa học Pascal nói: “Tâm khám phá ra Thiên Chúa chứ không phải lý trí, tâm lãnh hội chân lý Đức Tin, chứ không phải do suy luận việc làm”.
 
Người có tâm biết nghe không phải chỉ đón nhận chân lý Lời Chúa do Hội Thánh công bố qua Phụng Vụ, mà còn tìm thấy ý Chúa qua biến cố trong cuộc sống, biết lựa lọc tìm ra ý Chúa qua hết mọi loại người nói và làm, nhờ tiếng lương tâm đã được Chúa uốn nắn. Vì tư tưởng xuất phát ra hành động:
 
- Tư tưởng tốt, hành động tốt.
 
- Tư tưởng xấu, hành động xấu.
 
Thực vậy, khi Adam-Eva còn tùng phục ý Thiên Chúa: không ăn "quả biết lành biết dữ" (x. St 2,16-17), thì họ được giống Thiên Chúa rất đáng mến chuộng (x. St 1,26). Nhưng khi họ nghe lời rắn Satan xúi giục: “Cứ ăn đi, chẳng chết chóc đâu, ngày nào các ngươi ăn nó, mắt các ngươi sẽ mở ra và các ngươi sẽ nên những Thiên Chúa biết cả tốt xấu” (St 3,5 – Bản dịch NTT). Thế là Eva tự ý hái trái Chúa cấm, và đưa cho Adam, chồng bà cùng ăn. Vì bà cho đó là điều tốt, là được sống, Chúa nói sai! Tức khắc họ trở nên trần truồng mất hết phẩm giá (x. St 3,7), thần chết đột nhập vào thế gian.
 
Cây "biết lành biết dữ" chính là Chúa Giêsu, bởi vì người ta chỉ có một Thầy duy nhất dạy biết phân biệt tốt xấu để chọn lựa (x. Mt 23,10). Kẻ nào không ăn “Quả lòng Bà” (x. Lc 1,42 – Bản dịch NTT), nghĩa là không dự Lễ cách trọn vẹn: nghe Lời và rước Lễ, thì tự đáy lòng họ xuất ra những suy tính xấu xa: "Tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế;còn bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế, bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi thải ra ngoài” (Mc 7,21-23. 18-19: Tin Mừng).
 
Ở đây nếu có ai hỏi chúng ta: ăn thịt các động vật là xấu là ác là tội,có đúng không? Nếu chúng ta đã xác định chỉ duy có Chúa dạy biết phân biệt đâu là xấu đâu là tốt, thì Chúa đã trao cho chúng ta được ăn những gì Ngài làm ra phải là tốt (x. St 2,16). Như thế bất cứ vật nào làm cho ta được sống, thì ta được quyền dùng nó. Do đó khi ta giết hại con vật nào mà không phải vì nhu cầu sự sống con người, đều là có tội! Còn nếu chủ trương sát sinh là ác, thì người bị bệnh giun sán sẽ bị chết vì giun sán, hoặc muỗi cắn, ruồi đậu, không ai dám đập?!
 
Để minh chứng sự khôn ngoan và giàu có của vua Salômôn đã được Chúa ban cho nhờ ông xin Ngài cho có tấm lòng biết nghe. Hội Thánh muốn chúng ta đọc lại truyện nữ hoàng phương Nam nghe đồn về vua Salômôn đã đạt đỉnh cao danh vọng, bà liền cất bước đến để được nhìn tận mắt, nghe tận tai những gì người ta khen ngợi vua. Sau buổi tiếp xúc với vua Salômôn, bà hết sức ngỡ ngàng về những điều mắt thấy tai nghe, và tấm tắc khen: "Những điều tôi đã nghe nói ở nước tôi về ngài và sự khôn ngoan của ngài quả là sự thật. Tôi đã không tin những điều người ta nói, cho tới khi tôi đến và thấy tận mắt; nhưng thực ra người ta cho tôi biết chưa tới một nửa. Ngài còn khôn ngoan và giàu có hơn tiếng đồn tôi đã nghe" (1 V 10,6-7: Bài đọc năm chẵn).
 
Sở dĩ vua Salômôn có tài tổ chức triều đình tuyệt vời như thế là nhờ ông xin Chúa cho có tấm lòng biết nghe (x. 1V 3,9a), khác hẳn với nguyên tổ Adam, Eva không tin Chúa dạy điều tốt như Ngài đã nói với họ: “Không được ăn “quả biết lành biết dữ”, thế mà họ cứ ăn, tức khắc thần chết ập đến chịt cổ họ (x. St 2,17: Bài đọc năm lẻ). Thánh Tông Đồ nói: “Nếu vì một người duy nhất đã sa ngã, mà muôn người phải chết, thì ân sủng của Thiên Chúa ban nhờ một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, còn dồi dào hơn biết mấy cho muôn người. Nếu chỉ vì một người, một người duy nhất sa ngã, mà sự chết đã thống trị, thì điều Thiên Chúa làm qua một người duy nhất là Đức Giê-su Ki-tô, lại còn lớn lao hơn biết mấy. Quả vậy, những ai được Thiên Chúa ban ân sủng dồi dào và cho trở nên công chính, thì sẽ được sống và được thống trị” (Rm 5,15b. 17).
 
Để minh chứng tất cả những ai đón nhận được Lời Chúa Giêsu và đem ra thực hành, thì đạt vinh quang hơn ông Môsê sau khi lên núi Sinai 40 đêm ngày để được Chúa mạc khải cho. Thánh Phaolô đã so sánh: “ Nếu việc phục vụ Lề Luật -thứ Lề Luật chỉ đưa đến sự chết và được khắc ghi từng chữ trên những bia đá- mà được vinh quang đến nỗi dân Ít-ra-en không thể nhìn mặt ông Mô-sê được, vì mặt ông chói lọi vinh quang -dù đó chỉ là vinh quang chóng qua-, thì việc phục vụ Thần Khí lại không được vinh quang hơn sao? Vì có một niềm hy vọng như thế mà chúng ta thật vững dạ an lòng. Chúng ta không làm như ông Mô-sê lấy màn che để dân Ít-ra-en khỏi thấy khi nào cái chóng qua kia chấm dứt. Chúa là Thần Khí, và ở đâu có Thần Khí của Chúa, thì ở đó có tự do. Tất cả chúng ta, mặt không che màn, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa như một bức gương; như vậy, chúng ta được biến đổi nên giống cũng một hình ảnh đó, ngày càng trở nên rực rỡ hơn, như do bởi tác động của Chúa là Thần Khí” (2Cr 3, 7-8. 12-13. 17-18)
 
Vì thế thánh Phaolô khen giám mục Timôthêu, môn đệ của ông: "Từ thuở bé anh đã được học biết Kinh Thánh, Sách Thánh đã dạy khôn anh về mọi phương diện để được ơn cứu độ nhờ lòng tin vào Đức Giê-su Ki-tô. Thực vậy, Kinh Thánh đã được Chúa linh hứng và có ích cho việc giảng dạy, biện bác, khuyên răn, giáo dục để trở nên người công chính. Nhờ vậy, người của Thiên Chúa nên hoàn thiện, cáng đáng được mọi việc lành" (2Tm 3,15-17). Ta cứ nhìn các môn đệ Đức Giêsu, họ đã bị nhiều người liệt vào "hạng vô học thức và thuộc lê dân" (Cv 4,13), thế mà các vị này đã để lại cho chúng ta những tác phẩm trong Sổ bộ Kinh Thánh mà từ hơn 20 thế kỷ nay ai cũng say mê đọc mãi mà không chán, cũng chỉ vì các ngài đã phải bỏ gia tài, bỏ cha mẹ, vợ con mà theo Đức Giêsu để được học Lời Chúa. Hỏi có ai khôn ngoan trên đời viết một tác phẩm được ưa chuộng như của các Tông Đồ hay không?
 
Do đó muốn được ơn hơn lòng mong ước, thì đừng bớt Lời Chúa (x. Kh 22,19). Vì "Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước,là ánh sáng chỉ đường con đi"(x. Tv 119/118,105). Thực vậy "từ chốn tối tăm bật sáng, chính Ngài làm bật sáng nơi lòng chúng ta để được nhìn thấy trong ánh sáng ấy vinh quang của Thiên Chúa chói lòa nơi nhan thánh Đức Giêsu Kitô" (2 Cr 4,6). Cho nên "đừng ai rập theo thói đời này (như lấy tập tục tiền nhân làm thánh giáo), trái lại hãy canh tân lòng trí biến hình đổi dạng" (Rm 12,2).”Ôi thẳm sâu thay sự giàu có, khôn ngoan thượng trí của Thiên Chúa! Những phán quyết của Người vô phương dò thấu, đường lối của Người không kế dõi theo… Vì mọi sự đều do Người, nhờ Người và vì Người,vinh quang cho Người đến muôn thuở muôn đời.Amen" (Rm 11,33. 36).
 
Ai đã ý thức tầm quan trọng của Lời Chúa trong đời sống con người mà hết lòng đón nhận và đem ra thực hành, thì họ được kể vào loại "miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan,và lưỡi họ nói lên điều chính trực. Luật Thiên Chúa, họ ghi tạc vào lòng,bước chân đi không hề lảo đảo" (Tv 37/36,30-31: ĐC năm chẵn). Bởi thế trước khi chúng ta được nghe Lời Chúa Giêsu lên tiếng dạy trong Thánh Lễ, tất cả chúng ta đều đứng lên tuyên xưng Đức Tin: “Lạy Chúa, Lời Chúa là sự thật, xin Chúa lấy sự thật mà thánh hiến chúng con” (Ga 17,17b. 17a: Tung Hô Tin Mừng).
 
Vậy chỉ những ai có tấm lòng biết nghe Lời Chúa và đem ra thực hành, mới cảm nghiệm được ơn huệ tuyệt vời đón nhận từ Thánh Lễ mỗi ngày tham dự, thì đều nhắc nhủ lòng mình: “Chúc tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi” (Tv 104/103,1a: ĐC năm lẻ).
 
THUỘC LÒNG
 
Sách Thánh đã dạy khôn anh về mọi phương diện để được ơn cứu độ nhờ lòng tin vào Đức Giêsu Kitô. Thực vậy, Kinh Thánh đã được Chúa linh hứng và có ích cho việc giảng dạy, biện bác, khuyên răn, giáo dục để trở nên người công chính. Nhờ vậy, người của Thiên Chúa nên hoàn thiện, cáng đáng được mọi việc lành (2 Tm 3,15-17).
 
http://phaolomoi. net
Lm GIUSE ĐINH QUANG THỊNH
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mc 7:14-23, tn5, dqt,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 35

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 34


Hôm nayHôm nay : 10677

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 160963

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2917367