09:18 EST Thứ ba, 12/12/2017

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Hai chữ "hơn người"

Thứ năm - 02/11/2017 04:44
Tác hại nguy hiểm nhất của hai chữ "hơn người" là làm cho tôi quên "làm người".

HAI CHỮ ‘HƠN NGƯỜI’
 
Tác hại nguy hiểm nhất của hai chữ "hơn người" là làm cho tôi quên "làm người".
 
Lm. HK
 
Một ông bố đứng trước danh mục các môn học được niêm yết ở một trường đại học. Thấy các môn con ông phải học quá nhiều, lại thấy thời gian con trai phải theo cũng quá lâu, ông mới hỏi một nhân viên thư ký trong văn phòng: “Có khóa học nào ít môn phải học và có thể ra trường sớm hơn không?”
 
Viên thư ký triết lý: “Chúa dựng nên cây sồi, Chúa cũng dựng nên cây bí. Nếu trồng bí thì chỉ cần hai tháng là có thu hoạch, còn nếu muốn thu hoạch gỗ sồi thì phải hơn 20 năm. Vấn đề không phải là thời gian, mà là ông muốn thu hoạch cái gì.”
 
Tôi muốn lớn lên, muốn trở nên tài giỏi, nhưng thấy ngại rèn luyện. Đây chính là nhược điểm của con người,
đây là chỗ mà quỷ kiêu ngạo dễ chen vào. Với chữ hơn, hơn người, nó làm cho tôi dễ thấy hài lòng với chính mình dù chẳng phải cố gắng nhiều:
 
Trước hết, nó cám dỗ tôi
chạy theo những cái bề ngoài. Người xưa có câu ‘thùng rỗng kêu to’ để chỉ điều này. Tôi thích nói về đạo đức, tôi thích làm những việc ‘hoành tráng’ vì những điều ấy thường được người ta đánh giá cao, để rồi tôi dần dần không còn tìm kiếm Chúa nữa mà tìm kiếm sự ‘đánh giá cao’ của người đời. Chúa Giêsu đã chỉ cho tôi thấy rõ điều này khi nói: “Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy” (Mt 23,5)
 
Để tìm kiếm sự ‘đánh giá cao’ của người đời nên tôi cũng
thích so sánh, dĩ nhiên là chỉ so sánh trong những môn sở trường của tôi, nói với người này người kia, có khi so sánh một mình. So sánh để thấy mình ‘hơn người’. Sự so sánh như thế thật nguy hại! Nó nhẹ nhàng làm cho tôi hài lòng với chính mình, tự hào với bằng cấp, với trình độ của mình, mà chỉ nói chuyện với người có bằng cấp, có trình độ, mà nguy hại nhất là thôi cố gắng.
 
Một cách khá ti tiện thường gặp để được ‘đánh giá cao’ là
tính hay chê. Muốn khoe mình giỏi tôi chê người ta dốt, muốn khoe trình độ âm nhạc thì chê người ta hát chưa hay,…
 
“Xin giữ mắt này khỏi chạy theo những gì hư ảo, và cho con học được sống nhờ đường lối của Ngài” (Tv 119,37).
 
Vâng, người đời có đánh giá cao đến đâu thì đó cũng chỉ là những gì hư ảo, vì tôi không phải là những gì người đời gán cho tôi. Người đời có tung tôi lên đến trời xanh thì đó cũng còn xa lắm với những gì Chúa nghĩ về tôi và muốn làm cho tôi.
 
Tại sao tôi muốn ‘hơn người’, và đôi khi vì chữ hơn người mà lại coi thường người khác? “Tất cả chúng ta chẳng có cùng một cha sao? Chẳng phải cùng một Thiên Chúa đã dựng nên chúng ta sao? Thế mà sao chúng ta lại bội phản nhau mà vi phạm giao ước của cha ông chúng ta?” (Ml 1,10)
 

Tác hại nguy hiểm nhất của hai chữ ‘hơn người’ là làm cho tôi quên ‘làm người’. Chúa Giêsu đã nhấn mạnh điểm này khi dạy: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em” (Mt 23,11).
 
Vâng, tôi chỉ thực sự ‘làm người’ khi tôi phục vụ anh em.
 
Trong ước muốn được lớn lên, và lớn lên trong tình yêu thương phục vụ, tôi
“hãy nhìn lên cao để biết mình còn thấp, rồi nhìn xuống thấp để thấy mình chưa cao.” Nhìn lên cao để biết mình còn thấp mà học hỏi, rồi nhìn xuống thấp để thấy mình chưa cao để phục vụ. Vì khi thấy mình cao hơn anh em mà không cúi xuống phục vụ anh em là tôi bắt đầu rời xa con đường làm người.
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 142

Thành viên online : 1

Máy chủ tìm kiếm : 86

Khách viếng thăm : 55


Hôm nayHôm nay : 1513

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 20205

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1276034