07:50 +07 Thứ bảy, 16/11/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Chúng chẳng chịu nghe đâu

Thứ tư - 21/09/2016 07:14
Khi gạch tên Thiên Chúa - Tình Yêu ra khỏi cuộc sống mình, nhà phú hộ đánh mất luôn cả tình liên đời giữa người với người.

CHÚNG CHẲNG CHỊU NGHE ĐÂU
 
Khi gạch tên Thiên Chúa - Tình Yêu ra khỏi cuộc sống mình, nhà phú hộ đánh mất luôn cả tình liên đời giữa người với người.
 
Tháng 9/2007, ông Nguyễn Đăng Trúc, giáo sư thần học ở Strass-bourg, Pháp, có bài viết kể lại một vài hồi ức về thời chủng sinh, trong đó có một hồi ức về ĐHY Nguyễn văn Thuận:
 
“Tôi vào Tiểu chủng viện Phú Xuân khoá 1959, còn linh mục Thuận đến đây thay cho linh mục Nghĩa vào đầu niên khoá 1960-61, và tôi là một trong những chủng sinh chọn ngài làm cha linh hướng…
 
… Hè năm 1967, tôi dự định xuất tu, ngài kêu riêng và nhắn nhủ “Tu cũng tốt mà về cũng là một ơn gọi riêng, nhưng con nên nhớ điều này trong đời mình: điều tệ hại trong cuộc đời không phải phạm tội, nhưng là mất đi ý thức tội lỗi.”
 
Vâng, tội lỗi có nặng nề đến đâu cũng không đáng sợ bằng sự mất ý thức về tội. Mất ý thức về tội là đánh mất chiều kích tâm linh trong đời sống con người.
 
Lấy sự thoả mãn thế tục thay thế cho đời sống tâm linh là sự sa đọa đáng sợ của Dân Chúa ngày xưa: “Chúng nằm dài trên giường ngà, ngả ngớn trên trường kỷ, mà ăn những chiên non nhất bầy, những bê béo nhất chuồng. (…) Chúng uống rượu cả bầu, xức dầu thơm hảo hạng, nhưng chẳng biết đau lòng trước cảnh nhà Giu-se sụp đổ!” (Am 6, 4.6)
 
Mất ý thức về tội là một dạng vô thần nguy hiểm âm thầm len vào cuộc sống của mọi người, kể cả các tín hữu. Nó ru ngủ người ta, cho họ có được sự an tâm giả tạo để làm sự ác, chiều theo các dục vọng: “Kẻ ngu si tự nhủ: làm chi có Chúa Trời! Chúng đã ra hư đốn, làm những điều ghê tởm, chẳng có một ai làm điều thiện.” (Tv 13,1)
 
Nhà phát minh nổi tiếng Edison có nói: “Người ta chẳng bao giờ có bóng điện mà dùng nếu cứ mải mê lo hoàn thiện cái đèn dầu.” Cũng thế, thấy đồng tiền đem lại các tiện nghi theo ý muốn của mình một cách mau lẹ và chắc chắn, nhà phú hộ dễ dàng quên đi chiều kích thần linh trong cuộc sống con người mà hài lòng với một cuộc sống tầm thường chẳng hơn gì con vật, thấy hạnh phúc không gì hơn là được “vận toàn gấm vóc lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình.”
 
Quên đi chiều kích thần linh trong cuộc sống con người, nhà phú hộ cũng thẳng tay gạch tên Thiên Chúa ra khỏi danh sách những điều phải tìm kiếm của ông, và thay vào đó bằng chữ tiền bạc và hưởng thụ.
 
Tiền bạc đến đó, rồi đi đó, nhưng mắt thấy được, tay sờ được và miệng bảo được; còn Thiên Chúa luôn ở bên nhưng con mắt giác dục đang mải mê với sự thiện hảo thế tục nên chẳng nhận ra Ngài.
 
Khi gạch tên Thiên Chúa – tình yêu ra khỏi cuộc sống mình, nhà phú hộ đánh mất luôn cả tình liên đới giữa người với người: “Lazarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rơi xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho.”
 
Và cái chết đã đến như một quan toà phân minh định giá cho cuộc sống từng người. Trong khi Lazarô hoan lạc bởi niềm tin vào Chúa thì nhà phú hộ đau đớn khôn cùng trước sự thật nghiệt ngã: “Nào phàm nhân sống mãi được sao mà chẳng phải đến ngày tận số? Kìa thiên hạ thấy người khôn cũng chết, kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong, bỏ lại tài sản mình cho người khác.” (Tv 49,10-11), lúc đó, ông ta mới thấy rõ được việc làm của mình: “Lúc sinh thời, nó tự hào tự đắc: "Mình làm nên, thiên hạ tán dương mình!" Nhưng rồi nó cùng tổ tiên về chung kiếp, chẳng bao giờ còn được thấy ánh dương! Dù sống trong danh vọng, con người cũng không hiểu biết gì; thật nó chẳng khác chi con vật một ngày kia phải chết.” (Tv 49,19-21)
 
Còn đâu là khôn ngoan khi “được cả thế giới, mà phải thiệt mất mạng mình”? vì ai cũng chỉ có một mạng sống mà thôi!
 
Hoả ngục là một cảnh được Chúa nhiều lần nhắc tới trong Phúc âm, nhưng trong dụ ngôn người phú hộ và Lazarô, Chúa đã nhấn mạnh việc có những người cứng lòng không tin có hoả ngục.
 
Chính sự mất ý thức về tội đã làm cho người ta cứng lòng đến thế.
 
Dấu hiệu rõ ràng của sự mất ý thức về tội là coi thường luật Chúa: “Nếu chúng không chịu nghe Môisen và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu.”
 
Có những người đánh mất cả sự khôn ngoan đó khi không tin vào thiên đàng và hoả ngục. Thánh nữ Faustina trong “Nhật ký lòng thương xót Chúa nơi linh hồn tôi”, mục 741, viết về việc chị được thiên thần dẫn đi xem hoả ngục: “Nhưng tôi xin lưu ý một điều: hầu hết các linh hồn trong hỏa ngục là những linh hồn đã không tin có hỏa ngục.”
 
Sự sống đời đời không cho phép tôi buông lỏng với chính mình: “Con hãy chiến đấu trong cuộc chiến chính nghĩa của đức tin. Hãy cố đoạt lấy sự sống đời đời mà con đã được kêu gọi tới.” (1Tm 6,12)
 
Con đường tôi phải đi là giữ Luật Chúa, là nghe Môisen và các tiên tri, hầu giữ được mạng sống của mình trong cuộc chiến có một không hai này, như tâm tình của thánh Augustinô: “Lạy Chúa, Chúa dựng nên con không cần có con, nhưng không thể cứu độ con mà không có con.”
 
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: Lc 16:19-31, lmhk, tn26c, suytu

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 109

Máy chủ tìm kiếm : 76

Khách viếng thăm : 33


Hôm nayHôm nay : 3412

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 128602

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 5864300