08:25 EDT Thứ hai, 16/07/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Lý thuyết 'con gián' và việc sám hối

Thứ sáu - 02/03/2018 11:21
Chính thái độ và cách xử lý không thích hợp của chúng ta mới thực sự biến tội lỗi trở thành vấn đề, tạo ra sự khủng hoảng và hỗn loạn.
 
LÝ THUYẾT “CON GIÁN”
VÀ VIỆC SÁM HỐI
 
Chính thái độ và cách xử lý không thích hợp của chúng ta mới thực sự biến tội lỗi trở thành vấn đề, tạo ra sự khủng hoảng và hỗn loạn.
 
Gã Khờ
 
“Một con gián, không biết từ đâu, bay vào nhà hàng và đậu lên vai một quý cô. Quý cô vô cùng hoảng hốt. Khuôn mặt sợ đến tái mét, cô vừa la hét, vừa nhảy ra khỏi ghế ngồi, cố lắc thật mạnh để tách con gián ra.
 
Con gián bay sang đỗ lên vai một quý cô khác. Quý cô này cũng sợ hãi không kém và tạo ra một sự hỗn loạn còn lớn hơn. Và cứ thế, con gián chuyền từ người này sang người khác. Sự hỗn loạn ngày càng gia tăng.
 
Cuối cùng người bồi bàn cũng chạy tới. Anh lấy chiếc khăn xua nhẹ và con gián vô tình bay sang vai anh. Rất bình tĩnh, anh chậm rãi đi ra cửa, rồi chạm nhẹ vào nó. Con gián tự bay ra vườn. Sự hỗn loạn kết thúc” (ST).

 
Nhìn qua, chúng ta dễ lầm tưởng rằng, sự hỗn loạn là do con gián mang lại. Nhưng qua cách xử lý của người bồi bàn, chúng ta hiểu là không phải thế. Sự hỗn loạn thực tế đã được tạo ra bởi những hành động của các quý cô đối với con gián, chứ không phải bản thân con gián.
 
Trong đời sống thiêng liêng, là một con người chắc ai cũng hiểu rằng mình cũng có những lúc yếu đuối tội lỗi, khó tránh khỏi những sai lầm lỗi phạm trong tư tưởng, trong lời nói và trong việc làm… Bản thân chúng chưa phải là vấn đề; chính thái độ và cách xử lý không thích hợp của chúng ta mới thực sự biến tội lỗi trở thành vấn đề, tạo ra sự khủng hoảng và hỗn loạn.
 
Có những người khi nhận ra yếu đuối tội lỗi của mình,
họ đã tự dằn vặt mình trong niềm day dứt của những tiếc nuối triền miên vì những sai lầm đổ vỡ trong quá khứ, để rồi họ tự khép kín lòng mình trước Chúa và tha nhân, ngại đến nhà thờ, ngại đi xưng tội, ngại tham gia hội đoàn đạo đức...
 
Nghiêm trọng và tai hại hơn, một số người sau khi phạm tội, không những họ không dám tin vào sự trong sạch của mình, mà
họ còn luôn nghi ngờ vào sự trong sạch của người khác. Nhìn đôi chân vương dính bùn nhơ của mình, họ không thể tin, và cũng không muốn tin rằng đôi chân của người khác còn sạch. Lỡ một lần sa ngã trước cám dỗ, họ thấy khó tin và cũng chẳng muốn tin rằng, có những người có thể đứng vững trước cám dỗ. Bị ghì kéo trong vũng bùn của tội lỗi, họ thấy khó tin vào sự thanh thoát và trong sạch của người khác. Kết quả là sau khi phạm tội, cuộc sống trở nên ô tạp và đen tối hơn trước mắt họ, người khác trở nên xấu hơn trong đầu họ, và những giá trị đẹp của cuộc đời bị vấy bẩn trong con tim nghi ngờ của họ.
 

Thực ra sám hối không phải là để dìm chết con người ta trong tuyệt vọng và nản chí về mình. Sám hối mở ra cho chúng ta một chân trời sống và sống tốt hơn cho những phần đời mà chúng ta sẽ đi. Ai cũng có nhiều điều phải hối tiếc khi nhìn lại quá khứ. Tuy nhiên, những hối tiếc ấy chỉ có giá trị khi nó giúp chúng ta sống cuộc đời mình trong giây phút hiện tại và tương lai sao cho không lập lại những lỡ lầm đáng tiếc trong quá khứ ấy nữa.
 
Chính vì lý do tốt đẹp đó, mà trong suốt cuộc đời rao giảng của mình,
Đức Giê-su không chỉ kêu gọi người ta sám hối, mà Ngài còn tạo rất nhiều cơ hội cho người ta sám hối. Ngài đến với Gia-kêu và chạm vào ông ngay trong nhịp sống đời thường của ông, cú chạm ấy làm Gia-kêu sám hối. Ngài cúi xuống làm lơ trước lời kết án mà đám đông dân chúng dành cho chị phụ nữ phạm tội ngoại tình, rồi nhẹ nhàng nói với họ: “Ai trong các ông không có tội thì lấy đá ném chị này trước đi”; câu nói ấy khiến nhiều người sám hối. Ngài ngẩng đầu lên nhìn chị phụ nữ ngoại tình: “Tôi không kết án chị đâu, chị về đi, từ nay đừng phạm tội nữa”; nghĩa cử ấy khiến chị sám hối. Ngài quay lại nhìn Phê-rô sau khi ông chối Chúa đến ba lần; cái nhìn ấy làm Phê-rô sám hối. Sám hối là để trở về với Thiên Chúa.
 

Như vậy rõ ràng, sám hối không phải là chuyện đáng ngại ngần, day dứt trong đau khổ đến nỗi sống khép kín, giam hãm mình trong mặc cảm hoặc nhìn đời qua lăng kính màu đen như chúng ta vẫn thấy. Đúng ra, sám hối là đi theo tiếng gọi của con tim, để đáp trả lại nghĩa cử yêu thương mà Thiên Chúa dành cho mình. Thiên Chúa luôn là người đi bước trước. Ngài chủ động đến với chúng ta và mời gọi chúng ta với tất cả tình yêu thương trìu mến, chính tình thương ấy mới là động lực để chúng ta sám hối, để chúng ta trở về.
 
Gã Khờ
 
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 41


Hôm nayHôm nay : 8309

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 82707

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2217783