04:43 +07 Thứ hai, 16/12/2019

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Dân Sài Gòn chập mạch

Thứ tư - 20/11/2019 00:05
"Có tiền cũng vá, không tiền cũng vá. Đừng ngại, kêu vá liền. 24/24.”
 
DÂN SÀI GÒN CHẬP MẠCH
 
"Có tiền cũng vá, không tiền cũng vá. Đừng ngại, kêu vá liền. 24/24.”
 
Chập thiệt chứ đùa. Ai đời đi thay pin cái máy, ghé tiệm hỏi. Chị chủ kêu: “Pin có 2 loại, loại thường 60k, loại khác nhãn của Thụy Sỹ, 150k. Em lấy loại 60k nè, chất lượng gần như nhau, khác cái mác thôi!”
 
Đi mua con cá chép chợ hẻm, giá 90k, bóp còn mỗi 60k. Anh bán cá không quen biết nói, thôi em đưa 60k cũng được, hôm nào ghé gửi anh 30k sau. Quen biết gì đâu, tui xù thì răng?
 
Sáng đi bộ, gặp anh Hai từ miền Tây lên bán rau. Thấy rau xanh tươi, mua hẳn 50k. Lúc tính tiền mới nhớ mình mặc đồ lót đi bộ, đâu có mang bóp. Anh Hai miền Tây cười tươi thiệt tươi: “Thôi khỏi, chừng nào anh gặp tui lại, trả sau cũng được mà.” Quen biết gì đâu. Báo hại tui suốt 1 tuần phải đi bộ đúng đường đó, đúng giờ đó mới gặp lại anh Hai rau. Sài Gòn gài bẫy tui chăng?
 
Tết nhất, bát bún ốc, bún dọc mùng xứ này xứ kia tăng giá rầm trời. Miệt Thủ đô có khi 150k/bát tỉnh rụi. Sài Gòn lơ ngơ viết lên tờ A4: “Vì dịp Tết, quán phải thuê nhân công giá mắc hơn, nên giá mỗi tô xin phụ thu thêm 5k, thành 30k.”
 
Có thằng em xứ Bắc vào SG bán bánh canh cá lóc xứ Quảng, Tết hồi nẳm nó ở lại bán hàng. Ba ngày Tết tất toán xong, nhờ bạn chở ra tiệm sắm đúng 1 cây vàng tiền lãi ròng vì nó bán cũng chỉ lên giá đúng 5k. Khách đến ăn rầm trời, lấy đông bù giá là đó.
 
Chợ búa ở SG ít nói thách, giá nhiêu mua nhiêu. Đâu có như nơi đâu, cái áo đề 780k, kêu tui còn 180k, bán luôn.
 
Ông anh SG ra HN, ghé quán trà đá vỉa hè. Lúc tính tiền cốc trà đá, kêu 20k. “Sao mắc dữ vậy?” Đáp tỉnh rụi hà: “Ối dồi! Trà Thái nó đắt lắm. Mà dân SG thiếu gì tiền.”
 
Dân SG thừa tiền nên uống ly cà phê 12k, ngồi đồng cả ngày với wifi, với trà đá miễn phí châm liên tục.
 
Vâng, SG thiếu gì tiền. SG chắt bóp từng đồng thôi. Như cái ở Tô Hiến Thành, quận 10, các y bác sỹ góp tiền lại, đổi ra tiền lẻ 5k, bỏ vô thùng mica trưng ngoài đường với dòng chữ: “Nếu bạn gặp khó khăn hãy lấy 3 tờ.” 3 tờ vị chi là 15k, đủ 1 suất cơm bé mọn cho người cơ nhỡ.
 
SG không thiếu tiền. Vậy nên mới có anh Lâm Văn Cuộc, bảo vệ ở quán cà phê trên đường Mạc Thị Bưởi (Q.1, TP.HCM). Thấy ai hư xe hoặc hết xăng anh đều giúp đỡ. Ai móc tiền ra gửi biếu, anh đều thẳng thừng từ chối và nói: "Khỏi mà!" Xe nào hết xăng thì anh lấy xăng xe mình chiết ra cho. Những người được cho ai cũng thấy cũng lạ, hỏi sao anh giúp nhiệt tình vậy. Anh chỉ đáp: “Trời ơi, tiền bạc gì. Xe tôi lúc nào cũng đầy bình, cho một chai xăng xị rưỡi, hai xị có đáng là bao.”
 
Lại có anh Nguyễn Văn Hiếu (40 tuổi, quê Tiền Giang), lên làm bảo vệ cho một cửa hàng trên đường Hoàng Diệu (quận 4). Sau giờ làm anh ra vỉa hè ngủ và trưng cái biển lạ đời: "Có tiền cũng vá, không tiền cũng vá. Đừng ngại, kêu vá liền. 24/24.”
 
“SG không thiếu tiền” nói xuôi hay nói ngược đều được. Bởi nói xuôi thì rằng SG là đầu tàu kinh tế cả nước. Nói ngược là bởi SG còn rất nhiều phận đời lầm lũi. Nhưng SG có cái tình, cái tình ngu ngơ, chập mạch nặng.
 
Ở SG, ghé cây xăng đổ, tự nhiên có một bác già với tờ 10k, 2 tờ loại 2k đi xin thêm những người đổ xăng ở cạnh: “Xe tui hết xăng, xin cho tui 10k để đổ cho tròn 20k.” Đừng ngạc nhiên khi những người đó lặng lẽ móc bóp, phụ thêm cho bác dăm mười ngàn để bác đổ đầy bình mà về Củ Chi.
 
Đúng là SG chập mạch, chập nặng lắm rồi!
 
(Theo Fb anh Trần Hải)
 
 
Bài vè hiện đại “tiền là tiên là phật” cho thấy người thời nay coi trọng đồng tiền, thượng tôn đồng tiền đến mức như tôn thờ đồng tiền. Đồng tiền từ một vật sở hữu trở nên một chủ nhân ông. Nếp sống của người miền nam, của dân Sài Gòn, không coi tiền bạc là trọng... thường bị coi là chập mạch.
 
Thế nhưng, tiền bạc đâu có mua được cái tình, đơn giản vì cái tình nó đâu có cần tiền bạc. Nhưng cái tình là gì vậy? Chẳng ai trả lời được. Nó là cái gì đó nằm sâu thẳm trong lòng con người, mong điều tốt và chỉ mong điều tốt, cho ai cũng được.
 
Cái điều tốt lớn lao nhất trong đời người là được sống. Khi đau bệnh, mất bao nhiêu tiền cũng được, mất hết cũng được, miễn là còn sống. Lúc đó mới thấy cái tiền không phải là tiên là phật chi hết mà chỉ là tên giúp việc; và cũng trong lúc đó mới thấy cái tình còn vượt xa tiền bạc vì người ta sẵn lòng bỏ cả mạng sống vì cái tình. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13)
 
Mạng sống là hết sức đáng quý, nhưng cái tình, như thế, còn quý hơn cả mạng sống nữa. Cái tình sẵn sàng hy sinh mạng sống cho bạn hữu nữa. Cái tình hết sức đáng quý vì đó chính sự sự sống của Thiên Chúa, và là Thiên Chúa.
 
Ai tin vào Thiên Chúa là người đi tìm sự sống quý hơn cả sự sống bình thường này, đi tìm tình yêu, đi tìm Thiên Chúa.
 
Như thế, người Sài Gòn tưởng là chập mạch nhưng lại chẳng chập mạch một chút nào, họ đã đặt mọi chuyện vào đúng chỗ của nó. Người xưa dạy con trẻ: “Chữ tình chữ nghĩa làm đầu, chữ nhân chữ đức làm câu trau mình.” Chữ tình là sự quyến luyến nối kết nên một, chữ tình không thể thiếu chữ nghĩa, là quên đi cái tôi vị kỷ để sống vị tha, để luôn nghĩ tới người khác.
 
Khi lấy chữ tình chữ nghĩa làm đầu, tôi bước vào sự sống của chính Thiên Chúa và làm cho thỏa cái mong ước từ sâu thẳm tâm hồn mỗi người mà Chúa đã đặt vào lòng tôi khi dựng nên tôi theo hình ảnh Ngài, và khi ấy, ơn cứu độ được thực hiện nơi tôi: “Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau." (Ga 13,35)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: mcst, Lc 10:25-37,

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 18

Thành viên online : 1

Khách viếng thăm : 17


Hôm nayHôm nay : 1058

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 173966

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6209990