14:27 EDT Chủ nhật, 27/09/2020

Trang nhất » Chuyên mục » Suy tư

Tình yêu cao cả

Thứ ba - 23/06/2020 11:33
"Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!"
 
TÌNH YÊU CAO CẢ
 
"Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!"
 
Lúc đó khoảng 8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một cụ ông khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông cụ nói ông rất vội vì có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ. Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, bảo ông ngồi chờ vì tôi biết phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân cắt chỉ vết thương ở ngón tay cái của ông cụ. Vì lúc đó tôi cũng không bận với một bệnh nhân nào khác cả.
 
Khi thấy vết thương đã lành tốt vì vậy tôi đi lấy dụng cụ để tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương cho ông cụ. Trong khi săn sóc vết thương cho ông cụ tôi hỏi ông là ông vội như vậy chắc là ông có một cuộc hẹn quan trọng sáng hôm nay phải không.
 
Ông nói không phải vậy nhưng ông cần phải đi đến nhà dưỡng lão để ăn điểm tâm với Cụ bà ở đó. Tôi hỏi thăm sức khỏe của cụ bà , ông cho biết là bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian khá lâu rồi và bà bị bệnh Alzheimer (bệnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi).
 
Khi nói chuyện, tôi có hỏi ông là liệu cụ bà có buồn không nếu ông đến trễ một chút. Ông nói bà ấy không còn biết ông là ai nữa và đã 5 năm nay rồi bà không còn nhận ra ông nữa. Tôi ngạc nhiên quá và hỏi ông: "và Bác vẫn đến ăn sáng với Bác gái mỗi buổi sáng mặc dù Bác gái không còn biết Bác là ai nữa?" Ông cụ cười buồn rồi nói
"Bà ấy không còn biết tôi nữa nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai.”
 
Khi ông cụ bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi thầm nghĩ, "Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!"
 
 

"Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!"
 
Trong cuộc sống, đó không còn là một ước nguyện mà là một mệnh lệnh, một lẽ sống. Đã là mệnh lệnh, là lẽ sống thì đó không còn là một ước nguyện nữa, mà phải là cuộc sống.
 
Tại sao lại là cuộc sống? Vì đó là tình yêu, mà tình yêu là sự sống của con người. Tình yêu cũng là mệnh lệnh cuối cùng Chúa Giêsu đã đưa ra cho các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly:
 
“Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.
 
“Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.” (Ga 15,12-17)
 
Tình yêu thật sự không còn là tình yêu thân xác, cũng không phải là tình yêu lãng mạn. Tình yêu thật sự là sự chấp nhận tất cả những gì đang có, đã từng có, và sẽ có hoặc không.
 
Tình yêu thật sự không phải là tình yêu đón nhận mà là tình yêu cho đi, cho hết, cho cả cuộc sống.
 
Người yêu nhiều nhất là người hạnh phúc nhất, vì thế không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì xảy đến cho mình, nhảy múa ca hát với một trái tim yêu thương trong mọi hoàn cảnh:
 
"Cuộc sống không phải là làm sao để chịu đựng cho qua cơn bão, mà là làm sao để biết nhảy múa dưới cơn mưa"
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: mcst, hln, thapgia, tinhyeu,

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 38

Máy chủ tìm kiếm : 7

Khách viếng thăm : 31


Hôm nayHôm nay : 14462

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 268887

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9202781