14:48 EDT Thứ năm, 04/06/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Ai đến với Ta sẽ không hề khát

Thứ bảy - 18/03/2017 11:31
Ôi lạy Chúa, con thấy mình đói lả. Chỉ có Ngài làm no thoả được thôi.
 
AI ĐẾN VỚI TA SẼ KHÔNG HỀ KHÁT
 
Ôi lạy Chúa, con thấy mình đói lả. Chỉ có Ngài làm no thoả được thôi.
 
Lm. HK
 
Một người sắp chết khát trong sa mạc nhưng vẫn cố lết về phía trước, mong tìm thấy được một giọt nước. Mắt anh sáng lên khi thấy từ đằng xa có một cái túi da. Một túi nước chăng? Ở sa mạc, nước là sự sống. Hai tay run rẩy, anh chụp lấy cái túi, mở ra… và thấy một nắm vàng bạc, châu báu. Hoàn toàn thất vọng, anh ngã gục xuống, buông xuôi. Trong sa mạc anh mới thấy được là một giọt nước còn quí hơn vàng bạc.
 
Trước khi đưa Dân Chúa vào Đất Hứa, Chúa để cho họ đi qua sa mạc. Trong sa mạc,
họ chịu lột sạch mọi ảo tưởng để trở về với con người thật của mình, và phải đứng trước một chọn lựa mang tính sống còn của đời người: "Ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai-cập để làm gì? Có phải là để cho chúng tôi, con cái chúng tôi, và súc vật của chúng tôi bị chết khát hay không?” (Xh 17,3).
 
Cái khát của thân xác cho thấy phần nào
cái đói từ đáy sâu tâm hồn: Mang thân phận yếu hèn phải sống giữa cuộc đời có nhiều đổi thay, họ cần một chỗ nương tựa, cần một nguồn sống. Vì thế, khi ban nước cho họ trong sa mạc, Chúa muốn họ biết Ngài là nguồn sống của họ giữa lòng đời; và khi đặt vấn nạn: “Có Đức Chúa ở giữa chúng ta không?” (Xh 17,7) họ được thấy ngay bàn tay yêu thương của Chúa.
 
Phải chịu khát trong sa mạc là một thử thách cho đức tin. Thử thách được Chúa gửi đến không phải vì ghét mà vì yêu họ, bởi
đức tin cần được lớn lên trong thử thách. Càng thấy sự túng cực của mình người ta càng nghiệm rõ tình yêu bao la của Chúa: “Thân phận con khốn khổ nghèo hèn, nhưng Chúa hằng nghĩ tới” (Tv 39,18). Sự túng đói, bệnh tật, tai nạn,… nhất là cái chết mới dạy cho người ta biết phải tìm kiếm cái thành đạt đời đời, vì mọi thành đạt đời này thực chỉ là một thất bại lớn cho ai không tin vào Chúa: “Ngày ngươi trồng, ngươi trông thấy chúng lớn; ngay buổi sáng, hạt giống ngươi gieo đã trổ bông. Nhưng trong ngày thu hoạch, chẳng gặt hái được gì, và tai hoạ thật vô phương cứu chữa” (Is 17,11).
 
Đúng thế, cái túng cực nhất của con người không phải là thiếu ăn thiếu uống, mà là thiếu vắng Chúa. Tuy được dựng nên theo hình ảnh Chúa, nhưng tội lỗi đã làm họ xa Chúa, nguồn sống của họ. Từ đó, cuộc sống trần gian của mỗi người như là sống giữa sa mạc với cái khát không bao giờ hết là khát Chúa, sự sống của họ. Chỉ có tình yêu Chúa mới cứu được họ: “Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8).
 
Nhưng cũng có những người bị ảo giác đánh lừa,
không gặp được Chúa mà vẫn thấy no đủ. Họ như một người đi tìm nước trong sa mạc, giữa trời nắng nóng, ảo giác làm cho họ thấy xa xa có một hồ nước trong veo. Họ hăm hở bước tới. Hồ nước nằm ngay đấy, chỉ cần bước vài bước nữa thôi, chỉ mấy bước nữa thôi, mà sao đi hoài không tới?
 
Đường đời cũng có nhiều ảo tưởng làm cho người ta lạc hướng, cứ đi mãi, đi mãi, mà chẳng tìm được hạnh phúc vì không có Chúa. Người phụ nữ Samaria dù đã thay đổi năm đời chồng mà vẫn chưa thoả dạ, “vì chị đã năm đời chồng rồi, và người hiện đang sống với chị không phải là chồng chị” (Ga 4,18).
 
Những nỗi khao khát làm nên sức sống của một đời người. Trên mọi nỗi khao khát đó, hơn cả khát nước trong sa mạc, là khát Chúa, sự sống đích thực được in sâu trong lòng mà mọi người tìm kiếm.
 
Đức Kitô là câu trả lời cho cái khát muôn đời đó: “Ai uống nước này sẽ lại khát, còn ai uống nước tôi cho sẽ không bao giờ khát nữa!” (Ga 4,14). Đức Kitô mang hạnh phúc Nước Trời đến, nhưng hạnh phúc còn tuỳ ở lời đáp trả riêng của mỗi người: “Không còn phải vì lời chị kể mà chúng tôi tin. Quả thật, chính chúng tôi đã nghe và biết rằng Người thật là Đấng cứu độ trần gian” (Ga 4,42).
 
Thầy Léon là một tu sĩ dòng Phanxicô được bề trên phân công may áo cho các tu sĩ, và thầy tận tụy với công việc đến hơi thở cuối cùng.
 
Khi sắp lìa trần, thầy nói với anh em đang đứng xung quanh: “Xin anh em đem cho tôi chiếc chìa khoá mở cửa thiên đàng.” Nghe thế, anh em đem đến cho thầy cuốn sách “Chìa khoá mở cửa thiên đàng.” Nhưng thầy lắc đầu. Thế rồi anh em thay nhau đưa đến các vật dụng đạo đức, các sách tu đức, v.v… thầy vẫn lắc đầu. Cuối cùng, có một tu sĩ hiểu được ý của Léon nên chạy đi tìm cây kim khâu thầy vẫn dùng từ nhiều năm qua.
 
Mắt Léon sáng lên, thầy nở một nụ cười khi trông thấy cây kim và nói: “Đây chính là chìa khóa mở cửa thiên càng của tôi”, rồi thầy tắt thở.
 
Thầy Léon được no thoả ngay từ cuộc sống thường ngày, khi
âm thầm chu toàn mọi bổn phận của mình. Lương thực thầy dùng là lương thực của Đức Kitô, “là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy” (Ga 4,34). Niềm vui của thầy là được nắm chặt trong tay hạnh phúc Nước Trời.
 
Ôi lạy Chúa, con thấy mình đói lả. Chỉ có Ngài làm no thoả được thôi.
 
Lm. HK
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 24

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 23


Hôm nayHôm nay : 8731

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 35963

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7919800