08:51 +07 Thứ sáu, 23/04/2021

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy

Thứ tư - 17/08/2016 11:09
“vì sự khôn ngoan đời này là sự điên rồ trước mặt Thiên Chúa” (1Cr 3,18)

AI YÊU MẾN THẦY THÌ SẼ GIỮ LỜI THẦY
 
Lm. HK
 
Một hôm Alexandre Đại Đế bắt gặp Diogène đang chú ý xem xét một đống xương người. Hoàng đế hỏi:
 
- Khanh tìm kiếm cái gì thế?
 
- Một thứ mà thần chưa tìm ra được, triết gia trả lời.
 
- Cái gì vậy?
 
- Thần đang cố nhìn cho ra sự khác biệt giữa xương của cha thần và xương các nô lệ.
 
Chỉ với một câu đơn giản mà Diogène đã vạch ra cho mọi người thấy sự phi lý trong các tranh chấp giữa nhân loại. Xương người chết chẳng có gì khác biệt với nhau giữa quí tộc và thường dân, Công giáo và Tin lành, Ả rập, Do thái và Hồi giáo. Vậy sao người sống lại tranh chấp với nhau? Ai đúng, ai sai? Họ muốn điều gì? Chúa muốn điều gì?
 
Trước mặt Chúa mọi người đều là thụ tạo như nhau, nhưng cuộc thanh lọc đầu tiên đã cho thấy sự công chính là tiêu chí duy nhất mà Chúa tìm kiếm nơi con người: “Đức Chúa phán bảo ông Nô-ê: "Ngươi hãy vào tàu, ngươi và cả nhà ngươi, vì Ta chỉ thấy ngươi là người công chính trước nhan Ta trong thế hệ này.” (Stk 7,1).
 
Ai công chính thì được cứu độ. Vì thế mà thay vì trả lời cho câu hỏi “phải chăng chỉ có một số ít được cứu độ?”, Chúa đã vạch ra con đường làm cho người ta nên công chính cùng với lời cảnh báo về sự lầm lạc nguy hiểm cho ai tưởng lầm là danh xưng cũng đủ làm cho người ta nên công chính: “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta cho các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được.” (Lc 13,23.24)
 
Chúa dạy phải cố gắng vào qua cửa hẹp vì có người vừa cúng bái Thiên Chúa vừa chiều theo đam mê dục vọng của mình, tin thờ Chúa ngoài môi miệng mà vất bỏ lời Chúa sau lưng: “Với kẻ gian ác, Thiên Chúa phán bảo rằng: "Thánh chỉ của Ta, sao ngươi thường nhắc nhở, mở miệng ra là chữ thánh ước trên môi? Nhưng chính ngươi lại ghét điều sửa dạy, lời Ta truyền, đem vất bỏ sau lưng? gặp tên trộm đạo, ngươi hùa theo nó, với bọn gian dâm, cũng lại thông đồng. Miệng tha hồ nói năng ác độc, ba tấc lưỡi đặt điều xảo trá; hễ ngồi lê là bới xấu anh em và bêu diếu cả người ruột thịt.” (Tv 50,16-20)
 
Thiên Chúa là Tình yêu, luật Chúa đặt ra không phải để đày đọa con người, Chúa có sửa dạy cũng là vì yêu thương: “Ta lấy mạng sống Ta mà thề: Ta đâu có muốn cho kẻ dữ phải diệt vong nhưng là muốn nó bỏ đường tà để được sống.”
 
Đường tà, con đường rộng mà ai cũng thích đi, là chiều theo các đam mê dục vọng của mình, là vị kỷ và tự cao tự đại. Còn “bỏ đường tà để được sống” là tìm kiếm, lắng nghe và thi hành thánh ý Chúa: “Nếu ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy.” (Ga 14,23)
 
Vì thế mà “chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy và đừng nản chí khi Người quở trách con; vì Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến, và đánh đòn kẻ mà Người chọn làm con.” Thi hành ý Chúa là con đường hẹp vì nó đòi người ta phải bỏ mình. Bỏ mình có cực khổ, nhưng chẳng có gì sánh được với sự sống: “Ngày nay, hẳn ai cũng coi việc sửa dạy là nỗi buồn khổ hơn là nguồn vui, nhưng sau này, nó sẽ mang lại hoa quả bình an công chính cho những ai được sửa dạy” (Dt 12,5-6.11)
 
Khuất Nguyên làm quan đại phu cho đời Hoài Vương nước Sở, bị kẻ sàm báng mà phải phóng khí (bị đuổi đi nơi khác, bỏ không dùng nữa). Ông dùng câu chuyện với ông lão đánh cá mà tỏ bày tâm sự:
 
Mặt mũi tiều tuỵ, hình dung khô héo, Khuất Nguyên vừa đi vừa hát trên bờ đầm. Có lão đánh cá trông thấy hỏi rằng: “Ông có phải là Tam Lư đại phu đó không? Sao mà đến nỗi khốn khổ như vậy?”
 
Khuất Nguyên nói: “Cả đời đục cả, một mình ta trong; mọi người say cả, một mình ta tỉnh; bởi vậy cho nên ta phải phóng khí.”
 
Ông lão đánh cá nói: “Thánh nhân không câu nệ việc gì, lại hay tùy thời. Có phải cả đời đục cả, sao không khuấy thêm bùn, vỗ thêm sóng cho đục một thể; loài người say cả, sao ông không ăn cả men húp cả bã cho say một thể? Việc gì mà phải lo xa, nghĩ sâu, để cho đến nỗi phải phóng khí?”
 
Khuất Nguyên nói: “Tôi nghe mới gội đầu tất phải chải mũ, mới tắm ra tất phải thay áo; có đâu lại chịu đem cái thân trong sạch mà để cho vật dơ bẩn dính vào mình được? Chẳng thà nhảy xuống sông Tương, vùi xác vào trong bụng cá, chớ sao đang trắng lôm lốp, lại chịu để dây bụi dơ.”
 
Đâu là chọn lựa của tôi giữa dòng đời khúc đục khúc trong, lúc tỉnh lúc say? Chính tôi cũng không hiểu được tôi, nên con đường duy nhất đúng cho tôi là lắng nghe và thi hành ý Chúa - Đấng dựng nên tôi, là để sự khôn ngoan của Chúa hướng dẫn tôi, “vì sự khôn ngoan đời này là sự điên rồ trước mặt Thiên Chúa” (1Cr 3,18)
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 13:22-30, tn21c, lmhk,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 33

Máy chủ tìm kiếm : 14

Khách viếng thăm : 19


Hôm nayHôm nay : 1864

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 213432

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11329124