11:43 +07 Thứ sáu, 15/11/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy niệm Lời Chúa

Tôi tin sự sống đời sau

Thứ bảy - 09/11/2019 16:02
Tin vào sự sống đời sau không phải để tranh luận, nhưng thôi thúc chúng ta từ bỏ những điều bất chính, can đảm sống theo lời Chúa dạy
 
TÔI TIN SỰ SỐNG ĐỜI SAU
 
Tin vào sự sống đời sau không phải để tranh luận, nhưng thôi thúc chúng ta từ bỏ những điều bất chính, can đảm sống theo lời Chúa dạy  
 
Lm. Mt
 
Thomas More (1478-1535), thủ tướng Anh Quốc dưới thời Vua Henri VIII, ông bị tống giam chờ ngày tử hình, vì không chịu tuân theo lệnh vua chối bỏ niềm tin và sự hiệp thông với Hội Thánh Công Giáo Rôma. Có lần vợ ông đến thăm và nói:
 
- Sao anh không vâng lệnh vua để cứu lấy mạng sống?
 
- Theo em, nếu không bị kết án tử hình thì anh có thể sống được bao lâu?
 
- Sức khỏe của anh hứa hẹn ít nhất hai mươi năm nữa.
 
- Em đã đề nghị một việc hết sức ngu xuẩn! Chỉ vì muốn sống thêm hai mươi năm mà anh phải hy sinh cuộc sống vĩnh cửu ư?
 
Tin hay chối bỏ sự phục sinh sẽ quyết định những chọn lựa và cách sống của mỗi người.
 
Những người không tin vào sự sống lại, họ nghĩ rằng cuộc đời của mỗi người chỉ một lần sinh ra rồi phải chết, nên cần tận dụng mọi cơ hội để thỏa mãn mọi thú vui và đam mê, dù có phải làm những điều thất nhân ác đức. Đặc biệt, khi đối diện với đau khổ và sự chết, họ cảm thấy cuộc đời thật phi lý và vô nghĩa. Với lối nhìn và cách sống ấy, nhiều người sẽ thấy cuộc sống lắm lúc là nỗi chán chường, bế tắc và thất vọng. Sống như thế, có thể nói: họ đã chết trước khi sự sống chấm dứt.
 
Ngược lại, những người tin vào sự sống lại, họ dám đánh đổi mọi sự để được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu. Các tu sĩ và nhiều tín đồ của các tôn giáo đã chấp nhận đời sống khắc khổ và hy sinh vì niềm tin này. Bảy anh em thời Macabê đã can đảm hy sinh mạng sống để trung thành với lề luật của Giavê, vì xác tín: “Vua chỉ cất mất mạng sống chúng tôi ở đời này, nhưng Vua vũ trụ sẽ làm cho chúng tôi, là những kẻ đã chết vì lề luật của Người, được sống lại trong cuộc sống đời đời.” (2 Mcb 7, 9)
 
Là Kitô hữu, chúng ta tin vào Đức Giêsu, Đấng đã nhiều lần và nhiều cách nói về cuộc sống vĩnh cửu, và đã hứa ban sự sống ấy cho những ai tin và thực hiện giáo huấn của Người: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.” (Ga 11, 25)
 
Nhưng chúng ta sẽ sống như thế nào sau khi được phục sinh? Đây là câu hỏi được nhiều người đặt ra.
 
Những người thuộc nhóm Xa-đốc không tin về sự sống lại nên nêu thắc mắc như chúng ta vừa nghe trong bài Tin Mừng. Đức Giêsu đã trả lời vấn nạn này: “Những ai được xét là đáng hưởng sự sống đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì họ được ngang hàng với các thiên thần.” (Lc 20, 35-36a)
 
Thánh Phaolô dù đã được đưa lên tới tầng trời thứ ba, nhưng khi kể lại những trải nghiệm ấy, ngài cũng chỉ có thể viết: “Tôi biết rằng người ấy đã được nhắc lên tận thiên đàng, trong thân xác hay ngoài thân xác, tôi không biết, chỉ có Thiên Chúa biết, và người ấy đã được nghe những lời khôn tả mà loài người không được phép nói lại.” (2 Cr 12, 3-4) Còn Thánh Gioan tông đồ khi nói về ngày Chúa quang lâm, ngài đã khuyên chúng ta: “Anh em thân mến, hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa; nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ. Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy.” (1 Ga 3, 2)
 
Khi nói về hạnh phúc ở đời sau, Kinh Thánh chỉ dùng cách diễn tả như chúng ta vừa trưng dẫn, mà không mô tả cách chi tiết, vì dù có nói rõ hơn, chúng ta cũng không thể hiểu. Thật vậy, chú gà con chỉ biết được bầu trời khi nó bước ra khỏi vỏ trứng, và thai nhi sẽ hiểu về cuộc sống nơi trần thế khi được sinh ra khỏi lòng mẹ. Cũng thế, chúng ta chỉ có thể cảm biết một cách đầy đủ nhất về cuộc sống vĩnh cửu, khi được ngụp lặn trong biển cả của tình yêu và hạnh phúc mà Thiên Chúa ban cho những người công chính.
 
Đang lúc còn sống nơi cõi đời này, niềm tin và lời tuyên xưng ngoài môi miệng về sự sống lại chưa hẳn đã giúp chúng ta đạt được hạnh phúc vĩnh cửu. Thánh Phaolô từng phải khóc, vì một số tín hữu ở Philipphê dù tin vào Đức Giêsu, nhưng đã đi ngược lại với giáo huấn và cách sống của Người: “Tôi phải khóc mà nói lại, có nhiều người sống đối nghịch với Thập Giá Đức Kitô: chung cục là họ sẽ phải hư vong. Chúa của họ thờ là cái bụng, và cái họ lấy làm vinh quang lại là cái đáng hổ thẹn. Họ là những người chỉ nghĩ đến những sự thế gian.” (Pl 3, 18a-19)
 
Tin vào Đức Giêsu phục sinh, thánh Phaolô đã quyết tâm: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi, vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như không đáng kể, để được Đức Kitô.” (Pl 3, 8). Không chỉ có Thánh Phaolô mà tất cả các tông đồ và biết bao tín hữu thuộc mọi thời đại, đã can đảm sống và tuyên xưng niềm tin vào sự sống vĩnh cửu, nên đã chấp nhận mọi gian lao đau khổ và dám hy sinh cả mạng sống, như thánh Thomas More mà chúng ta nói đến ở trên.
 
Tin xác loài người sống lại và tin vào sự sống đời sau không phải để tranh luận, nhưng thôi thúc chúng ta từ bỏ những điều bất chính, can đảm sống theo lời Chúa dạy, một lòng bước theo Đức Giêsu và luôn sống tinh thần của tám mối phúc.
 
Cánh cửa sự sống đời đời đã rộng mở khi Đức Giêsu lên trời ngự bên hữu Chúa Cha; và khi lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, chúng ta đã được gọi là người nhà của Thiên Chúa và đồng hương với các thánh. Nhưng có đạt đến cuộc sống vĩnh cửu  hay không, điều ấy còn hoàn toàn tùy thuộc thiện chí và nỗ lực của mỗi người.
 
Lm. Mt
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 41

Máy chủ tìm kiếm : 17

Khách viếng thăm : 24


Hôm nayHôm nay : 6956

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 118878

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5854576