07:14 EDT Thứ ba, 14/08/2018

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Một tấm lòng vĩ đại

Chủ nhật - 29/04/2018 02:18
Niềm tin vào chiến thắng sau hết của tình yêu Đức Kitô đã hun đúc nên tâm hồn vĩ đại của cha Pierre!

MỘT TẤM LÒNG VĨ ĐẠI
 
Niềm tin vào chiến thắng sau hết của tình yêu Đức Kitô đã hun đúc nên tâm hồn vĩ đại của cha Pierre! 
 
Lm. HK 
 
René Belbenoit, một người tù khổ sai trên đảo Quỷ thuộc Pháp, vượt ngục bằng một chiếc thuyền độc mộc của thổ dân. Sau khi băng qua hàng ngàn hải lý trên biển Antilles, đi bộ xuyên qua những cánh rừng rậm của châu Mỹ La tinh, ông đã thoát được đến Hoa Kỳ.
 
Ông đã viết cuốn sách tường thuật lại cuộc vượt ngục của ông. Cuốn sách đó đã trở nên một best-seller với hàng triệu ấn bản trong một thời gian ngắn, và được các nhà xã hội học và giới văn học của Mỹ đặc biệt quan tâm, vì nhờ đó mà họ biết đến số phận bi thảm của các tù nhân.
 
Trong sách có thuật lại một tình tiết đặc sắc. Đó là khi Marcel, người cầm đầu toán vượt ngục, ra lệnh cặp thuyền vào bờ, cạnh một trại tù bỏ hoang để nghỉ qua đêm.
 
Trong lúc loay hoay tìm cành khô đốt lửa, họ bắt gặp một ngôi mộ nhỏ với một thánh giá đẽo gọt sơ sài nằm dưới một đám dây leo chằng chịt. Trên hòn đảo này, ngôi mộ là chuyện bất thường, vì ở đây có tù nhân nào chết thì đều đưa ra biển vứt làm mồi cho cá mập cho gọn.
 
Marcel vung mã tấu dọn sạch rong rêu trên cây thánh giá rồi trầm giọng bảo: “Linh mục Pierre đấy! Cũng là một tù nhân khổ sai như các cậu và tớ.” Rồi anh chùng giọng xuống, như thì thầm: “Một sứ giả của Chúa!”
 
Sau đó Marcel kể cho mọi người nghe chuyện anh ta gặp cha Pierre trên chuyến tàu chở tù nhân ra Guyane: “Thoạt tiên chúng tớ khinh tởm ông khi biết ông bị lưu đày vì đã nhẫn tâm giết một bà lão goá bụa cư ngụ cạnh nhà thờ, và gọi ông là ‘lão thầy tu lạc đạo.”
 
Nhưng thái độ của các tù nhân thay đổi dần dần vì họ thấy cha lao động cật lực như mọi tù nhân và không bao giờ phàn nàn.
Xong việc cha còn cố giúp những bạn tù thương tật khác.
 
Khi trại Oraput được lệnh đóng cửa vì bệnh dịch, cha xin được di chuyển đến đảo Saint-Louis, nơi biệt giam những tên bị hủi, một thế giới hoàn toàn cách ly với xã hội con người. Hằng tuần, một tên cai ngục đáp ca-nô vứt bừa lên bãi cát một bao thực phẩm rồi chuồn thẳng.
Gầy gò như cây đinh, nhưng cha vẫn chăm sóc bọn người hủi không mệt mỏi.
 
Một hôm, người ta mang đến cho cha tên Groscaillou. Nằm dài trên chiếc cáng, coi hắn không còn tí gì là dáng dấp của con người. Vừa thấy linh mục mang ly sữa đến, hắn hốt hoảng: "Không, không thể là cha Pierre"
 
- Anh biết tôi à? Cha dịu dàng hỏi.
 
- Con là Groscaillou, người làm vườn trong nhà thờ lúc trước, hắn đáp.
 
Cha nhìn hắn thật lâu trước khi thốt nên lời: "Khốn khổ cho con. Chúa trừng phạt con thật nghiêm khắc.”
 
Bọn hủi xúm xít quanh tấm lều đổ nát, háo hức lắng nghe. Giọng tên tội phạm thì thầm như từ cõi âm vọng lại:
 
- Chính tôi đã giết mụ góa Duval. Biết mụ vừa nhận một món tiền khá lớn. Tối hôm đó, tôi khoác chiếc áo dòng đánh cắp của cha và đến bấm chuông. Thấy tà áo đen thấp thoáng, mụ tin tưởng vội ra mở cổng. Khi nhận ra rõ mặt, mụ hãi quá định gào lên cầu cứu, buộc lòng tôi phải siết cổ mụ. Quay lại nhà nguyện tôi chạm mặt ngay với cha Pierre. Người biết tôi vừa làm một cú dại dột. Sau khi nghe tôi xưng tội, cha khuyên tôi nên ra đầu thú. Lúc bọn "cớm" đến bắt cha, dù nắm rõ bí ẩn của vụ án, cha vẫn tuân thủ giới luật im lặng của Chúa. Chấp nhận một bản án chung thân như một tông đồ tử đạo, không hé răng khai báo. Các cậu hãy giải oan cho cha để tôi ra đi thanh thản.
 
- Không cần thiết con ạ! Hãy thành tâm khấn nguyện và con sẽ được tha thứ. Cha từ tốn đáp.
 
Sáng hôm sau, các tù nhân bắt gặp thi thể Groscaillou ngoài bãi cát, bấp bênh theo triều sóng.
 
Sáu tháng trôi qua, khi quyết định tự do của cha được gởi đến thì đã quá muộn. Trước khi mất,
cha mong sẽ được chôn trên đảo, giữa những người bất hạnh mà cha hằng chăm sóc. Chính những tên đại bàng đã kính cẩn an táng và dựng cho cha cây thánh giá này.
 
Marcel ngừng kể, đăm chiêu nhìn ngôi mộ đơn sơ ở bìa rừng rồi khẽ kết luận:
“một tấm lòng vĩ đại.”
 
Ngả người trên thảm lá khô, tôi bâng khuâng nhìn ánh sao đêm nhẹ lung linh trên bầu trời nhiệt đới, Gương thánh thiện của cha Pierre hầu như có mãnh lực cảm hóa được bốn tâm hồn đậm nét hận thù và tội lỗi: chúng tôi có cảm tưởng được cứu chuộc và dung thứ. Chắc hẳn, với niềm tin vừa tìm lại được, chúng tôi sẽ vững vàng đối mặt với vô vàn hiểm nguy và cái chết bất chợt đón chờ trong chuyến du hành dài đăng đẳng trở lại với xã hội con người.
 
Niềm tin vào chiến thắng sau hết của tình yêu Đức Kitô đã hun đúc nên tâm hồn vĩ đại của cha Pierre; Tâm hồn vĩ đại của cha đã gieo một tia sáng có khả năng cảm hóa được tâm hồn người làm vườn phản bội Groscaillou; Không chỉ ngừng ở đó, tâm hồn vĩ đại của cha còn cảm hóa cả bốn tâm hồn đậm nét hận thù đang trên đường vượt ngục...
 
Tình yêu đã được gieo xuống và đơm trái bình an! Biết mình sắp phải đóng đinh vào thập giá, Chúa vẫn nói: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.”
 
Có bình an nào lớn lao hơn, huyền diệu hơn bình an đến từ tình yêu?
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: mcst, thientrieu, thathu, vitha,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 92


Hôm nayHôm nay : 4147

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 101680

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2470245