11:01 EDT Thứ sáu, 17/08/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Anh em bảo Thầy là ai?

Thứ sáu - 25/08/2017 19:49
“Đức Kitô là ai ?” phải là câu hỏi đầu tiên và không thể thiếu được cho các tông đồ trên đường theo Đức Kitô.
 
ANH EM BẢO THẦY LÀ AI?
 
“Đức Kitô là ai ?” phải là câu hỏi đầu tiên và không thể thiếu được cho các tông đồ trên đường theo Đức Kitô.
 
Lm. HK
 
Nước Lỗ có một cái Đỉnh rất quí. Nước Tề bắt phải đem dâng. Vua Lỗ tiếc lắm, cho làm một cái đỉnh giả đưa sang.
 
Vua Tề bảo: “ Phải có Nhạc Chính Tử đem đỉnh sang thì ta mới tin.”
 
Vua Lỗ gọi Nhạc Chính Tử đến bảo đi. Nhạc Chính Tử hỏi: “Sao không đưa cái đỉnh thật?”
 
Vua Lỗ nói: “Ta quí cái đỉnh đó lắm.”
 
Nhạc Chính Tử thưa: “Nhà Vua quí cái đỉnh ấy thế nào, thì tôi cũng quí cái đức "Tín" của tôi như thế ấy.”
 
Sau Vua Lỗ phải đưa đỉnh thật. Nhạc Chính Tử mới chịu đi.
 
Lớn hơn cái đỉnh là chữ tín của Nhạc Chính Tử, lớn hơn chữ tín của Nhạc Chính Tử phải là quyết định tin theo Đức Kitô của tôi. Vì đó là một quyết định xuyên suốt cuộc sống tôi, như đòi hỏi của Đức Kitô: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.” (Mt 10,38-39)
 
Vì thế “Đức Kitô là ai” phải là câu hỏi đầu tiên và không thể thiếu được cho các tông đồ trên đường theo Đức Kitô.
 
Về Đức Kitô, có cái biết của
kiến thức tự nhiên và cái biết của kiến thức tôn giáo. Nhưng cái biết Chúa muốn thấy nơi các tông đồ là cái biết của niềm tin, cái biết có sức đổi mới con người và đem lại sự sống cho thế gian, như lời một bài ca sinh hoạt: “Gặp gỡ Đức Kitô, biến đổi cuộc đời mình; gặp gỡ Đức Kitô, đón nhận ơn tái sinh.”
 
Và Chúa hỏi các tông đồ: “Anh em bảo Thầy là ai?”
 
Phêrô đã tuyên tín về thần tính của Ngài: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống”, một cái biết đến từ Thiên Chúa và là cội rễ của mọi sự khôn ngoan vì “muôn vật đều do Người mà có, nhờ Người mà tồn tại vàquy hướng về Người.” (Rm 11,36)
 
“Sự giàu có, khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người, ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được!” (Rm 11,33)
Sự khôn ngoan đó nay được trao cho nhân loại, qua Phêrô“Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” (Mt 16,19)
 
Như đã xảy ra cho Abram và Giacob, sau lời tuyên tín, Simon được mang tên mới là Phêrô để nhấn mạnh vai trò mới của ông, và để đánh dấu một biến cốquan trọng của lịch sử cứu độ, khi Hội Thánh được công bố: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi.”
 
Đối với các Kitô hữu, biết Thiên Chúa là điều không thể bỏ qua nếu không muốn nói đó là con đường tối hảo để sống hạnh phúc giữa cuộc đời tráo trởvới bao vấn nạn cho cuộc làm người hôm nay.
 
Svetaketu là một nhà hiền triết nổi tiếng của Ấn độ. Một hoàn cảnh đặc biệt đã giúp ông tiếp cận được với sự khôn ngoan.
 
Khi lên bảy ông được cha gửi đi học ở Vedas. Ngay từ nhỏ ông đã tỏ ra trổi vượt các bạn nhờ khả năng tiếp thu và trí thông minh đặc biệt của mình. Thế nên vừa đến tuổi trưởng thành ông đã được coi như một chuyên gia vĩ đại nhất về Kinh Điển.
 
Thế nhưng một hôm về nhà, Svetaketu đã nghe từ người cha ông những câu hỏi có sức biến đổi cả cuộc đời ông: “Có phải con đã học được đúng điều mà không cần phải học gì khác? Có phải con đã khám phá được điều mà nhờ đó mọi nỗi đau khổ sẽ không còn? Có phải con đã nắm hiểu được điều mà không ai có thể dạy cũng chẳng ai có thể học được?”
 
“Thưa cha, không.” Svetaketu trả lời.
 
“Này con, vậy thì tất cả những gì con học được suốt ngần ấy năm đều vô nghĩa.”, người cha tâm tình nghiêm túc với cậu con trai.
 
ĐTC Bênêđíctô 16, trong cuốn “Đức Giêsu thành Nazareth”, đã nói về sự khôn ngoan đó: “Cuối cùng con người cần đến một điều trong đó chứa chất tất cả; nhưng
con người phải học để nhận ra điều họ thực sự cần thiết và thực sự khao khát ngang qua những ước muốn và mong chờ chóng qua. Họ cần đến Thiên Chúa. Và chúng ta có thể thấy, sau tất cả những lời nói tượng hình vẫn còn một điều sót lại: Đức Giêsu ban cho chúng ta “sự sống”, chỉ vì Người ban Thiên Chúa cho chúng ta.”
 
Thật là một Tin Mừng! Thiên Chúa được ban cho con người, bắt đầu từ biết Đức Kitô để kết thúc cách hoàn hảo khi người ta được nên một với Thiên Chúa trong Đức Kitô: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống kiếp phàm nhân trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi.” (Gl 2,20)
 
Khi đó, câu hỏi “anh em bảo Thầy là ai” trở nên câu hỏi “anh em là ai”, và
tôi hoàn thành chính mình khi biết Đức Kitô, như lời thánh Augustinô tha thiết nguyện xin: “Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con.”
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Mt 16:23-30, tn21a, mcst, lmhk, biet-minh,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 102


Hôm nayHôm nay : 6233

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 120959

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2489524